Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đôi Lần Gặp, Lỡ Bén Duyên – Chương 136

Đôi Lần Gặp, Lỡ Bén Duyên

Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tiết Tự Nhiên bồn chồn kinh hãi nhìn quanh bốn phía, chỉ vào

rương quần áo, An Nhược Hi lắc đầu quầy quậy, đại gia khuê tú sao lại

trốn trong rương được. Tiết Tự Nhiên lại chỉ xuống dưới bàn, An Nhược Hi lại lắc đầu quầy quậy, đại gia khuê tú còn lâu mới chui xuống bàn.

Tiết Tự Nhiên trợn mắt với nàng. An Nhược Hi cũng trợn lại.

“Mẹ vào đây.” Tiết phu nhân ở bên ngoài nói, nhìn gương mặt đầy bất đắc dĩ của hộ vệ Tiết Tự Nhiên. Đúng là Hướng Vân Hào không biết

phải làm sao, lúc phu nhân mới đến hắn đã lớn tiếng hô “phu nhân đã đến” để báo hiệu với công tử, nhưng hình như công tử gây gổ chuyên tâm quá,

không nghe thấy gì. Trong phòng có tiếng người bị phu nhân nghe thấy,

làm hắn chẳng thế nào nói dối nổi là công tử đã ngủ được.

Tiết phu nhân đẩy cửa đi vào, vừa nãy nghe thấy trong phòng mơ

hồ có tiếng người, bà đã chuẩn bị tâm lý rồi, nhưng lúc vào phòng vẫn sợ hết hồn.

Tiết Tự Nhiên đang ngồi thẳng, sắc mặt đỏ bừng, hai mắt lấp lánh, tinh thần khác lạ.

“Tự Nhiên à.” Tiết phu nhân yêu con nên sốt ruột, rất sợ hắn

lên cơn sốt, thế là vội đi đến sờ trán Tiết Tự Nhiên. Thấy con trai né

người ra sau tránh tay bà, lúc này mới sực nhớ trong phòng chắc chắn còn người khác. Quay đầu lại nhìn, có một người khác đang ngồi thẳng ở bên

bàn, không ngờ lại là An Nhược Hi.

An Nhược Hi cố nghiêm túc đoan trang, nhưng hai gò má nàng ửng

hồng, sóng mắt như nước, đi theo đó là sống lăng thẳng tắp đầy kỳ quái.

“Ấy…” Tiết phu nhân thân là trưởng bối, đối mặt với tình hình

nghiêm túc này, đang nghĩ nên hỏi thế nào mới phải. Nàng đến để xem con

trai nghỉ ngơi có khỏe không, chứ không phải đến để bắt gian.

“Là con cho người đón An cô nương vào, bàn chuyện hôn sự chút.” Tiết Tự Nhiên giành giải thích trước.

An Nhược Hi vô cùng cảm kích.

Tiết phu nhân nhức đầu, cha mẹ trưởng bối của hai ngươi còn

đang khỏe mạnh, lúc nào thì đến lượt tiểu bối hai ngươi tự mình lén lút

nửa đêm canh ba bàn chuyện hôn sự gì chứ.

“Giờ bàn đã xong rồi, con đang định phái người đưa nàng về.” Tiết Tự Nhiên lại nói.

An Nhược Hi dùng sức gật đầu.

Tiết phu nhân hết nhìn chỗ này lại nhìn chỗ kia, rốt cuộc một

lúc sau quyết định phải đưa cô nương người ta về trước đã, muốn phê bình con trai thì cứ âm thầm phê bình là được, không thể để mất mặt cô nương nhà người ta được, “Con đừng xía vào, để ta cho bà tử dẫn kiệu đưa về.”

Nhất thời An Nhược Hi lộ vẻ căng thẳng.

Tiết phu nhân nói: “Cứ nói là ta đón cô nương tới xem trang

sức, ngày mai để thợ mộc gấp gáp chế trâm, nhất thời nóng lòng nên không để ý đến thời gian, thất lễ rồi. Để bà tử mang theo lễ vật bồi thường

là được.”

“Quá gượng gạo.” Tiết Tự Nhiên nhỏ giọng phê bình.

Nhưng lại bị Tiết phu nhân trợn mắt. Tiết Tự Nhiên vội ngậm

miệng, được rồi, dù sao hắn cũng không nghĩ ra được cách nào khác hơn.

Tiết phu nhân đi ra ngoài dặn bà tử, bảo bà ấy chuẩn bị kiệu

trước. Đợi tới khi bà quay lại, ánh mắt nhìn nhau của Tiết Tự Nhiên và

An Nhược Hi vội vàng tách ra, Tiết Tự Nhiên hắng giọng nói: “Mẹ à, nếu

An gia hỏi đón người ra như thế nào thì…”

Tiết phu nhân tức giận: “Con đón ra thế nào thì mẹ đón ra thế ấy.”

An Nhược Hi cúi đầu, chỉ hận không thể chui xuống đất. Tiết Tự

Nhiên trừng mắt lên với nàng, sau đó hắng giọng, nhắm mắt nói: “Đúng lúc gặp phải ở bên ngoài nhà nàng, nên không kịp thông báo với An lão gia

và An phu nhân.”

Tiết phu nhân ôm trán, không tài nào nghe nổi. Đêm hôm khua khoắt, làm sao tình cờ gặp ở ngoài nhà được?!

Tiết Tự Nhiên lại tiếp tục trừng mắt với An Nhược Hi, lại nói: “Nàng ấy đi ra nhặt đồ.”

An Nhược Hi ngẩng đầu lên, í, lý do này hình như không tệ,

“Đúng đúng, tiểu nữ đang chơi trong sân, kết quả gió lớn quá, thổi con

diều của tiểu nữ…”

Tiết Tự Nhiên lại ho hai tiếng: “Diều không lọt ra ngoài, nhưng lại thổi bay khăn tay của nàng ra ngoài. Nên nàng mới đi ra nhặt khăn.”

An Nhược Hi im bặt, đúng đúng, trời tối om om có ai đi thả diều chứ, là khăn, chắc chắn là khăn tay. An Nhược Hi đỏ mặt, dè dặt liếc

nhìn Tiết Tự Nhiên, rồi lại nhìn Tiết phu nhân. Hai mẹ con người này đều quay đầu sang chỗ khác không nhìn nàng.

An Nhược Hi lại lần nữa cúi đầu. Được rồi, nàng biết sai rồi.

Dù sao cũng là nàng ra ngoài nhặt khăn, gặp người của Tiết phủ mời nàng

đến ăn bánh uống trà xem trang sức, thế nên nàng mới tới.

Tiết phu nhân không ngồi nổi trong căn phòng này nữa, bà nói

mình ra ngoài xem chuẩn bị kiệu đến đâu rồi, lại bảo An Nhược Hi chuẩn

bị đi, lát nữa hãy ra.

Tiết phu nhân đi rồi, trong phòng chỉ còn lại hai người Tiết Tự Nhiên và An Nhược Hi. An Nhược Hi cúi đầu không nói lời nào, Tiết Tự

Nhiên suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng nói: “Lần sau đừng có chạy lung tung

nữa.”

An Nhược Hi gật đầu.

“Từ nay trở đi là chính thức hạ sính định lễ rồi, sẽ không còn biến cố gì đâu.”

An Nhược Hi nhanh chóng nhìn hắn, rồi lại cúi đầu gật đầu. Khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, lòng nở hoa ca hát.

Tiết Tự Nhiên nhìn dáng vẻ của nàng, mặt cũng nóng lên, nhất

thời không biết nên nói gì cho phải. Một lát sau, không nhịn được hỏi

nàng: “Tỷ tỷ cô không bảo cô làm gì hết à?”

An Nhược Hi chớp mắt, nghiêm túc suy nghĩ rồi lắc đầu. Đại tỷ

nói sau này sẽ không gặp lại nhau nữa, còn có thể bảo nàng làm gì đây

chứ.

Tiết Tự Nhiên nói: “Nàng ta không bắt nạt cô là được rồi.”

An Nhược Hi nhìn Tiết Tự Nhiên cười ngốc nghếch. Tiết Tự Nhiên

coi như không thấy gì, lại nói: “Ta định ngày mai sẽ đi đưa thiệp, cùng

mẫu thân đến lầu Tử Vân thăm nàng ta. Nghe nói nàng ta bị ngã bị thương

nặng, dù sao cũng nên đến thăm.”

“Ờ.” An Nhược Hi còn đang nghĩ xem liệu mình có nên bày tỏ ân

cần hay không, tỏ ra nàng cũng tình thâm ý nặng với người thân. Còn chưa nghĩ ra nên ân cần thế nào thì Tiết Tự Nhiên lại nói: “Cô có đi không?”

An Nhược Hi sửng sốt.

“Nếu cô và mẫu thân cô cũng đi, nói không chừng chúng ta có thể gặp nhau.”

Lập tức An Nhược Hi chấn động, hai mắt tỏa sáng, đây là đang

quanh co hẹn nàng ư? Nàng muốn đi! Như thế thì có thể gặp được Tiết công tử nhiều thêm một lần. “Lúc về ta sẽ nói với mẫu thân.”

Tiết Tự Nhiên còn nói bao giờ hẹn xong thì sẽ sai người đi nói

với nàng, An Nhược Hi vui vẻ đồng ý. Lúc này Tiết phu nhân đứng bên

ngoài kêu, nói đã chuẩn bị kiệu xong rồi. An Nhược Hi giật mình nhảy

lên, Tiết phu nhân thúc giục, nàng vội vàng tính đi ra ngoài thì lại bị

Tiết Tự Nhiên giữ lại: “Cô phải nhớ, cẩn thận Tiền Thế Tân vào, nếu có

động tĩnh gì thì cô cứ nói với ta, biết chưa?”

“Biết rồi biết rồi.” An Nhược Hi vui mừng không giấu được nụ cười. Như thế khi nàng đến thăm Tiết công tử, đã có lý do rồi.

An Nhược Hi khấp khởi vừa đi vừa nhảy, ra tới cửa thì chợt nhớ

đến điều gì đó, vội chậm bước đoan trang mở cửa. Tiết Tự Nhiên trợn mắt

với bóng lưng của nàng, nói thầm một câu: “Đồ ngốc.”

Kết quả An Nhược Hi ra ngoài rồi lại đột nhiên xoay người làm mặt quỷ với hắn: “Ta nghe thấy huynh mắng ta đấy. Đồ thông minh.”

Không đợi Tiết Tự Nhiên nói lại, nàng đã chạy đi như một làn khói.

Tiết phu nhân nhìn An Nhược Hi, lúc trước lại không phát hiện

ra cô nương này lại hoạt bát đến thế. Lại nhìn sang con trai, con đang

dùng sức trợn mắt nhìn An Nhược Hi. Tiết phu nhân nghĩ thầm trong đầu,

quả nhiên lời của cao tăng rất đúng.

An Nhược Hi về phủ cũng không gây nên động tĩnh gì lớn. Đinh

Tiễn và An Chi Phủ đang thương lượng chuyện của con trai An Vinh Quý,

nên hoàn toàn không biết chuyện con gái không ở nhà lại đột nhiên quay

về này. Bà tử Tiết phủ đã đút lót người gác cổng của An phủ, khách khí

một hồi, người gác cổng cũng coi như không ngạc nhiên gì.

An Nhược Hi bay về phòng, trên đường đi gặp muội muội An Nhược Lan. An Nhược Lan trợn mắt: “Nửa đêm canh ba, tỷ đi đâu thế?’

An Nhược Hi không hề muốn để ý đến nàng, tiếp tục bay về phòng, An Nhược Lan ở sau lưng còn nói: “Tỷ là người đã có hôn ước, nửa đêm ra ngoài, nếu bị truyền ra ngoài thì sẽ ra sao hả? Tỷ không biết xấu hổ,

nhưng muội thì có đấy.”

Chợt An Nhược Hi xoay người lại, đi đến trước mặt An Nhược Lan

nói: “Muội nói đúng, truyền ra ngoài thì sẽ sao! Này cũng nhắc nhở ta,

muội chính là kẻ thích lắm mồm nói láo kéo thị phi, muội nhớ đấy, nếu

chuyện này truyền ra ngoài, ta tìm muội tính sổ!”

Hai chữ tính sổ này vừa vang vừa có lực, An Nhược Hi nói rồi

hất cằm liếc An Nhược Lan, xoay người rời đi. An Nhược Lan tức giận giậm chân, xoay người lại thì thấy mẫu thân đang đứng ở cách đó không xa,

vội chạy tới khóc lóc kể lể: “Mẹ, mẹ nhìn tiện nhân kia đi, chỉ toàn

biết ức h*p con.”

Tiết Thị sờ đầu con gái an ủi: “Đừng để ý đến nàng ta, cuối

cùng rồi chúng ta mạnh hơn nàng ta nhiều, điều đó mới khiến nàng ta tức

chết.”

An Nhược Lan bất mãn, hất tay mẫu thân ra hét lớn: “Chính vì mẹ không có tiền đồ như thế, việc gì cũng để ý đến người ta, không dám

xuất đầu lộ diện, thế nên mới bị người ta đè đầu cưỡi cổ. Con không muốn giống mẹ.” Nói rồi quay đầu chạy đi.

Tiết Thị đứng tại chỗ, mặt không cảm xúc.

*

Chu Quần rất khó xử, hắn chẳng tìm được cơ hội gì để nói chuyện với An Nhược Thần, chứ là đừng nhắc đến việc viết lời khai với nàng.

Vốn nghĩ trai gái một phòng không hay lắm, nên hắn lại nhờ Lục đại nương làm chuyện này, kết quả mắt thấy hai ngày sắp trôi qua, Lục đại nương

lại không viết chữ nào. Bà nói cô nương bị thương nặng, cứ hôn mê liên

tục, sao nhớ nổi chuyện để khai báo chứ, cứ chờ đi.

Chu Quần không biết nói gì, thế là đợi thêm một ngày nữa. Sáng

sớm Tiền Thế Tân phái người đến hỏi chuyện lời khai, nói Bạch đại nhân

đã dặn, ngày nào cũng sẽ đến lấy. Chu Quần đành hấp tấp đi tìm Lục đại

nương. Lục đại nương trầm tư, nghiêm túc hỏi hắn: “Chu đại nhân, cô

nương nhà ta là phạm nhân sao?”

“Không phải.”

“Có phạm vào tội ác tày trời nào không?”

“Không có.”

Lục đại nương đỏ mắt, “Vậy vì sao Bạch đại nhân lại ép cô nương như thế chứ. Cô nương đang bị thương nặng, đợi nàng dưỡng thương tốt

không được sao?”

Chu Quần không đáp lại được, nghẹn cả nửa buổi mới nói: “Ma ma

à, Bạch đại nhân cũng sốt ruột, tình hình ở tiền tuyến không được tốt

lắm. Có lẽ Bạch đại nhân nghĩ có thể tìm được manh mối gì đó để tấn công lại Nam Tần, giải vây tiền tuyến.”

Lục đại nương kinh ngạc không dám khóc, hỏi hắn: “Có tin tức gì sao? Mau mau, ngài mau vài đi, mau nói với cô nương.”

Chu Quần bị giục vào phòng An Nhược Thần, An Nhược Thần bị Lục

đại nương làm tỉnh, nghe thấy tiền tuyến bất lợi, rồi Bạch đại nhân có ý giải vây, nhất thời cũng nôn nóng, mặt phờ phạc không thở nổi ra hơi,

một lúc lâu sau mới tỉnh lại.

Chu Quần nói thế cũng tốt, ngươi biết sốt ruột thì mau phối hợp với Bạch đại nhân nói rõ chi tiết đằng sau những vụ án kia đi, như thế

hắn cũng tiện giao nộp. Thế là Chu Quần lại như lúc trước, chia sẻ tin

tức mới nhận được trong hai ngày qua với An Nhược Thần. Ví dụ như hoàng

đế Nam Tần ngự giá thân chính. Ví dụ như đại quân của Đông Lăng quốc tập hợp liên thủ với Nam Tần, tấn công dốc Thạch Linh. Còn nữa, tình hình

trước mắt ở huyện Thạch Linh rất cam go, toàn huyện đã rút lui, lùi đến

huyện Cao Đài rồi. Nếu dốc Thạch Linh thất thủ, chỉ sợ cả huyện Cao Đài

cũng phải rút lui.

Chu Quần đang mong An Nhược Thần tỏ thái độ, thì An Nhược Thần lại thảm thiết gọi “tướng quân” sau đó liền ngất đi.

Chu Quần đứng chết trân tại chỗ, ngẩn người cả buổi rồi bị Lục

đại nương mời ra ngoài. Thấy Cổ Văn Đạt đến thăm bệnh, hắn lắc đầu than

thở: “Cổ đại nhân à, cái việc trưởng sử này thật không dễ làm chút nào.”

Quả thật việc này không hề dễ làm, vì sau đó Chu Quần vẫn không tìm được cơ hội nói chuyện với An Nhược Thần để viết lời khai, ở chỗ

nàng thường xuyên có khách đến thăm, thái thú phu nhân, giáo úy phu

nhân, rồi cả phu nhân các phủ nữa, còn cả đại biểu thôn dan láng giếng,

các tửu lâu, bà mối người môi giới, vân vân. Dường là chuyện An cô nương thoát chết từ trong đường tơ kẽ tóc còn quan trọng hơn cả chiến tranh

ngoài tiền tuyến, ai ai cũng muốn tới để lây vận may.

Chu Quần chỉ đành phải báo lại với Tiền Thế Tân, nói rằng An

Nhược Thần quá được bách tính thành Trung Lan yêu mến, mọi người xếp

hàng đến thăm, An cô nương cảm tạ không đành lòng từ chối, nhưng thể

trạng yếu ớt, bị làm phiền như thế thì quả thật không tiện nghỉ ngơi,

nàng thường xuyên ngủ mê man, vẫn là đợi cô nương khỏe lên rồi sẽ thảo

luận kỹ hơn với nàng.

Tiền Thế Tân không nói được gì, chuyện ầm ĩ cả thành đều biết,

mọi người liên tục diễn tiết mục An đại cô nương phu nhân tướng quân

tương lai hiền lương thục đức làm việc tận tâm rất được kính yêu ở trước mặt Bạch Anh, hắn có ngu mà mới ra mặt chống đối.

Cứ để An Nhược Thần kéo dài đi, phần khai báo kia không quan

trọng, đó chẳng qua là thủ đoạn bới lông tìm vết thôi, thủ đoạn này

không thành thì đổi cái khác là được.

Tiền Thế Tân muốn nắm giữ mấy điểm, một là có những ai đến thăm An Nhược Thần, những người gần đây mật bàn với nàng ta cũng có thể là

người chỉ điểm nàng ta sắp xếp trong tối. Là người chỉ điểm của nàng ta, thì có thể biết tung tích của An Nhược Phương. Hơn nữa nhất định An

Nhược Thần muốn nhân cơ hội này để trao đổi tin tức với người liên lạc

chỉ điểm. Bạch Anh theo dõi hành tung của nàng ta sít sao, lập tức nàng

ta giả vờ hôn mê, để người chỉ điểm tự tìm đến nàng.

Tiền Thế Tân tự nhận là nhìn thấu điểm này, đáng tiếc manh mối

lại chẳng có nhiều, vì thám thính trở về báo là, có không ít người nhưng mỗi người đều không gặp mặt lâu với An Nhược Thần, chỉ vào nhà hỏi thăm sức khỏe này nọ mà thôi. Nếu ai cũng điều tra theo dõi, thì thứ nhất là vấn đề ở người làm, thứ hai là tai mắt nhiều quá sẽ rước đến hiểu lầm,

để lộ mình. Mà những người có giao tình sâu với An Nhược Thần, ví dụ như Triệu Giai Hoa của tửu lâu Chiêu Phúc gì đó, theo dõi một thời gian

nhưng không phát hiện được có gì kỳ lạ.

Điểm thứ hai Tiền Thế Tân nắm giữ là thời gian. Lục đại nương

viết thư gửi cho một tiền trang, Tiền Thế Tân liền cướp thư về. Hắn biết kế hoạch chạy trốn của An Nhược Thần, nếu cướp lấy thư, ắt có thể tạm

thời ngăn cản chuyện này, nhưng sẽ không cản được lâu dài. Qua một thời

gian, nói không chừng An Nhược Thần hoặc Tôn chưởng quỹ sẽ phát hiện ở

giữa đó xảy ra vấn đề. Hắn phải nhân lúc trước khi bọn họ chưa phát hiện được gì, bắt An Nhược Thần lại. Phải bắt một cách danh chính ngôn

thuận, có lý chẳng sợ.

“An Chi Phủ tất phải chết.” Tiền Thế Tân dặn Lục Ba.

“Nhà có tang sự nên nàng ta sẽ ở lại?” Lục Ba suy đoán.

“Không phải, An Nhược Thần sẽ không quan tâm đến tang sự của An Chi Phủ. Mà nàng ta là hung thủ, nên phải ở lại.” Tiền Thế Tân lạnh

lùng nói.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đôi Lần Gặp, Lỡ Bén Duyên
Chương 136

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 136
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...