Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đông Quân - Diện Bắc Mi Nam – Chương 10

Đông Quân - Diện Bắc Mi Nam

Tác giả: Diện Bắc Mi Nam
Lượt đọc: 98
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Doanh Đông Quân cũng không bất ngờ về thân phận của nàng.

Lúc ở Thọ Tiên cung, Thái hoàng thái hậu chỉ giới thiệu Doanh Thần mà không nhắc đến vị phu nhân này, rõ ràng địa vị không cao. Nhưng cách nàng ta đối xử với Doanh Thần lại không giống chủ tớ bình thường, cộng thêm dung mạo có ba phần tương tự, Doanh Đông Quân đã đoán được vài phần.

Về chuyện người này nói đã gặp nàng vài lần thì cũng chẳng có gì lạ. Năm xưa, nàng thường xuyên ra vào phủ Nhị hoàng tử, mà Nhị hoàng tử mỗi khi rảnh rỗi lại thích gọi ca kỹ tới đàn hát tiêu khiển.

Hàn Sương cúi đầu, giọng nói khiêm tốn: “Thiếp thân biết năm xưa công chúa và Nhị điện hạ tình cảm sâu đậm, là người mà điện hạ tin tưởng nhất. Thiếp thân vẫn thường dặn dò quận vương rằng, chốn thâm cung này không thể dễ dàng tin ai, ngoài Thái hoàng thái hậu thì chỉ có công chúa điện hạ là đáng tin cậy.”

Doanh Đông Quân mỉm cười, nhìn Hàn Sương nói: “Giờ ta đã hiểu vì sao sau khi ngươi sinh Doanh Thần, tổ mẫu không nỡ để ngươi đi mà giữ lại. Hóa ra vì ngươi là một người thông minh, giết đi thì thật đáng tiếc.”

Hàn Sương nghe vậy, sắc mặt lập tức tái nhợt, nhưng vẫn gắng gượng nở một nụ cười.

Doanh Đông Quân lại chuyển ánh mắt sang Doanh Thần, người nãy giờ vẫn cúi đầu, mân mê tua rua trên ngọc bội: “Yên tâm, Doanh Thần là cháu ruột của ta, bây giờ cũng là người thân thiết nhất của ta. Ta sẽ chăm sóc thật tốt cho nó.”

Doanh Thần khẽ ngẩng đầu, lén lút nhìn Doanh Đông Quân một cái.

Nàng cười dịu dàng hơn, nhẹ giọng hỏi: “Năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”

Hàn Sương vội đáp: “Tính cả tuổi mụ thì mười tuổi ạ.”

Doanh Đông Quân phất tay, ánh mắt vẫn dừng trên Doanh Thần: “Ta hỏi nó, không hỏi ngươi.”

Doanh Thần khẽ đáp: “Mười tuổi.”

Doanh Đông Quân: “Thường ngày có những thú vui gì?”

Doanh Thần ngẩn ra, dường như không biết nên trả lời thế nào, liền nhìn về phía Hàn Sương.

Hàn Sương vội nói: “Quận vương chỉ thích đọc sách, làm văn, ngoài ra không có sở thích nào khác.”

Doanh Đông Quân hơi cau mày: “Cả ngày chỉ biết đọc sách, vậy chẳng phải là một thư sinh khô khan nhàm chán sao? Như vậy không tốt lắm. Phụ thân ngươi năm xưa nào chỉ tinh thông cầm, kỳ, thư, họa, mà còn giỏi cả mã cầu, xúc cúc, không có môn nào không biết.”

“Quận vương tuổi còn nhỏ, mấy thứ này để sau này học cũng chưa muộn.” Hàn Sương vội vã đáp, sợ Doanh Đông Quân không vui, nàng ta lại bổ sung một câu, “Đây cũng là ý của Thái hoàng thái hậu.”

“Nếu tổ mẫu đã nói vậy, vậy thì cứ nghe tổ mẫu đi.” Doanh Đông Quân suy nghĩ một chút, cũng không ép buộc.

Doanh Thần lại cúi đầu, chăm chú nhìn mũi giày của mình.

Hàn Sương thở phào nhẹ nhõm, lại thấy Doanh Đông Quân mỉm cười hiền hòa với Doanh Thần, dịu giọng nói: “Mã cầu, xúc cúc thực ra cũng chẳng có gì thú vị. Đợi vài năm nữa ngươi lớn hơn một chút, bản cung sẽ dẫn ngươi tới Tuyết Nguyệt lâu mở mang tầm mắt, đó mới thực sự là nơi hay ho. Nam nhân, nên biết nhiều một chút mới tốt.”

Doanh Thần lập tức ngẩng đầu, đôi mắt đen láy ánh lên sự tò mò rụt rè: “Tuyết Nguyệt lâu là nơi nào?”

Hàn Sương biến sắc, hoảng hốt lấy tay bịt miệng Doanh Thần.

Tiểu Cát Tường đứng bên cạnh nhìn thấy cảnh này, trong lòng cảm thấy người mà Hàn Sương thực sự muốn bịt miệng lúc này là công chúa nhà mình mới đúng.

“Công chúa, Thần quận vương vẫn còn là một đứa trẻ.” Hàn Sương cứng đờ mặt nói.

Doanh Đông Quân thản nhiên cúi đầu ngửi đóa nguyệt quý trong tay, nhàn nhạt đáp: “Ta cũng đâu có định đưa nó đi ngay bây giờ, hơn nữa, mười tuổi cũng chẳng còn nhỏ.”

Hàn Sương khẽ kéo Doanh Thần, gượng cười nói với Doanh Đông Quân: “Quận vương tối qua nhiễm lạnh, sáng nay dậy bụng vẫn còn khó chịu. Thiếp thân để cung nhân đưa ngài ấy về nghỉ trước.”

“Ừ, vậy đi đi.” Doanh Đông Quân đang bận chọn hoa vừa mắt, nghe vậy cũng chẳng để tâm.

Hàn Sương vẫy tay ra hiệu cho cung nhân đưa Doanh Thần rời đi, nhưng bản thân lại không rời đi ngay.

“Công chúa, thiếp thân hôm nay đến gặp người, thực ra có chuyện muốn bẩm báo.”

“Chuyện gì?” Doanh Đông Quân vẫn mải ngắm hoa, hờ hững hỏi.

Hàn Sương có vẻ do dự, nhìn nàng chần chừ, muốn nói rồi lại thôi.

Doanh Đông Quân hoàn toàn không có hứng thú, phất tay: “Không muốn nói thì không cần miễn cưỡng, lui xuống đi, đừng cản tầm mắt ta.”

Hàn Sương cắn môi, hạ giọng nói: “Lúc nãy trong cung Thái hậu, thiếp thân nghe công chúa nhắc đến đại nhân họ Ngu, chuyện thiếp thân muốn nói cũng liên quan đến ngài ấy.”

“Ồ? Liên quan đến Ngu lang của ta?” Nghe vậy, Doanh Đông Quân rốt cuộc cũng có chút hứng thú, ánh mắt rời khỏi rặng hoa, nhìn thẳng vào Hàn Sương. Nàng vẫy tay, ra hiệu cho nàng ta lại gần.

Hàn Sương cẩn thận nhìn xung quanh, sau đó tiến sát bên tai Doanh Đông Quân, thấp giọng nói: “Thiếp thân phát hiện Ngu đại nhân có tư tình với Tiêu thái hậu!”

Doanh Đông Quân nghe xong, ánh mắt đột nhiên sắc lạnh, băng giá vô cùng.

Hàn Sương bị dọa đến mức lùi lại một bước.

Khoảnh khắc đối diện với ánh mắt của Doanh Đông Quân, nàng ta cảm thấy như thể bản thân đang bị một con rắn độc lạnh lẽo, nhớp nháp quấn chặt lấy, còn bị nó lè lưỡi đe dọa.

“Lùi cái gì? Bản cung đáng sợ lắm sao? Đứng lại, nói tiếp.” Giọng nói không vui của Doanh Đông Quân vang lên.

Hàn Sương giật mình hoàn hồn, lại nhìn nàng một lần nữa, chỉ thấy nàng có vẻ bực bội nhưng không hề có sự âm u tàn nhẫn đến mức khiến người ta run rẩy như vừa nãy.

Có lẽ là mình nhìn nhầm thôi… Hàn Sương đưa tay đặt lên ngực, cố gắng trấn an trái tim đang đập loạn nhịp của mình.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đông Quân - Diện Bắc Mi Nam
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...