Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Dụ Dỗ Em Dâu Xinh Đẹp – Chương 10: Đánh dấu chủ quyền

Dụ Dỗ Em Dâu Xinh Đẹp

Tác giả: TOT
Lượt đọc: 403
Đề cử: 0
Bình luận: 0

– Lên xe.

Phỉ Nhược giật mình vì tiếng xe, chưa bình tĩnh lại thì giọng nói trầm ấm của Thiếu Minh vang lên.

– Không cần, anh về trước đi, em còn có việc.

Vì hai người làm chung nên từ lâu anh luôn là người đưa đón cô. Từ giờ cô nên xem xét lại việc này rồi.

– Em đi đâu, lên anh đưa đi.

– Vậy phiền lắm, anh về trước đi.

CẠCH

Cô vừa dứt lời, Thiếu Minh đã từ trên xe bước xuống đi đến, kéo lấy tay cô.

– Bây giờ mới biết em bướng bỉnh vậy đấy, đi theo anh.

Không đợi Phỉ Nhược phản ứng, anh dứt khoát kéo cô lên xe.

– Này, anh đừng cứ đυ.ng tay đυ.ng chân thế nữa.

Thiếu Minh không nói gì, chồm qua cài dây an toàn cho cô, hơi thở ấm nóng của anh không ngừng phả lên cổ và mặt làm cô không dám cử động mạnh. Trước khi lui ra, anh áp sát vào gương mặt cô, môi hiện lên nụ cười ngả ngớn.

– Sợ gục ngã trước anh sao?

– Gục ngã gì chứ?

Phỉ Nhược lúng túng, cố gắng tránh khỏi gương mặt anh, làm lơ câu hỏi của anh.

– Nếu không, sao phải tìm cách tránh anh. Hửm?

Thiếu Minh vừa nói, mắt dán chặt vào mặt cô như muốn thiêu đốt, một bàn tay không có ý tốt luồn vào váy cô vuốt ve phía trong đùi.

– Anh..

Phỉ Nhược hoảng hốt, vội giữ tay anh. Tại sao mọi chuyện lại thành thế này chứ? Có lẽ cô nên dứt khoát một lần chấm dứt chuyện này.

– Minh, anh không thấy mối quan hệ của chúng ta có gì đó sai sai sao, chúng ta đã đi quá xa rồi, nên dừng lại thôi.

Cô đã nói thẳng thế rồi, chỉ mong anh sẽ hiểu.

Thiếu Minh vừa nghe Phỉ Nhược nói thế liền dừng động tác trêu đùa cô lại, bàn tay di chuyển lên cằm cô siết lại.

– Anh không muốn dừng lại thì sao?

– Anh.., tại sao… ?

Câu trả lời của Thiếu Minh hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của cô, cô thực sự không hiểu anh đang giở trò gì nữa.

Như nhìn thấu sự nghi vấn của cô, anh không nhanh không chậm buông lại một câu hỏi, lại như câu khẳng định.

– Nếu.. anh nói, anh thích em, em có tin không?

Vừa dứt câu hỏi, anh đã tiến đến môi cô gặm nhẹ.

Phỉ Nhược còn đang thất thần trước câu hỏi của anh, cảm nhận nơi môi ẩm ướt, vội giữ lấy vai anh đẩy ra.

– Này, anh tránh ra, chỉ cần nhìn cũng biết anh yêu chị Nhan đến mức nào, bây giờ còn nói đùa gì vậy chứ.

Phỉ Nhược cố gắng quay mặt ra ngoài cửa xe để không nhìn anh, chỉ cô mới biết bây giờ mặt cô đỏ đến cỡ nào. Cô nắm chặt lấy bàn tay, cố giữ cho mình bình tĩnh.

Cô thừa nhận, bản thân có chút động tâm, nhưng cũng không thể trách cô được, từ lâu lắm rồi cô không được ai thổ lộ. Cả Thiếu Quân, từ khi gặp rồi cưới nhau, cậu vẫn chưa hề nói một câu thích đối với cô. Vì chuyện này cô đã đau buồn rất nhiều. Bây giờ có người nói thích mình, sao có thể không để ý được chứ.

Thiếu Minh nhìn cô lãng tránh, cười khẽ.

– Anh nói thật.

Thật ư? Có thật hay là không, anh cũng không rõ. Anh chỉ biết, nó nằm trong kế hoạch, và anh cần thực hiện nó. Thích thật hay giả không quan trọng nữa rồi.

– Em không muốn nghe. Muộn rồi, mình về đi…. này, anh làm gì vậy?

Phỉ Nhược chợt giật mình bởi hành động của anh.

Thiếu Minh nắm chặt cổ áo cô giật mạnh làm hai chiếc cúc phía trên theo đó bay ra. Chưa kịp hoảng hồn, đôi môi ấm nóng của anh đã đặt lên phần thịt non mềm mà chiếc áo ngực không thể bao bọc hết được.

Cô có thể cảm nhận được sự ẩm ướt từ chiếc lưỡi của anh không ngừng liếʍ láp da thịt cô, ngay sau đó, một cảm giác tê rần liền ập tới.

– A..

Phỉ Nhược nhăn mày nhìn anh lui ra rồi lại nhìn xuống phần ngực mình.

– Anh là người chứ phải chó đâu mà cắn bậy vậy hả?

Nhìn mấy dấu răng anh để lại, cô chỉ muốn chửi mười tám đời tổ tông nhà anh. Bao nhiêu tuổi rồi, còn chơi cái trò này nữa chứ. Làm cô đau chết đi được.

Thiếu Minh nhìn cô nhăn nhó kêu đau, không biết hối lỗi, tỉnh bơ buông ra một câu.

– Đánh dấu chủ quyền.

Cô nghe xong chỉ muốn đạp anh xuống xe. Sao anh ta có thể xem như không có vấn đề gì, thích thì làm vậy chứ.

– Đau sao? Nào, lại anh xoa cho.

Mặc cho cô tức giận, anh vẫn cười, một bàn tay hướng ngực cô đi tới.

– Không cần, anh mau lái xe về đi.

Phỉ Nhược lấy áo che lại ngực ôm chặc, ánh mắt đề phòng anh.

Lúc này Thiếu Minh liền cười lớn. Cũng không trêu cô nữa, mắt nhìn thẳng, chuẩn bị lái xe đi. Chọc cô ấy cũng vui đấy chứ. Không ngờ biểu hiện lúc tức giận lại đáng yêu như vậy.

– Ngô…

Xe còn chưa kịp chạy, Thiếu Minh liền bất ngờ, không biết ở đâu ra một cây kẹo nhét vào miệng mình. Anh lạnh mặt quay sang cô.

Phỉ Nhược vênh mặt nhìn anh.

– Hừm, còn cười nữa đi.

Một cây kẹo, thật ra cũng không có gì to tát. Chỉ là, anh ghét kẹo, cực ghét. Vậy mà cô dám nhét vào miệng anh. Còn là kẹo mυ”ŧ nữa chứ, nhìn không ra thể thống gì cả.

Phỉ Nhược nhìn anh lấy cây kẹo ra, nhìn khuôn mặt ngày càng đen của anh, cô hả dạ không thôi. Chỉ là lời nói tiếp theo của anh làm cô không vui nổi.

– Không nghĩ rằng em lại thích kẹo mυ”ŧ đấy, còn đem theo bên mình nữa.

Nói rồi anh lại nhìn cây kẹo.

– Nhưng anh lỡ ăn rồi thì sao đây? Hay là để tối, anh cho em ăn cây khác to hơn, chịu không?

Thiếu Minh cười thật tươi rồi lại bỏ cây kẹo vào miệng mình, bắt đầu lái xe đi.

Phỉ Nhược không thèm để ý đến anh nữa, lạnh mặt quay ra ngoài.

Từ từ, cây khác to hơn? Có ý gì chứ? Mặt cô bỗng chốc đỏ lên.

Không, nhất định không phải.. A, Phỉ Nhược, trong sáng lên đi, không được nghĩ bậy, không được nghĩ bậy.

Trong đầu người nào đó thì… Nhược Nhược à, ý của anh, chính là như vậy đấy.

Hết chap 10.

Hihi, rảnh một chút lại viết.

Chap này hơi nhạt 😅

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Sự cám dỗ bất ngờ
Chương 2: Đắm chìm trong dục vọng
Chương 3: Chiếm lấy lần đầu tiên
Chương 4: Sự nồng nhiệt mãnh liệt
Chương 5: Trái ngang sau cuộc hoan lạc
Chương 6: Cuộc chạm trán trước cửa phòng
Chương 7: Nỗi đau và sự ích kỷ
Chương 8: Vết bỏng và sự quan tâm
Chương 9: Hợp đồng hôn nhân cưỡng ép
Chương 10: Đánh dấu chủ quyền
Chương 11: Ngọn lửa tình âm ỉ
Chương 12: Mối quan hệ vụng trộm
Chương 13: Kỷ niệm ngày cưới
Chương 14: Người đàn ông trong mưa
Chương 15: Ghen tuông và đố kỵ
Chương 16: Sai lầm và trừng phạt
Chương 17: Không lối thoát
Chương 18: Sự lạnh nhạt của trái tim
Chương 19: Chuyến du lịch Paris
Chương 20: Khoảnh khắc bình yên
Chương 21: Cơn sốt tình ái
Chương 22: Thuốc dẫn dục tâm
Chương 23: Sự hoang lạc tột cùng
Chương 24: Lời xin lỗi muộn màng
Chương 25: Món quà bất ngờ
Chương 26: Sự thật phũ phàng
Chương 27: So sánh và chiếm hữu
Chương 28: Cuộc gặp gỡ tình cũ
Chương 29: Thế giới sụp đổ
Chương 30: Trả thù bằng thể xác
Chương 31: Bước chân dưới mưa
Chương 32: Bờ vai che chở
Chương 33: Sự quyến rũ cuối cùng
Chương 34: Tan nát hy vọng
Chương 35: Lời hứa của mẹ
Chương 36: Tình đầu đã xa
Chương 37: Quá khứ đau thương
Chương 38: Sự thật về Tố Tố
Chương 39: Cuộc hội ngộ bất ngờ
Chương 40: Say rượu và mơ màng
Chương 41: Trừng phạt sự xuyên tạc
Chương 42: Khai phá dục vọng
Chương 43: Kế hoạch của Mộc Nghi
Chương 44: Sự buông bỏ và bắt đầu
Chương 45: Đàm Trạch và Mễ Tịch
Chương 46: Cơn thịnh nộ của Thiếu Minh
Chương 47: Tình yêu hay trách nhiệm
Chương 48: Bí mật của Phỉ Nhược
Chương 49: Lời cầu hôn muộn màng
Chương 50: Sự trả giá của kẻ nɠɵạı ŧìиɧ
Chương 51: Buông tay để hạnh phúc
Chương 52: Ngôi nhà của chúng ta
Chương 53: Ký ức tìm về
Chương 54: Sợ hãi và hy vọng
Chương 55: Lời thú nhận chân thành
Chương 56: Cuộc chiến giành giật trái tim
Chương 57: Nụ hôn day dứt
Chương 58: Đứa bé của chúng ta
Chương 59: Quyết định khó khăn
Chương 60: Hạnh phúc mong manh
Chương 61: Đối diện với quá khứ
Chương 62: Sự chân thành lên tiếng
Chương 63: Vượt qua rào cản
Chương 64: Bình minh sau bão tố
Chương 65: Sức mạnh của tình yêu
Chương 66: Cuộc sống mới bắt đầu
Chương 67: Trái tim ấm áp trở lại
Chương 68: Sự tha thứ và bao dung
Chương 69: Thử thách mới
Chương 70: Ngọn lửa yêu thương bùng cháy
Chương 71: Những rung động đầu đời
Chương 72: Sự thật được hé lộ
Chương 73: Nỗi đau được xoa dịu
Chương 74: Quyết tâm của Thiếu Quân
Chương 75: Bước tiến mới trong tình cảm
Chương 76: Cảm giác an toàn bên anh
Chương 77: Nước mắt của sự hạnh phúc
Chương 78: Sự gắn kết gia đình
Chương 79: Bóng ma quá khứ hiện về
Chương 80: Cuộc chiến nội tâm
Chương 81: Sự hy sinh thầm lặng
Chương 82: Hy vọng nhen nhóm
Chương 83: Những ngày Paris nắng ấm
Chương 84: Khoảng cách dần thu hẹp
Chương 85: Sự cám dỗ từ bên ngoài
Chương 86: Niềm tin bị lung lay
Chương 87: Lời thề dưới tháp Eiffel
Chương 88: Bí mật đằng sau nụ cười
Chương 89: Sự trở về của kẻ phản diện
Chương 90: Cuộc đối đầu không khoan nhượng
Chương 91: Nỗi đau câm lặng
Chương 92: Sự che chở của anh trai
Chương 93: Tình yêu không biên giới
Chương 94: Bước ngoặt định mệnh
Chương 95: Sự hối hận muộn màng
Chương 96: Bình yên trong vòng tay anh
Chương 97: Những âm mưu đen tối
Chương 98: Sự bảo vệ tuyệt đối
Chương 99: Ánh sáng cuối đường hầm
Chương 100: Lời hứa trọn đời
Chương 101: Ghen tuông mù quáng
Chương 102: Sự tha thứ chân thành
Chương 103: Hợp đồng tình ái
Chương 104: Vẻ đẹp của sự yếu đuối
Chương 105: Sự thật về đứa con
Chương 106: Cuộc rượt đuổi tình yêu
Chương 107: Sự dối trá hoàn hảo
Chương 108: Trái tim không ngủ yên
Chương 109: Giông tố lại đến
Chương 110: Sự kiên định của tình yêu
Chương 111: Món quà của định mệnh
Chương 112: Những phút giây nồng cháy
Chương 113: Sự chiếm hữu điên cuồng
Chương 114: Nước mắt và nụ cười
Chương 115: Hạnh phúc tìm về
Chương 116: Bí mật trong thư phòng
Chương 117: Lời xin lỗi chân thành
Chương 118: Sự gắn kết không thể tách rời
Chương 119: Tương lai phía trước
Chương 120: Những hiểu lầm được hóa giải
Chương 121: Sức mạnh của lòng tin
Chương 122: Tình yêu vượt qua định kiến
Chương 123: Sự ngọt ngào sau bão tố
Chương 124: Kết thúc và bắt đầu
Chương 125: Đêm Paris huyền ảo
Chương 126: Lời tỏ tình dưới mưa
Chương 127: Sự trả giá cho lỗi lầm
Chương 128: Niềm vui làm mẹ
Chương 129: Trái tim đã chọn anh
Chương 130: Một gia đình hạnh phúc
Chương 131: Chuyến đi của định mệnh
Chương 132: Sự thật cuối cùng
Chương 133: Lời thề vĩnh cửu
Chương 134: Hào quang tình yêu
Chương 135: Cái kết trọn vẹn

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Dụ Dỗ Em Dâu Xinh Đẹp
Chương 10: Đánh dấu chủ quyền

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 10: Đánh dấu chủ quyền
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...