Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đừng Hỏi - Du Ngư – Chương 41

Đừng Hỏi - Du Ngư

Tác giả: Du Ngư
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cảnh tượng lần này cực kỳ rõ ràng. Đầu tiên là mùi nước khử trùng gay gắt xộc vào khoang mũi, rồi cảnh quan trở nên rõ nét, mặt tường trắng tinh lọt vào tầm mắt.

Lâm Gia nghe thấy tiếng của Diêm Tự bên tai: "Lần này xuất hiện khá nhanh."

Lâm Gia ngước mắt lên, thấy người cá.

Đây là một bệnh viện. Cách quầy tư vấn không xa, người cá đang đứng trong khu y tá.

Trang phục người cá không giống ở bụng cá hai lần trước. Mặc dù nó đứng ở khu y tá sau quầy tư vấn, nhưng không mặc đồ y tá, mà mặc trang phục của thai phụ.

Điều đáng chú ý không chỉ là trang phục của người cá, mà còn giá truyền dịch đằng sau người cá. Trên giá treo nhiều bình chứa chất lỏng màu xanh đậm, các ống truyền chằng chịt đ//â//m vào cơ thể người cá.

Nhưng nhìn kỹ sẽ phát hiện chất lỏng trong bình không giảm, mà đang tăng lên từ từ.

Chất lỏng màu xanh đậm trong bình không truyền vào cơ thể người cá. Chất lỏng chảy ngược như thể bị rút ra khỏi cơ th ể người cá, trữ trong bình dịch.

Trong lúc Lâm Gia đánh giá người cá, người cá cũng phát hiện bọn họ, nhếch miệng cười với cậu và Diêm Tự.

Đây được xem như phương thức chào hỏi đặc biệt của người cá. Lâm Gia đương nhiên không có hứng thú chào hỏi với người cá, cậu dứt khoát dời mắt xuống dưới chân.

Mèo đứng cạnh chân cậu, sau khi vào bụng cá vẫn không rời cậu nửa bước.

Vấn đề là nó nhát gan quá, toàn thân mèo dính chặt vào chân Lâm Gia... bị người cá cười dọa cho sợ rồi.

Lâm Gia đá nhẹ một cước vào mèo, tránh để móng vuốt của nó làm hỏng ống quần cậu.

Mặc dù cậu khá chắc chắn Diêm Tự khả năng cao chính là mèo, nhưng vẫn giữ lại một chút nghi ngờ. Lý do là, con mèo này quá hèn quá ngu, còn Diêm Tự lại là chó điên có tiếng, khác biệt về tính cách quá lớn.

Cho nên lúc này cậu không chỉ muốn thử tính cách của Diêm Tự, mà còn muốn tìm chứng cứ chứng minh người và mèo là một.

Ngay khi Lâm Gia đạp mèo ra, Diêm Tự đi ngang qua cậu, ném một câu: "Tìm đồng đội trước đi."

Cũng chỉ có Diêm Tự mới gọi người trong bụng cá là đồng đội.

Lâm Gia đi sau Diêm Tự không nói lời nào. Mèo vội vàng nhảy lên, ngồi trên vai Lâm Gia.

Nhìn bóng lưng Diêm Tự ở phía trước, Lâm Gia bắt đầu quan sát xung quanh kỹ hơn.

Đây là một bệnh viện, tên là Nghi Nhạc, cậu đang ở tòa nhà chính của bệnh viện Nghi Nhạc. Bệnh viện chỉ có một tòa nhà lớn, bên ngoài là bãi cỏ, nơi cho bệnh nhân ra ngoài thư giãn. Ngoài ra, bệnh viện Nghi Nhạc không có tòa nhà phòng khám.

Bệnh viện này không có nhiều tầng, chỉ có ba tầng, hình chữ "L". Tầng một là quầy thu viện phí, nhà thuốc, cùng một kho chứa thuốc; tầng hai và ba là các phòng bệnh, tầng hai có phòng làm việc của bác sĩ, tầng ba có một phòng chứa thiết bị y tế.

Tạm thời không có người nào khác xuất hiện, Lâm Gia và Diêm Tự là những người đầu tiên vào tầng mây D3155.

"Người cá xuất hiện sớm như vậy, khả năng cao sẽ có NPC khởi đầu."

Diêm Tự đi phía trước bỗng quay lại, nói với Lâm Gia một câu.

Lâm Gia từng nghe Diêm Tự nói câu tương tự ở bụng cá trước đó. Ý của Diêm Tự lúc đó là, NPC khởi đầu khó giải quyết hơn NPC được cụ thể hóa.

Lâm Gia không coi câu nói của Diêm Tự như lời nhắc nhở. Cậu hỏi: "Đội trưởng Diêm đã gặp chưa?"

Diêm Tự nhìn chằm chằm vào mặt Lâm Gia, nói: "Nhưng có một số đồng đội còn khó giải quyết hơn cả NPC khởi đầu, luôn muốn lợi dụng tôi."

Lâm Gia không ngại tí nào: "Đội trưởng Diêm đang nói tôi sao?"

Diêm Tự: "Cậu có thể trực tiếp hỏi tôi. Tôi thích thì tôi sẽ nói, nhưng nếu tôi không muốn nói, nếu cậu cố gắng lợi dụng tôi..." Anh dừng một chút, nhận ra Lâm Gia thực sự có thể lợi dụng anh bằng trí thông minh của mình, anh không nói từ chết, ".. sẽ tương đối phiền phức"

Lâm Gia hỏi: "Câu hỏi vừa rồi của tôi chưa đủ trực tiếp?"

Diêm Tự thản nhiên nói: "Nói chung là tôi cảm thấy có ẩn ý."

"Không có." Lâm Gia không so đo hiềm khích trước đây mà lặp lại câu hỏi, "Vậy đội trưởng Diêm đã gặp được NPC khởi đầu chưa?"

Diêm Tự không nói, từ trong cổ họng phát ra một tiếng 'ừm'.

Lâm Gia muốn hỏi tiếp nhưng kịp thời dừng lại. Cậu ngẩng đầu, Diêm Tự cũng ngẩng đầu lên, hai người không hẹn mà cùng nhìn về phía trước.

Hiện tại họ đang ở tầng ba của tòa nhà nằm viện, vừa qua ngã rẽ hình chữ "L", là một phòng bệnh.

Lúc ở lầu hai bọn họ đã xem qua phòng bệnh ở cuối chữ 'L'. Đây là loại phòng bệnh VIP được bố trí riêng biệt.

Nhưng phòng VIP ở tầng ba lại bị khóa cửa. Nhóm Lâm Gia chưa đến gần, bên trong đã có thanh âm truyền ra.

Hừm hừm hừ hừ, như tiếng r3n rỉ đau đớn.

Lâm Gia dừng bước, ánh mắt từ cửa phòng bệnh chuyển sang Diêm Tự.

Vừa mới nãy, Diêm Tự nói người cá mà xuất hiện sớm, thì bụng cá thường sẽ có NPC khởi đầu không cần cụ thể hóa.

Linh nghiệm thật.

Tầng mây D3155 dự tính có tám người bị cuốn vào. Nhưng hiện tại họ vẫn chưa gặp ai bị cuốn vào, người cá chưa trần thuật nước mì, mà trong phòng bệnh VIP ở tầng ba lại có âm thanh.

Chắc chắn trong phòng bệnh VIP tầng ba có NPC khởi đầu.

Con ngươi của Lâm Gia hơi co lại. Việc tổng kết cần có số liệu lớn, không biết Diêm Tự đã vào bao nhiêu bụng cá mới có được kết luận này.

"Lâm Gia, anh Gia!"

Giọng Tiếu Dao vang lên từ chỗ ngoặt, Tiếu Dao và Tiểu Điềm vừa vào bụng cá liền chạy về phía Lâm Gia.

Tiếu Dao mang theo thức ăn và một số đồ có thể sử dụng trong bụng cá. Nhìn thấy Diêm Tự ở đằng sau, biểu cảm của hắn hơi đơ, "Chó... đội trưởng Diêm cũng ở đây à?"

Tiểu Điềm cũng kinh ngạc phút chốc, nhưng không giống Tiếu Dao thiếu chút nữa buột miệng thốt ra "Chó điên cũng ở đây à?", cô gọi một tiếng "đội trưởng Diêm".

Diêm Tự nhận ra gì đó từ vẻ kinh ngạc của Tiếu Dao và Tiểu Điềm, ngữ khí phức tạp "chậc" một tiếng.

Lâm Gia đến tay không. Rõ ràng, đồ đạc đã được Tiếu Dao chuẩn bị, còn Tiếu Dao thì kinh ngạc khi thấy anh. Lâm Gia lừa anh, cậu căn bản không hề chuẩn bị những thứ cần thiết để vào bụng cá cho anh.

Lâm Gia quả thật không nói với Đao Nhọn rằng cậu sẽ dẫn Diêm Tự đến. Để tránh nghe anh Chu hỏi nhiều, cậu cũng không Tiếu Dao chuẩn bị thêm đồ cho một người. Đối với tiếng bất mãn của Diêm Tự, Lâm Gia giả bộ như không nghe thấy.

Cậu nhàn nhạt nói với Tiếu Dao: "Nếu cậu muốn hấp dẫn sự chú ý của NPC thì có thể lớn tiếng hơn chút nữa."

Tiếu Dao nhìn trái nhìn phải. Mọi người còn chưa tới đủ, sao lại có NPC? Trừ phi đó là NPC khởi đầu trong bụng cá.

Tiếu Dao khựng người, hắn hạ giọng: "Anh Gia, nơi này có..."

Lâm gia hất cằm, cằm nhọn chỉ về phía phòng bệnh VIP.

Quả nhiên, sau khi Lâm Gia chỉ, Tiếu Dao nghe thấy tiếng ồn ào lờ mờ từ phòng bệnh.

Vẻ mặt Tiếu Dao đông cứng. Hắn đi qua không ít bụng cá, cũng nghe nói một số bụng cá tồn tại NPC khởi đầu, nhưng đây là lần đầu tiên hắn gặp phải.

Hắn không thể không lo lắng về chuyến đi bụng cá lần này. Tiếu Dao hiểu rõ bản thân mình, bụng cá một sao hai sao thì hắn miễn cưỡng chấp nhận, nhưng bụng cá ba sao, đặc biệt là gặp phải NPC khởi đầu, với khả năng của hắn chắc chắn sẽ rất khó khăn, đặc biệt lần này hắn còn mang theo Tiểu Điềm.

Tiểu Điềm chỉ mới vào bụng cá một lần, vốn dĩ Tiếu Dao và Tiểu Điềm đến để hỗ trợ Lâm Gia, nhưng tình hình hiện tại sợ rằng họ sẽ chỉ kéo chân Lâm Gia.

"NPC trong phòng bệnh là nhân vật chính hả?" Tiếu Dao hơi nôn nóng, hắn liên tục nhìn vào phòng bệnh.

"Không biết." Lâm Gia nhàn nhạt.

Cửa phòng bệnh đã bị khóa, cánh cửa đóng kín làm bằng gỗ, người ở ngoài không thể nhìn xuyên vào.

Tiếu Dao cào đầu nói: "Tôi nghe nói nếu NPC xuất hiện trực tiếp trong bụng cá sẽ khó giải quyết hơn NPC được cụ thể hóa"

Cái kiểu khiếp sợ trước khi chiến đấu này rất dễ ảnh hưởng đến phát huy sau này, mặc dù Lâm Gia không ôm kỳ vọng với bất kỳ ai, nhưng để tránh cho Tiếu Dao gặp rắc rối cần cậu tới giải quyết, Lâm Gia chậm rãi mở miệng: "Sợ cái gì, có đội trưởng Diêm ở đây, anh ấy sẽ bảo vệ chúng ta."

Diêm Tự như được nghe truyện cười, vừa buột miệng thốt ra "Đừng có nâng tôi lên cao", thì Lâm Gia – người đề cao anh đã nhanh miệng nói trước: "Còn không mau cảm ơn đội trưởng Diêm."

Trong bụng cá trước đó, Tiếu Dao và Tiểu Điềm đều thấy rõ Diêm Tự quan t@m đến tính mạng của những người bị cuốn vào. Anh sẽ chia sẻ manh mối giữ mạng sống với mọi người.

Tiếu Dao gật gật đầu, cảm thấy Lâm Gia mẹ nó quả là thiên tài, dẫn Diêm Tự vào bụng cá D3155 quả thực là nước cờ đúng đắn. Thứ nhất, Diêm Tự không cần cá linh; thứ hai, Diêm Tự sẽ bảo vệ bọn họ. Hắn vội nói: "Cảm ơn đội trưởng Diêm. Anh yên tâm, tôi bảo đảm sẽ cố gắng không kéo chân mọi người, nhưng nếu gặp nguy hiểm thật, anh không cần suy xét, cứ cứu anh Lâm trước. Ân đức lớn của đội trưởng Diêm, suốt đời tôi sẽ không quên."

Đối với đoàn đội Đao Nhọn, một Lâm Gia tương đương với năm Tiếu Dao. Tiếu Dao tự biết mình không thể giúp được nhiều cho Lâm Gia, nhưng hắn có thể làm khiên chắn cho Lâm Gia.

Đao Nhọn có thể không có Tiếu Dao, nhưng là không thể không có Lâm Gia.

Tiểu Điềm cũng vội vàng bày tỏ lòng biết ơn với Diêm Tự.

Diêm Tự không đáp lại, chỉ liếc nhìn Lâm Gia. Anh nhìn ra rồi, người này dựa vào việc nâng cao anh để anh bán mạng đây mà.

Sao có thể, tính mạng của anh không đáng bao nhiêu, nhưng cũng không đến mức rẻ mạt. Thế giới đáy biển có rất nhiều người muốn Diêm Tự bán mạng cho họ, nếu không phải lợi dụng thì là sói mắt trắng.

Haiz.

Bệnh viện dần xuất hiện tiếng bước chân, những người khác bị cuốn vào lục tục xuất hiện trong tòa nhà bệnh viện.

Trước khi người cá công bố nước mì, việc tìm kiếm manh mối là quy trình cần làm.

Một số người tìm tòi đi lên lầu, gặp vài người đứng trước cửa phòng bệnh VIP.

Vẻ mặt họ cứng đờ ngay khi nhìn thấy Diêm Tự, thế giới đáy biển có ai mà không biết đội trưởng đội tuần tra? Nhưng thế quái nào tên chó điên này lại ở trong bụng cá?

Ôi đm, chuyện gì đây?

Đến khi biết trong phòng bệnh VIP tầng 3 có NPC khởi đầu, vẻ mặt của họ càng khó coi hơn, cảm giác như trước có sói sau có hổ.

Diêm Tự như thể không thấy biểu cảm của những người này, hỏi:

"Mọi người đến đủ hết chưa?"

Những người bị cuốn vào sau gật đầu.

Tầng mây D3155 dự tính tám người bị cuốn vào, hiện tại tòa bệnh viện đã có tám người.

Đủ người đồng nghĩa với việc người cá sắp công bố nước mì. Đương nhiên người cá sẽ không chờ tám người tập trung trước mặt nó, chỉ cần đủ người, nó sẽ công bố nước mì luôn, nếu tất cả người bị cuốn vào bỏ lỡ, nó cũng sẽ không nói lần thứ hai.

Vì thế mọi người từ tầng ba đi xuống, vào quầy tư vấn ở tầng một. Lần này không có người mới, tám người đều là người cũ, dư lại phần giới thiệu cho người mới... Nếu có người mới, phần này không thể thiếu, vì người mới không biết tình hình có thể vô tình đặt câu hỏi cho người cá, làm lãng phí ba câu hỏi an toàn mỗi ngày.

Tám người đứng trước mặt người cá, chờ người cá trần thuật nước mì.

Người cá nhìn chằm chằm tám người, nhếch môi, lộ ra hàm răng nhọn hoắt: "Bụng cô phình lên, cô ấy lại sắp làm mẹ."

"Chỉ có mỗi câu này..." Một người thấp giọng nói một câu, biểu tình không mấy vui vẻ.

Một người khác thấp giọng giải thích một chút.

Cấp độ sao của bụng cá càng cao, nội dung nước mì càng ít, muốn tìm manh mối từ nước mì hầu như không có khả năng. Đương nhiên, nếu không tìm thấy manh mối gì từ nước mì, càng không thể tìm manh mối từ cảnh vật xung quanh.

Bụng cá nhiều sao bắt buộc người bị cuốn vào phải đặt câu hỏi cho người cá.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 103: Nó sống (27)
Chương 104
Chương 104: Nó sống (28)
Chương 105
Chương 105: Nó sống (29)
Chương 106
Chương 106: Nó sống (30)
Chương 107
Chương 107: Nó sống (31)
Chương 108
Chương 108: Nó sống (32)
Chương 109
Chương 109: Nó sống (33)
Chương 110
Chương 110: Nó sống (34)
Chương 111
Chương 111: Nó sống (35)
Chương 112
Chương 112: Nó sống (Hết)
Chương 113
Chương 113: Những ký ức ấy vừa sống động vừa kỳ lạ
Chương 114
Chương 114: Gà nhưng mà nghiện
Chương 115
Chương 115: Lâm Gia bắt đầu nêm nếm
Chương 116
Chương 116: Em yêu anh là đủ
Chương 117
Chương 117: Ngày thứ bảy khi đám mây J0001 có màu sắc
Chương 118
Chương 118: Đây mới là tiếng mèo kêu
Chương 119
Chương 119: Làm bạn trai em đi
Chương 120
Chương 120: Ít nhất em không rụng lông
Chương 121
Chương 121: Chỉ còn lại tiếng nước trong đêm
Chương 122
Chương 122: Dường như tất thảy đều đang diễn ra theo kế hoạch
Chương 123
Chương 123: J0001 (1)
Chương 124
Chương 124: J0001 (2)
Chương 125
Chương 125: J0001 (3)
Chương 126
Chương 126: J0001 (4)
Chương 127
Chương 127: J0001 (5)
Chương 128
Chương 128: J0001 (6)
Chương 129
Chương 129: J0001 (7)
Chương 130
Chương 130: J0001 (Hết)
Chương 131
Chương 131: Anh nuôi mèo bao giờ?
Chương 132
Chương 132: Bọn họ đã hoàn toàn mỗi người một ngả
Chương 133
Chương 133: Thật sự rất đau buồn
Chương 134
Chương 134: Tôi... không quen
Chương 135
Chương 135: Phải quay về thế giới đáy biển
Chương 136
Chương 136: Khẽ khàng nỉ non: "Diêm Tục"
Chương 137
Chương 137: Lâm Gia ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Diêm Tục
Chương 138
Chương 138: Đội tuần tra đã không còn nữa
Chương 139
Chương 139: Tôi tới đón em
Chương 140
Chương 140: Mời Diêm Tục cùng phá hủy thế giới đáy biển
Chương 141
Chương 141: Giống như ác long canh giữ kho báu
Chương 142
Chương 142: Phim tình yêu sử thi
Chương 143
Chương 143: Anh nóng lòng trở về
Chương 144
Chương 144: Được ăn cả ngã về không
Chương 145
Chương 145: Ánh bình minh của hi vọng đã sáng lên
Chương 146
Chương 146: Ngủ ngon, em yêu anh
Chương 147
Chương 147: Kết thúc
Chương 148
Chương 148: Ngoại truyện

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đừng Hỏi - Du Ngư
Chương 41

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 41
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...