Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Dục Tiên Đồ – Chương 23: Luyện đan

Dục Tiên Đồ

Tác giả: Mạc Mạc Tâm
Lượt đọc: 4
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sở Nhược Đình đưa bé rắn xanh về Thanh Kiếm Tông.

Vương Cẩn lẫn Tuân Từ đang bế quan, Kiều Kiều cũng chưa trở lại.

Sở Nhược Đình mừng thầm, nàng hào hứng trở về động phủ rồi bắt đầu tu luyện.

Nhưng trước lúc tu luyện, nàng cần dạy cách tự kiếm ăn cho bé rắn xanh. Sở Nhược Đình dẫn nó tới núi và nghiêm khắc nói, “Thanh Thanh nhìn kìa, ngọn núi này có vô số yêu thú. Con vẫn nhớ mình dùng cách gì để ăn con kiến lửa chứ? Cứ dùng biện pháp tương tự đối phó bọn chúng là được.”

“Mẫu thân, con không dám.”

“Sợ cái gì, có mẫu thân trông chừng rồi.”

Sở Nhược Đình nói xong mới phát hiện mình bị nó đồng hóa đến mức say sưa làm mẫu thân một con rắn.

Bé rắn xanh muốn bám lấy Sở Nhược Đình nhưng nàng cực kỳ sắt đá, nó làm nũng cỡ nào cũng chẳng dao động. Cái bụng đói ba ngày buộc bé rắn xanh đầu hàng, nó lề mề đi săn.

Ban đầu bé rắn xanh sợ lắm, song các động vật thấy nó đều tan tác chim muông. Nó dần trở nên to gan hơn, chủ động bắt ba yêu thú rồi hất đầu lắc đuôi mà khoe với Sở Nhược Đình.

Sở Nhược Đình hài lòng vỗ đầu nó.

Nàng dặn dò, “Nhớ kỹ nhé, con chỉ được lên núi khi trời tối. Đừng bén mảng đến đỉnh núi cao nhất, ở đó có mấy yêu thú cấp bảy, ngay cả chưởng môn Vương Cẩn cũng không phải đối thủ của bọn chúng.”

Bé rắn xanh ngoan ngoãn gật đầu, “Vâng, thưa mẫu thân.”

Nó tham ăn nhưng rất nghe lời Sở Nhược Đình.

Cái gật đầu của nó khiến Sở Nhược Đình yên tâm.

Ban đêm, nàng dùng linh thạch bố trí một Tụ Linh Trận đơn giản rồi ngồi tu luyện giữa trận pháp.

Sở Nhược Đình không biết Mị Thánh Quyết rốt cuộc là bộ môn ma đạo hay chính đạo.

Nói nó là chính đạo thì không đúng, vì nó chẳng dựa vào nguyên lý sạch – bẩn – động – tĩnh và bỏ gốc lấy ngọn để hấp thu linh khí của đất trời lẫn tinh hoa của nhật nguyệt; nó xây dựng nền tảng tu luyện qua việc song tu và thu hoạch tinh dịch từ nam tử. Nói nó là ma đạo thì cũng sai, cách thức song tu nó chỉ dạy chẳng gây hại cho đối phương. Mặc dù quyển thứ hai dạy bí kíp thải dương bổ âm, song miễn Sở Nhược Đình không đụng đến thì vẫn ổn.

Sở Nhược Đình không tìm ra đáp án bèn bỏ vấn đề sang một bên.

Nàng ngồi khoanh chân và ngón tay tạo thành hình chữ thập, đồng thời niệm tâm pháp thứ ba trong quyển thứ hai của Mị Thánh Quyết, “Nguyên khí vị hình, tịch liêu hà hữu, chí tinh cảm kích nhi chân nhất sinh yên, nguyên khí vận hành nhi thiên địa lập yên, tạo hóa thi trương nhi vạn vật dụng yên…”

Hơi thở của nàng dồn dập chứ chẳng đều đặn giống tu sĩ bình thường, cứ sáu lần thở ngắn là một lần thở dài.

Bé rắn xanh cuộn mình trong góc động phủ, nó dõi theo linh khí bốn phương tám hướng hội tụ ở đan điền của Sở Nhược Đình; khối linh khí này có kích thước cỡ nắm tay trẻ con.

Nó cảm khái, “Mẫu thân quá lợi hại!”

Oo———oOo———oΟ

Ba tháng sau, Sở Nhược Đình thuận lợi bước vô Trúc Cơ tầng thứ bảy.

Tốc độ tu luyện này đủ để người khác ngưỡng mộ.

Tuy nhiên Sở Nhược Đình chẳng hề thỏa mãn, nàng vẫn chậm khi so với những kẻ được ông trời ưu ái trong Phù Quang Giới.

Cốt linh của nàng đã hai mươi tuổi.

Cùng độ tuổi này ở kiếp trước, nàng còn mắc kẹt tại Luyện Khí kỳ. Kiều Kiều kết đan năm mười bảy; Tạ Tố Tinh lên Trúc Cơ năm mười tuổi và kết đan năm mười lăm; Cù Như bẩm sinh sở hữu tu vi Nguyên Anh; Nam Cung Hiên mới hai mươi hai đã đạt Kim Đan hậu kỳ. Ngay cả mấy vai phụ quan trọng như Du Nguyệt Minh lẫn Huống Hàn Thần cũng có tốc độ tu luyện vượt xa nàng.

Nhẩm tính thời gian thì chắc giờ Kiều Kiều đã quen biết vị tiền bối đứng đầu Phù Quang Giới – Lâm Thành Tử.

Phải chăng nàng ta đã kết đan dưới sự chỉ dẫn của Lâm Thành Tử?

“Ôi,” nhân vật tép riu thở dài.

Bé rắn xanh chui ra từ ống tay áo của nàng, “Mẫu thân.”

Sở Nhược Đình đang nản lòng thoái chí nên chỉ ậm ừ đáp trả. Nàng tiếp tục bày trận pháp trên mặt đất để chuẩn bị tu luyện không ngừng nghỉ.

Bé rắn xanh thấy nàng sắp ngồi thiền thì nghĩ mình bị ngó lơ, nó cắn ống tay áo Sở Nhược Đình, “Mẫu thân, mẫu thân, con vừa học xong kỹ năng đầu tiên. Người muốn xem không!”

Đây là kỹ năng nó vô tình phát hiện lúc đi săn.

Sở Nhược Đình day trán, nàng giơ tay ra hiệu, “Vậy con biểu diễn ta xem nào.”

Bé rắn xanh ngẩng đầu ưỡn ngực, hai cái móng bé xíu vẫy vẫy giữa không trung. Nó há to mồm, sau đó hô một tiếng và phun ra ngọn lửa xanh lá.

Ngọn lửa chỉ lớn bằng ngón cái nhưng lại khiến tim Sở Nhược Đình đập nhanh.

Đó là phản ứng của bản năng trước nguy hiểm.

Nàng ngẩn ngơ, “Con biết phun lửa?”

“Ừm! Con tới đỉnh núi cao nhất nhưng mấy con yêu thú cấp bảy thấy con thì chạy co giò!” Bé rắn xanh đắc ý lắm, sau đó nó nhận ra mình nói hớ nên vội phân bua, “Mẫu thân, con không cố tình cãi lời người đâu. Con gần như ăn hết sạch yêu thú trong núi…con đói quá mới mò lên đỉnh núi kia thôi.”

Sở Nhược Đình kinh ngạc tột độ.

Nàng xách đuôi bé rắn xanh, nhìn kỹ mới thấy trên đầu nó mọc ra hai cái sừng nhỏ giống hai hạt vừng được khảm lên.

“Rốt cuộc con là gì thế?”

Bé rắn xanh chớp mắt đầy đáng thương, “Con là con của mẫu thân mà.”

Sở Nhược Đình: “…”

Thanh Thanh biết phun lửa là một bất ngờ.

Sở Nhược Đình tính tạm dừng tu luyện, nàng tìm phương thức điều chế Hộ Tâm Đan trong Mị Thánh Quyết để thử luyện đan.

Tại giới tu chân, nghèo nhất là kiếm tu với đao tu; còn giàu nhất luôn là người luyện đan và luyện khí, hoặc là người chuyên vẽ bùa trận pháp. Hồi bé Sở Nhược Đình không xây dựng nền tảng tốt, kiếm thuật của nàng chỉ vào hạng gà mờ. Đến khi đổi cách tu tiên thì nàng vẫn thuộc dạng tầm thường.

Nếu Mị Thánh Quyết có dạy luyện đan và trận pháp nhập môn, nàng sẽ bắt đầu từ đây trước.

Luyện đan giúp bán thành phẩm đổi lấy linh thạch. Kiếp trước nàng từng ăn rất nhiều đan dược dở hơi, tuy gân cốt bị tổn thương nhưng ít nhiều gì cũng có tác dụng.

Muốn luyện đan thì trước hết phải tìm lò và lửa thượng hạng, ngoài ra cũng cần linh thực nữa.

Nàng có thể đi chợ mua linh thực; Thanh Kiếm Tông trữ hàng đống lò luyện đan chất lượng thấp nhưng vẫn tạm dùng được; còn lửa thì…

Sở Nhược Đình túm bé rắn xanh mà quơ quơ, “Ngoan nào, phun lửa tí cho vui.”

Nàng luyện Hộ Tâm Đan thứ nhất vì dễ tìm dược liệu, thứ hai vì công hiệu của nó mạnh.

Một viên Hộ Tâm Đan cao cấp đủ sức bảo vệ tu sĩ đang hấp hối và cho họ đường sống.

Luyện đan là công việc thử thách lòng kiên nhẫn.

Dù được Thanh Thanh hỗ trợ nhưng Sở Nhược Đình vẫn làm nổ mười mấy cái lò. Nàng chẳng kiểm soát tốt sức lửa, thời gian, và thứ tự bỏ dược liệu. Sau khi xài gần hết linh thạch, nàng thành công vào lần thứ ba mươi bảy.

Ngày đan kết tủa, lò bể nát và một viên đan dược nằm giữa lớp tro tàn.

Những viên Hộ Tâm Đan khác đều màu đen, còn của Sở Nhược Đình lại mang màu vàng kim chói lóa cùng bề mặt bóng loáng.

Đúng lúc ấy, mây đen giăng đầy bên ngoài động phủ, kéo theo tiếng sấm rền vang.

“…Kiếp vân?”

Sở Nhược Đình khiếp sợ cùng cực. Sao cố nàng xui thế, luyện đan thôi mà cũng thu hút kiếp vân!

Nàng kinh hồn bạt vía song sấm chớp không giáng xuống, mây đen dần tan và bầu trời trong xanh lộ ra.

Sở Nhược Đình cất viên Hộ Tâm Đan quý giá vào túi chứa đồ, lòng nàng khó kìm nén sự sung sướng.

Nàng bảo bé rắn xanh, “Chúng ta luyện lần nữa nào!”

Bé rắn xanh nằm yên trên mặt đất, nó than khóc, “Mẫu thân, con phun hết nổi rồi.”

Sở Nhược Đình thấy nó mệt muốn xỉu thì chẳng cố ép nó, nàng cho bé rắn xanh ăn hai xác yêu thú rồi để nó nghỉ ngơi trong tay áo mình.

Sở Nhược Đình luyện đan thành công nên khá vui.

Nàng đi kiếm thêm mấy lò luyện đan tại Thanh Kiếm Tông, ai ngờ giữa đường lại gặp phải người nàng chẳng muốn thấy mặt.

Sở Nhược Đình xoay người bỏ đi nhưng đối phương nhảy cẫng lên và vẫy tay chào, nàng ta lảnh lót gọi, “Nhị sư tỷ!”

Toàn thân Sở Nhược Đình cứng đờ.

Kiều Kiều nhanh chân đến bên nàng, thân thiện hỏi, “Nhị sư tỷ về sư môn lúc nào thế?”

Ánh mắt Sở Nhược Đình lướt qua Kiều Kiều để dừng trên hai người đứng sau nàng ta.

Cù Như.

Tạ Tố Tinh.

Quả xứng danh hai con chó trung thành dưới trướng Kiều Kiều!

Thái độ của Sở Nhược Đình không nhiệt tình cũng chẳng lạnh nhạt, nàng đáp bằng giọng đều đều, “Nửa năm trước.”

Kiều Kiều “ồ” một tiếng rồi hưng phấn kể trải nghiệm suốt nửa năm qua của mình.

“Sư tỷ, muội đã kết đan đó! Lôi kiếp do kết đan đưa tới chẳng đáng sợ chút nào khi có Lâm Thành Tử tiền bối bảo vệ muội!” Nàng ta lấy ra dây Phược Long cùng vài pháp bảo khác cho Sở Nhược Đình xem, “Nhị sư tỷ, đây là tiên khí nhất phẩm mà muội tìm thấy ở bí cảnh Linh Chân…”

Tính Sở Nhược Đình kiếp trước quá thẳng, nàng cảm thấy Kiều Kiều thích khoe mẽ nên bao lần châm chọc khiến nàng ta chảy nước mắt giàn giụa.

Mỗi lần như vậy, Tuân Từ hoặc các đồng môn khác sẽ chỉ trích Sở Nhược Đình là người sai.

Quả nhiên đứa trẻ biết khóc mới có sữa uống nhỉ?

Bọn họ chỉ thấy đôi mắt đỏ hoe của Kiều Kiều, song chưa từng thông cảm nỗi khổ sở trong lòng nàng.

Tuy nhiên, những chuyện đó không quan trọng nữa.

Kiếp này, Sở Nhược Đình nghe Kiều Kiều giới thiệu pháp bảo nàng ta kiếm được với khuôn mặt thờ ơ và nội tâm bình lặng.

*

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Nữ phụ
Chương 2: Sư huynh
Chương 3: Giải độc
Chương 4: Mị Thánh Quyết
Chương 5: Kiều Kiều
Chương 6: Hang động
Chương 7: Điên cuồng
Chương 8: Chưởng môn
Chương 9: Chó điên
Chương 10: L//i//ế//m m//ú//t
Chương 11: Xuống núi
Chương 12: Chim sẻ
Chương 13: Tiền lãi
Chương 14: Sáo ngọc
Chương 15: Trốn thoát
Chương 16: Thiếu chủ
Chương 17: Du Nguyệt Minh
Chương 18: U Nhiêm
Chương 19: Thơm quá
Chương 20: Hợp tác
Chương 21: Quả cầu
Chương 22: Gặp lại
Chương 23: Luyện đan
Chương 24: Hèn nhát
Chương 25: Đối đầu
Chương 26: Thải bổ
Chương 27: Hay sư huynh cũng thử xem?
Chương 28: Quay đầu là bờ
Chương 29: Hiểu lầm
Chương 30: Yến hội
Chương 31: Lục soát linh hồn
Chương 32: Kiếp trước
Chương 33: Bắt cóc
Chương 34: Nhớ nhung
Chương 35: Đánh lộn
Chương 36: Giải pháp
Chương 37: Mơ mộng hão huyền
Chương 38: Giải quyết hậu quả
Chương 39: Cưỡng hiếp
Chương 40: Chịu trách nhiệm
Chương 41: Làng chài
Chương 42: Lại gần
Chương 43: T//h//ủ d//â//m
Chương 44: Luyện khí
Chương 45: Chấp nhận
Chương 46: Hồn phách
Chương 47: Kết anh
Chương 48: Ma cung
Chương 49: Thánh nữ
Chương 50: Tra tấn
Chương 51: Ca hát
Chương 52: Tán công
Chương 53: Thỉnh cầu
Chương 54: Mù chữ
Chương 55: Thời gian thoi đưa
Chương 56: Hờn dỗi
Chương 57: Trăng tròn
Chương 58: Bài hịch
Chương 59: Vứt kiếm
Chương 60: Côn Luân
Chương 61: Phá trận pháp
Chương 62: Hạ lưu
Chương 63: Truyền thụ
Chương 64: Bí mật
Chương 65: Tri kỷ
Chương 66: Cảnh cáo
Chương 67: Trò chuyện
Chương 68: Xuất Khiếu
Chương 69: Hồ yêu
Chương 70: Đầu độc
Chương 71: Thành Tỉ Quy
Chương 72: Giao chiến
Chương 73: Uy hiếp
Chương 74: Xương sườn
Chương 75: Huân gốm
Chương 76: Bắc Lộc
Chương 77: Gia quy
Chương 78: Mộng xuân
Chương 79: Chọc tức
Chương 80: Lựa chọn
Chương 81: Thành Ninh
Chương 82: Nhập cuộc
Chương 83: Đấu giá
Chương 84: Giả mạo
Chương 85: Của ta
Chương 86: Giao chiến
Chương 87: Ngụy trang sức mạnh
Chương 88: Nguyên thần
Chương 89: Lời thề máu
Chương 90: Túi thơm
Chương 91: Rượu đắng
Chương 92: Cơ hội
Chương 93: Xích Phụ Hồn
Chương 94: Tình tứ
Chương 95: Người thử thuốc
Chương 96: Chữ viết
Chương 97: Kiếp số
Chương 98: Cơ thể mới
Chương 99: Tranh giành
Chương 100: Trị thương
Chương 101: Trộm ngọc
Chương 102: Nghịch tử
Chương 103: Cao thủ tụ hội
Chương 104: Ngăn cản
Chương 105: Chỗ dựa
Chương 106: Ba giác quan
Chương 107: Kiềm chế
Chương 108: Cõi trần
Chương 109: Chạy trốn
Chương 110: Cãi lộn
Chương 111: Noi theo
Chương 112: Xưng hô
Chương 113: Bốn mùa
Chương 114: Phân Thần
Chương 115: Tạm chia xa
Chương 116: Đàm đạo
Chương 117: Sát khí
Chương 118: Hai quân bài xấu
Chương 119: Cầu xin
Chương 120: Rủ lòng thương
Chương 121: Cứu giúp
Chương 122: Láo xược
Chương 123: Mạo hiểm
Chương 124: Một thời đã qua
Chương 125: Áp giải
Chương 126: Lỗi lầm
Chương 127: Hồ đồ
Chương 128: Dại trai
Chương 129: Tình yêu
Chương 130: Gò Côn Luân lại đón khách
Chương 131: Đánh lộn
Chương 132: Hồi sinh
Chương 133: Gây sự
Chương 134: Tạ tội
Chương 135: Thảm sát
Chương 136: Mộ phần
Chương 137: Rể hiền
Chương 138: Cầm kiếm đi
Chương 139: Nhìn thẳng vào trái tim mình
Chương 140: Người trong lòng
Chương 141: Chuyển nhà
Chương 142: Dỗ dành
Chương 143: Cạnh tranh
Chương 144: Tin vịt
Chương 145: Nghi vấn
Chương 146: Vỡ lở
Chương 147: Nửa năm
Chương 148: Manh mối
Chương 149: Gài bẫy
Chương 150: Ừ cái đầu ngươi
Chương 151: Trò chơi
Chương 152: Gặp mặt
Chương 153: Mớ bòng bong
Chương 154: Rời đi
Chương 155: Ra mắt
Chương 156: Hoa mây
Chương 157: Chướng mắt
Chương 158: Trời rách
Chương 159: Nhập ma
Chương 160: Tử thủ
Chương 161: Liên U
Chương 162: Trận chiến khai màn
Chương 163: Đường cùng
Chương 164: Và rồi chẳng còn ai
Chương 165: Khởi đầu
Chương 166: Hồi kết
Chương 167: Thời thơ ấu của Sở Nhược Đình
Chương 168: Thanh Thanh đi học
Chương 169: Nỗi phiền muộn của Từ Viện sư tỷ
Chương 170: Chuyện ngày xưa của Lâm nhị tiểu thư
Chương 171: Quả cam của Đại Anh
Chương 172: Phi thăng
Chương 173: Thành lập tông môn
Chương 174: Đánh bài và mua sắm

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Dục Tiên Đồ
Chương 23: Luyện đan

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 23: Luyện đan
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...