Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Dục Tiên Đồ – Chương 2: Sư huynh

Dục Tiên Đồ

Tác giả: Mạc Mạc Tâm
Lượt đọc: 204
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sở Nhược Đình trở về đúng thời điểm diễn ra bước ngoặt quan trọng nhất đời mình.

Vì nàng trúng độc nên dẫn tới việc phải quan hệ với Lý Phong, từ đó kéo theo những trắc trở sau này. Nàng muốn bóp chết mọi nguy cơ từ trong trứng nước.

Nọc ong khiến linh lực của Sở Nhược Đình suy yếu thê thảm, nhưng nàng vẫn xoay người rồi chật vật đi về hướng tây.

Nếu còn trì hoãn thì Lý Phong với đại sư huynh sẽ tới đây.

Khó khăn lắm mới được sống lại nên nàng đâu muốn chết, nàng cần tìm người giải độc. Người này tuyệt đối không thể là Lý Phong mà nhất định phải là đại sư huynh Tuân Từ!

Kiếp trước Kiều Kiều cũng trúng độc, đại sư huynh đưa nàng ta đi làm gì thì chẳng cần nói cũng biết. Đại sư huynh kín miệng, vì vậy chỉ mình Sở Nhược Đình gánh cái danh hiệu gái d//â//m đ//ã//n//g của Thanh Kiếm Tông.

Sở Nhược Đình bước từng bước một, vác cơ thể khô nóng đau đớn rời xa Kiều Kiều. Thời gian chẳng biết trôi qua bao lâu nhưng nàng thấy chân mình càng lúc càng mềm nhũn, giữa hai chân còn chảy ra chất lỏng nhớp nháp và cả người như bị lửa thiêu. Nếu không nhanh chóng tìm được đàn ông thì khéo nàng vừa trùng sinh đã lăn ra chết.

Sở Nhược Đình cắn đầu lưỡi để cố gắng giữ tỉnh táo.

Đúng lúc ấy, nàng thấy hai bóng người cưỡi kiếm xuất hiện ở phụ cận. Nam tử mặc trang phục xanh ngọc có râu quai nón đầy mặt, cơ bắp căng phồng dưới lớp quần áo; người còn lại thì mặt mũi sáng sủa khôi ngô, tóc cài trâm ngọc cùng vạt áo xanh nhạt bay phấp phới.

Dù đang hoa mắt chóng mặt nhưng Sở Nhược Đình chẳng kìm nén nổi sự kích động.

Nàng siết chặt tay rồi nhào vào lòng người thứ hai và ôm lấy eo hắn, miệng gào khóc, “Đại sư huynh, cứu ta!”

Tuân Từ thu hồi kiếm, hắn vô cùng hoảng loạn mà giữ lấy đầu vai Sở Nhược Đình, “Nhị sư muội? Muội sao thế?”

Sở Nhược Đình khóc lóc thảm thiết, “Ta trúng độc. Đại sư huynh đưa ta tới chỗ đầm đá đi! Mau lên! Không ta chết mất!”

Tuân Từ chỉ mới chạm ngõ Trúc Cơ tầng thứ ba, hắn lo lắng cho Kiều Kiều bèn vội vàng hỏi Sở Nhược Đình, “Muội có thấy tiểu sư muội không? Muội ấy lén bám theo, hiện tại chẳng biết ở đâu!”

“Tiểu sư muội nhát gan như vậy nên chắc đang sợ lắm, chúng ta phải nhanh chóng tìm thấy muội ấy!” Lý Phong sốt ruột giậm chân.

Sở Nhược Đình chôn mặt vào ngực hắn, mắt nàng nhòe đi, nàng cụp mắt để che giấu ý cười châm chọc.

Nàng trúng độc mà bọn họ chỉ quan tâm Kiều Kiều.

“…Tiểu sư muội hình như ở phía sau.” Móng tay Sở Nhược Đình bấu bả vai Tuân Từ nhưng giọng nàng lại mềm mại, “Đại sư huynh, mau cứu ta!”

Tuân Từ muốn đẩy Sở Nhược Đình cho Lý Phong song nàng dính chặt lấy hắn y hệt keo dán.

Tuân Từ hết cách bèn căn dặn Lý Phong, “Tam sư đệ đi tìm tiểu sư muội đi, ta sẽ dẫn nhị sư muội tới đầm đá xem muội ấy trúng loại độc gì.” Nói xong, hắn đưa Lý Phong viên thuốc giải độc duy nhất trong túi chứa đồ của mình, “Nếu tiểu sư muội trúng độc thì cho muội ấy ăn cái này.”

Sở Nhược Đình nhìn lướt qua, nàng nhận ra ngay đó là bí dược Thanh Tâm Đan của Thanh Kiếm Tông.

Năm ngoái đại sư huynh chiến thắng cuộc thi trong tông môn và được chưởng môn ban thưởng.

Hắn chỉ có một viên nên chẳng nỡ dùng, thế mà giờ lại hào phóng cho tiểu sư muội.

Nội tâm Sở Nhược Đình liên tục cười lạnh lùng.

Tuân Từ ơi Tuân Từ à, tuy Thanh Tâm Đan có thể giải độc nhưng chẳng thể giải độc Mê Dạ Phong! E rằng lòng tốt của ngươi giúp người khác kiếm hời rồi!

Hiện giờ Tuân Từ chưa biết Sở Nhược Đình và Kiều Kiều trúng loại độc gì, nếu hắn biết thì tất nhiên sẽ không quyết định qua loa.

Hắn thấy cơ thể Sở Nhược Đình nóng lên bèn gấp rút đưa nàng tới đầm đá nhỏ ở phía tây nam núi Huyền Hoa rồi ném nàng vào đầm.

Nước đầm lạnh băng khiến Sở Nhược Đình dễ chịu hơn một chút.

Tuy nhiên sự dễ chịu chỉ kéo dài trong chốc lát, sau đó thân nhiệt nàng còn tăng vọt. Nếu không tìm được người để song tu thì nội tạng nàng chắc chắn sẽ nổ tung.

“Đại sư huynh, ta…hình như ta còn khó chịu hơn trước!”

Sở Nhược Đình nằm trên tảng đá giữa đầm với khuôn mặt giàn giụa nước mắt. Nàng đã cởi bỏ áo ngoài, làm bờ vai trần mịn màng lộ ra. Mái tóc đen nhánh bồng bềnh theo dòng nước tựa một rừng rong biển rậm rạp. Chiếc váy lụa xanh thêu mai đỏ ướt đẫm, nó dính sát vào làn da trắng như tuyết của nàng và phác họa những đường cong thướt tha.

Lúc này Tuân Từ mới cảm thấy kỳ lạ.

“Sư muội? Rốt cuộc muội trúng độc gì thế?” Hắn chạm tay vào mặt Sở Nhược Đình rồi cạy mắt nàng ra để xem xét, lông mày hắn nhíu chặt vì không tìm thấy đáp án.

Sở Nhược Đình chán ghét lẫn căm hận Tuân Từ.

Song trước mắt hắn là biện pháp giải độc duy nhất của nàng.

“Đại sư huynh, là…Mê Dạ Phong.”

“Cái gì?”

Tuân Từ ngạc nhiên mở to mắt.

Nghĩ đến Kiều Kiều, hắn rút kiếm và định bỏ đi theo bản năng, nhưng vạt áo hắn đột ngột bị người khác túm chặt.

Khi quay đầu lại, hắn thấy nước mắt lã chã rơi trên gương mặt nhị sư muội – người luôn xinh đẹp rực rỡ và kiêu căng ngạo mạn. Nàng cắn đôi môi anh đào, đau khổ cầu xin, “Đại sư huynh, đừng…đừng vứt bỏ ta. Đình nhi không muốn chết, không muốn chết…”

Sở Nhược Đình bò dậy khỏi đầm nhưng lực bất tòng tâm. Trong lúc nàng dốc sức bò, hai v//ú tròn trịa đè lên tảng đá và để lộ khe rãnh. Dây thắt của chiếc yếm hồng nhạt hững hờ treo trên vai nàng, bộ ngực trắng ngần nửa ẩn nửa hiện.

Sở Nhược Đình biết mình chẳng nhỏ nhắn đáng yêu bằng Kiều Kiều. Nhưng nàng sở hữu dáng người cao gầy, ngực lớn eo thon, m//ô//n//g tròn chân dài. Người tu tiên nào có ai xấu xí, một cái nhăn mày hay liếc mắt của nàng cũng đượm vẻ nũng nịu.

Dường như Sở Nhược Đình không biết nàng hiện tại quyến rũ cỡ nào, nàng túm vạt áo của Tuân Từ giống con thú nhỏ yếu đuối đáng thương.

Tuy hắn thiên vị Kiều Kiều nhưng hai người rốt cuộc vẫn làm sư huynh sư muội mấy chục năm, hắn đâu thể thấy chết mà không cứu.

“Sư muội…”

Tuân Từ hoàn toàn chẳng biết nên làm gì bây giờ.

Tay hắn siết bội kiếm Thái Hòa, ngón cái vuốt ve biểu tượng Thái Cực trên chuôi kiếm. Hắn niệm thần chú tĩnh tâm chứ không dám liếc nhìn Sở Nhược Đình lấy một lần.

“Sư huynh có biện pháp giải độc không?” Sở Nhược Đình cuối cùng cũng đứng dậy được, nàng lảo đảo đi vài bước rồi bất cẩn ngã vào lòng Tuân Từ, bụng dưới còn đè lên chân hắn.

Tuân Từ đẩy không được mà ôm cũng chẳng xong, hắn cứ vừa cầm kiếm vừa đứng chôn chân tại chỗ.

Rất lâu sau, hắn mới thì thào, “Giờ về tông môn cũng quá trễ rồi… Nếu trúng độc Mê Dạ Phong, với tu vi của chúng ta thì chỉ có…chỉ có một phương pháp giải độc thôi.”

“Phương pháp gì?” Miệng Sở Nhược Đình kề sát tai hắn, hương hoa lan thoang thoảng trong hơi thở của nàng.

Tuân Từ tự hào bản thân là quân tử đoan chính và luôn tuân thủ nghiêm ngặt lễ giáo; dù hắn mến mộ Kiều Kiều nhưng cũng chẳng dám vượt Lôi Trì nửa bước. Suốt bao nhiêu năm qua, hắn dồn hết sức vào tu luyện còn chuyện nam nữ chỉ biết sơ sơ. Giờ đối mặt với vị sư muội mà mình gặp hàng ngày, hắn thật sự không biết mở miệng thế nào.

Sở Nhược Đình bấm ngón tay tính thời gian, cứ dông dài mãi thì nàng sẽ chết. Vì vậy, nàng vứt bỏ liêm sỉ lẫn lễ nghĩa mà ôm cổ Tuân Từ. Nàng “ưm” một tiếng rồi khóc thút thít, “Đại sư huynh, ta khó chịu quá, ta sắp chết phải không?”

Tuân Từ bật thốt, “Khó chịu chỗ nào?”

Sở Nhược Đình hơi tách hai chân và vén bộ váy ướt sũng, chất lỏng chảy dọc theo đôi chân trắng mịn thon dài của nàng. Lớp lụa mỏng che phủ đóa hoa bí ẩn, màu hồng phấn thấp thoáng hiện ra bên dưới nó.

Sở Nhược Đình chỉ vào giữa hai chân, nàng nghẹn ngào bảo, “Chỗ này…chỗ này thật khó chịu.”

Tuân Từ run rẩy duỗi tay, ma xui quỷ khiến thế nào mà lại vén lớp lụa mỏng lên.

Giữa hai chân trắng nõn là môi âm hộ phinh phính đang hé mở. Xung quanh nó sạch sẽ chứ chẳng hề có sợi lông nào, còn ngay trung tâm là cái khe nhỏ màu hồng phấn. Khe hở ươn ướt phát sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời, khiến người ta nhìn mà xấu hổ.

Tuân Từ chưa từng thấy vùng kín của nữ tử, hắn có chính trực đến đâu cũng tức khắc đỏ mặt. Lỗ tai hắn đỏ bừng như chảy máu, bụng dưới căng chặt và bộ phận nào đó đang phình to lên.

“Sư muội…mau thả váy xuống!” Tuân Từ luống cuống nắm chặt chuôi kiếm Thái Hòa.

Sở Nhược Đình nhịn hết nổi, nàng thật sự khó chịu và muốn cấp tốc giải độc. Nàng đâu chịu thả váy xuống, thậm chí còn hành động táo bạo hơn. Sở Nhược Đình treo đùi bên hông Tuân Từ rồi cọ cọ cái khe nhỏ trên chuôi kiếm Thái Hòa, nàng r//ê//n rỉ đứt quãng, “Ưm… Mát quá, đỡ khó chịu hơn hẳn…”

Dòng nước chảy xuôi chuôi kiếm rồi nhỏ vào lòng bàn tay Tuân Từ.

Cả người hắn cứng đờ, dáng vẻ đầy cám dỗ của sư muội khiến hắn nhịn chẳng được mà ngập ngừng nói, “Sư muội, phương pháp giải độc duy nhất là…song tu.”

“Song tu là gì?”

Sở Nhược Đình áp sát mặt mình vào khuôn mặt tuấn tú của Tuân Từ, chóp mũi hai người chạm vô nhau. Lông mi nàng run run khi hỏi, “Sư huynh, ta không biết song tu… Ta…ta sẽ chết ư?”

Dứt lời, nàng chôn mặt ở cổ Tuân Từ và khẽ khàng nức nở.

Chóp mũi tỏa ra hơi nóng làm Tuân Từ tê dại tột độ.

Giữa núi rừng tĩnh lặng, tiếng khóc nhu nhược của nữ tử là lời dụ dỗ tốt nhất.

Tuân Từ mất kiềm chế mà ôm Sở Nhược Đình vào lòng. Yết hầu hắn giật giật còn tay phải luồn vào giữa hai chân nàng, giọng hắn mang theo sự hấp dẫn đầy ham muốn, “Muội sẽ không chết. Đừng sợ, sư huynh dạy muội song tu.”

*

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Nữ phụ
Chương 2: Sư huynh
Chương 3: Giải độc
Chương 4: Mị Thánh Quyết
Chương 5: Kiều Kiều
Chương 6: Hang động
Chương 7: Điên cuồng
Chương 8: Chưởng môn
Chương 9: Chó điên
Chương 10: L//i//ế//m m//ú//t
Chương 11: Xuống núi
Chương 12: Chim sẻ
Chương 13: Tiền lãi
Chương 14: Sáo ngọc
Chương 15: Trốn thoát
Chương 16: Thiếu chủ
Chương 17: Du Nguyệt Minh
Chương 18: U Nhiêm
Chương 19: Thơm quá
Chương 20: Hợp tác
Chương 21: Quả cầu
Chương 22: Gặp lại
Chương 23: Luyện đan
Chương 24: Hèn nhát
Chương 25: Đối đầu
Chương 26: Thải bổ
Chương 27: Hay sư huynh cũng thử xem?
Chương 28: Quay đầu là bờ
Chương 29: Hiểu lầm
Chương 30: Yến hội
Chương 31: Lục soát linh hồn
Chương 32: Kiếp trước
Chương 33: Bắt cóc
Chương 34: Nhớ nhung
Chương 35: Đánh lộn
Chương 36: Giải pháp
Chương 37: Mơ mộng hão huyền
Chương 38: Giải quyết hậu quả
Chương 39: Cưỡng hiếp
Chương 40: Chịu trách nhiệm
Chương 41: Làng chài
Chương 42: Lại gần
Chương 43: T//h//ủ d//â//m
Chương 44: Luyện khí
Chương 45: Chấp nhận
Chương 46: Hồn phách
Chương 47: Kết anh
Chương 48: Ma cung
Chương 49: Thánh nữ
Chương 50: Tra tấn
Chương 51: Ca hát
Chương 52: Tán công
Chương 53: Thỉnh cầu
Chương 54: Mù chữ
Chương 55: Thời gian thoi đưa
Chương 56: Hờn dỗi
Chương 57: Trăng tròn
Chương 58: Bài hịch
Chương 59: Vứt kiếm
Chương 60: Côn Luân
Chương 61: Phá trận pháp
Chương 62: Hạ lưu
Chương 63: Truyền thụ
Chương 64: Bí mật
Chương 65: Tri kỷ
Chương 66: Cảnh cáo
Chương 67: Trò chuyện
Chương 68: Xuất Khiếu
Chương 69: Hồ yêu
Chương 70: Đầu độc
Chương 71: Thành Tỉ Quy
Chương 72: Giao chiến
Chương 73: Uy hiếp
Chương 74: Xương sườn
Chương 75: Huân gốm
Chương 76: Bắc Lộc
Chương 77: Gia quy
Chương 78: Mộng xuân
Chương 79: Chọc tức
Chương 80: Lựa chọn
Chương 81: Thành Ninh
Chương 82: Nhập cuộc
Chương 83: Đấu giá
Chương 84: Giả mạo
Chương 85: Của ta
Chương 86: Giao chiến
Chương 87: Ngụy trang sức mạnh
Chương 88: Nguyên thần
Chương 89: Lời thề máu
Chương 90: Túi thơm
Chương 91: Rượu đắng
Chương 92: Cơ hội
Chương 93: Xích Phụ Hồn
Chương 94: Tình tứ
Chương 95: Người thử thuốc
Chương 96: Chữ viết
Chương 97: Kiếp số
Chương 98: Cơ thể mới
Chương 99: Tranh giành
Chương 100: Trị thương
Chương 101: Trộm ngọc
Chương 102: Nghịch tử
Chương 103: Cao thủ tụ hội
Chương 104: Ngăn cản
Chương 105: Chỗ dựa
Chương 106: Ba giác quan
Chương 107: Kiềm chế
Chương 108: Cõi trần
Chương 109: Chạy trốn
Chương 110: Cãi lộn
Chương 111: Noi theo
Chương 112: Xưng hô
Chương 113: Bốn mùa
Chương 114: Phân Thần
Chương 115: Tạm chia xa
Chương 116: Đàm đạo
Chương 117: Sát khí
Chương 118: Hai quân bài xấu
Chương 119: Cầu xin
Chương 120: Rủ lòng thương
Chương 121: Cứu giúp
Chương 122: Láo xược
Chương 123: Mạo hiểm
Chương 124: Một thời đã qua
Chương 125: Áp giải
Chương 126: Lỗi lầm
Chương 127: Hồ đồ
Chương 128: Dại trai
Chương 129: Tình yêu
Chương 130: Gò Côn Luân lại đón khách
Chương 131: Đánh lộn
Chương 132: Hồi sinh
Chương 133: Gây sự
Chương 134: Tạ tội
Chương 135: Thảm sát
Chương 136: Mộ phần
Chương 137: Rể hiền
Chương 138: Cầm kiếm đi
Chương 139: Nhìn thẳng vào trái tim mình
Chương 140: Người trong lòng
Chương 141: Chuyển nhà
Chương 142: Dỗ dành
Chương 143: Cạnh tranh
Chương 144: Tin vịt
Chương 145: Nghi vấn
Chương 146: Vỡ lở
Chương 147: Nửa năm
Chương 148: Manh mối
Chương 149: Gài bẫy
Chương 150: Ừ cái đầu ngươi
Chương 151: Trò chơi
Chương 152: Gặp mặt
Chương 153: Mớ bòng bong
Chương 154: Rời đi
Chương 155: Ra mắt
Chương 156: Hoa mây
Chương 157: Chướng mắt
Chương 158: Trời rách
Chương 159: Nhập ma
Chương 160: Tử thủ
Chương 161: Liên U
Chương 162: Trận chiến khai màn
Chương 163: Đường cùng
Chương 164: Và rồi chẳng còn ai
Chương 165: Khởi đầu
Chương 166: Hồi kết
Chương 167: Thời thơ ấu của Sở Nhược Đình
Chương 168: Thanh Thanh đi học
Chương 169: Nỗi phiền muộn của Từ Viện sư tỷ
Chương 170: Chuyện ngày xưa của Lâm nhị tiểu thư
Chương 171: Quả cam của Đại Anh
Chương 172: Phi thăng
Chương 173: Thành lập tông môn
Chương 174: Đánh bài và mua sắm

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Dục Tiên Đồ
Chương 2: Sư huynh

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 2: Sư huynh
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...