Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Dư Sinh Vi Kỳ – Chương 108

Dư Sinh Vi Kỳ

Tác giả: Mẫn Nhiên
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ở một nơi xa lạ, trong mà đêm tĩnh mịch Ôn Đồng từng vô số lần nhớ lại mà khắc họa khuôn mặt của Tiêu Uyển Thanh. Cô rất quen thuộc với biểu cảm của nàng, còn có cả nụ cười của nàng. Đã không gặp nửa năm, cô đang đứng cách Tiêu Uyển Thanh vài bước, chỉ cần nhìn thoáng qua, cô đã tinh ý nhận ra người trong lòng mình trông khác xưa.

Nàng xinh đẹp cùng mê người hơn so với lúc cô đi. Ôn Đồng nghĩ, đây hẳn là do đã lâu không gặp nên sinh ra tình nhân trong mắt hóa Tây Thi. Cả người Tiêu Uyển Thanh giống như có thêm sức hấp dẫn mà cô không thể nào nói ra được, càng ngày càng mềm mại động lòng người. Giữa hai hàng lông mày của nàng, khổ sở bao trùm nhiều năm đều biến mất, lộ ra một loại thoải mái mà nhiều năm qua cô chưa từng thấy.

Nàng đầy sức sống, mê hoặc cùng tràn đầy gió xuân.

Trong thời gian cô vắng nhà, Tiêu Uyển Thanh hẳn đã chăm sóc bản thân rất tốt. Rõ ràng là Ôn Đồng nên cảm thấy vui vẻ, nhưng không hiểu vì sao lại thấy "co thắt" trong lòng.

Vẻ dịu dàng thấp thoáng nơi khóe mày khiến Ôn Đồng có chút chột dạ.

“Trông cậu thực khác.” Cô kéo hành lý đứng đối diện với Tiêu Uyển Thanh, trong lòng không tự chủ thốt ra câu hỏi nghi hoặc.

Tiêu Uyển Thanh không cảm thấy khó xử với Ôn Đồng Thành bởi vì đã lâu không gặp cô, rất tự nhiên đưa tay ra giúp cô kéo một chiếc vali khác. Nghe câu hỏi, nàng đảo mắt, cười hỏi Ôn Đồng: "Có gì khác sao? À, Tiễn Tiễn cũng có nói với mình dạo này mình gầy a."

Ôn Đồng tỉnh táo lại, trêи lông mày sâu thẳm có tia khắc chế. Cô theo bước của Tiêu Uyển Thanh bước ra ngoài, trong nội tâm trầm xuống: "Hình như cậu so với trước đây vui vẻ hơn rất nhiều, cậu... gần đây có gặp người nào không, hay là có chuyện vui?"

Cô cầm lòng không đậu mà tự tra tấn trong lòng thực ra chính là: Tiêu ... yêu rồi sao?

Nhưng bảy tám năm qua, Tiêu Uyển Thanh luôn nhìn không ra tâm tình. Cô mới rời đi nửa năm, Tiêu Uyển Thanh động lòng với ai sao? Ôn Đồng không muốn tin, cũng không dám tin.

Tiêu Uyển Thanh nghe vậy sửng sốt một chút. Năm ngón tay nàng nắm lấy thanh kéo hành lý bất giác siết chặt, nụ cười trêи môi không khỏi thu liễm.

Kỳ thực, Ôn Đồng không phải người đầu tiên hỏi nàng việc này. Dạo này kể cả những đồng nghiệp xung quanh nàng, khi trò chuyện, nhiều người đã nói đùa với nàng, cho rằng nàng có vẻ khác trước, quan hệ tốt hơn một chút, thậm chí còn thẳng thắn nói đùa nàng có đang gặp khó khăn không, khóe mắt lông mày đều có cảm xúc mùa xuân khi yêu.

Nàng vẫn luôn không để trong lòng những lời nói đùa đó. Cho tới bây giờ, Ôn Đồng cũng hỏi nàng như vậy. Trong lòng nàng không nhịn được cười, hóa ra nàng đã yêu rõ ràng như vậy rồi sao? Đã yêu sâu đậm như vậy rồi sao?

“Cậu đã về rồi, đây không phải là chuyện vui sao?” Tiêu Uyển Thanh rũ mi xuống, tự nhiên đáp lại.

Nàng không có ý định che giấu Ôn Đồng, nhưng hiển nhiên đây không phải là địa điểm cùng thời điểm thích hợp để nói. Trong lòng nàng có chút kỳ vọng, Ôn Đồng có lẽ không thể dễ dàng tiếp nhận chuyện giữa nàng và Lâm Tiễn. Vừa từ chức, chuyển công tác không phải chuyện dễ dàng, nàng muốn khi Ôn Đồng về ổn định một chút sẽ nói, như vậy không làm cô lo lắng thêm.

Khi cô rời đi, Tiêu Uyển Thanh không hề tỏ ra bất mãn cùng khổ sở, Ôn Đồng có phần thất vọng. Bây giờ, hiếm khi Tiêu Uyển Thanh có thể thẳng thắn nói với cô là cô trở về nàng rất vui, Ôn Đồng quả nhiên dễ dàng thỏa mãn niềm vui.

Nghi hoặc trong lòng cô vẫn chưa hoàn toàn tiêu tan, dù sao cũng lợi dụng xu thế ép mình tiếp nhận câu trả lời khiến cô an tâm, không dám hỏi thêm.

Sau bao nhiêu năm, Tiêu Uyển Thanh không có gì để giấu cô về khía cạnh tình cảm. Thậm chí cô còn nhớ rõ Tiêu Uyển Thanh có bao nhiêu người theo đuổi, Tiêu Uyển Thanh đã từ chối bao nhiêu người. Vậy không có nghĩa khi thực sự có tình huống Tiêu Uyển Thanh sẽ băn khoăn mà nói với cô.

Thật ra, Ôn Đồng vẫn còn trong tiềm thức sợ hãi hỏi, có lẽ Tiêu Uyển Thanh sẽ thực sự làm cô bất ngờ, cho cô một câu trả lời mà cô không dám nhận. Nếu Tiêu Uyển Thanh thực sự có người khác, cô phải làm thế nào bây giờ?

Cô rời khỏi đây vì Tiêu Uyển Thanh, bây giờ cô trở lại đây với dũng khí phá vỡ con thuyền. Nếu Tiêu Uyển Thanh thực sự không cho cô cơ hội dũng cảm cuối cùng này, cô sẽ đối phó với chính mình như thế nào?

Ở lại, hay cứ quay lưng bỏ đi như thế này?

Ôn Đồng lựa chọn tự mình tê liệt.

Cô đặt hành lý vào ghế sau xe của Tiêu Uyển Thanh. Sau đó ngồi vào ghế phụ, vừa cúi đầu xuống, nhìn thấy trước cửa kính xe có hai hình người bằng đất sét mà cô chưa từng thấy, cô lại kinh ngạc.

Cô vươn tay hạ nhân thủ đặt trong lòng bàn tay chơi đùa, dò hỏi nàng: "Này trước kia mình chưa thấy qua. Cậu khi nào có tính trẻ con như vậy?"

Tiêu Uyển Thanh cười cởi mở trả lời cô: "Quà sinh nhật của Tiễn Tiễn".

Ôn Đồng không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Đã lâu không gặp Lâm Tiễn, cô đã dần quên đi cảm giác đe dọa mờ nhạt mà Lâm Tiễn dành cho cô vào thời khắc giao thừa. Bên cạnh đó, cô nhìn hai con người bằng đất sét này, không nhịn được cười, quả thực đó là một món quà mà một hài tử sẽ tặng.

Nhưng thần hồn nát thần tính cảm giác cũng không tốt.

Ôn Đồng đưa nhân vật nhỏ lại, cười nhẹ, nghiêm mặt nói với Tiêu Uyển Thanh: "Mấy ngày nay có lẽ mình nhập việc nên sẽ bận. Mấy ngày nữa mọi việc đi đúng hướng. Chúng ta cùng nhau đi ăn tối đi, mình có chuyện muốn nói với cậu."

Cô nghĩ trong lòng là mấy ngày nữa sẽ đến Thất Tịch. Những năm trước, Thất Tịch hai người đều ở cùng nhau. Năm nay, cô muốn tận dụng ngày này để thể hiện mong muốn cùng dũng khí tỏ tình với Tiêu Uyển Thanh.

Trạng thái của Tiêu Uyển Thanh rất tốt khiến cô có thêm vài phần tự tin hơn. Cô ước chừng cho dù Tiêu Uyển Thanh không thể tiếp nhận cô trong một thời gian, cô cũng không nên giống như mấy năm trước, ngay cả bằng hữu hay tình nhân cũng từ chối. Cô có đủ kiên nhẫn để đợi đến khi Tiêu Uyển Thanh chấp nhận cô. Hơn nữa, sau khi thể hiện tấm lòng của mình, cô không cần phải khắc chế mà quang minh chính đại theo đuổi nàng.

Tiêu Uyển Thanh không nghĩ nhiều, nhưng sau một hồi trầm mặc, nàng nhanh chóng đáp ứng: “Được.” Chuyện xảy ra như vậy, nàng cũng sẽ nhân cơ hội này nói cho Ôn Đồng.

Sau khi cân nhắc một lúc, Tiêu Uyển Thanh lại nói với Ôn Đồng: “Chu tỷ biết cậu về, muốn mời chúng ta đi ăn tối.” Lâm Mẹ mời họ đi ăn tối. Bất kể như thế nào, nàng tin chắc Ôn Đồng sẽ không trực tiếp đem sự tình nói cho Lâm mẹ, lúc đó Ôn Đồng có muốn cùng ăn hay không cũng có thể gián tiếp thể hiện thái độ của cô đối với quan hệ của nàng và Lâm Tiễn.

Ôn Đồng không chút do dự đáp ứng. Điều cô nghĩ là ngay cả khi lời tỏ tình của cô bị từ chối, Tiêu Uyển Thanh vẫn ít nhiều cho cô mặt mũi đi. Cô thuận lý thành chương cũng có thể gặp lại Tiêu Uyển Thanh.

Sau khi hai người trầm ngâm nói xong chủ đề này, cả hai đều cảm thấy thoải mái hơn một chút. Tiêu Uyên Thanh hỏi về công việc mới của Ôn Đồng, hỏi tại sao lúc trước cô từ chối lời mời của Thời Tinh, nhưng vì cái gì bây giờ lại thay đổi quyết định. Lý do quan trọng: “Chính là Thời Kinh Lan đã khiến mình cảm động. Mặc dù mình không thích vẻ ngoài luôn kiêu ngạo, điềm tĩnh cùng tự cho mình là đúng của cô ta, nhưng mình phải thừa nhận cô ta là lãnh đạo cùng doanh nhân xuất sắc. Cô ta đối với công ty này luôn đầy tham vọng. Bản thiết kế mà cô ta đặt ra đã gây ấn tượng với mình."

Điều cuối cùng mà Ôn Đồng không muốn tiếp cận trong cuộc đời cô là con hổ cười trông vô hại như Thời Kinh Lan — sắc đẹp là một cái bẫy mà cô dùng để nới lỏng cảnh giác, Thời Kinh Lan biết cách dùng lợi thế của mình. Nhưng gạt bỏ định kiến

cá nhân sang một bên, cô ấy thực sự là một người hiếm hoi trong ngành có thể ăn bằng mặt nhưng nói bằng sức.

Nhìn thấy ánh mắt ngưỡng mộ hiếm thấy của Ôn Đồng khi nói về Thời Kinh Lan, Tiêu Uyển Thanh không khỏi nghĩ đến chiếc bật lửa có khắc chữ "Thời" trong nhà cô lúc đó, trong lòng khó có thể có chút suy nghĩ kỳ quái. Nàng nói bóng nói gió hỏi: “Cậu ở thành phố Trường Trạch, Thời tổng ở Ngạn Giang, cô ấy có liên lạc riêng với cậu không?” Nói chung, các công ty săn đầu người chịu trách nhiệm về loại việc này.

Ôn Đồng nghĩ đến vài chuyện không vui đã bị kϊƈɦ động khi gặp ở thành phố Trường Trạch, tự giễu cười: "Mình không có mặt dày cùng to gan như vậy, là nghiệt duyên nên xui xẻo đi. Việc kinh doanh của mình ở thành phố Trường Trạch có liên quan đến cô ta, cô ta chịu trách nhiệm nó."

Tiêu Uyển Thanh bị giọng điệu của cô làm cho buồn cười, vừa trêu chọc cô vừa cười: "Nghiệt duyên cũng là duyên phận a."

Ôn Đồng cười nhẹ, không thèm để ý.

Trước ngày lễ Thất Tịch, sau cuộc họp buổi sáng của tạp chí, chủ tịch đột nhiên gọi vào số nội bộ, yêu cầu Tiêu Uyển Thanh tìm hắn trong văn phòng.

Vào văn phòng, chủ tịch tươi cười chào hỏi nàng: "Tiểu Thanh, ngồi đi."

Các ban giám đốc điều hành của tạp chí đã thay đổi người ra quyết định. Cho nên chi nhánh trước đó đã quyết định không làm việc đó một lần nữa được đưa vào chương trình nghị sự. Mặc dù chưa chính thức công bố tin tức nhưng đã nhận được thông báo bằng miệng.

Hắn luôn coi trọng Tiêu Uyển Thanh, trụ sở chính đã bão hòa, Tiêu Uyển Thanh không muốn chuyển đi, việc này khiến hắn lo lắng về việc Tiêu Uyển Thanh không hài lòng với hiện trạng cùng thay đổi công việc. Nhưng đồng thời, hắn cũng làm quá mức cần thiết. Bây giờ, hiếm thấy Tiêu Uyển Thanh động thủ, có cơ hội, liền thông báo cho Tiêu Uyển Thanh để cô chuẩn bị sớm hơn.

Nhưng không ngờ khi biết tin, vẻ mặt Tiêu Uyển Thanh không vui như mong đợi mà ngược lại, vẻ mặt luôn bình tĩnh không ngờ lại lộ ra vài phần khó hiểu.

Nếu như tin tức đến sớm hơn vài tháng, nàng nhất định sẽ thu dọn đồ đạc đi nơi khác mà không nói một lời. Nhưng lúc này, Tiêu Uyển Thanh cắn chặt môi, nắm chặt tay, chỉ có thể trả lời "Được".

Mặc dù, có thể bây giờ rút lui vẫn chưa muộn, có thể, rút

ngay bây giờ để giảm thiểu thiệt hại cho nhau hoặc cho chính mình.

Nhưng tâm trí nàng chỉ toàn là nụ cười mê hoặc của Lâm Tiễn, bên tai như vẫn còn văng vẳng giọng nói ngọt ngào của nữ hài, trong miệng tựa như có chút ngọt ngào.

Như vậy nàng làm sao có thể nguyện ý tổn thương cô, làm sao có thể từ bỏ cô?

Tiêu Uyển Thanh im lặng một hồi, ngẩng đầu lên xin lỗi chủ tịch đã đặt nhiều hy vọng vào nàng: "Chủ tịch, tôi không đi được."

Chủ tịch sửng sốt, trầm giọng nói: "Mặc dù đã hoãn một thời gian, nhưng đây vẫn là dự án trước. Nói chung là vẫn theo kế hoạch trước đó. Kinh phí và tài nguyên thậm chí còn rộng rãi hơn trước. Cô không cần phải lo lắng."

Tiêu Uyển Thanh mím môi, thấp giọng giải thích, "Đương nhiên là tôi tin tưởng anh. Đó là lý do cá nhân của tôi. Làm anh kỳ vọng rồi."

Ánh mắt chủ tịch ngưng trọng, hướng nội tâm: "Bằng không, cô cũng không cần vội vàng từ chối. Còn có một khoảng thời gian, có thể tìm hiểu thêm, nghĩ lại đi."

Tiêu Uyển Thanh biết chủ tịch chỉ coi mình như một kẻ trốn tránh lo ngại về điều kiện. Nàng mỉm cười bất đắc dĩ, lắc đầu đưa ra một lý do cụ thể thuyết phục.

“Chủ tịch, tôi… tình yêu của tôi dành cho chỗ này, không tiện cho tôi.” Vẻ mặt nàng vô thức dịu dàng.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32: (1)
Chương 33: (1)
Chương 34: (1)
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Dư Sinh Vi Kỳ
Chương 108

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 108
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...