Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Dung Túng Em Kiêu Kỳ – Chương 9

Dung Túng Em Kiêu Kỳ

Tác giả: Thất Dư Vụ
Lượt đọc: 1
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ở sân bay, lúc chú Chung dùng cụm từ “bạn trai bạn gái” để hình dung về mối quan hệ của họ, Lương Kinh Trạc thoáng suy nghĩ một chút, anh cảm thấy hình như cũng không có gì sai.

Tuy rằng họ không trải qua quy trình yêu đương thông thường, nhưng việc họ sắp kết thành vợ chồng là sự thật không thể chối cãi.

Vậy thì mối quan hệ hiện tại của họ cũng có thể xem như là đang tìm hiểu, hẹn hò.

Từ lúc bước ra khỏi nhà hàng, anh đã muốn hỏi cô có muốn nắm tay không, nhưng lại sợ đường đột quá sẽ khiến cô cảm thấy bị mạo phạm.

Dù sao thì nói một cách nghiêm túc, họ cũng chỉ mới gặp mặt chính thức có hai lần.

Mãi cho đến khi nhận ra ánh mắt cô dời từ những gánh hàng rong ven đường sang dòng người đi ngược chiều, và bắt đầu trở nên mất tự nhiên.

Anh nghĩ chắc cô cũng cảm thấy như vậy, thế là sau một hồi do dự, anh quyết định nói ra câu hỏi đã luẩn quẩn trong lòng anh nãy giờ.

Tạ Thanh Từ ngẩn người, cô quay đầu nhìn sang. Cô tưởng mình nghe nhầm, nhưng khi chạm phải ánh mắt của Lương Kinh Trạc, cô biết mình không nghe nhầm.

Ngay cả khi hỏi câu hỏi kiểu này, mặt anh vẫn chẳng có chút biểu cảm nào, chỉ có ánh mắt nhìn cô là sáng rực, chứng tỏ thái độ nghiêm túc của anh.

“Muốn…”

Sao?

Câu trả lời mơ hồ thốt ra khỏi miệng.

Lương Kinh Trạc khẽ rũ mi, anh nhìn bàn tay đang buông thõng bên người cô.

Anh vươn tay nắm lấy.

Đầu ngón tay chạm vào nhau, như chuồn chuồn đạp nước, nhẹ nhàng khuấy động mặt hồ phẳng lặng, một cảm giác tê dại, cứng đờ từ từ lan từ đầu ngón tay lên cánh tay.

Mười ngón tay đan vào nhau.

Tạ Thanh Từ cảm thấy lòng bàn tay mình hơi ẩm ướt, không biết là mồ hôi của cô hay của anh.

“Tay em…” Bầu không khí im lặng ngượng ngùng bị anh phá vỡ, “Rất nhỏ.”

Lương Kinh Trạc chưa từng nắm tay ai, cùng lắm chỉ là cái bắt tay ngắn ngủi xã giao trong công việc, nhưng đó chỉ là yêu cầu công việc, không mang theo bất kỳ tạp niệm nào.

Nhưng hôm nay thì khác.

Anh cẩn thận cảm nhận xúc cảm mịn màng của làn da tay cô, thậm chí chỉ cần anh hơi thu các đốt ngón tay lại là có thể bao trọn cả bàn tay cô trong lòng bàn tay mình.

Rất mềm mại, và cũng rất nhỏ nhắn.

Nhiệt độ lòng bàn tay anh nóng rực, Tạ Thanh Từ cảm thấy hơi nóng, cô cố gắng kìm nén sự mất tự nhiên của chân tay, đáp một tiếng nhỏ xíu: “Vâng… thế ạ?”

Lần đầu tiên cô biết, nắm tay cũng phải đưa ra lời bình phẩm đấy.

Ánh mắt Lương Kinh Trạc dừng lại trên vệt ửng hồng sau tai cô một giây, trầm giọng đáp: “Ừ.”

Sắp đi đến ngã tư thì một giọt mưa rơi xuống mu bàn tay không báo trước, Tạ Thanh Từ ngẩng đầu nhìn lên.

Giây tiếp theo, cơn mưa rào xối xả trút xuống, hạt mưa to và dày đặc, lộp độp đánh vào mặt đất và mọi vật xung quanh một cách không thương tiếc.

Đám đông vừa nãy còn đang thong thả tản bộ bỗng chốc òa lên, tranh nhau chạy tán loạn tìm chỗ trú.

Tạ Thanh Từ bị người chạy ngang qua va phải vai, chân đứng không vững loạng choạng một cái, Lương Kinh Trạc vội vươn tay đỡ lấy cô.

Bờ vai bỗng nhiên được bao bọc bởi một bàn tay to lớn ấm áp, cô theo bản năng khựng lại ngẩn ngơ.

Giọng nói của Lương Kinh Trạc vang lên bên tai: “Xe đỗ ngay phía trước rồi, chúng ta phải chạy một đoạn, coi chừng ướt.”

Tiếng mưa quá lớn khiến giọng anh không rõ lắm, nhưng Tạ Thanh Từ vẫn hiểu ý anh, đáp: “Vâng.”

Chú Chung cũng không ngờ trời lại mưa, nhìn màn mưa xối xả trên kính chắn gió, ông đang định gọi điện cho Lương Kinh Trạc hỏi xem họ có đi không, nếu không đi thì cứ ở nhà hàng đợi, mưa to quá.

Vừa mới bấm số trên điện thoại xe thì qua gương chiếu hậu, ông thấy hai bóng người đang che chắn cho nhau bước nhanh về phía này.

Chú Chung cười, ông dứt khoát tắt giao diện cuộc gọi.

Đến bên xe, Lương Kinh Trạc mở cửa cho Tạ Thanh Từ trước, anh đưa cô vào trong xe rồi mới vòng qua bên kia lên xe.

Tạ Thanh Từ có mang ô, nhưng mưa ập đến quá bất ngờ, cô chẳng kịp lấy ra.

Chỉ vài bước chân ngắn ngủi cũng đủ khiến cô ướt sũng.

Chú Chung nhìn quần áo ướt nhẹp của hai người, ông vội vàng đưa khăn bông: “Mau lau đi, lỗi tại chú, không ngờ trời lại mưa, biết thế chú đã nói hai người cứ đợi ở đó.”

Trong giọng nói ẩn chứa ý cười.

Lương Kinh Trạc nghe ra ý cười trêu chọc đó, anh liếc chú Chung một cái, nhận lấy khăn, đưa cho Tạ Thanh Từ một chiếc.

Tạ Thanh Từ nhận lấy, cô nói cảm ơn.

Áo sơ mi của cô, ngoại trừ phần trước ngực được che chắn, còn lại gần như ướt hết.

Vừa rồi Lương Kinh Trạc ôm lấy cô, anh cố gắng che mưa cho cô, nhưng cũng chỉ che được một phần, mưa thực sự quá lớn.

Cô lau những giọt nước trên cổ, chợt nhớ ra Lương Kinh Trạc chắc chắn bị ướt nhiều hơn mình, cô bèn quay đầu nhìn sang.

Anh đã cởi áo vest ngoài ra, chỉ còn mặc gile vest và áo sơ mi bên trong.

Áo khoác ngoài thì ướt, nhưng quần áo bên trong vẫn khô ráo.

Ngược lại trông cô còn thảm hại hơn anh nhiều.

Chiếc áo sơ mi ướt sũng dính chặt vào da thịt, trong xe bật điều hòa lạnh ngắt, nhưng vì có người bên cạnh nên Tạ Thanh Từ không dám cử động mạnh, chỉ có thể cố gắng thẳng lưng để áo không dính sát vào người quá.

Lương Kinh Trạc liếc thấy người bên cạnh ngồi thẳng tắp, anh bèn nghiêng đầu nhìn sang.

Trần sao và đèn viền nội thất hòa quyện vào nhau, chiếu sáng lờ mờ không gian trong xe.

Chiếc sơ mi trắng của cô ngấm nước trở nên nửa trong suốt, mơ hồ lộ ra hình dáng chiếc áo lót trắng bên trong, cùng với đường cong eo thon thả xinh đẹp ẩn dưới lớp áo rộng thùng thình.

Ánh mắt Lương Kinh Trạc ngưng trệ một giây, sau khi phản ứng lại, anh lập tức quay đầu đi, trầm giọng nói: “Chú Chung, tắt điều hòa đi ạ.”

Mưa lại nặng hạt hơn, đập mạnh vào nóc xe tạo nên tiếng động rõ rệt.

Chú Chung đáp được, ông tắt điều hòa trong xe.

Không còn luồng gió lạnh thổi trực tiếp, cuối cùng Tạ Thanh Từ cũng bớt lạnh, chỉ là đường đi e rằng không dễ dàng gì.

Màn mưa như thác đổ từ bốn phương tám hướng xuống, cần gạt nước đã bật tốc độ nhanh nhất mà tầm nhìn vừa rõ được một thoáng đã lại bị màn nước vặn vẹo che khuất.

Chú Chung thấp giọng nói: “Kiểu này e là khó đi đây.”

Đúng lúc đèn đỏ chuyển xanh, xe từ từ lăn bánh qua ngã tư, vẫn bò chậm rì rì. Vốn đã tắc đường lại thêm trận mưa to này, tình hình giao thông càng trở nên tồi tệ hơn.

Dù là trang viên nhà họ Tạ hay khu Kinh Đại đều cách trung tâm thành phố một khoảng khá xa.

Tạ Thanh Từ nhìn mưa ngoài cửa sổ: “Chú cho cháu xuống ở trạm xe buýt phía trước là được ạ, cháu bắt xe buýt về.”

Trong thành phố có làn đường dành riêng cho xe buýt, di chuyển sẽ thuận tiện hơn xe tư nhân một chút, ít nhất sẽ không bị tắc đường như thế này.

Chú Chung nghe vậy bật cười: “Thế sao được, nói gì thì nói cũng phải đưa cháu về đến nơi an toàn chứ, chỉ là đường hơi khó đi, chú lo lát nữa cháu sẽ bị nhiễm lạnh cảm mạo thôi.”

Nói rồi, ông lén nhìn gương chiếu hậu trong xe.

Lương Kinh Trạc hơi khựng lại, anh nhìn sang phía bên kia của hộp tì tay.

Tạ Thanh Từ ngồi khép hai chân lại, chiếc quần jeans vì bị ướt mà chuyển sang màu xanh đậm, dính chặt vào đùi cô.

Anh thu hồi tầm mắt, nhìn chú Chung phía trước, nói: “Về khu Phúc Thuận Hồ trước đi ạ.”

Nơi gần nhất lúc này chính là khu Phúc Thuận Hồ, qua ngã tư phía trước là đến rồi.

Chú Chung cười đáp: “Được.” rồi bật xi nhan, rẽ vào làn đường rẽ.

Tạ Thanh Từ ngẩn người.

Lương Kinh Trạc liếc nhanh cô một cái, nói: “Đợi mưa ngớt chút rồi đưa em về.”

Đó quả thực là giải pháp tốt nhất lúc này.

Cô gật đầu đồng ý.

Chỉ là không hiểu sao anh nhìn cô cứ như nhìn thấy thứ gì bẩn thỉu vậy.

Nghĩ đến đây, cô cúi đầu nhìn xuống, rồi cũng sững sờ.

Phần trước ngực vốn còn khô ráo không biết từ lúc nào đã bị nước mưa lan từ vai xuống làm ướt đẫm, áo lót bên trong hiện ra rõ mồn một.

!

Thế này thì khác gì không mặc áo ngoài đâu?!

Lần đầu tiên Tạ Thanh Từ nghi ngờ gu thẩm mỹ chọn quần áo của mình, mặc cái gì không mặc, sao cứ phải mặc cái áo này chứ?

Cô hơi quay đầu đi, khép chặt hai cánh tay, cô chỉ mong lát nữa xuống xe thì áo đã khô.

Màn mưa dày đặc chảy dài trên cửa kính xe, bên cạnh vang lên tiếng sột soạt rất nhỏ, một lúc sau, một chiếc áo gile vest mang theo hơi ấm cơ thể được đặt lên đùi cô.

“Em khoác tạm vào đi.”

Một mùi hương thanh mát tựa như cam Phật thủ hòa quyện với mùi quần áo áp sát xộc vào khoang mũi, nốt hương cuối là mùi bạc hà lạnh và gỗ tuyết tùng.

Trầm ổn và bình tĩnh.

Tạ Thanh Từ theo bản năng nín thở một nhịp, nói khẽ: “Cảm ơn anh.”

Xe nhanh chóng rẽ vào khu Phúc Thuận Hồ. Chú Chung lái xe vào gara, Tạ Thanh Từ và Lương Kinh Trạc mới xuống xe.

Vào đến nhà chính, chú Chung đã dặn dò dì giúp việc xả nước ấm từ trước. Ướt như chuột lột thế này phải ngâm nước nóng mới được.

Ở đây ngoài Lương Kinh Trạc mỗi lần đến Kinh Triệu tự mình ở, cùng với chú Chung và dì giúp việc thì không có ai khác, nên không chuẩn bị thêm phòng cho khách.

Hai người đứng ở sảnh chính một lúc lâu không nói gì, Tạ Thanh Từ bỗng cảm thấy đến đây không phải là một lựa chọn sáng suốt.

Quần áo chưa khô, tóc ướt nhẹp vẫn đang nhỏ nước, trông như đi chạy nạn vậy.

Chú Chung đỗ xe xong đi vào theo, miệng còn lẩm bẩm: “Trận mưa này gấp thật đấy.”

Nói xong, thấy hai người vẫn đứng trên thảm ở sảnh chính, ông vội nhắc: “Hai đứa mau đi tắm nước nóng đi, kẻo cảm lạnh thì khổ.”

Đi đường vừa dầm mưa vừa ngồi điều hòa lạnh.

Lương Kinh Trạc thì còn đỡ, ngoài quần và giày, áo sơ mi trên người anh vẫn khô ráo.

Tạ Thanh Từ cười: “Không cần đâu ạ, chắc lát nữa là mưa ngớt thôi, cháu về nhà tắm sau cũng được.”

Chú Chung hơi há miệng, nhìn sang Lương Kinh Trạc.

Anh liếc nhìn ống quần ướt sũng của cô, gọi: “Dì Ôn.”

Dì Ôn vừa xả xong nước ấm từ trên lầu đi xuống, nghe vậy liền bước tới.

Lương Kinh Trạc thu hồi tầm mắt, nói: “Dì đưa cô Tạ lên lầu tắm rửa đi.”

Nói xong, anh quay sang bảo chú Chung: “Cháu mượn phòng tắm của chú dùng chút nhé.”

Rồi đi thẳng ra khỏi sảnh chính.

Chú Chung nhìn theo bóng lưng Lương Kinh Trạc, đáp: “À! Được thôi!”

Quay lại cười với Tạ Thanh Từ: “Cháu cũng đi đi.”

Dứt lời, ông xoay người đuổi theo bước chân Lương Kinh Trạc.

Dì Ôn nói với Tạ Thanh Từ một cách ôn hòa: “Cháu đi theo dì.”

Tạ Thanh Từ nhìn bóng người biến mất nơi hành lang nối bên ngoài, mím môi cười, đáp: “Vâng, làm phiền dì ạ.”

Dì Ôn đưa Tạ Thanh Từ vào phòng ngủ chính của Lương Kinh Trạc. Căn phòng trang trí theo tông màu đen trắng xám, chỗ nào cũng toát lên vẻ cứng nhắc lạnh lùng, y như phòng mẫu phong cách doanh nhân vậy.

Nước ấm đã được xả sẵn, dì Ôn đi lấy một chiếc áo choàng tắm mới tinh: “Cô Tạ, trong nhà không có quần áo con gái, đây là áo choàng tắm của cậu chủ, nhưng là đồ mới, cậu ấy chưa mặc lần nào đâu. Cháu cứ mặc tạm, quần áo ướt thì cháu thay ra dì mang đi giặt sấy khô, lát nữa là mặc được ngay.”

Tạ Thanh Từ nhận lấy áo choàng tắm: “Vâng, cháu cảm ơn dì.”

Dì Ôn mỉm cười, chỉ cho cô vị trí phòng tắm: “Cháu cứ bỏ quần áo bẩn vào giỏ đồ là được, dì đi nấu chút trà gừng.”

Tạ Thanh Từ gật đầu vâng dạ.

Đợi dì Ôn đi khỏi, cô cầm áo choàng tắm bước vào phòng tắm.

Lương Kinh Trạc tắm ở phòng tắm của chú Chung. Anh không bị ướt nhiều nên chỉ dội qua loa là xong.

Nước ấm xối từ trên đầu xuống, xua đi cái lạnh của nước mưa. Trong làn hơi nước mịt mù, anh nhanh chóng tắm xong, lau khô người rồi bước ra khỏi phòng tắm.

Chú Chung đã để sẵn áo choàng tắm sạch sẽ bên ngoài cho anh rồi đi ra ngoài.

Anh nhìn quần áo gấp gọn gàng trong giỏ đồ, bước tới cầm lên. Các nếp gấp bung ra, chất vải mềm mại rơi xuống, nhưng không còn món nào khác.

Anh sững người, nhìn lại vào giỏ đồ, cũng trống trơn.

Chú Chung không lấy quần lót cho anh.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Gương mặt đầy uy quyền
Chương 2: Xem mắt
Chương 3: “Tôi không thích bị ép buộc.”
Chương 4: Em về đến nhà chưa?
Chương 5: Hẳn là không thích phụ nữ
Chương 6: Thứ Sáu em có rảnh không?
Chương 7: Hẹn hò.
Chương 8: “Có muốn nắm tay không?”
Chương 9
Chương 10: “Tôi không ủng hộ việc giải quyết vấn đề bằng bạo lực”
Chương 11: Gương mặt “Tra nam”
Chương 12: Chúng ta cứ từ từ thôi, Tạ Thanh Từ.
Chương 13: Thật đáng yêu
Chương 14: “Bao gồm cả hôn môi sao?”
Chương 15: Tôi cảm thấy rất tuyệt.
Chương 16: “Em có muốn ở lại không?”
Chương 17: Mềm mại và ấm áp
Chương 18: “Chúng ta thử lại lần nữa nhé?”
Chương 19: Cảm nhận rõ nhiệt độ cơ thể của nhau
Chương 20: Kế hoạch sinh con thứ hai
Chương 21: Động từ hay tĩnh từ?
Chương 22: Trai đẹp sáu múi
Chương 23: “Cậu ta có đẹp trai hơn tôi không?”
Chương 24: “Mang theo ‘trang bị’ đi.”
Chương 25: “Tối nay chúng ta thuê phòng.”
Chương 26: Tân hôn vui vẻ
Chương 27: Sự tôn trọng cơ bản nhất đối với hôn nhân
Chương 28: Nóng bỏng
Chương 29: Có “làm” không?
Chương 30: Ôn hương nhuyễn ngọc
Chương 31: “Em tủi thân thế cơ à?”
Chương 32: “Người đàn ông trưởng thành”
Chương 33: Đàn ông qua 25 tuổi cũng thường thôi!
Chương 34: Cô có ma lực riêng.
Chương 35: “Dặm lại lớp trang điểm có phiền phức không?”
Chương 36: “Chúng ta yêu nhau lại từ đầu.”
Chương 37: Em có nhớ anh không?
Chương 38: “Ở đây ư?”
Chương 39: Hình như…tớ yêu rồi.
Chương 40: Trời sinh không thích cười
Chương 41: Anh càng muốn hôn em hơn.
Chương 42: “Em thích loại siêu mỏng à?”
Chương 43: Tối nay đợi anh.
Chương 44: Hy vọng cô kiêu kỳ hơn một chút.
Chương 45: Bốn hộp
Chương 46: Dùng hết sạch rồi sao?
Chương 47: Khi nào chúng ta nên có con?
Chương 48: Không mang đồ
Chương 49: Đây không phải là ảo giác chứ?!
Chương 50: Anh có thể ôm em không?
Chương 51: Sao anh lại chĩa súng vào em?
Chương 52: Đào á? Mơ đi.
Chương 53: Dũng khí để bắt đầu
Chương 54: Anh là biến thái đấy à?
Chương 55: Dỗ dành anh ấy.
Chương 56: “Ngoan lắm, Yểu Yểu.”
Chương 57: Váy ngủ gợi cảm.
Chương 58: Hơi muốn hôn em.
Chương 59: Chu Hoài.
Chương 60: “Ông xã…”
Chương 61: Tối nay bóc quà.
Chương 62: Một tấm thẻ quẹt cháy Cảng Đảo.
Chương 63: Hay là em giúp anh tắm nhé?
Chương 64: Nghe em ngụy biện đã.
Chương 65: Nhà thơ nhỏ.
Chương 66: “Anh yêu em.”
Chương 67: “Muốn làm.”
Chương 68: Cô cũng nhớ anh.
Chương 69: “Anh tự làm hay để em giúp?”
Chương 70: Giỏi lắm, bé cưng.
Chương 71: Với người mình yêu, đừng nói mãi mãi, hãy nói trân trọng.
Chương 72: NT1 – Thế giới sụp đổ
Chương 73: NT2 – Chiếc xương sườn thứ hai
Chương 74: NT3 – Bổ sung hàng hóa
Chương 75: NT4 – “Nhìn chính mình đi, bảo bối.”
Chương 76: NT5 – Anh ấy rất hưởng thụ
Chương 77: NT6 – Tên cuồng vợ
Chương 78: NT7 – “Đồ ngốc.”
Chương 79: NT8 – Chuẩn bị hôn lễ
Chương 80: NT9 – Tân hôn vui vẻ!!!
Chương 81: NT10 – Hôn lễ
Chương 82: NT11 – Sự yêu thích về mặt sinh lý
Chương 83: NT12 – Rất nhiều, rất nhiều năm
Chương 84: NT13 – “Ông xã, anh đẹp trai quá.”
Chương 85: NT14 – Kế hoạch sinh con
Chương 86: NT15 – Nhớ em rất nhiều
Chương 87: NT16 – “Anh không đeo nữa.”
Chương 88: NT17 – Liệu có phải đã có con?
Chương 89: NT18 – Hạt đậu nhỏ
Chương 90: NT19 – Bình an vô sự, biến mất không dấu vết
Chương 91: NT20 – Anh là bố đứa trẻ
Chương 92: NT21 – Tiểu tiên nữ
Chương 93: NT22 – Mãi mãi về sau

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Dung Túng Em Kiêu Kỳ
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...