Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Độc Sủng Cuồng Phi – Chương 157

Độc Sủng Cuồng Phi

Tác giả: Hạ Lan Mẫn Nguyệt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lãnh Hạ và Chiến Bắc Liệt đi đến cửa Hoàng cung, lại thấy đoàn xe ngựa vẫn còn mới mẻ trong ký ức của hai người.

Đoàn xe ngựa huyên nào đến gần, bốn gã sai vặt nhảy xuống trước, xốc mành xe lên, bàn tay yêu kiều vươn ra ngoài trước, sau đó Hoa cô nương ló đầu ra, ném mị nhãn đi khắp nơi, rồi chuyển sang nhìn hai người, kiều mị nói: "Ta rất có duyên với các ngươi."

Lãnh Hạ ngạc nhiên nói: "Thuyền của ngươi chẳng phải đã bị cướp rồi sao?"

Hắn vẫy khăn tay nhảy xuống, cười tủm tỉm đáp: "Đều là Đông Phương Nhuận tặng."

Lãnh Hạ huýt sáo một tiếng, mười xe y phục mũ mão, năm xe châu báu đồ trang sức, năm xe đồ cổ đồ ngọc, năm xe vật dụng hàng ngày, một xe đàn sáo nhạc cụ, một xe phấn son, nếu nàng nhớ không lầm thì có từng đó, Đông Sở quả là giàu có và hào phóng, nếu để lão hồ ly Chiến Bắc Diễn kia tặng những thứ này thì có mà khóc ra máu.

À, nếu đổi thành Mạc Tuyên keo kiệt thì có khi mạng cũng đi luôn.

Hoa cô nương dang tay ra, ôm lấy bốn gã sai vặt tuấn mỹ vừa đi vừa vui vẻ nói: "Chờ lễ đăng cơ đáng ghét này kết thúc, đêm nay ta về luôn."

Hắn quay đầu lại, ném cho hai người mấy cái mị nhãn: "Đừng nhớ ta nha!"

Chiến Bắc Liệt rất có phong độ, không mắng câu Nhớ cái đầu ngươi ra khỏi miệng, nhưng trong lòng cũng rất hân hoan, không có tên ẻo lả này quấy nhiễu, rốt cuộc lão tử cũng có thể yên tâm chế tạo thai tiếp theo!

Trên sân bên ngoài cung, văn võ bá quan đã đến đông đủ, Lãnh Hạ và Chiến Bắc Liệt được dẫn tới chỗ của mình.

Không bao lâu sau, long liễn của Đông Phương Nhuận cũng đã diễu xong một vòng, giờ đã quay về, hắn bước xuống xe, uy nghi hoa lệ bước lên đài cao.

Tùng.

Lễ đăng cơ bắt đầu.

Lễ đăng cơ của Đông Phương Nhuận về cơ bản thì cũng giống Lãnh Hạ, chỉ là có nhiều thời gian chuẩn bị hơn, lại mời tam quốc tới dự nên quy mô lớn hơn.

Sau khi mọi nghi thức kết thúc, mặt trời cũng đã lặn.

Lãnh Hạ vẫn tựa vào bả vai Chiến Bắc Liệt mà ngủ, đến tận lúc Đông Phương Nhuận tới mời hai người, khóe miệng hắn giật một cái: "Vệ Hoàng, Liệt Vương, mời di giá đến Kim Loan điện, Trẫm có chuyện quan trọng muốn thương lượng."

Lãnh Hạ duỗi người rồi đi theo Chiến Bắc Liệt đến Kim Loan điện, chờ lâu như vậy, bữa ăn chính cũng bưng lên rồi.

Theo như hai người dự đoán, giờ Đại Tần và Tây Vệ như bị buộc lại cùng nhau, chắc chắn khiến Nam Hàn và Đông Sở cảm thấy nguy hiểm, do vậy nên hai nước chỉ có thể liên minh với nhau mới chống đỡ được, hơn nữa, Đại Tần và Tây Vệ đều vừa kết thúc đại chiến, nhất là Tây Vệ, vừa mới đại loạn đoạt quyền, đây chính là thời cơ tốt nhất để Đông Sở và Nam Hàn xuất binh.

Hai người vốn cho rằng, sau khi Chiến Bắc Liệt ngạo mạn gửi bức thư uy hiếp kia, đại chiến sẽ bắt đầu, nào ngờ Đông Phương Nhuận lại âm thầm giải quyết Đông Phương Triệu, tân hoàng đăng cơ nên tạm gác lại chuyện này.

Bây giờ, Đông Phương Nhuận mới đăng cơ, tất nhiên không muốn khai chiến ngay, nhất là Đông Sở cũng vừa kết thúc đại chiến với Bắc Yến, hiện tại điều tam quốc cần nhất chính là nghỉ ngơi lấy sức, vậy thì chỉ còn lại mỗi Nam Hàn rục rịch mà thôi.

Cho nên, chuyện quan trọng lần này, rất có thể là hiệp nghị hòa bình.

Mà thành hay không, còn phải xem ý của Hoa Thiên.

Trên Kim Loan điện, Đông Phương Nhuận ngồi trên long ỷ, đúng như hai người dự đoán, hắn đề nghị chung sống hòa bình, tứ quốc đình chiến bốn năm, nghỉ ngơi lấy lại sức, không xâm phạm lẫn nhau, nếu có bất kỳ một quốc gia nào trái hiệp ước trong bốn năm này, tức khắc sẽ bị tam quốc bao vây tấn công.

Hắn chậm rãi đảo qua Chiến Bắc Liệt và Lãnh Hạ rồi nhìn Hoa Thiên, ôn hoà hỏi: "Hoa Quốc cữu, ý của ngài là....."

Lãnh Hạ và Chiến Bắc Liệt liếc nhau, nếu hôm nay người tới là Hoa Mị hay Hoa Trọng Lập, hiệp nghị sợ rằng sẽ không dễ dàng như vậy, hai người kia là ai, chắc chắn không thể nuốt cục giận kia xuống được, nhưng nếu là Hoa Thiên thì còn chưa chắc.

Người này, trực giác cho Lãnh Hạ thấy, khác với hai người kia.

Hoa cô nương bĩu môi hồi lâu, vẫy vẫy khăn tay rồi do dự nói: "Nếu ta đồng ý thì ngươi định báo đáp ta thế nào?"

Hắn chớp chớp mắt mong đợi nhìn Đông Phương Nhuận, hai gò má ửng đỏ, khẽ cắn môi, ngượng ngùng nói: "Không bằng.... không bằng...... đêm nay...... đêm nay...... chúng ta...... chúng ta......"

"Tin rằng Hoa Quốc cữu yêu dân như con, nếu có thể cho bách tính bốn năm hòa bình, cũng sẽ vô cùng vui vẻ!" Đông Phương Nhuận vẻ mặt nghiêm túc, nhanh chóng cắt ngang câu nói của Hoa Thiên, tránh cho hắn phun ra lời nói kinh thế hãi tục gì gì đó.

Bị chụp cái mũ này, với ai cũng được nhưng với Hoa cô nương lại vô dụng.

Hắn tức giận trừng mắt nhìn Đông Phương Nhuận, rồi bước đến trước mặt Lãnh Hạ, cười tủm tỉm hỏi: "Ngươi nói xem, ta nên đồng ý sao?"

Lãnh Hạ chậm rãi cong khóe môi, cười cực ấm áp, lặng lẽ nói thầm với hắn, phía sau lưng nàng như có một cái đuôi to, vẫy qua vẫy lại........

Nàng nói: "Lệnh tôn và lệnh tỷ đương nhiên không muốn đồng ý! Nếu ngươi đồng ý, đó là bất trung bất hiếu bất nhân bất nghĩa, à, có khi lệnh tôn sẽ tức giận đến không thở nổi.... chậc chậc chậc còn lệnh tỷ, tức giận lại nhiều thêm mấy nếp nhăn........"

Hoa Thiên cười tủm tỉm: "Thật sao?"

Lãnh Hạ gật đầu: "Thật!"

"Được!" Hoa cô nương vô cùng hưng phấn, vung khăn tay lên, giậm chân một cái: "Ta đồng ý!"

Chuyện đã được quyết định, tiểu thái giám mang hiệp nghị đã chuẩn bị sẵn lên, bốn người đại diện cho bốn nước, đóng dấu lên hiệp nghị, hiệp ước chung sống hòa bình không xâm phạm lẫn nhau trong bốn năm, chính thức có hiệu lực!

Hiệp nghị chính thức được chia ra làm bốn bản, Đông Phương Nhuận, Đông Phương Nhuận lệnh cho tiểu thái giám làm thêm những bản khác rồi dán trong thành, hắn nói với ba người: "Chắc hai ngày nữa chư vị sẽ rời đi, tiệc tẩy trần tối nay......"

"Ta không tham gia, lát nữa sẽ đi luôn." Hoa Thiên ngáp một cái, phất phất tay.

Hắn kéo Lãnh Hạ sang một bên, lưu luyến không rời cắn cắn môi: "Ta rất ghét nữ nhân ...... trừ ngươi ra!"

"Ừm, vạn phần vinh hạnh!" Lãnh Hạ bật cười, thấy hắn nói thật mày liễu nhướn lên: "Ngươi về Nam Hàn?"

Mấy ngày nữa hiệp nghị này sẽ truyền khắp thiên hạ, việc Hoa Thiên làm hôm nay là tự mình làm chủ, không nghe theo lời của Hoa Mị và Hoa Trọng Lập, hắn về Nam Hàn, nhất định sẽ có vô số phiền phức.

Lãnh Hạ cũng biết, dù nàng không nói, hắn cũng sẽ ký hiệp nghị này, đây là trực giác.

Hoa cô nương dùng khăn tay che miệng, cười run rẩy hết cả người, chớp chớp mắt đắc ý: "Ta sẽ dong thuyền ra khơi, về Nam Hàn làm gì vội..... Chờ ta chơi một hai năm, vơ vét đủ mỹ nam rồi nói sau!"

Lãnh Hạ gật đầu, hứa hẹn: "Có chuyện tới tìm ta."

Hắn lại ném cho nàng một cái mị nhãn ngươi biết ta biết, sau đó nhìn tất cả nam nhân trong điện một lượt rồi mới hất tóc, vung khăn tay, yểu điệu đi ra ngoài.

Nhìn bóng lưng hắn, Lãnh Hạ cong khóe môi, nàng, lại có thêm một bằng hữu.

Quay lại chỗ Chiến Bắc Liệt và Đông Phương Nhuận đang im lặng đứng.

Lãnh Hạ nắm tay Chiến Bắc Liệt, nhún vai nói: "Tiệc tẩy trần thì không cần, mệt nhọc cả ngày rồi, chúng ta muốn quay về dịch quán nghỉ ngơi."

Mày kiếm nhướn lên, Chiến Bắc Liệt ôm lấy nàng, dưới ánh mắt từ chối cho ý kiến của Đông Phương Nhuận, đạp ánh tà dương mà rời cung.

==

Hiệp nghị kia vừa được dán, toàn bộ Biện Vinh thành đã hoan hô rầm trời, hôm nay là ngày tân hoàng đăng cơ, đúng là song hỷ lâm môn, trên mặt họ có sự vui mừng khó diễn tả bằng lời.

Bọn họ tự phát tụ tập chợ đêm để ăn mừng, náo nhiệt như lễ Trung thu.

Tối nay thành Biện Vinh, là một đêm không ngủ.

Ăn tối xong, Lãnh Hạ và Chiến Bắc Liệt sóng vai nhau đi dạo phố, phía sau là Chiến Bắc Việt và Niên Tiểu Đao cãi vã không ngừng, sau nữa là Mộ Nhị ngơ ngác bước đi, còn cả ba người Cuồng Phong tò mò nhìn ngang ngó dọc.

Một đám người toàn là tuấn nam mỹ nữ, lạnh lẽo, khí phách, đáng yêu, thông minh, ngốc nghếch, dạng khí chất gì cũng có, làm mọi người trên phố nhìn không chớp mắt.

Niên Tiểu Đao huých Chiến Bắc Việt: "Cách xa ta ra một chút!"

Chiến Bắc Việt lảo đảo, đột nhiên hai mắt sáng lên, nhìn một quán hàng bán đầy quà tặng ở phía xa, có một cái trâm hoa được làm rất đáng yêu.

Hắn lập tức chạy qua, cầm lấy cái trâm đó, yêu thích không buông tay: "Tiểu Tiêm mà cài thì nhất định sẽ rất đẹp!"

Một bàn tay ngăm đen giơ ra, đoạt lấy cái trâm.

Chiến Bắc Việt chết cũng không buông, lại đoạt lại.

Đoạt qua đoạt lại một lúc hắn mới hét lên: "Ta mua!"

"Không bán!" Chủ cửa hàng là một hán tử hơn bốn mươi tuổi, chỉ vào đài cao ở phía xa nói: "Đây là phần thưởng đêm tranh tài hôm nay, nếu muốn thì tham dự đi, nếu được giải nhất thì chiếc trâm này sẽ là của ngươi."

Chiến Bắc Việt nghi hoặc nhìn, đài kia cao chừng trăm mét vuông, xung quanh đầy bách tính, đang bàn tán xôn xao.

Hắn chớp chớp mắt hỏi: "Tranh tài gì?"

Nói đến đây, hán tử liền vui vẻ giải thích: "Đó là để ăn mừng Hoàng thượng chúng ta đăng cơ, cả thiên hạ thái bình nữa nên mới tổ chức, chỉ cần ghi danh là được tham gia, sáu người một nhóm, hai người một tổ, nội dung tranh tài có rất nhiều, trước khi mỗi tổ thi thì rút thăm, rút được cái gì thì thi cái đó, phần thưởng rất phong phú a! Chiếc trâm trong tay ngươi là giải nhất, còn những thứ này......"

Hắn chỉ chỉ cái giá treo, kiêu ngạo nói: "Đây là do ta và thê tử ta làm, tuy không phải vật quý giá gì nhưng chắc chắn là độc nhất vô nhị!"

Chiến Bắc Việt nhìn theo hắn, trên giá trừ trâm còn có rất nhiều đồ, tuy không quý giá gì nhưng lại được làm rất khéo léo, bên cạnh chỗ vừa để trâm kia còn có một con ngựa gỗ và một cung tên nhỏ.

Ba thứ, vừa đúng cho ba đứa bé.

"Ta ghi danh!" Hắn gật đầu liên tục, hô to một tiếng rồi chạy về bên cạnh Lãnh Hạ giải thích.

Chiến Bắc Việt nhe răng ra cười, chân chó quấn lấy Lãnh Hạ và Chiến Bắc Liệt năn nỉ: "Nhị ca, Nhị tẩu......."

Lãnh Hạ khiêu mi: "Vậy thì vui đùa một chút đi."

Hắn lập tức giơ tay lên hoan hô rồi kéo mọi người đi.

Lãnh Hạ liếc nhìn con ngựa gỗ kia, phượng mâu híp lại, ừm, có lẽ con trai sẽ thích.

Lúc này trên đài cao đã có mấy nhóm dân chúng đứng trên đó, hoặc là một nhà sáu người, hoặc là huynh đệ bằng hữu, dân chúng đứng dưới cũng cổ vũ bọn họ rất náo nhiệt.

Niên Tiểu Đao đếm mọi người, nàng, Chiến Bắc Việt, Lãnh Hạ, Chiến Bắc Liệt, Mộ Nhị, vuốt cằm nói: "Thiếu một!"

Thiểm Điện lập tức giơ tay, hào hứng muốn tham gia.

Chiến Bắc Liệt gật đầu, đang định nói thì một giọng nam ôn nhuận đã vang lên: "Không bằng để ta?"

Mọi người quay đầu lại nhìn, Đông Phương Nhuận không mặc long bào, y phục xanh nhạt, đạp bóng đêm bước tới, cười nói: "Nhuận cũng thử một chút, chư vị sẽ chào đón chứ?"

Mọi người nhìn trời, ngươi hiểu đấy!

Thiểm Điện xụ mặt, chớp chớp mắt ra vẻ đáng thương, đi ngồi xổm ở góc tường vẽ vòng tròn đi.

Chiến Bắc Liệt liếc mắt, lạnh lùng tự nói trong lòng, âm hồn không tan rồi gật đầu nói: "Vừa đủ sáu người."

Sáu người đã đông đủ, chỉ còn lại việc chia tổ thôi, Chiến Bắc Liệt và Lãnh Hạ, Chiến Bắc Việt và Niên Tiểu Đao, đương nhiên sẽ ở cùng một tổ, chỉ còn lại Đông Phương Nhuận và Mộ Nhị, miễn cưỡng thành một tổ.

Tùng!

Tiếng trống thứ nhất vang lên, hán tử trung niên vừa nãy đang đứng trên đài cao lớn tiếng nói: "Kết thúc ghi danh, có tám tổ tham gia, vòng tranh tài thứ nhất......."

Hắn lấy một thẻ đỏ ra từ trong chiếc hộp, trên đó có chữ: Ném thẻ vào bình rượu.

Mọi người đi tới, bắt đầu rút thăm để xem ai làm việc gì, Chiến Bắc Liệt rút được ném thẻ vào bình rượu, Lãnh Hạ giữ bình rượu.

Cuộc thi bắt đầu, vô số thẻ được ném lên không, bay về phía những người giữ bình bên kia, có thẻ may mắn rơi vào trong bình, cũng có thể rơi xuống đất.

"Cố lên! Cố lên!...."

Dân chúng ở phía dưới lớn tiếng cổ vũ, hoan hô ầm ầm......

Đột nhiên, tiếng reo hồ lặng dần, mọi người vuốt mắt, không dám tin nhìn Chiến Bắc Liệt và Lãnh Hạ, trợn mắt há hốc mồm.

Những tiếng vang do thẻ rơi vào bình vang lên rất có quy luật.

Từng chiếc thẻ nối đuôi nhau rơi vào bình, từng cái từng cái một..........

Mấy tổ bên cạnh cũng không ném nữa mà ngơ ngác nhìn theo những chiếc thẻ mà Chiến Bắc Liệt ném, nhìn qua nhìn lại.

Đối với Đại Tần Chiến thần chuyện ném thẻ này chỉ là một bữa ăn sáng, Chiến Bắc Liệt bách phát bách trúng, không hề lo lắng chút nào.

Lãnh Hạ cầm bình ngáp một cái, nghe được tiếng vang thứ ba mươi.

Chiếc thẻ cuối cùng đã rơi vào bình.

Mọi người ở dưới vỗ tay ầm ầm, dân chúng sùng bái nhìn hắn, cảm thán: "Lợi hại a!"

Đại Tần Chiến thần sẽ không vì những lời đó mà kiêu ngạo, vô cùng bình tĩnh dắt Lãnh Hạ đi xuống.

Vòng thứ nhất kết thúc, đợt thứ hai bắt đầu.

Chiến Bắc Việt và Niên Tiểu Đao thi hai người ba chân.

Tiếng còi vừa vang lên, tám tổ đã lập tức xuất phát, Chiến Bắc Việt và Niên Tiểu Đao nắm chặt tay nhau: "Chiến đấu vì Tiểu Tiêm."

Khẩu lệnh vừa hô hai người đã hiên ngang bước ra, rầm!

Hai người cùng ngã lăn ra.

"Ha ha ha ha........." Vô số tiếng cười to vang lên, hai người ngóc đầu dậy nhìn dân chúng ở dưới đang cười to, rồi lại vùi đầu xuống, mất mặt!

"Cố lên a! Vương gia, mau đứng lên mau đứng lên! Trâm hoa của tiểu công chúa a......" Thiểm Điện cười híp mắt vẫy vẫy chiếc trâm trên tay, cổ vũ hai người.

Chiến Bắc Việt gật đầu thật mạnh, nâng Niên Tiểu Đao dậy rồi nhìn đám người đang chạy phía trước, gào to: "Chiến đấu vì Tiểu Tiêm!"

Hai người lại cất bước........

Rầm!

Lại ngã.

Niên Tiểu Đao bị ngã lần thứ hai liền tức giận đạp cho hắn một cái rồi chửi ầm lên: "Ta chưa từng thấy ai đần như ngươi!"

Chiến Bắc Việt oan ức khóc không ra nước mắt.

Bên cạnh truyền đến một giọng nữ thanh lãnh: "Quy tắc nói sao........"

Niên Tiểu Đao nghi hoặc đáp lời: "Hai người, ba chân, ai tới đích trước thì thắng."

Chiến Bắc Việt sáng ngời hai mắt, hô lên: "Cảm ơn Nhị tẩu!"

Sau đó, trên đài cao xảy ra một màn kinh hãi, bảy tổ dự thi đang thất tha thất thểu chạy về phía trước, một tổ sắp đến đích thì nghe thấy phía sau có tiếng lăn truyền tới, và một tiếng hét to: "Chiến đấu vì Tiểu Tiêm!"

Đúng lúc họ sắp chạm đến đích thì thứ kỳ quái đã đến trước họ một bước........

Lăn đến trước!

Đúng vậy, là lăn, Chiến Bắc Việt và Niên Tiểu Đao ôm nhau rồi lăn đi.

Quy tắc nói đến đích chứ không nói là đi đến đích.

Chiến Bắc Việt nhe răng ra cười, vui vẻ ôm lấy Niên Tiểu Đao, cười ha ha: "Thắng rồi thắng rồi, trâm hoa của Tiểu Tiêm lại gần thêm một chút!"

Niên Tiểu Đao đập vào đầu hắn một phát, ghét bỏ nói: "Đừng có chiếm tiện nghi của ta!"

Chiến Bắc Việt lảo đảo, gào thét ngã xuống, Niên Tiểu Đao đang bị buộc chân với hắn nên cũng ngã theo......

Rầm!

Tổ thắng trận hai, lại ngã lăn xuống dưới.

Vòng thứ ba, đến phiên Mộ Nhị và Đông Phương Nhuận.

Lần tranh tài này rất đơn giản, nhưng nếu là Mộ Đại thần y thì không hề đơn giản, một người diễn tả một người đoán.

Nhất là lúc rút thăm, Mộ Nhị diễn tả, Đông Phương Nhuận đoán, làm đám người Lãnh Hạ ở dưới lập tức che mặt thở dài: Xong.....

Trận tranh tài bắt đầu, thời gian chậm rãi trôi qua, Lãnh Hạ chớp chớp mắt than thở nói: "Các ngươi đoán xem, bao giờ thì Đông Phương Nhuận sẽ nổi giận?"

Chiến Bắc Liệt nhíu mày, huýt sáo một tiếng, Đông Phương Nhuận nổi giận, thật sự rất muốn hiểu biết một phen!

Bọn họ nói không sai, Đông Phương Nhuận thật sự sắp nổi giận rồi, hắn nhìn bảy tổ khác đều đang cố hết sức để diễn tả, vắt óc ra đoán, trong lòng bỗng dâng lên cảm xúc ước ao đố kỵ.

Hắn nhìn Lăng Tử ở đối diện, khóe miệng không nhịn được mà co rút, cố gắng giữ ngữ điệu thanh nhuận, mỉm cười nói: "Diễn tả đi....."

Mộ Nhị chậm chạp di chuyển con ngươi từng chút một, chuyển đến trên mặt Đông Phương Nhuận rồi ngơ ngác nhìn hắn.

Đông Phương Nhuận hít sâu một hơi, mí mắt giật giật, nỗ lực để bản thân bình thản: "Diễn tả đi?"

Mộ Nhị đảo mắt nhìn quanh, nhìn sang trái thấy một người đang ngồi chồm hỗm dưới đất giả làm con khỉ, nhìn sang phải thì thấy một người đang tự véo tai mình giả con thỏ, tiếp tục giả chết.

"Diễn tả đi!"

Ngơ ngác nhìn hắn, giả chết.

"Diễn tả đi!"

Ngơ ngác nhìn hắn, giả chết.

"Diễn tả đi!"

Ngơ ngác nhìn hắn, giả chết.

Đông Phương Nhuận khóe miệng giật giật, mí mắt run run, không thể duy trì nụ cười trên mặt nữa, lần đầu tiên trong đời sinh ra xúc động muốn nổ tung.

Mẹ nó đây là ai thế!

Tay áo vung lên, Đông Sở tân hoàng nhìn Mộ Nhị vẫn ngơ ngác đứng trước mặt mình, rốt cuộc......

Phất tay áo bỏ đi.

Lãnh Hạ dựa vào bả vai Chiến Bắc Liệt, cười chảy cả nước mắt, Lăng Tử, hảo dạng!

Đại Tần Chiến thần giương cao mày kiếm, lần đầu tiên nghĩ kẻ lỗ mãng lại đáng yêu như vậy, Đông Phương Nhuận nổi giận, vô cùng đẹp mắt!

Mộ Nhị ngơ ngác quay cổ, ánh mắt nhìn hai người có chút tủi thân, ý nói: Việc này, thật sự là làm khó ta........

Người dự thi biến mất, trận này đương nhiên thua, nhưng may mà hai trận trước đều được nhất nên mấy thứ đồ dễ thương kia đều thuộc về bọn họ.

Chiến Bắc Việt cười híp mắt cầm chiếc trâm, vô cùng vui vẻ nhớ tới tiểu cô nương nhà mình.

Lãnh Hạ quay đầu nhìn về phía Chiến Bắc Liệt hỏi: "Nhớ con không?"

Đại Tần Chiến thần mở to ưng mâu, trong đầu ảo tưởng về tiểu Lãnh Hạ, cố gắng để tức phụ thấy ánh sáng chân thành trong mắt, nghiêm mặt nói: "Nhớ!"

Lãnh Hạ thoả mãn gật đầu, níu lấy tay hắn, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm kiều diễm và muôn ngàn tinh tú lấp lánh trên đó.

==

Hôm sau, mọi người thu dọn đồ đạc, xuất phát quay về.

Trên đường đến bến cảng, thuyền của họ còn đang thả neo ở đây, Đông Phương Nhuận vẫn mặc y phục xanh nhạt đứng trên bờ, khóe môi có ý cười nhợt nhạt, gật đầu với mấy người.

Chiến Bắc Liệt bĩu môi: "Bản vương không biết là Hoàng đế một nước lại thanh nhàn như thế đấy."

Đông Phương Nhuận nhún nhún vai, trong mắt hiện lên một tia khiêu khích, thoải mái cười: "Dù bận rộn thế nào Nhuận cũng phải tự tiễn Vệ Hoàng."

Lãnh Hạ cười nhạo một tiếng, nhướn mày lên.

Nàng vốn cho là những chuyện người này làm sẽ truyền khắp Biện Vinh, thậm chí là khắp Đông Sở, dù sao những chuyện kia là hắn cố ý làm, muốn để mọi người cho rằng, Đông Sở Tân hoàng ngưỡng mộ Tây Vệ Nữ hoàng, nhưng chuyện này lại giống như bị Đông Phương Nhuận phong tỏa, hoàn toàn không có bất kỳ tin tức nào bị truyền ra.

Hôm nay, con hát này lại tới.

Nàng gật đầu, thản nhiên nói: "Vậy thì đa tạ Sở hoàng."

Thái độ không mặn không nhạt, rõ ràng là miễn cưỡng, thế nhương Đông Phương Nhuận lại không xấu hổ chút nào, ánh mắt di chuyển, không ngờ lại dừng lại ở Mộ Nhị, trong lòng lập tức bùng lên một ngọn lửa nhỏ.

Nhìn Mộ Nhị mãi mãi vẫn có bộ dạng ngây ngô, Đông Phương Nhuận lập tức dời ngay ánh mắt đi, vươn tay, làm một tư thế mời: "Chư vị, hẹn ngày gặp lại."

Bọt nước trắng xóa văng tung tóe khắp nơi, thuyền lớn chậm rãi ra khơi........

Phía sau là đại dương mênh m//ô//n//g vô bờ, ánh mặt trời lóng lánh trên làn nước xanh thăm thẳm, gió biển nhẹ nhàng thổi tới mang hơi ẩm và mùi vị riêng của biển, cực kỳ mát mẻ.

Lãnh Hạ và Chiến Bắc Liệt đứng ở đầu thuyền, tầm mắt hai người chạm ánh mắt của Đông Phương Nhuận vẫn đứng chắp tay như trước.

Ánh mắt của hắn yên ắng và xa xôi, dùng khẩu hình miệng nói: "Bốn năm sau gặp lại."

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1
Chương 2
Chương 2
Chương 3
Chương 3
Chương 4
Chương 4
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 11: Triều Đình Tranh Luận Kịch Liệt
Chương 12
Chương 12: Liều Mạng Uống Rượu
Chương 13
Chương 13: Mã Vương
Chương 14
Chương 14: Bạc
Chương 15
Chương 15: Sòng Bạc Thẳng Tiến
Chương 16
Chương 16: Tử Thần Đến
Chương 17
Chương 17: Bưu Hãn Vô Cùng
Chương 18
Chương 18: Nói Điều Kiện, Theo Ta
Chương 19
Chương 19: So Đổ Thuật
Chương 20
Chương 20: Kẻ Cười Sau Cùng Mới Là Kẻ Thắng
Chương 21
Chương 21: Trời Sinh Một Đôi
Chương 22
Chương 22: Hâm Mộ, Đố Kỵ Cuối Cùng Thù Hận.
Chương 23
Chương 23: Chiến Bắc Liệt Tới Thanh Lâu.
Chương 24
Chương 24: Nữ Phẫn Nam Trang.
Chương 25
Chương 25: Ngươi Đến Đây Cho Ta.
Chương 26
Chương 26: Không Có Lời? Có Lời.
Chương 27
Chương 27: Liên Thủ.
Chương 28
Chương 28: Lão Nương Giúp Ngươi.
Chương 29
Chương 29: Khởi Binh Vấn Tội.
Chương 30
Chương 30: Đơn Thuần - Rất Đơn Thuần.
Chương 31
Chương 31: Thôi Miên
Chương 32
Chương 32: Thập Phần Ăn Ý
Chương 33
Chương 33: Uy Phong Chiến Thần
Chương 34
Chương 34: Chiến Lợi Phẩm Của Lão Nương
Chương 35
Chương 35: Chiến Thần ... Không Thể
Chương 36
Chương 36: Người Phụ Nữ Đanh Đá Này Là ...
Chương 37
Chương 37: Tuyệt Đại Phản Công
Chương 38
Chương 38: Mười Hai Thị Thiếp
Chương 39
Chương 39: Không Biết Tự Lượng Sức Mình
Chương 40
Chương 40: Cực Kỳ Bi Thảm
Chương 41
Chương 41: Bốn Người Cùng Lên
Chương 42
Chương 42: Nói Cho Ngươi Một Bí Mật Lớn
Chương 43
Chương 43: Hỉ Nộ Vô Thường
Chương 44
Chương 44: Đánh Bạc
Chương 45
Chương 45: Dám Tranh Nhà Vệ Sinh Với Ta ...
Chương 46
Chương 46: Bồ Câu Liệu Có Bị Lạc Đường?
Chương 47
Chương 47: Đại Tần Cần Các Ngươi
Chương 48
Chương 48: Sát Khí
Chương 49
Chương 49: Dám Đả Thương Nữ Nhân Của Bổn Vương.
Chương 50
Chương 50: Nữ Nhân, Ngươi Vừa Lòng Chứ?
Chương 51
Chương 51: Hai Dấu Chân
Chương 52
Chương 52: Nhường Mẫu Sư Tử
Chương 53
Chương 53: Quả Nhiên Có Chút Khác Biệt
Chương 54
Chương 54
Chương 55
Chương 55
Chương 56
Chương 56
Chương 57
Chương 57
Chương 58
Chương 58
Chương 59
Chương 59
Chương 60
Chương 60
Chương 61
Chương 61
Chương 62
Chương 62
Chương 63
Chương 63
Chương 64
Chương 64
Chương 65
Chương 65
Chương 66
Chương 66
Chương 67
Chương 67
Chương 68
Chương 68
Chương 69
Chương 69
Chương 70
Chương 70
Chương 71
Chương 72: Thiên Y Vô Phùng
Chương 72
Chương 72: Ái Mộ
Chương 73
Chương 73: Cái Gì Vậy?
Chương 74
Chương 74: Cưỡng Hôn
Chương 75
Chương 75: Ngươi Là Người Của Ta
Chương 76
Chương 76: Viên Phòng Cần Có Tư Tưởng
Chương 77
Chương 78
Chương 78: Ở Riêng
Chương 79
Chương 79: Sơn Thần
Chương 80
Chương 80: Nửa Đêm Nhìn Trăng Rơi Lệ
Chương 81
Chương 81: Thiếu Niên Nhiều Chuyện
Chương 82
Chương 82: Chú Ngựa U Buồn
Chương 83
Chương 83: Giới Thiệu Cho Ngươi Một Cô Nương ...
Chương 84
Chương 84: Thế Giới Này Thật Nhiều Huyền Ảo
Chương 85
Chương 85: Là Một Đám Sói
Chương 86
Chương 86: Lão Ngoan Đồng
Chương 87
Chương 87: Thần Ơi, Giáng Thiên Lôi Xuống Đi
Chương 88
Chương 88: Ba Nam Nhân
Chương 89
Chương 89: Nhịn
Chương 90
Chương 90: Dã Tâm, Không Nhỏ!
Chương 91
Chương 91: Bị Kẻ Lỗ Mãng Khinh Thường
Chương 92
Chương 92: Phù Dung Chết Tiệt
Chương 93
Chương 93: Tan Vỡ A
Chương 94
Chương 94: Vương Gia Người Ở Dưới
Chương 95
Chương 95: Người Sáng Mắt Không Nói Tiếng Lóng ...
Chương 96
Chương 96: Hợp Tác
Chương 97
Chương 97: Sư Phụ, Có Chuyện Cho Người
Chương 98
Chương 98: Chuyện Đêm
Chương 99
Chương 99: Đến Đông Sở
Chương 100
Chương 101
Chương 101: Trận Chiến Đầu Tiên
Chương 102
Chương 102: Khắc Tinh, Ôn Tinh, Sao Chổi
Chương 103
Chương 103: Tiên Phát Chết
Chương 104
Chương 104: Bí Mật Của Lãnh Hạ
Chương 105
Chương 105: Nỗi Khổ Của Gia
Chương 106
Chương 106: Chế Tạo Bom
Chương 107
Chương 107: Cục Cưng Của Ta
Chương 108
Chương 108: Mẫu Tử Sẽ Khóc
Chương 109
Chương 109: Ọe ...
Chương 110
Chương 110: Cho Dù Là Địa Ngục Cũng Cùng Đến
Chương 111
Chương 111: Bão Tố
Chương 112
Chương 112: Chiến Trường Của Hai Người
Chương 113
Chương 113: Ta Không Phải Người Của Thế Giới Này
Chương 114
Chương 114: Rốt Cuộc Cũng Ra Ngoài
Chương 115
Chương 115: Kẻ Ăn Quỵt Cơm
Chương 116
Chương 116: Cô Nương Xinh Đẹp, Gả Cho Ta Nhé!
Chương 117
Chương 117: Tiêu Phượng, Chờ Ta!
Chương 118
Chương 118: Tiên Hạ Thủ Vi Cường
Chương 119
Chương 119: Sắp Sinh
Chương 120
Chương 120: Vì Tiểu Lãnh Hạ Của Lão Tử
Chương 121
Chương 121: Ta Muốn Tòa Thành Này
Chương 122
Chương 122: Lãnh Hạ Dương Oai
Chương 123
Chương 123: Nữ Nhân Thì Làm Sao
Chương 124
Chương 124: Tề Tụ Cách Căn Thành
Chương 125
Chương 125: Chiến Tiểu Quai
Chương 126
Chương 126: Liệt Vương Vạn Tuế
Chương 127
Chương 127: Mộ Đại Thần Y, Tức Giận
Chương 128
Chương 128: Lãnh Hạ Ở Trên, Mộ Nhi Ở Dưới...
Chương 129
Chương 129: Chiến Bắc Liệt Tới
Chương 130
Chương 130: Lương Đô
Chương 131
Chương 131: Khách Đến
Chương 132
Chương 132: Nhặt Được Một Tiện Nghi Lớn
Chương 133
Chương 133: Ác Mộng Của Mộ Nhị
Chương 134
Chương 134: Gặp Lại Lão Ngoan Đồng
Chương 135
Chương 135: Hậu Nhân Phù Thành
Chương 136
Chương 136: Vương Gia, Mau Đến
Chương 137
Chương 137: Đường Làng Bộ Thiền Hoàng Tước Tại Hại
Chương 138
Chương 138: Ngô Hoàng Vạn Tuế Vạn Vạn Tuế
Chương 139
Chương 139: Liệt Vương Yết Kiến
Chương 140
Chương 140: Ngươi Nha Nếu Không Lui Binh
Chương 141
Chương 141: Mau Quay Về A
Chương 142
Chương 142: Chém Đầu
Chương 143
Chương 143: Sắp Sinh
Chương 144
Chương 144: Tiểu Bất Điểm Ra Đời
Chương 145
Chương 145: Trường An, Lâu Ngày Không Gặp
Chương 146
Chương 146: Trở Lại Trường An
Chương 147
Chương 147: Bị Ném
Chương 148
Chương 148: Thê Nô Tụ Tập
Chương 149
Chương 149: Tàn Sát Lẫn Nhau
Chương 150
Chương 150: Ta Tin Nàng, Nàng Tin Ta
Chương 151
Chương 151: Năm Mới, Lễ Chọn Đồ Vật Đoán Tương Lai
Chương 152
Chương 152: Đoạn Đường Vui Vẻ
Chương 153
Chương 153: Lễ Vật
Chương 154
Chương 154: Con Hát Trời Sinh
Chương 155
Chương 155: Mục Đích Không Rõ
Chương 156
Chương 156: Thai Tiếp Theo
Chương 157
Chương 157
Chương 158
Chương 158: Ba Năm Sau
Chương 159
Chương 159: Đại Hôn Của Bắc Việt
Chương 160
Chương 160: Hai Cha Con
Chương 161
Chương 161: Mẫu Thân Kinh Hỉ
Chương 162
Chương 162: Nam Phẫn Nữ Trang
Chương 163
Chương 163: Đại Hội Mỹ Nam
Chương 164
Chương 164: Xúc Động Ma Quỷ
Chương 165
Chương 165: Tiểu Quỷ Phát Uy
Chương 166
Chương 166: Nhìn Lầm
Chương 167
Chương 167: Lại Có
Chương 168
Chương 168: Khiếu Thẩm Mỹ Vặn Vẹo
Chương 169
Chương 169: Lãnh Hạ, Trâu Bò
Chương 170
Chương 170: Thua Không Hối
Chương 171
Chương 171: Kề Vai Chiến Đấu
Chương 172
Chương 172: Trước Có Sói, Sau Có Hổ
Chương 173
Chương 173: Lại Một Lần Nữa, Vang Danh Thiên Hạ
Chương 174
Chương 174: Nghèo
Chương 175
Chương 175: Phu Thê Trâu Bò
Chương 176
Chương 176: Vùng Đất Không Ai Quản
Chương 177
Chương 177: Tức Phụ Nhớ Ta Sao
Chương 178
Chương 178: Thành Chủ Đương Nhiệm
Chương 179
Chương 179: Có Là Hổ Cũng Phải Nằm Sấp Xuống Cho Ta
Chương 180
Chương 180: Ranh Giới Sống Chết
Chương 181
Chương 181: Cùng Tiến Cùng Lùi Với Liệt Vương
Chương 182
Chương 182: Niềm Tin Của Hắn
Chương 183
Chương 183: Rời Đi
Chương 184
Chương 184: Bí Mật Của Hai Cha Con
Chương 185
Chương 185: Tiểu Lãnh Hạ Ra Đời
Chương 186
Chương 186: Tiểu Ca Dao
Chương 187
Chương 187: Kim Thiền Thoát Xác
Chương 188
Chương 188: Cướp Con Gái
Chương 189
Chương 189: Tính Phúc Của Lão Tử
Chương 190
Chương 190: Ba Đôi Phu Thê Chiến Gia
Chương 191

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Độc Sủng Cuồng Phi
Chương 157

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 157
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...