Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Độc Sủng Cuồng Phi – Chương 70

Độc Sủng Cuồng Phi

Tác giả: Hạ Lan Mẫn Nguyệt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ba ngày sau, Ngũ quốc đại điển được cử hành đúng hạn.

Trong thế giới này, ngũ quốc luôn chiến tranh không ngừng, nhưng mà không biết từ khi nào, cứ bốn năm một lần, Ngũ quốc đại điển lại được cử hành tại một quốc gia, nói trắng ra là ngũ quốc thi đấu hữu nghị.

Thi đấu hữu nghị kiểu này kéo dài đã mấy trăm năm, năm nước thắng nhiều thắng ít cũng không kém nhau mấy, tỷ như luận võ, Đại Tần hoặc Bắc Yến với dân phong bưu hãn trứ danh có thể đoạt giải nhất, thì luận văn, Đông Sở và Nam Hàn sẽ có nhiều cơ hội thắng, còn Tây Vệ văn không ra văn, võ không ra võ, dù là văn hay võ cũng không được giải cao, nên số lần thắng ít hơn các nước khác.

Giờ Tỵ, đại điển bắt đầu.

Nghi thức khai điển chán ngắt và vô vị, Lãnh Hạ đứng cạnh Chiến Bắc Liệt, nghe Chiến Bắc Diễn đứng trước Kim Loan điện cầm một cái bọc gì đó tuyên bố.

Đột nhiên, sắc mặt nàng lạnh lùng, cảm nhận được vài ánh mắt nhìn mình, chậm rãi ngẩng đầu, đảo qua vài tầm mắt kia.

Đầu tiên là Mộ Dung Triết ánh mắt đầy ác ý và hận ý, trên khuôn mặt tuấn lãng lộ vẻ tươi cười vặn vẹo, trong mắt lại hàm chứa vài phần hưng phấn và sảng khoái khó hiểu, không che dấu chút nào bắn về phía Lãnh Hạ.

Lãnh Hạ nhíu nhíu mày, mấy ngày trước, cái cảm giác lo lắng này luôn quanh quẩn, giống như nguy hiểm mà nàng không rõ đang tiến lại gần, cảm giác không thể nắm chắc như vậy, thật không tốt.

Ánh mắt thứ hai như nhìn thấu lòng người, mang theo sự thần bí khó lường, sâu xa như hồ, lại mênh mang như sương khói, làm cho người ta không sao nắm bắt được.

Hôm nay Đông Phương Nhuận một thân ngân bào bạch hoa, thêu hoa văn, đường nét bằng chỉ bạc, cả người thanh quý mà tao nhã, làm cho người khác có cảm giác tư thái nhẹ tựa mây trời.

Cuối cùng là một nam tử đứng trước Đông Phương Nhuận, một thân tử y quý giá, bộ dạng giống hắn vài phần, nhưng thiếu bảy phần thản nhiên, lại hơn ba phần lỗ mãng, hai mắt thâm quầng, dùng ánh mắt d//â//m loạn nhìn Lãnh Hạ, lại có vài phần hung ác nham hiểm.

Trong mắt xẹt qua một tia sát khí ngoan lệ, Lãnh Hạ lạnh như băng nhếch miệng, Đông Phương Lỗ này thân là hoàng tử của một quốc gia, nhưng lại thể hiện rõ tâm tình, cảm xúc của mình, khó trách bị Đông Phương Nhuận đùa giỡn.

Chiến Bắc Liệt ở cạnh đã sớm nhận ra ánh mắt mê đắm của Đông Phương Lỗ, khí tức trong nháy mắt trầm xuống, ưng mâu chứa sát khí thị huyết đảo qua hắn một cái, nhất thời làm cho Đông Phương Lỗ run lên, rất nhanh dời ánh mắt đi.

Chiến Bắc Diễn ngồi trên long ỷ lười biếng híp đôi mắt hồ ly, chậm rãi mở cái bao kia .............

Dùng tốc độ của rùa mà mở, làm cho những người trên điện ôm bụng, nhăn mặt, ngáp tới ngáp lui, một đám vừa mệt vừa đói, chỉ có cách dùng ánh mắt biểu thị sự tức giận của mình, âm thầm trừng.

Chiến Bắc Diễn đối với những ánh mắt hung ác kia làm như không thấy, các ngươi trừng đi trừng đi, khi nào tức phụ của Trẫm tỉnh ngủ thì có thể thu lại bọc giấy này.

Tiêu Phượng đêm qua tỏ vẻ hôm nay nhất định phải rời giường xem trận đấu, nhưng phụ nữ có thai là loài sinh vật thay đổi xoành xoạch, hôm qua hùng tâm tráng chí tới hôm nay hoàn toàn mất sạch, dính vào giường mà ngủ, kiên quyết không dậy.

Chiến Bắc Diễn phát huy đầy đủ trượng phu vĩ đại hai mươi tư hảo hiếu, thao thao bất tuyệt nói liên miên không dứt, cần phải làm mọi biện pháp lùi trận đấu lại, để Tiêu Phượng ngủ đủ mà vẫn được xem.

Đầu tiên, hắn tỏ vẻ nhiệt liệt hoan nghênh sứ giả tam quốc.

Tiếp theo, tỏ vẻ vô cùng tiếc nuối với việc sứ giả Bắc Yến rời đi trước Đại điển.

Rồi, nói vài câu lời khách sáo với mỗi sứ giả các nước.

Sau đó, biểu đạt hy vọng Ngũ quốc đại điển có thể tiến hành thuận lợi ở Đại Tần.

Cuối cùng, chân thành tha thiết mà thành khẩn mỉm cười, mong ước mỗi một quốc gia đều có được thành tích tốt.

Rốt cục, sau khi chúc phúc xong, mọi người đều thở dài nhẹ nhõm một hơi, Hoàng đế này, ngày thường nhất định là rất cô đơn.

Nhưng còn chưa kịp thở, một đám lại trừng mắt!

Đại Tần Hoàng đế Chiến Bắc Diễn cong cong khóe mắt, cuối cùng, lại quay về lúc đầu, nhiệt liệt hoan nghênh sứ giả tam quốc ...........

Sứ giả các nước kéo râu trừng mắt, âm thầm chửi ầm lên trong lòng, Đại Tần Hoàng đế này đầu óc không tốt sao, định lặp lại mấy lần nữa.

Lúc này Lãnh Hạ đã sớm trở về Thanh Hoan Uyển, dùng cơm trong điện, Chiến Bắc Liệt từ lúc thấy khác thường liền không nói hai lời đưa nàng về, đùa à, ngươi lo cho tức phụ ngươi, nói luyên thuyên mấy canh giờ, cũng không thể làm tức phụ ta mệt chết!

Dùng bữa xong, Lãnh Hạ phơi nắng tới chiều, đang lúc đấu văn, mấy cái cầm kỳ thư họa, thi từ ca phú không làm cho nàng có được chút hứng thú nào hết.

Cuồng Phong cách một canh giờ sẽ tới báo tình hình cho nàng một lần, trong một buổi chiều, Tiêu Phi Ca đại diện Đại Tần tham gia trận đấu, thắng hai trận, nhất là bộ dáng kia, cầm màu vẽ múa bút, trông rất hấp dẫn.

Những trận còn lại thì Đông Sở thắng bốn, Nam Hàn thắng hai.

==

Buổi tối, Chiến Bắc Liệt đạp ánh trăng mà về Liệt Vương phủ, vừa về tới Thanh Hoan Uyển, mọi mỏi mệt lập tức biến mất không còn một mống.

Lúc này trong Thanh Hoan Uyển chỉ còn ánh sáng mờ nhạt, ngọn đèn lờ mờ hòa cùng ánh trăng tạo nên một không gian ấm áp yên tĩnh, trong phòng có một bóng dáng mảnh mai mơ hồ, Chiến Bắc Liệt đứng đó nhìn hồi lâu, trong lòng cảm thấy rất thỏa mãn.

Hắn thích ý híp mắt, đi một cách nhẹ nhàng vào trong uyển.

Cửa phòng ngủ không đóng, Lãnh Hạ khoác trường bào màu trắng, dựa vào giường đọc sách, hẳn là mới tắm xong, mái tóc đen dài tùy ý thả ở phía sau, có chút ẩm ướt.

Chiếc cổ nhỏ nõn nà, hơi cong như thiên nga duyên dáng, khuôn mặt rất chuyên chú, dưới ngọn đèn, có vẻ phá lệ nhu hòa.

Cảm nhận được một ánh mắt cực nóng, nàng ngẩng đầu, liền thấy Chiến Bắc Liệt đứng dựa ở cửa, cẩm bào đen huyền lộ vẻ mệt mỏi, trong ưng mâu như có một mạch nước ngầm đang khởi động, giống như một cơn lốc dữ dội đang muốn cuốn nàng vào.

Lãnh Hạ khép quyển sách trên tay lại, phượng mâu nhếch lên, trong thanh âm có vài phần không tự giác mềm nhẹ đi: "Thế nào?"

Chiến Bắc Liệt bước vào ngồi xuống, không muốn nói đến những thứ linh tinh kia, cong cong khóe môi, tiếng nói cực có từ tính hỏi: "Dùng cơm xong rồi?"

Nhìn thấy hắn lộ rõ vẻ mệt mỏi, Lãnh Hạ cũng không hỏi nhiều nữa, nếu thật sự có việc thì Chiến Bắc Liệt cũng sẽ không giấu nàng. Gật gật đầu, trả lời: "Ừ!"

Chiến Bắc Liệt hai mắt đảo qua đảo lại làm Lãnh Hạ nhăn mày vào, nghi hoặc nhìn hắn.

Hắn ho nhẹ một tiếng, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm Lãnh Hạ, lấy một loại ánh mắt vô vàn chờ mong chậm rãi phun ra một chữ: "Đói!"

Lãnh Hạ nhất thời liếc mắt một cái cực xem thường, người này, càng ngày càng không để ý hình tượng Chiến thần, ghét bỏ lại ghét bỏ, nhưng cũng không chịu được bộ dáng tội nghiệp như cún con đi lạc thế kia, tự động gọi: "Nghênh Tuyết!"

Lúc Nghênh Tuyết chạy vào, Lãnh Hạ nghĩ nghĩ, phân phó: "Chuẩn bị chút đồ ăn, nhanh một chút."

Đại Tần Chiến thần nháy mắt cảm thấy thỏa mãn, được voi lại đòi tiên: "Ngươi ăn cùng ta."

Lúc chiều hình như ăn cơm hơi sớm, bây giờ cũng có chút đói bụng, Lãnh Hạ gật gật đầu, bước xuống giường, ngồi xuống bàn ăn.

Chiến Bắc Liệt nhất thời khóe môi khóe mắt đều cong lên, ngay cả tóc gáy cũng uốn cong theo chiều xoay hạnh phúc.

Hai người trò chuyện câu có câu không, phần lớn là Chiến Bắc Liệt vắt óc nghĩ ra các loại đề tài để nói, Lãnh Hạ ngẫu nhiên đáp lại một câu, cũng có thể làm cho hắn vui đến nửa ngày.

Đúng lúc này, mùi thức ăn thơm ngát bay tới, Nghênh Tuyết bê một mâm đồ ăn lên, nhanh nhẹn xếp ra đầy bàn, Chiến Bắc Liệt nhìn những món ăn trên bàn, cũng giống mọi ngày thôi nhưng hắn lại cảm thấy hết sức đẹp mắt và ngon miệng.

Người nào đó luôn mồm kêu đói, nhưng động được mấy đũa, sau khi thi đấu là cung yến, đường đường Đại Tần Chiến thần Liệt Vương gia sao có thể vác bụng đói ra khỏi cung, chỉ là thiếu Lãnh Hạ nên ăn gì cũng không thấy ngon, đều như ăn sáp.

Hắn giống như mọi ngày bắt đầu phục vụ, phải săn sóc chu đáo để tức phụ hài lòng, đương nhiên, Lãnh Hạ mảy may không khách khí hưởng thụ phục vụ, rốt cục ăn no bụng.

Sau khi ăn xong, Chiến Bắc Liệt sắc mặt mất tự nhiên ho khan một tiếng, tầm mắt đảo qua chiếc giường trong phòng, lại bày ra ánh mắt mong chờ như cún con đi lạc kia nhìn Lãnh Hạ, biểu đạt ao ước trong lòng: được không?

Lãnh Hạ khẽ nhếch miệng, ánh mắt thản nhiên nhìn thẳng vào mắt hắn, rõ ràng, không chút do dự biểu đạt sự cự tuyệt của nàng: Nằm mơ!

Cún con đi lạc trước một ánh mắt kiên quyết như thế, đành cúi đầu bước ra khỏi Thanh Hoan Uyển, đi lưu lạc thôi.

Lãnh Hạ nhìn bóng dáng của hắn nhíu mày, nhợt nhạt cười, tắt đèn, lên giường, ngủ.

Ngày thứ hai, có bài học ngày hôm qua rồi, hôm nay đến chiều Lãnh Hạ mới thay cung trang đến xem thi đấu, hôm nay thi võ, cưỡi ngựa bắn cung, suất giao, đấu cầu, so với mấy thứ hôm qua thì thú vị hơn nhiều. (Kiri: suất giao theo như mình được góp ý thì là trò vật lộn, mọi người cũng hiều vậy nha! Tks bạn floratran29!/ đấu cầu: vốn ta định để là đá bóng nhưng thời đấy làm gì có đá bóng, nghĩa nó cũng là đá bóng thôi nhưng để như thế này cho nó có vẻ cổ trang.)

Còn chưa đến bãi săn đã nghe những tiếng hò hét đinh tai nhức óc, lần này Ngũ quốc đại điển do Mạc Tuyên phụ trách hơn một nửa, cũng không phụ danh hiệu Đệ nhất Tài thần của hắn, rất có đầu óc, ai không phải quan lại quý tộc muốn có chỗ ngồi để xem thi đấu thì phải trả tiền, nhất thời những kẻ giàu có trong thành thi nhau tranh cướp.

Một chỗ ngồi có giá tới mấy vạn lượng vàng, làm cho Đại Tần quốc khố dư dả lên không ít, khiến cho Đại Tần Hoàng đế híp đôi mắt hồ ly, nhìn ai cũng ra hai thỏi vàng.

Đương nhiên, Mạc Tuyên cái tên vắt cổ chày ra nước không thể không nghĩ đến việc tham ô vài phần, nhìn bộ dáng hăng hái, hai mắt lóe sáng kia hẳn là cũng kiếm được không ít, đối với việc này Đại Tần Hoàng đế có thái độ khoan dung rộng lượng lại có phần cam chịu, ngươi ăn bao nhiêu thịt a, cũng nên cho công thần chút nước dùng chứ, không phải sao?

Đại điển luận võ cử hành ở bãi săn Tây cung, một sân bãi thật lớn, bãi săn cực kỳ khổng lồ. Phía trên bãi săn là ghế ngồi của Đại Tần Hoàng đế, quan viên và sứ giả tứ quốc, phía dưới là ghế cho khán giả, từ xa nhìn lại, một khoảng đất toàn là đầu người, không dưới một vạn, kín hết chỗ, dân chúng, phú thương đều có thần sắc hưng phấn, kích động, hét lớn cổ vũ cho tuyển thủ Đại Tần, tiếng người ồn ào, phi thường náo nhiệt!

Tiếng hoan hô hò hét rung trời này làm sứ giả các nước khác hung hăng bĩu môi, một bộ dáng không chịu nổi, liên tục liếc mắt xem thường, Đại Tần này thật không có đạo đức, muốn tiền đến điên rồi!

Lãnh Hạ đi đến một chiếc ghế, Tiêu Phượng vui vẻ nhảy tới bên cạnh nàng, kéo nàng ngồi xuống, hưng phấn nói: "Sao bây giờ ngươi mới đến, ngươi không biết lúc nãy Bắc Việt thắng Hàn quốc như thế nào đâu, thật không ngờ tiểu tử kia bộ dáng vô tích sự lại có khả năng đá cầu!" (cầu ở đây là bóng đó nha, đá cầu là đá bóng, không phải cầu mà chúng ta hay đá đâu)

Lãnh Hạ đảo mắt nhìn mọi người, tìm kiếm bóng dáng Chiến Bắc Liệt, sau đó dừng lại ở giữa một cái rào chắn.

Lúc này, Chiến Bắc Liệt mặt không đổi sắc, nhận thấy ánh mắt của nàng, quay đầu cong môi một cái, trong nháy mắt, vô cùng ấm áp.

Một phen thâm tình đập vào mắt Đông Phương Nhuận ngồi ở phía đối diện, đôi mắt khẽ chớp, thần sắc khó hiểu.

Giữa bãi săn, cưỡi ngựa bắn cung, suất giao đều đã xong, đang tiến hành đá cầu.

Trận đầu Đại Tần thắng Hàn quốc, trận thứ hai Đông Sở thắng Tây Vệ, hai đội thắng đang bắt đầu trận đấu.

Đại Tần bên này, Chiến Bắc Việt dẫn đầu, bày trận thế là hai một, mà bên Đông Sở do Đông Phương Lỗ dẫn đầu là hai hai một, hai bên sau tiếng trống thanh thúy, trận đấu chính thức bắt đầu.

Sân khách phát cầu.

Đông Phương Lỗ nhanh chóng xoay người, truyền bóng cho đội viên bên trái, phối hợp ăn ý, tốc độ cực nhanh.

Chiến Bắc Việt phi thân lên, nghiêng người đạp cầu từ chân đối phương ra ngoài, cầu bay qua không trung tạo nên một đường cong đẹp mắt, hắn tránh khỏi một đội viên của đội địch, lộn một vòng rồi dễ dàng lấy được bóng.

Hắn luồn lách qua các đội viên như cá trạch, vạn phần sung sức, không có vẻ mệt mỏi sau những trận đấu vừa rồi.

Đại Tần dân chúng ở phía ngoài như ngừng thở, chờ đợi Việt Vương gia làm nên một khởi đầu tốt đẹp.

Đột nhiên một tiếng hô to rung trời, Chiến Bắc Việt vô cùng tinh ranh tránh thoát những kẻ chặn đường, chân đá, cầu vào!

Dân chúng nhất thời sôi trào, tiếng hoan hô hò hét vang lên đinh tai nhức óc.

Đông Phương Lỗ mâu quang âm lãnh, tầm mắt tàn nhẫn đảo qua đội viên của đội mình, bí mật làm một động tác quỷ dị, đội viên ngầm hiểu, đều tự tản ra.

Trận đấu tiếp tục.

Đội viên Đông Sở như là đã thương lượng, đồng thời tập trung lại ở bên cạnh Bắc Việt, vây quanh không chừa một kẽ hở nào.

Bỗng nhiên, một đội viên ngả vào phía trong, vừa vặn che tầm mắt trọng tài.

Chiến Bắc Việt cảm thấy không ổn, nhưng còn chưa kịp phản ứng, đã nghe một tiếng giòn tan vang lên ở phía dưới!

Răng rắc!

Ngay sau đó, chỗ đùi phải truyền đến một cơn đau thấu xương, nhanh chóng lan ra toàn thân.

Chiến Bắc Việt ôm chân, mặt tái nhợt nằm lăn lộn trên đất, không ngờ Đông Phương Lỗ xuất một chiêu nham hiểm như vậy, trên đùi đội viên buộc côn sắt!

Một tiếng chiêng vang lên, trận đấu tạm dừng.

Đại Tần dân chúng đều kinh ngạc nhìn nhau, tuy đá cầu có thể bị thương nhưng nhìn Việt Vương gia mồ hôi như tắm, mặt không còn chút máu, vết thương này cũng quá nặng đi!

Nhất thời, những thanh âm nghi ngờ, xúc động, phẫn nộ liên tiếp vang lên, đều yêu cầu trọng tài tra xét, vô cùng hỗn loạn.

"Yên lặng!"

Một tiếng hét lớn vang lên, tiếng nói kia trầm như tiếng ngân vang của chuông đồng, uy nghiêm mà bá đạo, ầm ầm vang dội ở bên tai mỗi người, làm cho mọi người không tự chủ mà im lặng.

Chiến Bắc Liệt sải bước tới giữa sân, đứng trước mặt Đông Phương Lỗ, khuôn mặt lạnh lùng nhìn không ra cảm xúc, ưng mâu sắc bén nhìn về phía hắn.

Đông Phương Lỗ không chịu nổi cảm giác đè nén này, nhịn không được bối rối rút lui từng bước, trong mắt ánh rõ sự chột dạ.

"Đại hoàng tử kỹ thuật quả nhiên rất cao, Bắc Việt cầu kĩ không tốt làm Đại hoàng tử mất hứng ........" Chiến Bắc Liệt cười lạnh một tiếng, trên mặt tràn đầy băng sương, sắc mặt thong thả nói: "Bổn vương chơi đùa cùng ngươi!"

Tiếng trống lại vang lên lần nữa.

Sau khi Chiến Bắc Liệt vào sân, Đông Sở cũng chưa được một lượt cầu nào.

Hắn như một cơn lốc quét khắp sân thi đấu, đi đến đâu chỗ ấy tràn ngập bụi mù, đội viên Đông Sở còn chưa kịp tới gần đã bị hắn chặn lại, không thể tới gần trong vòng một thước, đừng nói là chặn cầu hay cướp cầu, quả cầu kia, ngay cả nhìn cũng nhìn không được.

Đông Phương Lỗ lạnh lùng âm hiểm nhìn Chiến Bắc Liệt, sau khi hắn đá được bóng lần thứ tư, ánh mắt càng tối, âm thầm biến hóa trận hình, lấy phương thức một một ba bắt đầu phòng thủ.

Chiến Bắc Liệt vô cùng khí thế đang tiến bóng tới đây, Đông Phương Lỗ âm thầm búng ngón tay, các đội viên khác lập tức thi hành trò cũ.

Loại kỹ xảo này đương nhiên Đại Tần Chiến thần không để vào mắt, di chuyển nhanh như chớp, trong nháy mắt đã xuyên qua vòng vây kia, cầu ở dưới chân hắn bay lên, xoay tròn trong không trung, trong chớp mắt đã vào cầu môn Đông Sở!

Tiếng hoan hô lại nổi lên vang dội, Lãnh Hạ vừa trò chuyện câu được câu không với Tiêu Phượng, vừa có chút ý cười, khoanh tay xem cuộc đấu.

Bỗng nhiên, ánh mắt nàng chợt lạnh lùng, phượng mâu hàm chứa sát khí băng liệt.

Trong sân, Đông Phương Lỗ lấy ra từ bên hông một cái bao nhỏ, nắm chặt trong tay rồi chạy về phía Chiến Bắc Liệt.

Mà Chiến Bắc Liệt đang toàn tâm cho trận đấu, không hề để ý động tác rất nhỏ này của hắn.

Đông Phương Lỗ cắn răng, tới gần Chiến Bắc Liệt, trên mặt xẹt qua một tia âm ngoan, miết miết gói nhỏ kia, đang định .........

Bỗng nhiên!

Một tiếng trống thanh thúy vang lên, trận đấu tạm dừng!

Tất cả mọi người trong sân đều dừng, xoay người nhìn lại.

Bên cạnh chiếc trống ở phía xa, một nam tử y phục của đội Đại Tần, đạp ánh nắng rực rỡ chậm rãi đi tới.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1
Chương 2
Chương 2
Chương 3
Chương 3
Chương 4
Chương 4
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 11: Triều Đình Tranh Luận Kịch Liệt
Chương 12
Chương 12: Liều Mạng Uống Rượu
Chương 13
Chương 13: Mã Vương
Chương 14
Chương 14: Bạc
Chương 15
Chương 15: Sòng Bạc Thẳng Tiến
Chương 16
Chương 16: Tử Thần Đến
Chương 17
Chương 17: Bưu Hãn Vô Cùng
Chương 18
Chương 18: Nói Điều Kiện, Theo Ta
Chương 19
Chương 19: So Đổ Thuật
Chương 20
Chương 20: Kẻ Cười Sau Cùng Mới Là Kẻ Thắng
Chương 21
Chương 21: Trời Sinh Một Đôi
Chương 22
Chương 22: Hâm Mộ, Đố Kỵ Cuối Cùng Thù Hận.
Chương 23
Chương 23: Chiến Bắc Liệt Tới Thanh Lâu.
Chương 24
Chương 24: Nữ Phẫn Nam Trang.
Chương 25
Chương 25: Ngươi Đến Đây Cho Ta.
Chương 26
Chương 26: Không Có Lời? Có Lời.
Chương 27
Chương 27: Liên Thủ.
Chương 28
Chương 28: Lão Nương Giúp Ngươi.
Chương 29
Chương 29: Khởi Binh Vấn Tội.
Chương 30
Chương 30: Đơn Thuần - Rất Đơn Thuần.
Chương 31
Chương 31: Thôi Miên
Chương 32
Chương 32: Thập Phần Ăn Ý
Chương 33
Chương 33: Uy Phong Chiến Thần
Chương 34
Chương 34: Chiến Lợi Phẩm Của Lão Nương
Chương 35
Chương 35: Chiến Thần ... Không Thể
Chương 36
Chương 36: Người Phụ Nữ Đanh Đá Này Là ...
Chương 37
Chương 37: Tuyệt Đại Phản Công
Chương 38
Chương 38: Mười Hai Thị Thiếp
Chương 39
Chương 39: Không Biết Tự Lượng Sức Mình
Chương 40
Chương 40: Cực Kỳ Bi Thảm
Chương 41
Chương 41: Bốn Người Cùng Lên
Chương 42
Chương 42: Nói Cho Ngươi Một Bí Mật Lớn
Chương 43
Chương 43: Hỉ Nộ Vô Thường
Chương 44
Chương 44: Đánh Bạc
Chương 45
Chương 45: Dám Tranh Nhà Vệ Sinh Với Ta ...
Chương 46
Chương 46: Bồ Câu Liệu Có Bị Lạc Đường?
Chương 47
Chương 47: Đại Tần Cần Các Ngươi
Chương 48
Chương 48: Sát Khí
Chương 49
Chương 49: Dám Đả Thương Nữ Nhân Của Bổn Vương.
Chương 50
Chương 50: Nữ Nhân, Ngươi Vừa Lòng Chứ?
Chương 51
Chương 51: Hai Dấu Chân
Chương 52
Chương 52: Nhường Mẫu Sư Tử
Chương 53
Chương 53: Quả Nhiên Có Chút Khác Biệt
Chương 54
Chương 54
Chương 55
Chương 55
Chương 56
Chương 56
Chương 57
Chương 57
Chương 58
Chương 58
Chương 59
Chương 59
Chương 60
Chương 60
Chương 61
Chương 61
Chương 62
Chương 62
Chương 63
Chương 63
Chương 64
Chương 64
Chương 65
Chương 65
Chương 66
Chương 66
Chương 67
Chương 67
Chương 68
Chương 68
Chương 69
Chương 69
Chương 70
Chương 70
Chương 71
Chương 72: Thiên Y Vô Phùng
Chương 72
Chương 72: Ái Mộ
Chương 73
Chương 73: Cái Gì Vậy?
Chương 74
Chương 74: Cưỡng Hôn
Chương 75
Chương 75: Ngươi Là Người Của Ta
Chương 76
Chương 76: Viên Phòng Cần Có Tư Tưởng
Chương 77
Chương 78
Chương 78: Ở Riêng
Chương 79
Chương 79: Sơn Thần
Chương 80
Chương 80: Nửa Đêm Nhìn Trăng Rơi Lệ
Chương 81
Chương 81: Thiếu Niên Nhiều Chuyện
Chương 82
Chương 82: Chú Ngựa U Buồn
Chương 83
Chương 83: Giới Thiệu Cho Ngươi Một Cô Nương ...
Chương 84
Chương 84: Thế Giới Này Thật Nhiều Huyền Ảo
Chương 85
Chương 85: Là Một Đám Sói
Chương 86
Chương 86: Lão Ngoan Đồng
Chương 87
Chương 87: Thần Ơi, Giáng Thiên Lôi Xuống Đi
Chương 88
Chương 88: Ba Nam Nhân
Chương 89
Chương 89: Nhịn
Chương 90
Chương 90: Dã Tâm, Không Nhỏ!
Chương 91
Chương 91: Bị Kẻ Lỗ Mãng Khinh Thường
Chương 92
Chương 92: Phù Dung Chết Tiệt
Chương 93
Chương 93: Tan Vỡ A
Chương 94
Chương 94: Vương Gia Người Ở Dưới
Chương 95
Chương 95: Người Sáng Mắt Không Nói Tiếng Lóng ...
Chương 96
Chương 96: Hợp Tác
Chương 97
Chương 97: Sư Phụ, Có Chuyện Cho Người
Chương 98
Chương 98: Chuyện Đêm
Chương 99
Chương 99: Đến Đông Sở
Chương 100
Chương 101
Chương 101: Trận Chiến Đầu Tiên
Chương 102
Chương 102: Khắc Tinh, Ôn Tinh, Sao Chổi
Chương 103
Chương 103: Tiên Phát Chết
Chương 104
Chương 104: Bí Mật Của Lãnh Hạ
Chương 105
Chương 105: Nỗi Khổ Của Gia
Chương 106
Chương 106: Chế Tạo Bom
Chương 107
Chương 107: Cục Cưng Của Ta
Chương 108
Chương 108: Mẫu Tử Sẽ Khóc
Chương 109
Chương 109: Ọe ...
Chương 110
Chương 110: Cho Dù Là Địa Ngục Cũng Cùng Đến
Chương 111
Chương 111: Bão Tố
Chương 112
Chương 112: Chiến Trường Của Hai Người
Chương 113
Chương 113: Ta Không Phải Người Của Thế Giới Này
Chương 114
Chương 114: Rốt Cuộc Cũng Ra Ngoài
Chương 115
Chương 115: Kẻ Ăn Quỵt Cơm
Chương 116
Chương 116: Cô Nương Xinh Đẹp, Gả Cho Ta Nhé!
Chương 117
Chương 117: Tiêu Phượng, Chờ Ta!
Chương 118
Chương 118: Tiên Hạ Thủ Vi Cường
Chương 119
Chương 119: Sắp Sinh
Chương 120
Chương 120: Vì Tiểu Lãnh Hạ Của Lão Tử
Chương 121
Chương 121: Ta Muốn Tòa Thành Này
Chương 122
Chương 122: Lãnh Hạ Dương Oai
Chương 123
Chương 123: Nữ Nhân Thì Làm Sao
Chương 124
Chương 124: Tề Tụ Cách Căn Thành
Chương 125
Chương 125: Chiến Tiểu Quai
Chương 126
Chương 126: Liệt Vương Vạn Tuế
Chương 127
Chương 127: Mộ Đại Thần Y, Tức Giận
Chương 128
Chương 128: Lãnh Hạ Ở Trên, Mộ Nhi Ở Dưới...
Chương 129
Chương 129: Chiến Bắc Liệt Tới
Chương 130
Chương 130: Lương Đô
Chương 131
Chương 131: Khách Đến
Chương 132
Chương 132: Nhặt Được Một Tiện Nghi Lớn
Chương 133
Chương 133: Ác Mộng Của Mộ Nhị
Chương 134
Chương 134: Gặp Lại Lão Ngoan Đồng
Chương 135
Chương 135: Hậu Nhân Phù Thành
Chương 136
Chương 136: Vương Gia, Mau Đến
Chương 137
Chương 137: Đường Làng Bộ Thiền Hoàng Tước Tại Hại
Chương 138
Chương 138: Ngô Hoàng Vạn Tuế Vạn Vạn Tuế
Chương 139
Chương 139: Liệt Vương Yết Kiến
Chương 140
Chương 140: Ngươi Nha Nếu Không Lui Binh
Chương 141
Chương 141: Mau Quay Về A
Chương 142
Chương 142: Chém Đầu
Chương 143
Chương 143: Sắp Sinh
Chương 144
Chương 144: Tiểu Bất Điểm Ra Đời
Chương 145
Chương 145: Trường An, Lâu Ngày Không Gặp
Chương 146
Chương 146: Trở Lại Trường An
Chương 147
Chương 147: Bị Ném
Chương 148
Chương 148: Thê Nô Tụ Tập
Chương 149
Chương 149: Tàn Sát Lẫn Nhau
Chương 150
Chương 150: Ta Tin Nàng, Nàng Tin Ta
Chương 151
Chương 151: Năm Mới, Lễ Chọn Đồ Vật Đoán Tương Lai
Chương 152
Chương 152: Đoạn Đường Vui Vẻ
Chương 153
Chương 153: Lễ Vật
Chương 154
Chương 154: Con Hát Trời Sinh
Chương 155
Chương 155: Mục Đích Không Rõ
Chương 156
Chương 156: Thai Tiếp Theo
Chương 157
Chương 157: Sáu Người Tranh Tài
Chương 158
Chương 158: Ba Năm Sau
Chương 159
Chương 159: Đại Hôn Của Bắc Việt
Chương 160
Chương 160: Hai Cha Con
Chương 161
Chương 161: Mẫu Thân Kinh Hỉ
Chương 162
Chương 162: Nam Phẫn Nữ Trang
Chương 163
Chương 163: Đại Hội Mỹ Nam
Chương 164
Chương 164: Xúc Động Ma Quỷ
Chương 165
Chương 165: Tiểu Quỷ Phát Uy
Chương 166
Chương 166: Nhìn Lầm
Chương 167
Chương 167: Lại Có
Chương 168
Chương 168: Khiếu Thẩm Mỹ Vặn Vẹo
Chương 169
Chương 169: Lãnh Hạ, Trâu Bò
Chương 170
Chương 170: Thua Không Hối
Chương 171
Chương 171: Kề Vai Chiến Đấu
Chương 172
Chương 172: Trước Có Sói, Sau Có Hổ
Chương 173
Chương 173: Lại Một Lần Nữa, Vang Danh Thiên Hạ
Chương 174
Chương 174: Nghèo
Chương 175
Chương 175: Phu Thê Trâu Bò
Chương 176
Chương 176: Vùng Đất Không Ai Quản
Chương 177
Chương 177: Tức Phụ Nhớ Ta Sao
Chương 178
Chương 178: Thành Chủ Đương Nhiệm
Chương 179
Chương 179: Có Là Hổ Cũng Phải Nằm Sấp Xuống Cho Ta
Chương 180
Chương 180: Ranh Giới Sống Chết
Chương 181
Chương 181: Cùng Tiến Cùng Lùi Với Liệt Vương
Chương 182
Chương 182: Niềm Tin Của Hắn
Chương 183
Chương 183: Rời Đi
Chương 184
Chương 184: Bí Mật Của Hai Cha Con
Chương 185
Chương 185: Tiểu Lãnh Hạ Ra Đời
Chương 186
Chương 186: Tiểu Ca Dao
Chương 187
Chương 187: Kim Thiền Thoát Xác
Chương 188
Chương 188: Cướp Con Gái
Chương 189
Chương 189: Tính Phúc Của Lão Tử
Chương 190
Chương 190: Ba Đôi Phu Thê Chiến Gia
Chương 191

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Độc Sủng Cuồng Phi
Chương 70

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 70
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...