Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Động Phòng Hoa Chúc Cách Vách – Chương 52: Ngoại Truyện 2 - Cuộc Sống Hôn Nhân Của Tham Mưu Trưởng Diệp Chính Thần [Phần 1: Cầu hôn]

Động Phòng Hoa Chúc Cách Vách

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thời gian qua đi thì không thể quay trở lại. Tình yêu của cô và anh ngày đó nảy sinh trong khoảng thời gian cô đơn ở một quốc gia xa lạ, liệu còn có thể trở về không?

Action 1

Sau ngày trải qua đêm kích tình kịch liệt nhất ở đảo Tần Hoàng ấy, bạn Tham mưu trưởng nào đó cuối cùng vẫn chưa chịu xuất hiện, ngay đến điện thoại cũng không buồn gọi.

Có lẽ là sau khi trở lại quân đội, suốt ngày bận rộn với những đợt diễn tập quân sự nên anh không có thời gian rỗi để chú ý đến bất kì chuyện gì. Bạn bác sĩ nào đó bất giác thở dài rồi tiếp tục công việc của mình.

Từ ngày trở về từ đảo Tần Hoàng, cô cũng phải làm việc xuyên suốt để bù vào những ngày nghỉ trước kia, trực ban cả ngày lẫn đêm, tuy rằng những bận rộn cũng khiến cô dễ dàng quên đi nỗi nhớ nhung, nhưng khi ở trong văn phòng làm việc một mình, đối mặt với ánh trăng sáng trên bầu trời, cô vẫn không thể tự chủ được mà chìm đắm vào những kỷ niệm đã qua, cô nhớ đến khoảng thời gian cô chỉ cần gõ vào tường ba cái thì chưa đến ba giây sau người nào đó đã lập tức xuất hiện…

Nửa tháng dài đằng đẳng vẫn không có tin tức gì hết, Bạc Băng bắt đầu không thể khống chế được tâm trạng hoài nghi lo lắng của chính mình. Có đôi khi cô thật sự hoài nghi: Không biết cô hiểu Diệp Chính Thần của ba năm sau này được bao nhiêu? Là một Tham mưu trưởng trẻ tuổi với tương lai đầy hứa hẹn? Hay là con trai độc nhất của vị Tư lệnh nào đó? Hay vẫn là sư huynh sát vách phòng cô, không chút che giấu bản tính “sắc lang” vốn có…

Mà cô, dường như cũng không phải là cô gái ngây thơ trong sáng dẫu biết đó là hố lửa mà vẫn cam tâm nhảy vào như một nha đầu ngốc của năm năm trước.

Thời gian qua đi thì không thể quay trở lại. Tình yêu nảy sinh trong khoảng thời gian cô đơn ở một quốc gia xa lạ, liệu còn có thể trở về không?

Action 2

“Bác sĩ Bạc… Bác sĩ Bạc? Cô có thư!”

Từ sau lưng truyền đến giọng nói của một y tá, Bạc Băng quay đầu, thấy một cô y tá cầm một bức thư màu lục nhạt đi về phía cô, Bạc Băng mơ hồ nhìn thấy ở góc trên phong thư có một ngôi sao năm cánh màu đỏ tươi.

Cô dùng động tác nhanh như tia chớp nhận lấy phong thư, mở ra.

Nhưng bên trong phong bì lại trống rỗng.

“Hử? Không có thư sao? Bác sĩ Bạc, người gửi thư này thật sự là vô tâm, lại có thể quên bỏ thư vào trong…” Cô y tá che miệng trộm cười.

Nếu là người khác, cô cũng sẽ nghĩ rằng người ta sơ ý quên, nhưng Diệp Chính Thần là người đàn ông có trí nhớ vô cùng tốt như thế, làm sao có thể quên kia chứ.

Cô không cam tâm mà mở ra xem một lần nữa, lật đi lật lại, trong phong thư trống không đến một trang giấy cũng không có, mặt bên phong thư cũng không có chữ.

Trên phong thư cũng không ghi tên hay địa chỉ người gửi, chỉ có duy nhất một dấu ấn của bưu điện: Thiểm Tây – Tây An.

Bỗng nhiên, Bạc Băng đã hiểu được một nửa nội dung của bức thư.

Anh ở Tây An, tất cả vẫn tốt!

Ánh mặt trời từ cửa sổ chiếu vào tạo thành một dãy ánh sáng lóng lánh.

Bạc Băng nhìn cô y tá cười cười: “Chắc là bệnh nhân của tôi, không quan trọng.”

Cẩn thận gấp phong thư lại, cô nở nụ cười rực rỡ bước vào phòng bệnh.

Anh vẫn bình an, đó là tin tức tốt lành nhất.

Action 3

Vào một ngày, Bạc Băng tan ca trở về nhà, cô cởi chiếc áo khoác thấm đượm không khí lạnh ra, ngã tấm thân mệt mỏi của mình lên ghế sofa. Cô quá mệt mỏi, mệt đến mức không thể kiểm soát được tay chân, toàn thân tê liệt không thể cử động.

Bạc Băng bật mấy ngọn đèn âm dưới mặt đất cạnh sofa, lấy phong thư cô vừa mới nhận được, cô mở ra xem, bên trong vẫn không có thư, không có địa chỉ và tên người gửi. Chỉ có một dấu nhật ấn của bưu điện với hai chữ “Bắc Kinh” và ngày gửi.

Chắc là anh muốn nói với cô: Bức thư này được anh gửi đi vào những ngày đầu tiên anh đến thành phố Tấn Giang.

Diễn tập quân sự xong, anh đã đến Bắc Kinh, tất cả mọi việc đều ổn.

Xem xong thư, Bạc Băng lập tức lấy lại sức lực, cô thay áo ngủ, bước vào phòng tắm.

Bạc Băng xả nước ấm vào bồn tắm, cô lại thêm vào vài giọt tinh dầu hương hoa hồng, sau đó trút bỏ quần áo, dùng mũi chân để vào trong nước để thử độ nóng của nước, hơi nóng ập vào cơ thể đang lạnh buốt của cô, sự kích thích mãnh liệt ấy bất chợt khiến Bạc Băng rùng mình.

Cô khẽ cắn môi, bước vào bồn tắm. Nước ấm chảy qua da thịt, nóng bỏng đau buốt, một lát sau, làn da trắng nõn của cô ửng lên màu hồng nhạt, đó cũng là lúc những mệt mỏi dần dần được nước ấm xua tan ra khỏi cơ thể, cảm giác đau buốt ban nãy cũng nhanh chóng biến thành một cảm giác thư thái…

Giống hệt như cảm giác hôm đó Diệp Chính Thần đã lưu lại cho cô.

Nhắm mắt lại, cô lại nghĩ đến anh, không biết hiện nay anh như thế nào, nếu anh đã trở về Bắc Kinh có nghĩa là hành động của anh đã không cần phải giữ bí mật nữa, vậy thì tại sao anh vẫn chưa điện thoại cho cô, là vì quá bận sao?

Hết nhẫn nại này rồi lại đến kiên nhẫn khác, cuối cùng cô cũng không kiềm chế được nữa, cô điện thoại cho anh, nhưng trả lời cô vẫn là một giọng nói rập khuôn cứng nhắc: “Xin lỗi, thuê bao quý khách vừa gọi đã tắt máy hoặc không nằm trong vùng phủ sóng.”

Vừa dập máy, buông điện thoại xuống, bỗng nhiên tiếng chuông cửa vang lên.

Đã trễ như vậy, còn ai đến nữa đây? Cô vội vàng lấy một chiếc khăn tắm quấn quanh người, thuận tay cầm thêm chiếc áo choàng dài, vừa đi vừa mặc vào người. Bước nhanh đến cửa, nhìn xuyên qua mắt mèo, Bạc Băng thấy một người đàn ông đứng xa xa ngoài cửa, trên người mặc một bộ quân trang màu ô liu, khí chất nghiêm trang không thể xâm phạm, khiến cho người khác bỗng nhiên có một loại cảm giác tin cậy tuyệt đối.

Nhưng khác với dáng dấp cao ngất như mọi khi, anh đứng vịn tay vào vách tường, thân thể dường như lảo đảo sắp ngã.

Không kịp suy nghĩ, Bạc Băng mở cửa ra.

“Anh…”

Diệp Chính Thần không đợi cô hỏi xong đã đổ ập vào người cô, trên người anh tỏa ra mùi rượu nồng đậm: “Nha đầu.”

“Anh uống rượu à?”

“Ừ.” Anh buông cô ra, lảo đảo nghiêng ngả đi đến bên ghế sofa, nằm lên đó.

“Sao anh uống nhiều quá vậy?”

Diệp Chính Thần vỗ vỗ lên trán, thở dài: “Sư trưởng của bọn anh, ông ấy uống rất cừ…”

“Sư trưởng?” Sư trưởng của anh không phải ở Bắc Kinh sao?

“Ừ, lần diễn tập này, sư đoàn của anh thắng, sư trưởng rất vui mừng, cho anh một ngày nghỉ.”

“Một ngày? Cho nên sau khi uống rượu, anh đến Nam Châu ngay…”

Diệp Chính Thần mơ mơ màng màng gật đầu, hai mắt anh khép hờ nhìn cô say đắm: “Có nước không?”

“Có, anh chờ em một lát.” Bạc Băng vội vàng vào phòng bếp lấy nước, trong lúc rót nước, ánh mắt của cô vẫn tập trung nhìn về phía người đang nhắm mắt nằm trên sofa.

Cô nghĩ đến việc anh uống say như vậy mà vẫn ngồi máy bay đến Nam Châu, một sự lo lắng từ đáy lòng cô trỗi dậy…

Nước tràn ra tay cô, chảy xuống mặt đất, Bạc Băng mới giật mình hoàn hồn, đóng vòi bình nước lại.

“Nước đây…” Cô đưa nước đến trước mặt anh.

Anh vẫn nằm yên không chút động đậy, nhắm mắt, hơi thở nặng nề.

Thấy anh đang ngủ trong mệt mỏi như vậy, hai tay cô vẫn cầm ly nước liền ngồi bệt lên tấm thảm trước ghế sofa.

Cô không đánh thức anh, để anh được yên tĩnh nghỉ ngơi.

Thời gian cứ lặng lẽ trôi qua.

Action 4

Đèn âm dưới sàn nhà chiếu ánh sáng mờ nhạt lên trán anh, đây là gương mặt đã vô số lần xuất hiện trong giấc mơ của cô, gần trong gang tấc nhưng lại vô cùng xa xôi. Không biết vì sao tay cô lại đặt tay lên hàng lông mày anh, cảm giác quen thuộc khi chạm vào khiến ngón tay cô run rẩy.

Cô như bị điện giật mà rút tay về…

Diệp Chính Thần cau mày, dịch chuyển cơ thể một cách khó khăn, bộ quân trang vừa dày vừa nặng lại vừa khít với cơ thể anh, dán vào những đường cong nam tính trên ấy. Giờ phút này, nhìn tư thế ngủ rối rắm của anh, xem ra bộ quần áo này vừa chật lại vừa nóng, mặc vào cực kì không thoải mái. Nhất là cúc áo ở cổ anh cứ như đang xiết chặt lấy cổ vậy, khiến anh cảm thấy khó thở.

Gương mặt anh càng ngày càng hồng, bên tóc mai của anh đã rịn ra mấy giọt mồ hôi.

Nhìn cổ áo anh thật lâu, Bạc Băng mới đặt ly nước lên bàn, mấy ngón tay cô nhẹ nhàng với vào cổ áo anh, cúc áo khá lạnh nhưng cổ anh lại nóng hầm hập, hơi nóng làm cô có chút sợ sệt vội vã rút ngón tay về.

Do dự một lát, cô lại duỗi thẳng tay…

Cởi rất lâu, cho đến khi lòng bàn tay cô đầy mồ hôi, cuối cùng cúc áo cũng được cởi xong. Cổ áo được mở ra, bộ quân trang vừa vặn mang cảm giác cấm dục mạnh mẽ này lại có một sự dụ hoặc mãnh liệt đối với cô, nhất là người mặc nó lại là người đàn ông vô cùng có sức hấp dẫn.

Tay cô không kiềm chế được mà lại tiếp tục cởi cúc áo thứ hai của anh. Những chiếc cúc áo màu vàng trên bộ quân trang được cởi ra từng cúc, từng cúc một… Cởi đến chiếc cúc cuối cùng, Bạc Băng mới thở phào nhẹ nhõm, đang cân nhắc không biết nên cởi áo anh ra bằng cách nào, thì bất ngờ, trả lời cô là đôi đồng tử đen láy.

“Anh?” Bạc Băng điều hòa lại nhịp tim đang đập hỗn loạn của mình, nhỏ giọng hỏi: “Có muốn uống nước không?”

Khóe miệng anh giật nhẹ, trên mặt lại hiện lên nụ cười xấu xa: “Anh cảm thấy dường như em rất có hứng thú với cúc áo của anh.”

“Em.” Mặt Bạc Băng ửng đỏ: “Em thấy anh hơi nóng…”

“Hơi nóng.” Môi anh dán vào tai cô, nói: “Em tiếp tục đi.”

“Đã cởi gần xong rồi.” Bạc Băng khó khăn trả lời.

“Còn áo sơ mi…”

Bạc Băng lúng túng, vội vàng đưa ly nước đến môi anh: “Anh uống chút nước đi.”

Anh uống một hớp nước lớn, vài giọt nước trong suốt đọng lại trên đôi mong mỏng của anh, khiến người khác có một loại mong muốn giúp anh hút…

“Anh ăn cơm tối chưa?” Cô nhỏ giọng hỏi: “Em nấu cho anh một bát mỳ nhé?”

“Ờ, được!” Diệp Chính Thần nở nụ cười, thoải mái dựa nửa người vào ghế sofa, nhìn người phụ nữ đang bận rộn trong phòng bếp. Anh nhớ lại ba năm về trước, khi anh cảm thấy mệt mỏi thì có thể bước vào căn phòng ấm áp của cô, nhìn bóng dáng bận rộn của cô trong phòng bếp. Bạn Tham mưu trưởng nào đó đi vào phòng bếp, mùi hương hoa hồng trên người cô ùa đến.

Trước đôi mắt cô đang có vài lọn tóc lòa xòa còn ẩm ướt, giọt nước từ trên tóc rơi xuống da thịt ửng hồng, trong suốt óng ánh. Cô giống như một bức tranh sơn dầu cổ, mỗi một nét vẽ đều là sự quyến rũ điềm tĩnh.

Tận sâu trong đáy lòng anh chợt rung động, cuối cùng Diệp Chính Thần không kiềm chế được nữa liền ôm cô vào ngực. Tuy rằng mùi vị của món mỳ cay Thành Đô làm anh rất nhớ nhung, nhưng mà, có một số mùi vị, còn khiến cho anh nhớ nhung hơn: “Đừng nấu nữa, chúng ta làm việc khác đi.”

“Hả?” Bạc Băng muốn lắc đầu, nhưng lại cố nhịn xuống.

Đang khát khao phụ nữ mà lại bị cự tuyệt, so với việc đón nhận và đáp trả thật sự hành động cự tuyệt còn có phần cám dỗ hơn.

Tay anh hướng đến thắt lưng cô, cách qua một chiếc khăn tắm thật dày mà vuốt ve, quả nhiên không ngoài dự tính của anh, bên trong lớp khăn tắm này trống không, không một vật cản: “Hay là… Chúng ta thảo luận một chút, về việc em nợ anh bao nhiêu học phí dạy kèm đi.”

“…” Bạc Băng nhất thời rơi vào tình trạng suy nghĩ chăm chú.

Ở trong mắt anh, vẻ mặt chăm chú của cô là đẹp nhất. Ba năm trước, mỗi lần anh đứng ngoài cửa phòng nuôi dưỡng vi khuẩn, đều nhớ đến người con gái vô cùng chăm chú nuôi dưỡng vi khuẩn kia, loáng thoáng vẫn còn nghe được âm thanh cô ấy khẩn cầu vi khuẩn: “Tao cầu xin bọn bây, kiên cường một chút, nhất định phải sống sót…”

Có đôi khi, anh thường nghĩ, nếu nha đầu đáng yêu này không gặp anh, liệu có đáng yêu như vậy không.

Anh xúc động vươn tay, vuốt ve mái tóc vẫn còn ướt của cô.

Action 5

Ngọn lửa có màu xanh lam làm nước trong nồi nóng lên, những bọt nước cuồn cuộn đua nhau trồi lên tạo thành một làn hơi nước màu trắng bốc lên nghi ngút…

Diệp Chính Thần cảm thấy mình như nước bị đun sôi trên ngọn lửa, sắp thành một làn hơi nước bay lên, làm gì còn có tâm trạng ăn mỳ nữa. Anh nâng mặt cô lên, sau đó hôn một cách dứt khoát, khi chạm đến đôi môi ngọt ngào kia thì đầu óc anh ầm ầm nổ tung, toàn bộ sự bình tĩnh, toàn bộ lý trí đều rời bỏ anh mà đi thật nhanh chóng, chỉ còn lại sự ham muốn chiếm lấy nguyên thủy nhất của người đàn ông.

Thân thể mềm mại đang ở trong lồng ngực anh, mềm mại đến lạ lùng.

Anh cởi áo khoác của cô ra, lại gỡ bỏ nốt chiếc khăn tắm của cô.

Sau khi môi lưỡi và bàn tay anh đã hưởng thụ cơ thể cô, anh bắt đầu cởi đai lưng… Anh đẩy cô nằm lên bàn ăn bên cạnh, trên khăn trải bàn màu trắng tinh đang bày ra một món “cao lương mỹ vị”, từ mái tóc đen như màn đêm cho đến ngón chân xinh xắn, không một nơi chỗ nào là không xinh đẹp…

Anh khom lưng, nâng đôi chân thon dài của cô lên, tách ra…

Bạc Băng cố gắng nuốt xuống lời nói “Đừng” sắp thốt ra miệng, cô nhìn anh với vẻ cầu xin, ánh mắt cô trở nên lạnh lùng quen thuộc, đó là thứ ánh sáng nhu hòa nhất trong trí nhớ của anh…

“Nha đầu…”

Nghe thấy tiếng gọi tràn ngập khát khao của anh, đáy mắt trong suốt như chứa nước của cô tỏa sáng, cô nằm xuống…

Anh dùng lực tiến vào, để vật đàn ông nóng bỏng vùi vào nơi sâu nhất và ấm áp nhất của cô. Cứ mỗi lần như thế này, anh chỉ hy vọng cả đời được ôm cô như vậy, không bao giờ buông tay nữa…

Nước trong nồi sôi sùng s//ụ//c, hơi nước bốc lên càng ngày càng dày. Cơ thể xinh đẹp trước mắt anh lay động, hai má, tóc dài, chiếc cổ trắng nõn và vai được anh tùy ý vuốt ve, bầu ngực mềm mại của cô cũng để mặc anh trêu chọc…

Còn có điều gì khiến đàn ông cuồng nhiệt hơn những điều này.

Anh cười hôn lên đôi môi của cô: “Nha đầu, chúng ta kết hôn đi!”

Bạc Băng cắn môi nhìn anh, một giọt nước mắt trong suốt từ khóe mi cô rơi xuống.

Anh dừng động tác lại, dùng đầu ngón tay lau nhẹ nước mắt trên khóe mắt cô, vén những sợi tóc ẩm ướt của cô lên: “Tại sao em khóc? Không phải em vẫn luôn muốn gả cho quân nhân sao?”

Hai tay cô chạm nhẹ vào quân hàm trên bộ quân trang của anh: “Trước kia, em chỉ thấy được sắc lang mặc áo blouse trắng, không nghĩ đến lại có thể thấy được cầm thú mặc quân trang.”

“Em đừng có ảo tưởng về đàn ông, giáo sư đại học cũng không hẳn là tốt, nói không chừng, khi cởi quần áo cũng không bằng cầm thú.”

“Thật không? Có cơ hội em cũng muốn mở mang kiến thức.”

“Em, đừng có mơ!”

Sau đó, toàn bộ tư tưởng và tinh thần của bạn Tham mưu trưởng nào đó bắt đầu bước vào cuộc tấn công chiến đấu kích tình kịch liệt, tiến công mạnh mẽ vào giữa hai chân bạn bác sĩ nào đó, một lần rồi lại một lần, dường như muốn hòa vào cơ thể cô.

Thân thể của cô không chịu đựng được mà phát run, không kiềm chế được mà co rút, mãi cho đến khi cơn kích tình đạt đến cao trào, khoái cảm ào ạt kéo đến, dường như mỗi một tấc da thịt nhạy cảm của cô không thể chịu nổi sự tấn công mạnh mẽ ấy, nhưng anh vẫn không buông tha cho cô, đưa cơ thể mềm mại yếu ớt của cô chìm sâu vào bể trầm luân của trời đất.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Trùng Phùng
Chương 2: Một Mảnh Hoan Tình
Chương 3: Ký Ức Lan Tỏa
Chương 4: Quá Khứ Hạnh Phúc
Chương 5: Lòng Người Khó Đoán
Chương 6: Tình Nồng Ý Thắm
Chương 7: Mưa Đêm Ấm Áp
Chương 8: Yêu Quá Khó
Chương 9: Thừa Nhận Đã Yêu
Chương 10: Chìm Vào Giấc Mộng
Chương 11: Khoảng Thời Gian Mơ Hồ
Chương 12: Đêm dài ẩm ướt
Chương 13: Đoạt Hoa Đào
Chương 14: Nụ Hôn Đầu Tiên Cuồng Nhiệt
Chương 15: Châm Ngòi Lửa Tình Yêu
Chương 16: Chia Tay
Chương 17: Không Còn Sự Lựa Chọn
Chương 18: Lửa Pháo Hoa
Chương 19: Trong Đêm Mưa Lớn
Chương 20: Như Cánh Hoa Rơi
Chương 21: Tình Yêu Nồng Nàn
Chương 22: Người Đẹp Say Rượu
Chương 23: Lòng Của Phụ Nữ
Chương 24: Trong Tình Yêu Cuồng Nhiệt
Chương 25: Gió Bắt Đầu Thổi
Chương 26: Khó Có Thể Tin Tưởng
Chương 27: Nhìn Thấu Lời Nói Dối
Chương 28: Giấc Mộng Tan Biến
Chương 29: Tình Yêu Sớm Kết Thúc
Chương 30: Không Thể Quyết Định
Chương 31: Ảo Mộng Vụt Tắt
Chương 32: Đoạn Tuyệt Ân Tình
Chương 33: Hận Ly Biệt
Chương 34: Khi Gặp Lại
Chương 35: Gặp Lại Anh
Chương 36: Lộ Chân Tướng
Chương 37: Một Ngày Yêu
Chương 38: Ân Nghĩa Của Tình Địch
Chương 39: Buổi Tiệc Hồng Môn
Chương 40: Hủy Hôn Ước
Chương 41: Thù Hận Triền Miên
Chương 42: Tình Yêu Không Hạnh Phúc
Chương 43: Viết Tiếp Đoạn Tình Yêu
Chương 44: Duyên Phận Kiếp Trước
Chương 45: Hồi Tưởng Giấc Mơ
Chương 46: Cùng Nhau Tắm
Chương 47: Chúc Mừng Năm Mới
Chương 48: Diện Kiến Bố Mẹ Chồng
Chương 49: Kết Thúc Hành Khúc Tình Yêu
Chương 50: Kết Thúc
Chương 51: Ngoại truyện 1 - Cảnh Đêm
Chương 52: Ngoại Truyện 2 - Cuộc Sống Hôn Nhân Của Tham Mưu Trưởng Diệp Chính Thần [Phần 1: Cầu hôn]
Chương 53: Ngoại Truyện 3 - Cuộc Sống Hôn Nhân Của Tham Mưu Trưởng Diệp Chính Thần [Phần 2: Kết hôn]
Chương 54: Ngoại Truyện 4 - Cuộc Sống Hôn Nhân Của Tham Mưu Trưởng Diệp Chính Thần [Phần 3: Động phòng 1]
Chương 55: Ngoại Truyện 5 - Cuộc Sống Hôn Nhân Của Tham Mưu Trưởng Diệp Chính Thần [Phần 4: Động phòng 2]
Chương 56: Ngoại Truyện 6 - Cuộc Sống Hôn Nhân Của Tham Mưu Trưởng Diệp Chính Thần [Phần 5: Tân hôn]
Chương 57: Ngoại Truyện 7 - Cuộc Sống Hôn Nhân Của Tham Mưu Trưởng Diệp Chính Thần [Phần 6: Thăm người thân]
Chương 58: Ngoại Truyện 8 - Cuộc Sống Hôn Nhân Của Tham Mưu Trưởng Diệp Chính Thần [Phần 7: Quân đội]
Chương 59: Ngoại Truyện 9 - Cuộc Sống Hôn Nhân Của Tham Mưu Trưởng Diệp Chính Thần [Phần 8: Tuần trăng mật]
Chương 60: Ngoại Truyện 10 - Cuộc Sống Hôn Nhân Của Tham Mưu Trưởng Diệp Chính Thần [Phần 8: Trở về chốn xưa]
Chương 61: Ngoại Truyện 11 - 100 Question

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Động Phòng Hoa Chúc Cách Vách
Chương 52: Ngoại Truyện 2 - Cuộc Sống Hôn Nhân Của Tham Mưu Trưởng Diệp Chính Thần [Phần 1: Cầu hôn]

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 52: Ngoại Truyện 2 - Cuộc Sống Hôn Nhân Của Tham Mưu Trưởng Diệp Chính Thần [Phần 1: Cầu hôn]
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...