Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đời Người Bình Thản – Chương 110

Đời Người Bình Thản

Tác giả: Tay phải của mình bị nứt da tay tạo thành vết rách lớn, đau muốn chết, cầu xin an ủi.
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mạnh Ngọc Cương thấy

Diệp Thiên Nhiên vẫn kiên trì bền bỉ như vậy, cuối cùng đứng dậy đi ra

ngoài đồng thời ngồi xuống uống một chén, coi như cho anh chút mặt mũi.

Sau khi cùng nhau uống mấy ly rượu thì Mạnh Ngọc Cương mới cảm thấy thoải

mái, thái độ cũng có điểm thay đổi thân thiết hơn một chút.

Diệp

Thiên Nhiên giúp ông rót rượu: “Chú Mạnh, cháu nghe nói trang trại chăn

nuôi phải phá dỡ? Chú có tính toán gì chưa?” Đây là tin tức mới nhất

được tung ra, tháng ba sang năm sẽ phải san phẳng mặt bằng tại một khu

đất lớn để xây dựng khu bảo tồn thiên nhiên động vật hoang dã rộng hàng

nghìn mét vuông. Một công trình rất lớn.

Cái gì? Đôi tai Mạnh Yên nhảy dựng lên, sao cô lại không biết đến chuyện này?

Mạnh Ngọc Cương có chút kinh ngạc về tin tức mà anh vừa nói, sáng hôm nay

nghe Giang Hải Thiên nói tin tức này thì ông mới biết: “Có thể tính toán gì được? Chú và Hải Thiên có bàn bạc qua vấn đề này, lô đất trang trại

này cũng chỉ là thuê được, cũng đành phải chuyển sang nơi khác chứ biết

làm sao.”

Đây là quy hoạch của thành phố, không một ai có cách

nào có thể đối kháng với chính phủ, Ông chọc vào không nổi chỉ có thể

tránh thôi.

“Cha, có được bồi thường không?” Mạnh Yên cảm thấy

rất lo lắng, để xây dựng lại một trang trại chăn nuôi cũng là một chuyện rất phiền phức.

“Có được bồi thường, nhưng hình như không được

nhiều cho lắm.” Thực sự, Mạnh Ngọc Cương cũng không muốn trang trại bị

phá bỏ, một đống phiền phức lớn đi theo. Phải làm lại từ đầu và hàng

nghìn vấn đề đặt ra, mà ông lại không hiểu biết rõ về vấn đề này. Suy

nghĩ một lúc cảm thấy phiền lòng: “Thôn của chúng ta cũng phải chuyển

đi, mảnh đất của thôn cũng nằm trong diện tích quy hoạch.”

“Thật

sự? Đó cũng là một chuyện tốt.” Kỳ thực Mạnh Yên cũng không nhớ rõ quê

nhà cô bị di dời khi nào, dù sao sớm muộn cũng sẽ bị di dời.

“Căn nhà này không có người ở, không dùng đến trong thời gian dài cũng không tốt.” Lý Thiến biết tâm tư chồng bà là sợ phiền toái, nhưng chung quy

vẫn phải đối mặt.

Có điều Ngân Hoa lại vô cùng cao hứng, còn nhìn về phía Lý Thiến ý tứ khen ngợi Mạnh Yên. Cũng may lúc đầu bà ta nghe

lời Mạnh Yên không bán căn nhà này đi lấy mấy đồng tiền, nếu không thì

chưa chắc đến phiên bà ta được di dời.

Diệp Thiên Nhiên thấy sắc

mặt Mạnh Ngọc Cương không vui, tròng lòng không ngừng phỏng đoán: “Chú

Mạnh, nếu như chính sách di dời có chỗ nào không hiểu, cháu có thể nhờ

người đến giúp chú và mọi người, hoặc là có thể ủy thác cho bọn họ đi

làm cũng được.” Anh nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có nguyên nhân này.

Ánh mắt Mạnh Ngọc Cương sáng lên: “Cháu có người quen?”

Diệp Thiên Nhiên nhìn vẻ mặt của ông cũng biết anh đã đoán đúng, trong lòng

thở phào nhẹ nhõm: “Vâng, là thuộc hạ cũ của cha cháu, chú ấy tương đối

quen thuộc những vấn đề này, trước kia cũng đã tự xử lý những chuyện

tương tự như vậy rồi.”

Người mà Diệp Thiên Nhiên nhắc đến chính

là Ân Hạo, Mạnh Yên đã từng bày cách phá dỡ và di dời đi nơi khác cho Ân Hạo xử lý, kết quả cũng rất khả quan. Từ bốn căn nhàbiến thành mười

căn nhà, có điều tất cả đều do Mạnh Yên chỉ đạo, còn anh thì không để ý

đến những chuyện như thế.Ý định lúc đầu của anh là những căn nhà đó sẽ

đứng tên Mạnh Yên, có điều đến khi anh biết thì mọi việc gần như đã hoàn tất. Dù sao cũng không có vấn đề gì, tài sản đứng tên ai cũng đều giống nhau, tài sản của anh cũng đang nằm trong tay Mạnh Yên, cô thích xử lý

thế nào thì tùy.

“Vậy thì tốt quá, chú đang buồn hết cả người vì

không biết làm thế nào, đến hai mắt cũng thâm quầng.” Mạnh Ngọc Cương

cảm thấy rất vui, có người hỗ trợ cách thực hiện khiến ông cảm thấy yên

tâm hơn: “Thiên Nhiên, cám ơn cháu.”

Từ sau vụ tranh cãi lần

trước, đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy vẻ mặt ôn hòa của Mạnh Ngọc

Cương, thật là không dễ dàng. Ngoài miệng vẫn khiêm tốn nói: “Chỉ cần có thể giải quyết ổn thỏa mọi việc, cháu cảm thấy rất vui.”

Diệp

Thiên Nhiên chưa bao giờ phải phí hết tâm tư để lấy lòng một người như

bây giờ, cha của Mạnh Yên thật sự rất khó lấy lòng. Cũng không còn cách

nào khác, cha vợ tương lai, cần phải phục vụ tốt một chút.

Vẻ mặt Mạnh Ngọc Cương lập tức thay đổi: “Này, đừng cho rằng cháu giúp chú

chuyện này thì chú sẽ đồng ý chuyện tình cảm của cháu và Mạnh Yên.”

Trong lòng Diệp Thiên Nhiên không cần nói cũng thấy được là có bao nhiêu

phiền muộn, miễn cưỡng cười nói: “Chú Mạnh quá đa nghi rồi, đây chỉ là

một việc mà thôi, đạo lý này cháu luôn hiểu.”

“Cháu hiểu thì

tốt.” Thật sự Mạnh Ngọc Cương coi anh là kẻ địch hoặc có thể nói là muốn cướp con gái của ông, lại sưng mặt lên: “Đối với việc này cháu không

cần phải động não suy nghĩ nữa, chú sẽ không đồng ý.”

Thằng nhóc

này đúng là người phiền phức, cậu ta thiệt thòi lớn như vậy mà vẫn cứ

kiên trì, cứ vài ngày lại nhắn tin một lần, tuy chỉ là mấy câu ngẳn ngủn hỏi thăm bình thường nhưng mà cũng kiên trì được hơn nửa năm, xem ra

thực sự cậu ta rất yêu thích tiểu Yên.

Diệp Thiên Nhiên trầm ngâm một hồi lâu: “Chú Mạnh, thật ra điều chú lo lắng nhất vẫn là trong

tương lai cháu và Mạnh Yên bên nhau sẽ trong hoàn cảnh gần thì ít mà xa

cách thì nhiều, đúng không?” Muốn giải quyết được vấn đề phải bắt đúng

bệnh mà bốc thuốc. Vấn đề này anh đã suy nghĩ đến từ lâu, bước đầu cũng

có chút ý tưởng.

“Đúng vậy, chú không thể để cho Mạnh Yên phải

chịu khổ.” Thật ra thì Mạnh Ngọc Cương không phải muốn nhằm vào Diệp

Thiên Nhiên, mà ông chỉ là rất thương con gái.

“Thật ra vấn đề

này cháu cũng đã nghĩ đến, cũng không phải là không có cách giải quyết.

Cháu cũng đã nghĩ được rất nhiều phương án có thể giải quyết được.”

Gương mặt Diệp Thiên Nhiên rất nghiêm túc và thẳng thắn: “Ví dụ như tiểu Yên có thể theo quân, hoặc là cháu có thể được điều đến quân khu gần

đây, tựa như quân khu N chẳng hạn.”

Quân khu N cách thành phố S

tương đối gần, chỉ cần đi tàu hỏa khoảng hai tiếng đồng hồ. Hơn nữa nếp

sống sinh hoạt của hai nơi cũng tương đối giống nhau, nơi đó cũng khá

sầm uất, cũng là nơi rất lý tưởng cho cuộc sống và sự nghiệp. Nhưng đối

với anh mà nói là một sự hi sinh rất lớn vì nơi đó không phải địa bàn

của Diệp cha, anh cũng không thể dựa vào thế lực của cha anh mãi được,

toàn bộ phải tự bản thân anh cố gắng phấn đấu.

“Theo quân?” Mạnh

Ngọc Cương nghĩ ngợi, lắc đầu nói: “Ở đó phải chịu khổ thì chú không thể cho phép, con bé được chúng ta cưng chiều quá nên sợ rằng sẽ không chịu được cuộc sống khổ cực. Về phần cháu được điều đến quân khu gần đây,

chuyện này cháu có thể quyết định được hay sao?”

“Cháu sẽ hết sức cố gắng.” Vẻ mặt Diệp Thiên Nhiên rất thành khẩn: “Đến lúc tiểu Yên tốt nghiệp còn ba năm nữa, có thể thừa dịp mấy năm này cháu sẽ lên một kế

hoạch để thực hiện.”

Trong lòng anh thầm nghĩ: “Cùng lắm thì sẽ

nói điều kiện với cha anh, cũng không phải là không được, chỉ cần trong

tay anh nắm được vật mà cha cần tìm thì có thể yêu cầu cha anh giúp một

tay. Đây là bí quyết mà anh học được từ sau hôm cha anh và Mạnh Yên cùng nhau nói chuyện.

Vì trong ấn tượng của anh, cha anh là một người rất hà khắc nghiêm túc đếndọa người, thật ra thì cũng không hẳn là

như vậy, cha anh cũng có giảng giải ân tình, nói đạo lý. Anh có thể thử

đàm phán cũng cha, có điều không có cha anh quản lý quân khu thì anh sẽ

phải chịu khổ cực gấp trăm lần, nhưng anh tin tưởng tất cả đều là đáng

giá.

Bỗng dưng Lý Thiến mở miệng nói: “Thiên Nhiên, nếu như

chuyện cháu vừa nói có thể thực hiện được, chúng ta sẽ xem xét.” Quan

trọng nhất là bà nhìn thấy thành ý của anh. Vì có thể cùng Mạnh Yên ở

chung một chỗ nên anh đang rất nỗ lực giải quyết vấn đề.

Diệp Thiên Nhiên mừng rỡ như điên, phấn khởi vui mừng: “Dì Lý, dì đồng ý?” Đây có thể được tính là bước ngoặt lớn, thật tốt quá.

Mạnh Yên cũng vừa mừng vừa lo, rốt cuộc mẹ cô cũng buông, không tiếp tục kiên trì.

Lý Thiến cẩn thận đắn đo lời nói: “Dì chỉ nói là sẽ xem xét, cũng chưa có đồng ý.”

Hi vọng càng nhiều thì thất vọng cũng càng lớn, bà muốn cho mọi người một cơ hội nhưng cũng không đảm bảo kết quả.

Diệp Thiên Nhiên vui vẻ cười không khép được miệng: “Chỉ cần chú và dì chịu

suy nghĩ lại là được, cháu sẽ cố gắng hết sức có thể.” Việc này không

chỉ nói ngoài miệng là được, muốn đạt được theo ý muốn phải bỏ ra nhiều

thời gian và công sức. Đây sẽ là mục tiêu mà sau này anh muốn thực hiện.

“Trước mắt cháu đừng kích động, dù là như vậy nhưng việc nói yêu thương và

việc cùng kết hôn là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.” Thực sự Lý Thiến

cũng không muốn đả kích đến niềm vui sướng của Diệp Thiên Nhiên lúc này, nhưng có một số việc vẫn phải nói cho rõ ràng: “Nếu như đến lúc đó tiểu Yên chuyển đến nơi khác sinh sống, không có cha mẹ ở bên cạnh, tương

lai nếu có đứa trẻ, việc nhà lại muốn chuẩn bị được tươm tất, tiểu Yên

lại rất vụng, những việc này con bé không biết làm.” Nói trước vấn đề

coi như cảnh báo, miễn cho hai đứa nghĩ mọi việc quá đơn giản. Cùng nhau chung sống không phải chuyện đơn giản, cũng tốn rất nhiều tâm tư.

“Cháu có nghĩ đến, tiểu Yên sẽ không phải làm việc nhà, cũng sẽ không liên

quan đến việc chăm sóc đứa trẻ, đến lúc đó sẽ thuê hai người giúp việc.” Hàng ngày cứ đến buổi tối lúc đi ngủ anh đều ngủ không được ngon giấc,

lúc nào cũng muốn sắp xếp tương lai sau này nên làm như thế nào, những

việc nàyanh suy nghĩ tính toán không biết bao nhiêu lần: “Tiểu Yên có

thể như cũ làm những việc em ấy thích, cháu sẽ không can thiệp, cũng

không bắt ép bắt tiểu Yên phải ở nhà giúp chồng dạy con.”

Anh

cũng không phải là người ích kỷ, muốn người anh yêu phải hi sinh tất cả

để phù hợp với anh. Anh sẽ bảo vệ cô, để cho cô có một cuộc sống thoải

mái theo ý thích. Anh sẽ không cho cô phải chịu bất cứ ràng buộc nào,

cũng không bó buộc cô nhất định phải ở nhà. Đây chính là tình yêu của

anh dành cho Mạnh Yên.

Mạnh Ngọc Cương không nhịn được nói chen

vào: “Nói như vậy, cháu lấy vợ làm gì? Con bé cái gì cũng không biết.”

Không phải muốn cho con gái ông thất vọng, Ở những vấn đề khác Mạnh Yên

đều vô cùng xuất sắc, nhưng sống với nhau hàng ngày sợ rằng lời nói kia

không thể thực hiện được.

“Cháu lấy vợ không phải để cho cô ấy

phải nấu cơm giặt giũ, em ấy chỉ cần tự chăm sóc bản thân thật tốt là

được.” Thật sự yêu cầu của anh cũng không cao, nửa đời sau chỉ cần Mạnh

Yên luôn ở bên cạnh anh là anh cảm thấy rất mãn nguyện rồi.

“Anh

nói vậy giống như em là người vô dụng.” Mạnh Yên liếc mắt, không hiểu

sao cô trong mắt ba người ở đây lại là người ngớ ngẩn như vậy? Tuy rằng

đúng là có một chút dính dáng nhưng có thể đừng lấy vấn đề này mang ra

thảo luận trước mặt cô, chạm vào lòng tự ái của cô.

“Sao lại vô

dụng?” Diệp Thiên Nhiên cười dụ dỗ cô: “Em có thể làm nhiều việc, muốn

dạy học, phải kiếm tiền, còn phải chăm sóc con nhỏ.” Điểm cuối cùng là

anh thêm vào, đứa trẻ là rất quan trọng, không thể nào sinh con ra mà

lại không quan tâm đến, cứ như vậy mà giao toàn bộ cho người giúp việc.

Có điều Mạnh Yên cũng rất thích trẻ con, những lúc cô cùng Nam Nam chơi

đùa với nhau anh có thể nhìn ra được. Làm gì có ai từ lúc sinh ra đã

biết chăm sóc trẻ nhỏ? Tất cả đều phải tìm tòi học hỏi, hơn nữa với

những vấn đề mà cô đặc biệt thích thì sẽ học rất nhanh, anh tin cô sẽ là một người mẹ tốt.

Nghe nói vậy trong lòng Mạnh Yên cảm thấy rất

vui: “Cha mẹ, hai người cảm thấy thế nào?” Không phải cái gì cô cũng

không làm được.

Trong lòng Mạnh Ngọc Cương thầm than, con gái

giống như người ngoài: “Những chuyện này nói quá sớm, dù sao Thiên Nhiên cũng phải nhập ngũ, qua ba năm thì hãy nói tiếp.”

Diệp Thiên

Nhiên nghe Mạnh Ngọc Cương nói câu này, trong lòng cảm thấy rất thỏa

mãn, nhanh chóng tự nói với bản thân: “Sau này nếu thật sự được điều đến quân khu N, vậy chúng ta có thể đồng loạt chuyển nơi ở sang đó, chú

Mạnh có thể tìm bất cứ nơi nào để làm trang trại chăn nuôi hoặc buôn bán mặt hàng nào đó, dì Lý cũng có thể chuyển tổng bộ công ty tới đó. Làm

việc ở nơi nào cũng giống nhau cả, chỉ cần tất cả mọi người ở cùng một

chỗ là tốt rồi.”

Anh biết nhà họ Mạnh chỉ có một mình Mạnh Yên,

nhất định không thể cách xa được. Không bằng sau này tất cả mọi người

cùng nhau chung sống, đó cũng là một lựa chọn không tồi. Mặc dù anh rất

muốn cuộc sống chỉ có hai người nhưng từ đứng từ góc độ của Mạnh Yên mà

suy nghĩ, Mạnh Yên vẫn rất muốn sống cùng cha mẹ.

Mạnh Ngọc Cương có chút động lòng, vấn đề này nói thì cũng rất hay, miêu tra viễn cảnh

cũng rất tươi đẹp. Ông chỉ có duy nhất một cô con gái, tất nhiên lúc nào cũng muốn gặp con gái.

Lý Thiến tương đối có lý trí: “Cháu nói

rất có đạo lý, có điều tất cả những thứ này yêu cầu phải có tiền đề mới

được. Nếu không tất cả chỉ là nói suông.” Tiền đề trước mắt chính là anh phải được điều về quân khu gần đây.

Diệp Thiên Nhiên thấy đúng nên cũng không nói thêm điều gì: “Dì Lý nói rất đúng, thời gian có thể chứng minh tất cả.”

Sau đó không khí giữa mọi người trở nên thoải mái hơn rất nhiều, vừa cười vừa nói thật giống như người một nhà.

Hai người uống hết một chai rượu vang rồi mới ngừng lại, Mạnh Ngọc Cương

uống hơi nhiều nên có chút say, được Lý Thiến đỡ lảo đảo đi về phòng.

Mạnh Yên uống chút rượu nên gương mặt có chút hồng hào, nhấc chân đưa Diệp Thiên Nhiên ra ngoài: “Anh gọi xe về, đừng tự lái.”

“Chút rượu này không làm anh say được.” Hôm nay Diệp Thiên Nhiên rất vui vẻ,

cả người cảm thấy cực kỳ hưng phấn, nhìn thấy vẻ mặt nguy hiểm của Mạnh

Yên vội vàng gật đầu: “Được, anh nghe lời em.”

“Xe anh cứ để lại đay, ngày mai quay lại lấy.” Mạnh Yên đỡ anh cảm thấy không yên tâm, chỉ có thể dặn dò anh mấy câu.

Diệp Thiên Nhiên say, đôi mắt lờ đờ như sương mù dựa vào trên người Mạnh Yên, cười ngốc: “Cha mẹ em có mềm lòng không?”

Mạnh Yên đoán anh đã say nên nhân tiện hỏi luôn: “Làm sao anh nghĩ đến những điều này? Có vẻ như đã đắn đo suy nghĩ rất nhiều.”

Con người này, nếu như trong lúc tỉnh táo nhất định sẽ không trả lời những

vấn đề này. Anh sẽ vì cô mà chỉ yên lặng làm rất nhiều chuyện nhưng cũng không bao giờ khoe khoang ra bên ngoài. Nếu không phải do hôm nay anh

nói với cha mẹ cô những việc này thì có lẽ cô cũng sẽ không biết anh đã

suy nghĩ nhiều đến thế.

Diệp Thiên Nhiên vẫn như cũ híp mắt cười, tâm tình có vẻ rất tốt, mỗi lần anh uống rượu da mặt sẽ rất đỏ, anh có

làn da trắng nên càng lộ ra rõ hơn, hai gò má hồng hồng hợp với khuôn

mặt tươi cười có chút ngây thơ đáng yêu: “Nửa năm nay anh bị nhốt trong

quân doanh không được ra ngoài, vừa hay tập trung tinh thần suy nghĩ đối sách, đây là trách nhiệm của anh, nhất định anh phải giải quyết vấn đề

này.”

Nghe anh nói như vậy, rất mạch lạc rõ ràng, mồm miệng lanh lợi khiến cho Mạnh Yên lại cảm thấy không chắc chắn lắm.

Cô vuốt ve gương mặt của anh: “Anh khoác lác vừa thôi, thật sự anh có thể

làm được không?” Khoe khoang với cha mẹ cô như vậy, nếu như không làm

được vậy thì thảm rồi.

“Cố gắng tranh thủ, những việc này đều là

chuyện của anh, em không cần phải lo lắng.” Trong lúc nói chuyện, mùi

rượu từ trong miệng anh phả ra bay thẳng vào mũi làm cho cô choáng váng

đầu óc.

“Được rồi, tất cả mọi việc đều do anh phụ trách.” Cô cùng không dài dòng nhiều nữa, cô cũng suy nghĩ chuyện cần phải làm: “Buổi

tối em cần phải dành chút thời gian để suy nghĩ viết ra bản kế hoạch,

giúp anh giải quyết vấn đề người cha phiền toái của anh.”

“Lời

này để cho cha nghe thấy không thể không tức điên được.” Diệp Thiên

Nhiên híp mắt cười trêu cô: “Cha anh đường đường là quân khu chính ủy

lại bị em nói là phiền phức. Rõ là …”

“Thế nào? Anh muốn đi tố

cáo?” Mạnh Yên nắn hai gò má của anh, cảm giác không tệ. Thỉnh thoảng

nặn ra các loại tạo hình khác nhau.

Diệp Thiên Nhiên giơ cánh tay phải lên: “Anh nào dám? Anh luôn đứng về phía vợ anh.”

Mạnh Yên vừa thẹn thùng vừa lúng túng: “Ai là vợ của anh, đứng gọi bậy.” Anh thật là, có phải say thật rồi không? Bắt đầu nói lung tung bậy bạ rồi.

“Trừ em ra còn có ai có thể làm vợ anh?” Diệp Thiên Nhiên giống như một đứa

trẻ đứng bên cạnh Mạnh Yên mè nheo: “Vợ, chúng ta có được coi là vợ

chồng đồng tâm, đồng thời đồng tâm hay không?

“Anh đừng có mượn

rượu giả điên, nhanh về nhà đi.” Gương mặt Mạnh Yên xấu hổ, thật sự

không xác định được có phải anh đã say rồi hay không?

“Em ở lại

với anh một lát.” Diệp Thiên Nhiên ôm cô vào lòng, để đầu Mạnh Yên tựa

vào hõm vai: “ Thật vất vả anh mới gặp được em, đã vậy cha mẹ của anh và em lại luôn quan sát gắt gao, ngay cả cơ hội gặp riêng cũng không có.”

Giọng nói rất là uất ức, giống như không được coi trọng trẻ con làm nũng với người lớn.

Thật sự Mạnh Yên không chịu nổi bộ dạng này của anh: “Đừng có lại bĩu môi thì thầm nữa, ngoài trời thì lạnh như thế này.”

“Vậy chúng ta vào trong xe ngồi một chút.” Đôi mắt anh sáng lên đưa ra lời đề nghị, thật sự anh không muốn phải rời xa cô.

Mạnh Yên lườm anh một cái: “Không phải mẹ em còn đang chờ trong nhà sao? Chắc là anh không muốn làm cho mẹ tức giận đấy chứ?”

Vẻ mặt Diệp Thiên Nhiên sửng sốt một lúc, bỗng dưng gương mặt trở nên

nghiêm túc: “Vậy không được, thật vất vả cha mẹ vợ mới thay đổi cách

nhìn với anh, lúc này tuyệt đối không thể chọc giận mẹ vợ.”

“Rốt

cuộc anh có say hay không vậy? Nói chuyện toàn lộn xộn không vậy.” Mạnh

Yên nhìn thấy một xe taxi đi đến vội vàng đón xe rồi kéo cánh tay giống

như bạch tuộc của anh đang bám trên người cô xuống, cứng rắn đẩy anh

ngồi vào xe, vỗ vỗ mặt của anh: “Anh đừng ngủ trên xe khéo lại bị nhiễm

lạnh, khi nào về đến nhà thì nhớ báo bình an cho em.” Anh có nghe được

lời cô dặn không đây? Sao lại ngồi im bất động nhìn cô chằm chằm thế?

“Anh không có say.” Diệp Thiên Nhiên vẫn kiên trì nói anh không say, đầu óc của anh cực kỳ tỉnh táo.

Bình thường khi say mọi người cũng sẽ nói như vậy nên Mạnh Yên không nói

nhảm nhiều cùng với người đã say, trực tiếp báo địa chỉ nhà họ Giang cho lái xe rồi đóng cửa nhìn nhìn anh rời đi.

Cho đến lúc không nhìn thấy bóng dáng chiếc xe thì cô mới quay người đi lên nhà, nhớ đến những lời nói trong lúc say của anh, trong lòng cô cảm thấy ngọt ngào khóe

miệng nở nụ cười.

Lời của tác giả: Thấy mọi người an ủi, tâm tình thật tốt. Ừ, còn nhìn thấy có người giúp tôi trở về nhắn lại tin tức

kia, ha ha ha, thật buồn cười. Tung hoa … cha mẹ nhà họ Mạnh coi như lùi lại một bước, thật không dễ dàng gì.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đời Người Bình Thản
Chương 110

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 110
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
Mọi người cần hỗ trợ inbox fanpage Hạt Đậu Khả Ái để được team hỗ trợ nhanh nhất ạ