Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đông Quân - Diện Bắc Mi Nam – Chương 4

Đông Quân - Diện Bắc Mi Nam

Tác giả: Diện Bắc Mi Nam
Lượt đọc: 98
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thừa Bình công chúa nghe vậy im lặng trong chốc lát, sau đó quay sang nổi giận với Tiểu Cát Tường: “Chuyện quan trọng như vậy, tại sao sau khi ta tỉnh lại ngươi không bẩm báo?”

Tiểu Cát Tường lập tức dùng tay ra hiệu.

Chu Diễm nhìn động tác của hắn, theo thói quen chuyển đổi thành lời nói ở trong đầu: “Điện hạ đã hôn mê suốt mười năm. Khi trước, người để mắt đến kẻ nào thì kẻ đó vừa có tài vừa có sắc. Những kẻ như vậy, nếu mười năm rồi mà vẫn không thăng tiến, cũng chưa lấy vợ sinh con, vậy ắt hẳn là không còn trên đời nữa. Những người vẫn còn sống, tất cả đều đã khác xưa rồi.”

Chu Diễm cảm thấy vô cùng đồng tình, chỉ mong công chúa đừng nghĩ đến chuyện bắt Trung thư lệnh đại nhân về phủ để hầu hạ nàng nữa.

Thừa Bình công chúa hừ lạnh một tiếng, không thèm để ý đến Tiểu Cát Tường, sắc mặt lạnh lùng nói với Chu Diễm: “Thôi bỏ đi, ngươi cứ tiếp tục đảm nhiệm chức vụ này. Đợi khi nào bản cung tìm được người thích hợp, sẽ đổi ngươi đi.”

“Thần tuân lệnh!” Chu Diễm không dám hỏi công chúa dự định tìm “người thích hợp” từ đâu và bằng cách nào.

Tiểu Cát Tường vẫy tay gọi hai bà tử có dáng vẻ thô kệch đến, bảo họ khiêng cả công chúa lẫn chiếc ghế lên xe ngựa.

Chu Diễm thở phào nhẹ nhõm, nhưng rồi lại nghe thấy công chúa đang ngồi trên xe thấp giọng lẩm bẩm:

“Phụ hoàng nhìn nữ nhân thì chẳng ra sao, nhưng chọn nam nhân lại thật chuẩn…”

Chu Diễm nghe vậy toát mồ hôi lạnh, vội vàng lùi về sau hai bước, không muốn nghe tiếp những lời động trời của công chúa.

Hắn dõi mắt nhìn theo xe ngựa của công chúa, dưới sự vây quanh của hơn mười bà tử, từ từ rời khỏi phủ. Đến khi cánh cổng lớn khép lại, hắn mới thật sự thả lỏng, phát hiện áo trong của mình đã ướt sũng.

Nhưng ngay sau đó, đám nô bộc và thị vệ vừa trốn trong bóng tối hóng chuyện lại lập tức rì rầm bàn tán.

“Không ngờ lời đồn về công chúa và Ngu đại nhân lại là thật?”

“Còn lời đồn gì nữa? Khi nãy công chúa đã đích thân thừa nhận rồi mà!”

“Chậc chậc, đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong! Một vị đại nhân cao cao tại thượng, tính cách lạnh lùng như Ngu đại nhân, vậy mà thật sự từng là… tình nhân của công chúa!”

“Nếu vậy thì lời đồn kia chắc chắn cũng là thật rồi!”

“Ngươi nói đến tin đồn Ngu đại nhân bị công chúa… khụ khụ, khiến thân thể bị thương, nên mới không thành thân cho đến giờ?”

“Còn một tin đồn khác nữa cơ! Nói rằng Ngu đại nhân chưa thành thân không phải vì công chúa, mà là vì…”

Chu Diễm nghe bọn họ càng nói càng quá trớn, mí mắt không khỏi giật liên hồi.

“Câm miệng! Các ngươi không muốn sống nữa sao? Chuyện của ai cũng dám bàn tán hả?!”

Đám bà tử thấy Chu Diễm ngày thường trông như mọt sách, tính tình ôn hòa, không ngờ lại đột nhiên nổi giận, liền bị dọa cho hoảng sợ.

Chu Diễm lạnh mặt nhìn bọn họ, nói: “Nói năng xằng bậy về bậc thượng vị, theo ‘Đại Thánh luật’ sẽ bị phạt một năm lao dịch, sáu mươi roi! Hôm nay ta niệm tình các ngươi lần đầu phạm lỗi, mở một con đường sống, mỗi người đến tiền viện chịu năm trượng, trừ bổng lộc một mùa!”

Nói xong, hắn gọi hai hộ viện đến, ra lệnh áp giải những kẻ nhiều chuyện đi chịu phạt.

Đợi đến khi đám bà tử thích hóng hớt bị lôi đi kêu khóc thảm thiết, Chu Diễm mới nặng nề thở ra một hơi, sải bước rời đi. Cũng là do hắn quá lơ là, sau khi nhậm chức ở phủ công chúa thì chỉ muốn bình yên sống qua ngày, không hề để tâm đến chuyện trong phủ. Thành ra bọn nô tài vốn đã vô phép vô tắc nay càng thêm ngông cuồng, đến mức ngay cả những lời đáng chém đầu cũng dám buông ra.

Còn lúc này, xe ngựa của Thừa Bình công chúa đã rời khỏi phủ, chậm rãi tiến về hướng hoàng cung.

Những bà tử đánh xe không phải không muốn đi nhanh, mà là bởi vì chiếc xe ngựa này chính là chiếc mà Thừa Bình công chúa đã dùng mười năm trước. Vì từng cán chết người ngay trên phố, nên trong kinh thành, bất cứ ai trên mười lăm tuổi đều nhớ rõ chiếc xe này, còn những người nhỏ hơn thì năm đó vẫn còn quá bé.

Thấy xe ngựa từ phủ công chúa đi ra, người qua đường đều đứng từ xa nhìn. Nhưng cũng chỉ dám nhìn từ xa, mỗi khi xe ngựa lăn bánh đến cách họ chừng năm mươi bước, đám đông lập tức tản ra nhanh chóng, tựa như nước biển rẽ đôi, trật tự mà ngay ngắn.

Mặc dù đám đông rất “giữ chừng mực”, nhưng bà tử đánh xe vẫn chủ động giảm tốc độ. Mười năm trước, xe ngựa của công chúa đ//â//m chết người, công chúa bình an vô sự nhưng gã hoạn quan cầm cương năm đó đã bị xử tử.

May mắn thay, công chúa lần này cũng không vội, không giục ngựa, chỉ thỉnh thoảng thất thần nhìn cảnh phố xá bên ngoài.

Mất gấp ba lần thời gian bình thường, xe ngựa của Thừa Bình công chúa mới đến trước cổng hoàng cung.

Trong nội cung không cho phép xe ngựa đi vào, Tiểu Cát Tường lại gọi hai bà tử đến, cẩn thận khiêng ghế của công chúa xuống xe.

Những người đứng từ xa theo dõi thấy công chúa dường như không thể đi lại, đồng loạt hít vào một hơi lạnh.

Thừa Bình công chúa coi ánh mắt người khác như không tồn tại, cũng chẳng bận tâm đến những lời bàn tán khe khẽ. Tuy nàng tội ác chồng chất, nhưng đối với dân thường, nàng hầu như chẳng buồn để mắt. Nếu nói nàng rộng lượng, chẳng thà nói rằng nàng chẳng coi ai ra gì.

Giống như một vị tiên nhân cao cao tại thượng, chẳng bao giờ bận tâm đến suy nghĩ của lũ sâu kiến.

Thừa Bình công chúa ngẩng đầu nhìn cánh cổng cung điện nguy nga trước mắt, không biết đang nghĩ gì. Tiểu Cát Tường đang định đưa lệnh bài cho hoạn quan giữ cửa thì bên cạnh bỗng vang lên một tiếng reo kinh ngạc:

“Ôi chao! Cát An, ngươi nhìn xem, đây chẳng phải là Thừa Bình công chúa sao?”

Giọng nói chua ngoa ấy cắt ngang mạch suy nghĩ của công chúa. Nàng có chút bực mình, nhất thời không nhớ ra giọng ai, liền quay đầu lại nhìn thoáng qua, thấy hai phụ nhân trẻ tuổi chừng hai mươi vừa bước xuống từ xe ngựa.

“Công chúa, chân ngài… què rồi sao?” Người vừa lên tiếng là một phụ nhân hơi đẫy đà. Nàng ta liếc mắt đánh giá Doanh Đông Quân một lượt, khẽ che môi, vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc và thương cảm.

Còn nữ tử áo lục đi cùng nàng ta thì trông lại có chút quen mắt. Người này vừa chạm phải ánh mắt của Doanh Đông Quân liền cúi đầu theo bản năng, một lúc sau mới lại ngẩng lên, nhưng ánh mắt có phần lảng tránh.

Doanh Đông Quân không để ý đến hai người đó, chỉ hỏi Tiểu Cát Tường: “Bọn họ là ai? Bản cung có quen à?”

Hai người kia sững sờ. Lần này, trong mắt phụ nhân đẫy đà kia cuối cùng cũng lộ ra sự kinh ngạc thật sự.

“Ngươi không nhận ra chúng ta sao? Thái y chẳng phải nói nàng ta chỉ không thể đi lại thôi ư?” Câu sau là nàng ta quay sang nói với nữ tử áo lục.

Tiểu Cát Tường đang định nhắc nhở công chúa, nhưng phụ nhân đẫy đà kia đã tự giới thiệu: “Ta là Tiêu Huệ của Tiêu gia, còn người bên cạnh ngươi cũng không nhận ra sao? Nàng ấy là hoàng muội của ngươi, Cát An công chúa đó!”

Lúc này Doanh Đông Quân mới chịu nhìn thẳng bọn họ, nhướng mày nói: “Ngươi là Tiêu Tứ? Bản cung quả thật không nhận ra, mười năm không gặp, ngươi ngày càng giống Tiêu đại nhân rồi.”

Tiêu Huệ nghe vậy, sắc mặt lập tức trầm xuống. “Tiêu đại nhân” mà Doanh Đông Quân nhắc đến chính là phụ thân của nàng, cũng là thúc phụ của đương kim Thái hậu. Ngũ quan ông tuy đoan chính nhưng vóc dáng lại béo tròn. Điều Tiêu Huệ ghét nhất chính là có người nói nàng ta giống phụ thân mình.

Doanh Đông Quân lại nhìn sang Cát An công chúa, khóe môi cong lên đầy ẩn ý: “Hoàng muội cũng thay đổi nhiều, nhất thời ta không nhận ra. Dù sao trước đây ngươi lúc nào cũng đứng sau lưng ta, ta rất ít khi nhìn thấy ngươi chính diện.”

Cát An cắn môi, siết chặt tay áo, không nói một lời.

Tiêu Huệ cố nặn ra một nụ cười, bước lên một bước, nhìn về phía cung môn: “Công chúa định vào cung sao? Hôm nay Thái hậu nương nương đang bàn quốc sự với các đại thần phụ chính tại Cần Chính điện, e rằng không có thời gian tiếp kiến công chúa đâu! Dẫu sao thì chuyện quốc gia đại sự cũng không thể trì hoãn được mà.”

Vừa nói, Tiêu Huệ vừa lén đưa ánh mắt ra hiệu cho hoạn quan giữ cửa.

Khi tiên hoàng còn tại thế, Doanh Đông Quân ở trong cung tung hoành ngang dọc, thị vệ giữ cửa đừng nói ngăn nàng, ngay cả ngẩng đầu nhìn nàng một cái cũng phải lấy hết dũng khí. Nhưng bây giờ Tiên hoàng đã băng hà, Thiên tử triều nào thì thần tử triều ấy. Doanh Đông Quân muốn bước vào cánh cổng này, còn phải xem sắc mặt của mẫu tử tân đế.

Hôm nay, Tiêu Huệ chính là muốn để Doanh Đông Quân hiểu rõ điều đó.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đông Quân - Diện Bắc Mi Nam
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...