Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Độc Sủng Cuồng Phi – Chương 182

Độc Sủng Cuồng Phi

Tác giả: Hạ Lan Mẫn Nguyệt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trời đã ngả chiều hôm, ráng chiều đỏ như màu máu.

Đây là một không gian đỏ rực, mọi vật nhuốm màu đỏ tươi của máu, gió thổi qua đưa hương máu bay xa.......

Đột nhiên, có người hét lớn một tiếng: "Tướng quân bị giết rồi!"

Tiếng thét này làm mọi người thức tỉnh, thi thể vị tướng lĩnh kia dữ tợn nằm trên đất, có người hò hét đòi leo lên thành báo thù cho tướng quân.

Có người kéo đồng đội vừa xông lên hét: "Đó cũng là bách tính Nam Hàn chúng ta a!"

Có người nhìn về phía nam tử trên tường thành, nhất thời bất động.

Người kia là tướng lĩnh Nam Hàn lại cướp lương thực của bách tính Nam Hàn, còn đòi giết binh lính Nam Hàn, mà mọi chuyện, đều bị Vương gia Đại Tần ngăn cản, không có gì châm chọc hơn chuyện này. Niềm tin trong lòng lại sụp thêm một góc, mở ra một lỗ hổng vô cùng đau xót!

Quân đội Nam Hàn đại loạn, đúng lúc này, trên tường thành có tiếng trẻ nhỏ non nớt gào lên.

"Mẹ?"

Một đứa trẻ bảy tám tuổi, kinh hãi khàn khàn thét lên, nó rất gầy, da dẻ vàng vọt, hai mắt thâm quầng, nhìn chằm chằm vào một người vừa ngã xuống.

Nó run rẩy gọi: "Mẹ?"

Tiếng gọi này rất nhỏ, có vài phần cẩn thận, rõ ràng ở đây rất ầm ĩ, nhưng lại vang bên tai mỗi người cực kỳ rõ ràng.

Dù là bách tính trên thành hay binh lính Nam Hàn ở dưới đều bất động, kinh ngạc nhìn đứa bé gầy gò kia.

Đứa bé nở nụ cười.

Trên khuôn mặt hốc hác bừng lên một nụ cười, nó bước từng bước đến bên cạnh mẫu thân đã vô tri vô giác: "Mẹ, mẹ đói bụng đúng không? Chỉ là ngất đi thôi đúng không? Vương gia thúc thúc đã nói, viện quân sẽ đến, Vương phi sẽ đến, chúng ta sẽ có cơm ăn!"

Đứa bé cười nhưng nước mắt lại không ngừng chảy xuống, rơi xuống tim mỗi người, bao nỗi chua xót lan đi khắp nơi.

Bắt đầu có bách tính khóc rống lên.

Áp lực trong suốt mười ngày, cuối cùng tại giờ phút có một người phụ nữ chết đói để lại đứa con mỉm cười không muốn tin, hoàn toàn bật ra, bách tính Chiêu Thành nghẹn ngào gào to, họ ôm vai run rẩy trong gió lạnh, cõi lòng chỉ cảm thấy bàng hoàng và thê lương.

Nước mắt thành sông.

Mọi tiếng động đều biến mắt, hai chân binh lính như mọc rễ không hề nhúc nhích, đứng giữa vũng máu, binh khí trong tay rơi loảng xoảng nhưng không ai nhặt, thậm chí bọn họ đã quên mất đây là chiến trường, mọi người đều nhìn đứa bé kia, nhìn nụ cười trên gương mặt nó.

Nụ cười kia vô cùng sáng lạn, như một đóa hoa nhỏ dập dờn trong gió.

Nhưng ở trong mắt bọn họ, chỉ có thê lương.

Niềm tin đang lung lay kia, cuối cùng vào giờ phút này, sụp đổ!

Chiến Bắc Liệt ngẩng đầu, hai mắt đỏ ngầu nhìn ánh chiều tà, dù ánh nắng không hề chói chang nhưng hắn vẫn cảm thấy hơi choáng váng, vươn tay che khuất đi màu nắng đỏ như máu kia, đây là chiến tranh, chiến tranh tàn khốc..........

Hắn nên vui mừng, hắn giữ được thành trì này chừng mười ngày, hắn nên ngạc nhiên, binh lính Nam Hàn đã buông vũ khí, nhưng trong lòng lại bi thương vô hạn, có thứ gì đó đang đè nặng lên trái tim hắn.

Hắn không khỏi nhớ lại lần đầu tiên lên chiến trường, một thiếu niên chỉ mới mười lăm tuổi, trong lòng tràn đầy chí lớn, mang niềm tin bảo vệ bách tính trong tim, thống nhất ngũ quốc, để thiên hạ không còn chiến loạn, để bách tính có thể sinh sống an vui. Đến giờ đã qua mười một năm, thấy qua biết bao sinh tử, thấy biết bao người bỏ mạng trên chiến trường, hắn rất may mắn, niềm tin đó chưa bao giờ thay đổi, mặt trời đã ngả về tây, sắp đến lúc đêm tối bao trùm, nhưng đêm qua đi, hắn tin rằng, sẽ lại thấy ánh mặt trời.

Lòng bàn tay truyền đến xúc cảm mềm mại, Chiến Bắc Liệt cúi đầu xuống, một đứa trẻ tầm bốn năm tuổi cầm lấy ngón tay của hắn.

"Vương gia thúc thúc, ca ca và mẫu thân của Bảo nhi đói ngất đi rồi, Bảo nhi cũng đói."

Nhìn đôi mắt thuần khiết của đứa bé, Chiến Bắc Liệt mỉm cười, giống như từ gương mặt đứa trẻ này, nhìn thấy một thằng nhóc luôn giương nanh múa vuốt đòi đoạt tức phụ với hắn, một nữ tử bạch y hiện lên trong đầu, khóe môi hơi nhếch lên.

Nàng nói: "Còn sống."

Nàng nói: "Trong vòng hai tháng, ta sẽ trở về!"

Đến hôm nay, là vừa tròn hai tháng......

Khóe môi khô nứt nhếch lên, hắc bào tung bay trong gió, hắn chăm chú nhìn ánh mặt trời phương ra.

"Tức phụ của thúc thúc, nhất định tối nay sẽ đến!"

Lâu rồi không nói khiến giọng rất khàn nhưng lại vô cùng kiên định.

Sự khẳng định vô cùng chắc chắn, giống như niềm tin của hắn, dù mặt trời sẽ lặn xuống ngay bây giờ, dù màn đêm dần bao trùm nhưng niềm tin này chưa bao giờ đổi.

Dân chúng không biết niềm tin đó hắn có như thế nào, bọn họ nhìn nam nhân đứng sừng sững trên tường thành trong mười ngày qua kia, vô cớ tin tưởng.

Từ lúc đến Chiêu Thành đến giờ, hắn không nói nhiều, nhưng đều thực hiện mọi lời hắn nói, hắn nói sẽ không quấy rầy bách tính, hắn nói bọn họ ở chung một thành thì chính là người nhà, hắn nói chỉ cần có hắn thì sẽ để mọi người ăn no, hắn nói dù không đủ no cũng sẽ chịu đói cùng mọi người........

Việc hắn chưa nói cũng đã làm rồi, đối mặt với đại quân Nam Hàn gấp mười lần, hắn và một vạn binh sĩ Đại Tần, dùng tính mạng bảo vệ thành trì này!

Hôm nay hắn nói, tức phụ hắn nhất định tối nay sẽ đến.....

Bọn họ tin!

Dân chúng ôm tay, run rẩy chờ trong gió lạnh, thậm chí có không ít người đã đói đến sắp ngất đi, nhưng vẫn cố gắng gượng, bọn họ tin nam nhân này!

Đại quân Nam Hàn ở dưới tường thành cũng không công thành nữa, tướng quân đã chết, đại quần còn lại chỉ muốn đợi xem niềm tin của Đại Tần Chiến thần, cuối cùng sẽ có kết quả gì, niềm tin của bọn họ đã sụp đổ rồi, bọn họ rất cần một thứ khác chắc chắn hơn thay thế niềm tin lúc trước.

Ánh mắt mọi người đều nhìn về phía chân trời xa xa.

Bầu trời dần dần tối lại, màn đêm dần dần hiện ra, những áng mây nhuốm màu chiều tà cũng dần biến mất, chỉ còn lại vài tia nắng muộn màng.........

Đột nhiên, một tiếng động như có như không vang lên từ phía xa!

Dưới những tia nắng cuối ngày, nơi chân trời xuất hiện một điểm nhỏ, điểm nhỏ ấy tiến dần đến đây, là chiến giáp đen nghìn nghịt như nước lũ, vó ngựa bụi mù lao đến như bay.

Màu áo giáp đen ánh vào mắt mọi người, tiếng vó ngựa âm vang vào lòng mỗi người, phía trên đại quân đông nghịt, một lá cờ được giương cao, đón gió bay phần phật, như đang muốn hét lên:

Niềm tin của Đại Tần Chiến thần, đến rồi!

Trên dưới tường thành đều hoan hô ầm ĩ.

Bọn họ đều nhìn nam tử áo đen đứng trên tường thành, những giọt nước mắt kích động hân hoan rơi xuống như mưa, dân chúng đều òa khóc.

Đến giờ, họ mới thật sự nhìn thấy hy vọng sống!

Trời cao không vứt bỏ bọn họ, dù Nam Hàn vứt bỏ bọn họ, còn có Đại Tần, còn có Đại Tần Chiến thần, kiên định đồng sinh cộng tử cùng bọn họ, vì bọn họ che gió che mưa.

Chiến Bắc Liệt đứng trên tường thành, trong gió to thét gào, mái tóc đen tung bay vô định, hắc bào phần phật,, ưng mâu tràn đầy tơ máu, nhìn chằm chằm phía trước đại quân, nhìn bạch y nữ tử bước dưới ánh chiều tà mà đến, nhìn từ lúc không nhìn rõ mặt đến khi chạy lại gần, mắt phượng mày ngài, cằm hơi ngẩng lên ngạo nghễ, cánh môi anh đào khẽ nhếch, ánh mắt cũng chưa từng rời khỏi hắn!

Bốn mắt giao nhau truyền tải nhớ nhung, âu yếm, đắm say........

Còn có sự tin tưởng sâu đậm, đã sớm khắc trong tâm khảm!

Gần, càng gần.......

Lãnh Hạ giục ngựa lao tới dưới cửa thành, đột nhiên, dừng lại.

Nàng không dám tin nhìn nam nhân đứng sừng sững trên tường thành, hai tháng không gặp, hắn gầy và tiều tụy đi nhiều quá. Hai mắt thâm quầng, râu ria không cạo, chỉ có đôi mắt kia, sắc bén như mắt chim ưng, vẫn bá đạo tỷ nghễ và duy ngã độc tôn như trước!

Đó là nam nhân của nàng a!

Một giọt nước mắt yên lặng rơi xuống, hai mắt ngập nước, nàng nhìn thấy nam nhân kia thả người nhảy xuống dưới này!

Bất chợt, toàn thân lao vào một vòng tay ấm áp!

Lồng ngực ấm áp và cánh tay rắn chắc bủa vây lấy nàng!

Hắn ôm rất chặt, như muốn hòa nàng vào trong máu thịt......

Lãnh Hạ chôn trong lòng hắn, gắng sức hít thở, hít thở bầu không khí mang mùi vị của Chiến Bắc Liệt, nước mắt không nhịn được mà rơi xuống như mưa làm vạt áo hắn ướt đẫm.

Bất chợt, bả vai bị nắm lấy, cánh môi cũng bị người nào đó ép mạnh xuống!

Chiến Bắc Liệt hôn nàng rất mạnh, như để phát tiết toàn bộ nhớ nhung, hắn biết, nữ nhân này, hơn một tháng trước chắc chắn đã gặp nguy hiểm, cảm giác của hắn không hề sai, cảm giác kia luôn luôn hành hạ hắn, khiến hắn ăn không ngon ngủ không yên, lòng nóng như lửa đốt, giờ được thấy nàng thế này mới thả được tâm.

Hai người cũng từng cách xa nhưng lần này lại hoàn toàn khác, như vừa chia lìa một thế kỷ vậy.

Một người đi đến sa mạc vô vàn nguy hiểm.......

Một người lẻn vào trung tâm của địch quốc........

Hai người không lúc nào không lo lắng cho đối phương, nhớ nhung lo lắng hoàn toàn được bộc lộ trong một nụ hôn sâu này.

Dưới tường thành Chiêu Thành, một nam một nữ ôm nhau hôn sâu, coi vô số bách tính và đại quân xung quanh là không khí, nhưng mọi người đều lẳng lặng nhìn họ, tươi cười chúc phúc.

Hai người yêu nhau như thế, cảm động cả trời xanh.

Kết thúc nụ hôn này, hai người tách nhau ra, nhìn thẳng vào mắt nhau, cùng cong khóe miệng lên, quay sang đại quân Nam Hàn đang ngẩn ra.

Quân đội Đại Tần đến đây, chứng tỏ, Gia Hưng thành đã phá!

Lúc này bọn họ nhìn một đôi phu thê đang đứng thâm tình và quân đội Đại Tần đông nghịt nghịt, tâm tình cực kỳ phức tạp, có vài phần giãy dụa, vài phần hoảng sợ, vài phần sợ hãi, vài phần thoải mái.......

Chiến Bắc Liệt ôm vai Lãnh Hạ, dùng nội lực truyền lời: "Gia Hưng đã phá, đầu hàng không giết!"

Đầu hàng không giết!

Đối với những binh lính Nam Hàn hôm nay, thì trong lòng họ đã dao động, trước khi quân Tần đến đã tạm dừng công thành rồi, giờ coi như không còn gì băn khoăn, bọn họ đều ngồi xổm xuống, dùng hành động để nói lên lựa chọn của mình.

Chiêu Thành hoan hô như sấm dậy, qua mười ngày đồng sinh cộng tử, dân chúng trong thành đều đã coi mình là người Đại Tần, bọn họ nhìn đôi nam nữ dưới thành kia cùng hô to:

"Vương gia vạn tuế!"

"Vương phi vạn tuế!"

Tiếng hò hét ngày càng lớn, ngày càng vang dội.

Ngay cả binh lính Đại Tần cũng hoan hô theo, trong đó có sự sùng kính chân thành!

"Vương gia vạn tuế!"

Hoa Thiên cũng vẫy vẫy khăn kích động nhảy lên hò hét: "Vương phi vạn tuế!"

Rồi hắn sửng sốt chạy lại gần một người nho nhỏ, cười tủm tỉm hỏi: "Sao thế? Ai bắt nạt Thập Thất đáng yêu của chúng ta vậy?"

Mỗ tiểu hài tử chọc chọc ngón tay, trên đầu có một đám mây đen đang lượn lờ, oán niệm lẩm bẩm: "Quên Thập Thất rồi quên Thập Thất rồi quên Thập Thất rồi........"

Hai má phồng lên như hai cái bánh bao, đột nhiên, một tiếng cười vang lên.

"Nhóc con, còn không qua đây!"

Tiểu ưng mâu lập tức sáng lên, mỗ tiểu hài tử ngẩng đầu lên nhìn cha ruột giống y hệt mình, tươi cười rực rỡ rồi nhào lên.

Bây giờ Chiến Bắc Liệt mới thấy đầy đủ, hai người hắn quý hơn mạng sống đều đang ở đây, tức phụ và con trai, cả con gái nho nhỏ trong bụng tức phụ nữa, bốn người một nhà ở cạnh nhau, không gì tốt hơn nữa cả.

Khóe môi chậm rãi cong lên, nhìn con trai nhào về phía mình, chạy a chạy, chạy a chạy......

Hoa cô nương cầm khăn tay lên chấm chấm nước mắt, cảm động nói: "Ta muốn khóc. muốn khóc...... a?"

Phịch!

Một tiếng vang thật lớn.

Hoa cô nương trợn tròn mắt, chớp chớp rồi lại chớp chớp, tiếng hoan hô hò hét đều biến mất, tất cả mọi người đều há hốc miệng, vẫn duy trì tư thế hoan hô vừa nãy, mí mắt giật liên tục, vẻ mặt như thấy quỷ.

Chỉ thấy Đại Tần Chiến thần nhiều ngày không ăn cơm không chợp mắt, bị một đứa trẻ nhào đến làm......

Hôn mê.

Đại Tần Chiến thần nằm thẳng cẳng trên đất, Chiến Thập Thất ngẩn ngơ ngồi trên người hắn, trong đầu hắn chỉ hiện lên một suy nghĩ:

Thằng nhóc chết tiệt, quả nhiên là khắc lão tử!

==

Chiến Bắc Liệt ngất, à không, là ngủ, suốt hai ngày.

Lãnh Hạ vẫn ở bên chăm sóc không rời, nàng cũng mới nghe ba người Cuồng Phong nói tình hình của nam nhân này trong mười ngày qua, nhất là từ hơn một tháng trước đã không thể ngủ một giấc nào đầy đủ.

Ngày ấy, không phải là ngày nàng gặp bão cát ở Khi Lan hoang mạc sao?

Ngón tay vuốt nhẹ khuôn mặt hắn, trong lòng vừa chua xót vừa ngọt ngào, trong hai ngày này, nàng đã bón cho Chiến Bắc Liệt chút cháo loãng, nhẹ nhàng cạo râu cho hắn, còn thuận tiện tắm một lượt nữa, quả thật là hắn quá mệt rồi nên chẳng hay biết gì.

Bây giờ sắc mặt đã khá lên nhiều, quầng thâm cũng tan đi, lông mày cũng không còn nhăn nữa.

Bỗng nhiên, mi mắt khẽ động, hắn tỉnh.

Chiến Bắc Liệt mở mắt ra, trong mắt còn có vài phần mê man, liếc thấy nàng liền cười hỏi: "Đang lúc nào thế?"

Lãnh Hạ nhìn sắc trời một chút rồi cầm bát cháo tới: "Ừm, gần trưa rồi, ngươi đã ngủ hai ngày liền, ta bón cho ngươi chút cháo loãng, đói bụng lâu rồi, giờ nên ăn nhẹ để dạ dày thích ứng đã."

Ưng mâu cong lên, Chiến Bắc Liệt dịch vào trong, vỗ vỗ chỗ bên cạnh ý bảo Lãnh Hạ ngồi xuống rồi làm nũng: "Nàng bón cho ta!"

Nhìn trời, trợn trắng mắt, nam nhân này!

Oán thầm thì oán thầm nhưng nhìn thấy ánh mắt như cún con lưu lạc quen thuộc thì đành bất đắc dĩ thỏa hiệp.

Nàng ngồi xuống rồi múc một thìa cháo bón cho hắn, mỗ nam nhân lập tức thỏa mãn nheo mắt lại, vừa đắc ý vừa kiêu ngạo, nhìn bộ dạng thỏa mãn kia, giống như trong miệng không phải cháo loãng......

Là gì?

Thịt rồng cũng chỉ như thế thôi!

Một bát cháo loãng, Chiến Bắc Liệt ăn vui vẻ, Lãnh Hạ cũng hài lòng, nhanh chóng hết sạch.

Sau khi nàng đặt bát lên bàn, mỗ nam chép chép miệng hỏi: "Tức phụ, bách tính Chiêu Thành......."

Tuy rằng hắn biết mẫu sư tử và Tiêu tướng quân đều làm việc thỏa đáng nhất định đã sớm sắp xếp xong nhưng tự mình hỏi một câu sẽ yên tâm hơn.

Lãnh Hạ quay lại nằm lên giường, gối lên tay hắn, gật đầu đáp: "Ừm, sắp xếp xong xuôi rồi, phân lương thực cho từng nhà, ngày đầu nấu cháo cho bách tính ăn lót dạ rồi hôm sau chia lương thực theo nhân số."

Đổi một tư thế thoải mái hơn, nàng vùi đầu vào lòng hắn, hài lòng nhắm mắt lại: "Còn binh lính Nam Hàn thì giao cho nghĩa phụ xử lý, thu vào quân đội, chắc chắn ông rất có kinh nghiệm, nên ta không hỏi đến."

Chiến Bắc Liệt gật đầu, cầm tay nàng nắm chặt, đang định hỏi thêm thì thấy tức phụ đã ngủ mất rồi.

Một tháng qua hắn không nghỉ ngơi tốt, Lãnh Hạ cũng đâu có được nghỉ ngơi, nàng tìm bảo tàng xong còn phải mua một lượng lớn lương thảo và quân nhu, rồi lệnh cho quan viên Tây Vệ đặt mua binh khí, sau đó không ăn không ngủ lao về Đại Tần đưa lương thảo cho binh sĩ, không dám chậm trễ một phút nào.

Chạy nhanh đến Gia Hưng thành để chỉ huy công thành với Tiêu Chấn Kiền, phá thành xong liền lao đến Chiêu Thành, nàng cũng chẳng thoải mái hơn Chiến Bắc Liệt là bao, giờ Chiến Bắc Liệt đã tỉnh, nàng không cần lo lắng nữa mới có thể an tâm ngủ.

Chiến Bắc Liệt cũng đoán được tức phụ mệt mỏi nên đau lòng hôn nàng một cái rồi tiếp tục ôm tức phụ, ngủ bù.

Phu thê hai người ôm nhau ngủ, ngủ suốt nửa ngày, Lãnh Hạ mới tỉnh lại.

Vừa mở mắt đã thấy Chiến Bắc Liệt nhìn chằm chằm nàng, nàng lười biếng duỗi người rồi hôn hắn một cái, cười tủm tỉm bóp bóp vai cho hắn: "Vất vả!"

Từ lúc nàng ngủ đến giờ, nam nhân này không hề thay đổi tư thế, không cần nghĩ cũng biết là sợ đánh thức nàng nên vẫn chịu đựng!

Chiến Bắc Liệt nghiêm túc đáp: "Vì tức phụ phục vụ!"

Lãnh Hạ nghĩ một chút rồi trở mình ngồi dậy, định đấm bóp cho hắn một chút.

"Tức phụ!"

Mỗ nam đột nhiên hét lên ôm lấy nàng kích động: "Thai khí a!"

Vừa nói thế vừa nghĩ đến hôm trước nàng giục ngựa chạy đến, hắn run rẩy hỏi: "Con gái chúng ta, xóc nảy như thế cũng không có việc gì sao? Tức phụ a....."

"Nếu trong đó là cái gối thì nàng lấy ra đi, ta.........." Hắn nuốt nước miếng một cái, ưng mâu liếc nhìn cái bụng đã được hơn tám tháng kia, run rẩy nói: "Ta chịu được!"

Phi!

Lãnh Hạ phỉ nhổ hắn, tên miệng quạ đen này!

Nàng trừng mắt: "Gối cái gì, con ta rất khỏe!"

Chiến Bắc Liệt cũng trừng mắt, nhưng không phải giận mà là kinh, trực tiếp nói năng lộn xộn: "Đi đi lại lại như thế mà còn sống?"

Lời này làm Lãnh Hạ lại muốn phỉ nhổ hắn, ném cho hắn hai ánh mắt xem thường rồi cầm bàn tay run rẩy của người nào đó đặt lên bụng mình, gật đầu trịnh trọng nói: "Hàng thật giá thật, con ta!"

Bàn tay cảm nhận được xúc cảm mềm mại ấp áp, còn có tiếng đạp mơ hồ.

Chiến Bắc Liệt híp mắt lại, cười toét miệng: "Không hổ là con gái lão tử!"

Lãnh Hạ ngạc nhiên: "Liên q uan gì đến ngươi?"

Chiến Bắc Liệt nổi giận: "Đó là đương nhiên! Tục ngữ đã nói, hổ phụ không sinh khuyển nữ, tục ngữ có nói, rồng sinh rồng phượng sinh phượng.... khụ....."

Lãnh Hạ nghĩ một chút rồi thấy đúng là có đạo lý, nàng gật đầu: "Đại khái là vấn đề di truyền đi!"

"Gà cái gì?" Chiến Bắc Liệt chớp chớp mắt, sợ hãi thán phục: "Tức phụ a...."

"Hả?"

"Gà ở thế giới nàng, thật sự là mạnh mẽ không gì không làm được a!"

"....."

Lãnh Hạ không muốn thảo luận vấn đề khoa học hiện đại với kẻ cổ đại này nữa, mà đi nghiên cứu bụng mình, thán phục nói: "Với lại, con chúng ta thật sự là rất bưu hãn nha, bão cát sa mạc mạnh như thế mà nó cũng không việc gì."

Chiến Bắc Liệt lập tức biến sắc!

Hắn nhướn mày, kìm nén lửa giận trong lòng, chậm rãi hỏi một câu: "Hả?"

Lãnh Hạ vẫn còn đang đắm chìm trong sự bưu hãn của con gái, tiếp lời: "Sau đó bị vùi dưới cát cũng không có việc gì."

"Thật không....."

"Ừ, ta còn tưởng là chết chắc rồi, nào ngờ lúc tỉnh lại, mọi người đều rơi xuống một hang động, hành lý mất sạch, không có thức ăn nước uống, Hoa Thiên và Thác Bạt Nhung còn bị thương nhẹ, không ngờ cục cưng lại không sao hết, đi sâu vào trong động đấy để tìm lối ra thì lại bất ngờ tìm được địa cung bảo tàng."

"Thật a........"

"Trong địa cung không nguy hiểm như ở Hoàng lăng lần trước, nhưng vẫn có chút kỳ môn độn giáp thuật, may mà có lão ngoan đồng, ông ấy rất rành mấy cái đó, dọc đường hữu kinh vô hiểm."

"Thì ra là thế....."

Lãnh Hạ không khỏi hồi tưởng lại, lúc mọi người nhìn thấy bảo tàng, chỉ có thể dùng một chữ để hình dung: Trợn mắt!

Hai chữ: Há hốc mồm!

Đời trước là Sát thủ chi vương, tiền nàng kiếm được cũng nhiều không kể xiết, thân phận đời này càng không phải nói, nhưng khi thấy cả một đống vàng kia thì vẫn có chút kinh hoàng, trong bảo tàng không hề có gì khác, chỉ có vàng, một kho vàng rộng mênh m//ô//n//g.

"Phù thành quả thật là phú khả địch quốc, ngươi không thấy tình hình lúc đó đâu, còn giàu có hơn chúng ta tưởng tưởng!"

Lãnh Hạ còn chép chép miệng cảm thán, tổng kết một câu.

Bỗng nhiên, nàng chớp chớp mắt, rõ ràng cảm thấy.....

Khí tức bên cạnh không đúng lắm!

Nàng giật mình tỉnh lại, thầm kêu hỏng bét, quả nhiên nhìn thấy chú cún lưu lạc lúc nãy đã biến thành chó sói vẫy vẫy đuôi, khuôn mặt kia, có lẽ là mỗi khi nàng nói một câu lại đen thêm một phần, đến giờ thì còn đen hơn cả than.

Lãnh Hạ thật sự có xúc động muốn cắn đứt lưỡi mình.

Chiến Bắc Liệt trừng mắt nhìn nàng, hận không thể chém chết nữ nhân này!

Bão cát, sa mạc, chịu đói, kỳ môn độn giáp..... những thứ này hắn mới nghe thôi mà tim đã muốn nhảy ra ngoài, vậy mà nàng còn dám trải qua tất cả, nếu không lỡ miệng thì chắc chắn nàng định giấu!

Bão cát chết tiệt, sa mạc chết tiệt!

Quả nhiên linh cảm của hắn không sai, suýt nữa thì hắn đã mất mẫu sư tử, suýt nữa thì mất thằng nhóc kia!

Tim Chiến Bắc Liệt như bị thứ gì đó bóp mạnh, nàng mạo hiểm tìm kiếm bảo tàng là vì ai, sao Chiến Bắc Liệt lại không hiểu, mẫu sư tử vốn không phải người tham luyến tiền tài quyền lực, dù làm Tây Vệ Nữ hoàng hay làm mọi thứ cho Đại Tần suốt sáu năm qua, đều là vì hắn, để hắn hoàn thành giấc mộng nhất thống ngũ quốc, cho bách tính thiên hạ một cuộc sống yên vui.

Hắn không giận mẫu sư tử mà giận chính mình.

Phượng mâu lén liếc nhìn hắn, Lãnh Hạ ôm bụng, giả vờ yếu ớt.

Hiệu quả ngay lập tức, Đại Tần Chiến thần cả kinh nhảy dựng lên, Lãnh Hạ yếu ớt ôm bụng tội nghiệp nói: "Bụng ta hơi khó chịu, chắc là đói rồi?"

Mỗ nam kiểm tra toàn thân nàng một lượt rồi hoảng sợ nói: "Tức phụ, không sao chứ?"

Không phải Lãnh Hạ sợ Chiến Bắc Liệt hỏi tội mà nàng sợ hắn tự trách.

Trong mắt hiện lên một tia gian trá, nàng ra lệnh: "Không sao, đói bụng thôi, ngươi đi lấy cho ta một bát cháo đi."

Ưng mâu lóe lên, Chiến Bắc Liệt quan sát sắc mặt tức phụ một lần nữa rồi mới yên tâm.

"Tức phụ, chờ!"

Mỗ nam nhanh chóng xuống giường, trịnh trọng đi rồi rồi trang nghiêm đi đến phòng bếp như đang làm một chuyện rất thần thánh.

Đại Tần Chiến thần ngủ hai ngày nên không biết tình hình bên ngoài, vừa đến sân đã được Cuồng Phong bẩm báo, vô số bách tính tụ tập ngoài phủ, đã đợi hai ngày rồi.

Dù biết tức phụ có lẽ là không hề đói nhưng vẫn lệnh cho Cuồng Phong mang một bát cháo cho Lãnh Hạ, còn mình thì đi về phía đại môn.

Dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng vẫn bị bách tính ở bên ngoài làm chấn động.

Vừa thấy Chiến Bắc Liệt đi tới, bọn họ đều xông lên, không nói hai lời quỳ phịch xuống đất, dập đầu ba cái.

Bịch! Bịch! Bịch!

Mấy vạn người cùng dập đầu tạo nên tiếng động kinh thiên động địa.

Chiến Bắc Liệt bị họ thi lễ, trốn cũng không trốn được.

Dập đầu xong, có mấy thanh niên bê một cái bàn ra, một bà lão bước lên trước, chỉ vào chồng chăn gọn gàng trên bàn, trên khuôn mặt nhăn nheo giàn giụa nước mắt.

"Vương gia a! Đây là một chút lòng thành của mọi người, chúng ta không có thứ gì quý báu để tặng Vương gia, đại ân đại đức của Vương gia chúng ta không bao giờ trả được, nên mỗi nhà góp một mảnh vải, chúng ta khâu chiếc chăn trăm nhà này để cầu chúc cho đứa bé trong bụng Vương phi, phúc khí phúc khí, phúc lộc an khang suốt đời!"

"Cầu chúc đứa bé trong bụng Vương phi, phúc khí liên miên, phúc lộc an khang suốt đời!"

Trong những ánh mắt chất phác thật thà kia, Chiến Bắc Liệt nhìn thấy sự chân thành của họ.

Đôi khi, dân chúng rất ngốc, những kẻ thống trị chỉ cần nói vài câu đã khiến họ không phân biệt nổi thị phi, như là chuyện Hoa Thiên, chỉ cần ban bố Hoàng bảng là bọn họ đã tin rằng Hoa Quốc cữu là quân bán nước. Nhưng mặt khác, bọn họ cũng đều là người thật thà lương thiện, bọn họ chỉ muốn có một cuộc sống yên ấm thái bình, không cần giàu có chỉ cần yên vui.

Bọn họ dám yêu dám hận, yêu một người thì hận không thể moi tim ra tỏ lòng thành, cuối cùng chỉ có thể dùng cách giản dị thế này để báo đáp.

Lúc này, Chiến Bắc Liệt nhìn những ánh mắt mong chờ và chiếc khăn được khâu rất khéo léo kia, mắt hắn hơi mờ đi, trịnh trọng nói: "Đa tạ mọi người, ta và nội tử đều rất quý trọng tấm lòng này, đứa bé cũng sẽ rất thích!"

Ở trong lòng, Chiến Bắc Liệt nghĩ, niềm tin của hắn.....

Niềm tin hắn phấn đấu mười một năm trời, đáng giá!

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1
Chương 2
Chương 2
Chương 3
Chương 3
Chương 4
Chương 4
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 11: Triều Đình Tranh Luận Kịch Liệt
Chương 12
Chương 12: Liều Mạng Uống Rượu
Chương 13
Chương 13: Mã Vương
Chương 14
Chương 14: Bạc
Chương 15
Chương 15: Sòng Bạc Thẳng Tiến
Chương 16
Chương 16: Tử Thần Đến
Chương 17
Chương 17: Bưu Hãn Vô Cùng
Chương 18
Chương 18: Nói Điều Kiện, Theo Ta
Chương 19
Chương 19: So Đổ Thuật
Chương 20
Chương 20: Kẻ Cười Sau Cùng Mới Là Kẻ Thắng
Chương 21
Chương 21: Trời Sinh Một Đôi
Chương 22
Chương 22: Hâm Mộ, Đố Kỵ Cuối Cùng Thù Hận.
Chương 23
Chương 23: Chiến Bắc Liệt Tới Thanh Lâu.
Chương 24
Chương 24: Nữ Phẫn Nam Trang.
Chương 25
Chương 25: Ngươi Đến Đây Cho Ta.
Chương 26
Chương 26: Không Có Lời? Có Lời.
Chương 27
Chương 27: Liên Thủ.
Chương 28
Chương 28: Lão Nương Giúp Ngươi.
Chương 29
Chương 29: Khởi Binh Vấn Tội.
Chương 30
Chương 30: Đơn Thuần - Rất Đơn Thuần.
Chương 31
Chương 31: Thôi Miên
Chương 32
Chương 32: Thập Phần Ăn Ý
Chương 33
Chương 33: Uy Phong Chiến Thần
Chương 34
Chương 34: Chiến Lợi Phẩm Của Lão Nương
Chương 35
Chương 35: Chiến Thần ... Không Thể
Chương 36
Chương 36: Người Phụ Nữ Đanh Đá Này Là ...
Chương 37
Chương 37: Tuyệt Đại Phản Công
Chương 38
Chương 38: Mười Hai Thị Thiếp
Chương 39
Chương 39: Không Biết Tự Lượng Sức Mình
Chương 40
Chương 40: Cực Kỳ Bi Thảm
Chương 41
Chương 41: Bốn Người Cùng Lên
Chương 42
Chương 42: Nói Cho Ngươi Một Bí Mật Lớn
Chương 43
Chương 43: Hỉ Nộ Vô Thường
Chương 44
Chương 44: Đánh Bạc
Chương 45
Chương 45: Dám Tranh Nhà Vệ Sinh Với Ta ...
Chương 46
Chương 46: Bồ Câu Liệu Có Bị Lạc Đường?
Chương 47
Chương 47: Đại Tần Cần Các Ngươi
Chương 48
Chương 48: Sát Khí
Chương 49
Chương 49: Dám Đả Thương Nữ Nhân Của Bổn Vương.
Chương 50
Chương 50: Nữ Nhân, Ngươi Vừa Lòng Chứ?
Chương 51
Chương 51: Hai Dấu Chân
Chương 52
Chương 52: Nhường Mẫu Sư Tử
Chương 53
Chương 53: Quả Nhiên Có Chút Khác Biệt
Chương 54
Chương 54
Chương 55
Chương 55
Chương 56
Chương 56
Chương 57
Chương 57
Chương 58
Chương 58
Chương 59
Chương 59
Chương 60
Chương 60
Chương 61
Chương 61
Chương 62
Chương 62
Chương 63
Chương 63
Chương 64
Chương 64
Chương 65
Chương 65
Chương 66
Chương 66
Chương 67
Chương 67
Chương 68
Chương 68
Chương 69
Chương 69
Chương 70
Chương 70
Chương 71
Chương 72: Thiên Y Vô Phùng
Chương 72
Chương 72: Ái Mộ
Chương 73
Chương 73: Cái Gì Vậy?
Chương 74
Chương 74: Cưỡng Hôn
Chương 75
Chương 75: Ngươi Là Người Của Ta
Chương 76
Chương 76: Viên Phòng Cần Có Tư Tưởng
Chương 77
Chương 78
Chương 78: Ở Riêng
Chương 79
Chương 79: Sơn Thần
Chương 80
Chương 80: Nửa Đêm Nhìn Trăng Rơi Lệ
Chương 81
Chương 81: Thiếu Niên Nhiều Chuyện
Chương 82
Chương 82: Chú Ngựa U Buồn
Chương 83
Chương 83: Giới Thiệu Cho Ngươi Một Cô Nương ...
Chương 84
Chương 84: Thế Giới Này Thật Nhiều Huyền Ảo
Chương 85
Chương 85: Là Một Đám Sói
Chương 86
Chương 86: Lão Ngoan Đồng
Chương 87
Chương 87: Thần Ơi, Giáng Thiên Lôi Xuống Đi
Chương 88
Chương 88: Ba Nam Nhân
Chương 89
Chương 89: Nhịn
Chương 90
Chương 90: Dã Tâm, Không Nhỏ!
Chương 91
Chương 91: Bị Kẻ Lỗ Mãng Khinh Thường
Chương 92
Chương 92: Phù Dung Chết Tiệt
Chương 93
Chương 93: Tan Vỡ A
Chương 94
Chương 94: Vương Gia Người Ở Dưới
Chương 95
Chương 95: Người Sáng Mắt Không Nói Tiếng Lóng ...
Chương 96
Chương 96: Hợp Tác
Chương 97
Chương 97: Sư Phụ, Có Chuyện Cho Người
Chương 98
Chương 98: Chuyện Đêm
Chương 99
Chương 99: Đến Đông Sở
Chương 100
Chương 101
Chương 101: Trận Chiến Đầu Tiên
Chương 102
Chương 102: Khắc Tinh, Ôn Tinh, Sao Chổi
Chương 103
Chương 103: Tiên Phát Chết
Chương 104
Chương 104: Bí Mật Của Lãnh Hạ
Chương 105
Chương 105: Nỗi Khổ Của Gia
Chương 106
Chương 106: Chế Tạo Bom
Chương 107
Chương 107: Cục Cưng Của Ta
Chương 108
Chương 108: Mẫu Tử Sẽ Khóc
Chương 109
Chương 109: Ọe ...
Chương 110
Chương 110: Cho Dù Là Địa Ngục Cũng Cùng Đến
Chương 111
Chương 111: Bão Tố
Chương 112
Chương 112: Chiến Trường Của Hai Người
Chương 113
Chương 113: Ta Không Phải Người Của Thế Giới Này
Chương 114
Chương 114: Rốt Cuộc Cũng Ra Ngoài
Chương 115
Chương 115: Kẻ Ăn Quỵt Cơm
Chương 116
Chương 116: Cô Nương Xinh Đẹp, Gả Cho Ta Nhé!
Chương 117
Chương 117: Tiêu Phượng, Chờ Ta!
Chương 118
Chương 118: Tiên Hạ Thủ Vi Cường
Chương 119
Chương 119: Sắp Sinh
Chương 120
Chương 120: Vì Tiểu Lãnh Hạ Của Lão Tử
Chương 121
Chương 121: Ta Muốn Tòa Thành Này
Chương 122
Chương 122: Lãnh Hạ Dương Oai
Chương 123
Chương 123: Nữ Nhân Thì Làm Sao
Chương 124
Chương 124: Tề Tụ Cách Căn Thành
Chương 125
Chương 125: Chiến Tiểu Quai
Chương 126
Chương 126: Liệt Vương Vạn Tuế
Chương 127
Chương 127: Mộ Đại Thần Y, Tức Giận
Chương 128
Chương 128: Lãnh Hạ Ở Trên, Mộ Nhi Ở Dưới...
Chương 129
Chương 129: Chiến Bắc Liệt Tới
Chương 130
Chương 130: Lương Đô
Chương 131
Chương 131: Khách Đến
Chương 132
Chương 132: Nhặt Được Một Tiện Nghi Lớn
Chương 133
Chương 133: Ác Mộng Của Mộ Nhị
Chương 134
Chương 134: Gặp Lại Lão Ngoan Đồng
Chương 135
Chương 135: Hậu Nhân Phù Thành
Chương 136
Chương 136: Vương Gia, Mau Đến
Chương 137
Chương 137: Đường Làng Bộ Thiền Hoàng Tước Tại Hại
Chương 138
Chương 138: Ngô Hoàng Vạn Tuế Vạn Vạn Tuế
Chương 139
Chương 139: Liệt Vương Yết Kiến
Chương 140
Chương 140: Ngươi Nha Nếu Không Lui Binh
Chương 141
Chương 141: Mau Quay Về A
Chương 142
Chương 142: Chém Đầu
Chương 143
Chương 143: Sắp Sinh
Chương 144
Chương 144: Tiểu Bất Điểm Ra Đời
Chương 145
Chương 145: Trường An, Lâu Ngày Không Gặp
Chương 146
Chương 146: Trở Lại Trường An
Chương 147
Chương 147: Bị Ném
Chương 148
Chương 148: Thê Nô Tụ Tập
Chương 149
Chương 149: Tàn Sát Lẫn Nhau
Chương 150
Chương 150: Ta Tin Nàng, Nàng Tin Ta
Chương 151
Chương 151: Năm Mới, Lễ Chọn Đồ Vật Đoán Tương Lai
Chương 152
Chương 152: Đoạn Đường Vui Vẻ
Chương 153
Chương 153: Lễ Vật
Chương 154
Chương 154: Con Hát Trời Sinh
Chương 155
Chương 155: Mục Đích Không Rõ
Chương 156
Chương 156: Thai Tiếp Theo
Chương 157
Chương 157: Sáu Người Tranh Tài
Chương 158
Chương 158: Ba Năm Sau
Chương 159
Chương 159: Đại Hôn Của Bắc Việt
Chương 160
Chương 160: Hai Cha Con
Chương 161
Chương 161: Mẫu Thân Kinh Hỉ
Chương 162
Chương 162: Nam Phẫn Nữ Trang
Chương 163
Chương 163: Đại Hội Mỹ Nam
Chương 164
Chương 164: Xúc Động Ma Quỷ
Chương 165
Chương 165: Tiểu Quỷ Phát Uy
Chương 166
Chương 166: Nhìn Lầm
Chương 167
Chương 167: Lại Có
Chương 168
Chương 168: Khiếu Thẩm Mỹ Vặn Vẹo
Chương 169
Chương 169: Lãnh Hạ, Trâu Bò
Chương 170
Chương 170: Thua Không Hối
Chương 171
Chương 171: Kề Vai Chiến Đấu
Chương 172
Chương 172: Trước Có Sói, Sau Có Hổ
Chương 173
Chương 173: Lại Một Lần Nữa, Vang Danh Thiên Hạ
Chương 174
Chương 174: Nghèo
Chương 175
Chương 175: Phu Thê Trâu Bò
Chương 176
Chương 176: Vùng Đất Không Ai Quản
Chương 177
Chương 177: Tức Phụ Nhớ Ta Sao
Chương 178
Chương 178: Thành Chủ Đương Nhiệm
Chương 179
Chương 179: Có Là Hổ Cũng Phải Nằm Sấp Xuống Cho Ta
Chương 180
Chương 180: Ranh Giới Sống Chết
Chương 181
Chương 181: Cùng Tiến Cùng Lùi Với Liệt Vương
Chương 182
Chương 182
Chương 183
Chương 183: Rời Đi
Chương 184
Chương 184: Bí Mật Của Hai Cha Con
Chương 185
Chương 185: Tiểu Lãnh Hạ Ra Đời
Chương 186
Chương 186: Tiểu Ca Dao
Chương 187
Chương 187: Kim Thiền Thoát Xác
Chương 188
Chương 188: Cướp Con Gái
Chương 189
Chương 189: Tính Phúc Của Lão Tử
Chương 190
Chương 190: Ba Đôi Phu Thê Chiến Gia
Chương 191

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Độc Sủng Cuồng Phi
Chương 182

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 182
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...