Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Độc Sủng Cuồng Phi – Chương 149

Độc Sủng Cuồng Phi

Tác giả: Hạ Lan Mẫn Nguyệt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thích khách chạy trốn, Chu Phúc bị đ//â//m, tất cả chỉ xảy ra trong chớp mắt!

Khuôn mặt lạnh lẽo, Lãnh Hạ lập tức xông ra ngoài đuổi theo hắn ta.

"Mộ Nhị!" Cũng trong lúc đó, Chiến Bắc Liệt hét lớn một tiếng, gọi Mộ Nhị cứu sống Chu Phúc rồi cũng đuổi theo Lãnh Hạ.

"A ——"

Trước cửa Liệt Vương phủ, đến giờ nha hoàn mới có phản ứng, nhìn Đại tổng quản trong vũng máu, rồi nhìn về phía thích khách cướp tiểu chủ tử rồi chạy trốn, không khỏi hoảng sợ thét chói tai, ngoài cửa bách tính hoảng hốt chạy khắp nơi, vô cùng hỗn loạn.

Đám người Chung Thương nghe thấy tiếng kêu nên chạy đến, vừa thấy tình hình liền sa sầm mặt xuống, không nói hai lời lập tức đuổi theo thích khách.

Thích khách toàn thân hắc y, chạy như bay về phía tây, Lãnh Hạ đuổi sát ở phía sau, môi nàng mím chặt, hai mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm hắn, càng ngày càng gần thích khách.

Ngọc thủ giơ lên.........

Vút!

Một ám tiễn xé gió lao vút đi, sắc nhọn đ//â//m thẳng vào lưng thích khách!

Phụt!

Thích khách lảo đảo phụt ra một ngụm máu, nhưng không ngừng bước chút nào, mà còn nhanh hơn vài phần.

Ngay lúc Lãnh Hạ chuẩn bị bắn ra một mũi ám tiễn nữa, con ngươi chợt co rụt lại!

Chỉ thấy thích khách ở phía trước vừa chạy vừa giơ tiểu bất điểm trong tay lên, nó như một chú mèo con bị giơ lên không thương tiếc.

Rất rõ ràng, đây là uy hiếp!

Chỉ cần nàng có bất cứ hành động nào nữa, con trai nàng sẽ phải chôn cùng hắn!

Đứa bé nho nhỏ liếc nhìn xung quanh rất hào hứng, không hề biết đang xảy ra chuyện gì mà cứ cười vui vẻ.

Tiếng cười kia, như một mũi tên ghim thẳng vào tim Lãnh Hạ, khiến nàng đột ngột dừng chân.

Đúng lúc này!

Hàn quang lóe lên, lạnh lẽo như ánh trăng sắc nhọn, mũi kiếm sắc bén đ//â//m thẳng về phía Lãnh Hạ!

Đột nhiên phát sinh biến cố, Lãnh Hạ cứ như không hề phát hiện ra thanh kiếm kia, không thấy hắc y nhân xuất hiện ở bốn phương tám hướng, không thấy sát khí mãnh liệt ở khắp nơi, nàng chỉ nhìn chằm chằm bóng hình nho nhỏ ở giữa không trung kia, trong đầu nổ vang, chỉ có tiếng cười của con trai.

Thanh kiếm kia suýt thì đ//â//m vào ngực Lãnh Hạ......

Cạch!

Một thanh trọng kiếm cản mũi kiếm kia lại, xoay cổ tay một cái, thanh kiếm kia bị bắn ngược lại đ//â//m vào ngực hắc y nhân kia!

Máu tươi phun đầy mặt và cổ Lãnh Hạ nhưng nàng lại như không hề phát hiện, hai mắt đờ đẫn nhìn bóng hình càng ngày càng xa kia, trong đầu trống rỗng, chỉ còn lại khuôn mặt tươi cười của con như ẩn như hiện trước mắt.

"Lãnh Hạ!" Một tiếng hét lớn vang lên.

Chiến Bắc Liệt cầm lấy tay Lãnh Hạ đang đứng ngơ ngác dù đang bị mai phục khắp nơi, trong lòng vô cùng hoảng sợ, vừa rồi nếu hắn không tới kịp, mẫu sư tử đã mất mạng.

Tiếng gầm giận dữ này còn chứa cả kinh sợ bi thương, khiến nàng giật mình phục hồi tinh thần.

Đang muốn đuổi theo thì lại có vô số bóng đen bao vây chặn hai người lại, nàng và Chiến Bắc Liệt cùng phi thân lên giao chiến với hàng loạt hắc y nhân.

Trên đường cái thành Trường An, dân chúng thấy những hắc y nhân này liền sợ hãi chạy toán loạn, tiếng thét chói tai, tiếng bước chân, tiếng va chạm, cực kỳ hỗn loạn.

Ở phía xa, thích khách bỗng nhiên quay đầu lại, nhìn những hắc y nhân đột nhiên xuất hiện, trong mắt hiện lên một tia không giải thích được, ngay sau đó, hắn giơ đứa bé lên cao rồi cười to càn rỡ, khóe miệng chảy đầy máu, trên khuôn mặt xa lạ hiện ra vẻ đập nồi dìm thuyền dữ tợn điên cuồng.

Rồi hắn lập tức dừng cười, hai mắt đầy tơ máu nhìn hai người đang đấu với một đám hắc y nhân, khóe môi khẽ cong lên rồi phi thân rời đi.

Lãnh Hạ và Chiến Bắc Liệt gắt gao nhìn chằm chằm bóng dáng càng ngày càng xa kia, động tác càng ngày càng nhanh độc ác, chiến đấu kịch liệt trong vòng vây của hắc y nhân.

Đám người kia cũng không chỉ là ngăn cản hai người truy đuổi thích khách, mà là thật sự muốn mạng của hai người.

Lãnh Hạ gần như điên rồi, phát tiết hết kinh sợ trên những người này, sát khí điên cuồng tản ra khắp nơi, từng chiêu đoạt mệnh!

Ra tay cực nhanh, tàn nhẫn, độc ác, người thấy người sợ, hồn phi phách tán.

Những cánh tay cánh chân bay trên không trung, máu tươi văng khắp nơi........

Lúc đám người Chung Thương dẫn thị vệ chạy đến thì nhìn thấy nàng đang đứng giữa một vùng đất đầy máu tươi và thi thể, bạch y đã bị máu tươi nhuộm đỏ, trên mặt đầy vết máu đỏ thẫm cực kỳ dữ tợn, đáy mắt đen kịt như đêm tối âm trầm không thấy đáy.

Lãnh Hạ như vậy đừng nói là bọn họ, ngay cả Chiến Bắc Liệt cũng chưa từng thấy qua.

Gió lạnh gào thét thổi mùi máu tanh đi, nàng như La Sát đứng đó, khoảng không gian xung quanh hóa thành chiến trường đẫm máu, yêu ma quỷ quái đều giãy dụa dưới sát khí nồng đậm kia.

Vĩnh viễn không được siêu sinh!

Một lát sau, Chiến Bắc Liệt chậm rãi bước lên, dưới sự bình tĩnh trong đôi mắt hắn là cái rét lạnh và u ám, hắn ôm Lãnh Hạ vào lòng, ôm nàng thật chặt, truyền cho nàng sự ấm áp yên lòng, nói từng chữ một: "Con sẽ bình an trở về, ta thề!"

Một giọt lệ trong suốt chảy xuống, Lãnh Hạ nhắm mắt lại, vùi mặt vào ngực hắn, trịnh trọng gật đầu.

==

Màn đêm buông xuống, bầu trời thành Trường An bị phủ đầy mây đen, không khí đầy áp lực tràn ngập khắp thành, còn chưa đến giờ cấm ra đường nhưng trên đường đã chẳng còn ai.

Cửa thành bị phong tỏa hoàn toàn, thị vệ gác cổng nhiều hơn gấp mười lần, đừng nói là người, một con ruồi cũng không bay ra được.

Tiếng bước chân nặng nề vang lên không ngừng nghỉ, không chỉ thị vệ của Liệt vương phủ, ngay cả thị vệ trong cung cũng được điều động, nghiêm mật lục soát từng nhà, chỉ cần có điều kỳ lại, dù là nguyên nhân gì, bắt lại trước rồi tính sau.

Cấm vệ quân tìm ở tất cả các ngõ ngách trong và ngoài thành, không bỏ qua bất kỳ chỗ nào, dù có quật ba thước đất lên cũng phải tìm được Tiểu Vương gia.

Dịch quán Đông Sở bị bao vây, thị vệ lạnh lùng gác ngoài cửa, chỉ cần có người muốn rời đi liền trở thành oan hồn dưới lưỡi kiếm, làm đám sứ giả Đông Sở ở bên trong sợ trắng bệch cả mặt, run rẩy không dám động đậy.

Lúc Lãnh Hạ và Chiến Bắc Liệt bước vào, sứ giả vội vàng quỳ xuống đất, lắp bắp nói: "Vệ Hoàng, Liệt Vương gia........ Tiểu thần không làm a!"

Nhìn hai người này sát khí khắp người, sứ giả sợ đến vỡ mật, sợ hãi nói: "Tiểu thần chỉ đưa Quốc thư...... Thật sự không làm....... Tiểu thần không dám a!"

Chiến Bắc Liệt đá cho hắn một cước, cúi người xuống, bước tới gần hắn lạnh lùng hỏi: "Trong đoàn sứ giả thiếu ai?"

Hai người có thể chắc chắn thích khách kia là người trong đoàn sứ giả, lúc đó trên Kim Loan điện trừ bọn họ ra thì là triều thần Đại Tần, mà ở trên đường thành Trường An, lúc thích khách kia quay đầu lại, dù vẻ mặt dữ tợn đầy máu nhưng Lãnh Hạ vẫn có thể nhận ra, là một thị vệ trong đoàn sứ giả.

Sứ giả quay đầu lại, nhìn cẩn thận một vòng rồi bỗng cả kinh hô lên: "Thiếu một! Thiếu thị vệ Trần Quảng!"

Trần Quảng.........

Lãnh Hạ và Chiến Bắc Liệt thử nghĩ ngợi một lúc nhưng hoàn toàn không có ấn tượng với cái tên này.

Hơn nữa hôm nay dáng vẻ của người kia, hai người hoàn toàn xa lạ, nếu không phải hận ý trong mắt hắn quá rõ ràng, chỉ hận không thể xé xác hai người thì bọn họ sẽ cho rằng, người này chẳng qua là bị người sai khiến.

Chiến Bắc Liệt cau mày, túm cổ áo tên sứ giả lên trầm giọng hỏi: "Trần Quảng, trước và sau lúc đi có gì khác không?"

Sứ giả quay về đằng sau hét lên: "Nói nhanh, Trần Quảng kia có gì khác biệt, việc lớn quan trọng, mau nói rõ cho Liệt Vương!"

Lúc này, Chiến Bắc Liệt và Lãnh Hạ nóng lòng, sứ giả cũng nóng lòng, hắn ở Đông Sở cũng coi như là một nửa tâm phúc của Đông Phương Nhuận, lần này đi sứ, từng được thái giám thiếp thân của Đông Phương Nhuận dặn dò phải hòa nhã lễ độ. Theo hắn suy đoán, chuyện quan trọng sau lễ đăng cơ có lẽ chính là hiệp nghị hòa bình!

Nhưng bây giờ, không chỉ bị hoài nghi là bắt cóc con trai của Liệt Vương, nếu không tốt thì mạng nhỏ cũng mất.........

Sứ giả không chút nghi ngờ, chỉ cần có vấn đề gì xảy ra, hai sát thần này chắc chắn sẽ giết bọn họ không chớp mắt!

Một lát sau, một nam tử run rẩy bước lên, cũng mặc trang phục của thị vệ đáp lời: "Bẩm Liệt Vương, trước kia Trần Quảng cùng phiên trực với tiểu nhân, từ trước đến giờ hắn đều thật thà, đối xử tốt với mọi người, nhưng trên đường đi sứ lại thay đổi rất nhiều, ít tiếp xúc với mọi người, thậm chí lúc nói chuyện cũng chỉ đáp lại một hai chữ....."

Lãnh Hạ và Chiến Bắc Liệt liếc nhau, đáp án rất rõ ràng, người kia, dịch dung!

Hắn dịch dung thành Trần Quảng, đi theo đoàn sứ giả tới Đại Tần, tìm cơ hội đối phó hai người..........

Suy đoán này, được chứng thực khi về đến Liệt Vương phủ.

Chu Phúc bị đ//â//m một kiếm vào lưng, vốn là mất mạng, nhưng được cứu trị kịp thời, Chiến Bắc Liệt hét lớn làm Mộ Nhị nhận ra việc cấp bách nên khó mà được nhanh nhẹn một lần, nhanh chóng chữa trị cho Chu Phúc, sau một canh giờ, may mắn bảo vệ được mạng nhỏ.

Chu Phúc thấp thỏm trong lòng, cực kỳ hổ thẹn, lúc tỉnh lại liền túm lấy tay Mộ Nhị.

Mộ Đại thần y hít sâu một hơi, cau mày thật chặt, cố gắng đè nén xúc động hất tay ông ra, để Chu Phúc cầm lấy tay hắn, thều thào nói: "Người kia.... dịch...... dịch dung......"

Lãnh Hạ và Chiến Bắc Liệt từ lúc phát hiện con bị bắt đều đuổi theo không ngừng, nên cách thích khách khá xa, mà Chu Phúc thì nhìn tận mắt lúc hắn cướp tiểu chủ tử đi, ông đã làm tổng quản ở Vương phủ mấy chục năm, nhãn lực không hề tầm thường, liếc nhìn gần thì thấy mặt hắn cứng ngắc, giống như là đeo mặt nạ.

Hắn nói xong câu này lại hôn mê.

Mộ Nhị mím môi nhìn cánh tay bị Chu Phúc túm chặt, muốn rút ra lại không rút được.

Hắn ngơ ngác nhìn cổ tay đang bị Chu Phúc nắm chặt, nghiêng đầu suy nghĩ trong chốc lát, bệnh sạch sẽ lại phát tác nên lập tức ném luôn cái gì đó gọi là y đức, phất tay một cái cách không điểm huyệt Chu Phúc làm tay ông buông thõng xuống.

Mộ Đại thần y hài lòng gật đầu, xoay người, cứng ngắc bước ra ngoài.

Ngoài cửa, Chiến Bắc Liệt và Lãnh Hạ vừa về, Mộ Nhị ngơ ngác đứng trước mặt hai người, phun ra từng chữ: "Dịch dung."

Lãnh Hạ cau mày gật đầu, điều này giống như họ phỏng đoán, giờ nàng không quan tâm đến thân phận của thích khách mà là...

Tiểu bất điểm bị bắt đi đã mấy canh giờ rồi, thích khách kia chắc chắn sẽ không tốt bụng mà cho nó ăn, nhất là người kia căm hận hai người như thế, không biết..........

Lãnh Hạ không dám nghĩ tiếp, nhắm mắt lại thật chặt, dù nàng là Sát thủ chi vương, là Đại Tần Liệt Vương phi, là Tây Vệ Nữ hoàng, nhưng giờ đây, nàng chỉ là một mẫu thân, một người mẫu thân bất lực khi con trai bị bắt đi.

Chiến Bắc Liệt ôm lấy nàng, nhẹ nhàng vỗ về: "Sẽ quay về."

Mộ Nhị ở đối diện ngơ ngác nhìn hai người, hơi cau mày, nhớ tới tiểu quỷ bắt hắn làm mũi heo cả một buổi chiều kia, một lúc sau mới chậm chạp nói: "Sẽ."

Lăng Tử này bây giờ cũng học được cách quan tâm người khác, Lãnh Hạ gật đầu, nở nụ cười nhẹ.

Con ngươi của Mộ Đại thần y lóe lóe sáng, cánh mi hơi run rẩy, có vài phần ngượng ngùng, vài phần xấu hổ, hai má ửng đỏ, điểm mũi chân một cái!

Biến mất!

Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng bước chân, Chung Thương xông vào, thở gấp nói: "Gia, Vương phi, không nhận ra được thân phận của đám hắc y nhân kia, nhưng dựa vào phục trang thì là cùng một nhóm với đám người gặp trên đường về Đại Tần."

Chiến Bắc Liệt khẽ cong lên một độ cong tàn nhẫn, thâm trầm nói: "Đám người Niên gia đó?"

"Phải, là tử sĩ do Niên gia mang tới." Trong mắt Chung Thương cũng ngập đầy sát khí: "Nhưng nếu người Niên gia muốn giết Vương phi thì không cần thiết phải bắt tiểu chủ tử, hơn nữa nhìn cách người kia trực tiếp bắt lấy tiểu chủ tử ở cửa Vương phủ thì không giống như đã mưu tính trước."

Lãnh Hạ lạnh lùng cười, giải thích: "Vì họ không phải cùng một nhóm người."

Khi thấy đám hắc y nhân kia xuất hiện, trong mắt thích khách hiện lên tia khó hiểu, không phải hắn giả vờ nên là do hắn cũng không ngờ lại có một nhóm hắc y nhân xông tới chặn đường, vô cùng có khả năng, tử sĩ của Niên gia vẫn mai phục ở bên ngoài, đợi cơ hội, mà thích khách đột nhiên xuất hiện, ôm con đi, nàng và Chiến Bắc Liệt kinh hoảng đuổi theo khiến tử sĩ có cơ hội hạ thủ, cũng vừa kịp để thích khách kia có cơ hội chạy trốn.

Dù nói thế nào thì nếu đám tử sĩ này không đột nhiên xuất hiện thì nàng và Chiến Bắc Liệt cũng sẽ không mất dấu người kia.

Trong mắt Lãnh Hạ ngập đầy lệ khí, Niên gia, còn có người đứng sau Niên gia.....

Thù này, với các ngươi, ta sẽ........

Từ từ tính!

==

Hôm sau, thành Trường An vẫn u ám như trước, mưa làm không khí càng thêm áp lực.

Tìm kiếm suốt một đêm mà không có chút manh mối nào, thích khách bị trọng thương, lần theo vết máu đến ngoại ô thành Trường An thì mất dấu.

Mà trong rừng rậm ở ngoại ô thì có rất nhiều nơi để ẩn núp, muốn lục soát thì phải có thời gian, Lãnh Hạ và Chiến Bắc Liệt không ngủ suốt cả đêm, hai người mở to mắt đợi trời sáng, thời gian càng trôi đi, trong lòng càng hoảng loạn, thích khách có thể chờ, bọn họ có thể chờ, nhưng con trai mới được hai tháng không được ăn không được uống thì không chờ nổi!

Bộp!

Tiêu Phượng đấm mạnh xuống mặt bàn, chửi ầm lên: "Đừng để lão nương biết là ai làm, nhất định lão nương sẽ thiên đao vạn quả tên khốn kiếp ấy!"

Chiến Bắc Diễn nắm lấy tay nàng, nhẹ nhàng xoa, tuy mặt vẫn cười nhưng trong mắt cũng đầy lo lắng, sát khí cũng không ít hơn Tiêu Phượng là bao: "Các ngươi không nghĩ được là có thâm cừu đại hận với ai sao?"

Lãnh Hạ nhắm mắt lại, không nói.

Kẻ thù của nàng và Chiến Bắc Liệt có thể nói là vô số, ở vị trí này sẽ có các dạng kẻ thù, như Chiến Bắc Liệt vậy, một đời Chiến thần chém giết trên chiến trường, nói là giết mấy trăm vạn người cũng không quá, mà nàng, lúc tiến hành khoa cử, liên tiếp chém mười một người.........

Hai người như vậy, kẻ thù vô số, muốn tìm một người quả thật như mò kim đáy bể.

Trên tay truyền đến một xúc cảm mềm mại, Lãnh Hạ mở mắt ra thì thấy Chiến Tiểu Quai đang đứng trước mặt nàng, tiểu băng sơn này giờ không hề tản ra lãnh ý, hạnh mâu giống hệt Tiêu Phượng đang chăm chú nhìn nàng, bàn tay mềm mại đang phủ lên tay nàng.

Lãnh Hạ khẽ cong khóe môi, sờ sờ đầu nó.

"Có phải là người của Đông Sở không?" Chiến Bắc Việt vò đầu bứt tai, buồn bực nói: "Người nọ dịch dung thành thị vệ Đông Sở, có phải là do Đông Phương Nhuận phái đến không?"

Chiến Bắc Liệt lắc đầu, nói chắc chắn: "Không phải là hắn, theo ta đoán, lần này Đông Phương Nhuận mời tam quốc tới dự lễ, chắc là vì còn muốn đàm phán hoà bình, Đông Sở và Bắc Yến vừa trải qua một hồi đại chiến, rất cần nghỉ ngơi lấy lại sức, lúc này, long ỷ hắn còn chưa ngồi, sẽ không làm ra chuyện hủy tương lai của mình như thế, nếu như......."

Hắn dừng lại một chút, không muốn nói ra khả năng khiến hắn và Lãnh Hạ đau đớn đến xé lòng kia, nói tiếp: "Đại Tần và Tây Vệ, cũng sẽ không bỏ qua!"

"Cái này cũng không phải, cái kia cũng không phải!" Niên Tiểu Đao đá bay ghế ngồi, dọa Tiểu Tiêm đỏ hốc mắt, òa khóc.

Chiến Bắc Việt lập tức nhảy lên, muốn dạy dỗ nữ nhân như lưu manh này nhưng nghĩ một lúc rồi quyết định bỏ qua, chạy đi dỗ con gái.

Nếu làm không tốt thì sẽ bị dạy dỗ lại, rất phiền phức!

Hắn dạy dỗ Tiểu Thái Bản bằng miệng, nhưng Tiểu Thái Bản dạy dỗ hắn bằng nghiên mực!

Đúng lúc này, Chung Thương lao tới, túm một tên ăn mày ném vào phòng, lấy một miếng vải điều ra, nôn nóng nói: "Gia, hắn ta đưa đồ tới."

Tên ăn mày mới bảy tám tuổi, thấy Chiến Bắc Liệt liền nhào tới nắm một góc y bào của hắn, khóc lớn: "Vương gia a, tiểu nhân không biết gì cả, tiểu nhân chỉ nhận bạc của nam nhân kia rồi đưa thư tới thôi!"

Chiến Bắc Liệt cầm mảnh vải, hai tay siết chặt, đây chính là tã lót của tiểu bất điểm hôm ấy!

Mà trên vải, có bốn chữ to viết bằng máu tươi, ẩn chứa sát khí không hề che giấu, đập thẳng vào mắt.

Rừng rậm ngoại ô!

Hắn cố đè nén sự hoảng loạn trong lòng, xách tên ăn mày dậy rít lên: "Nói rõ."

Tên ăn mày bị sát khí làm hoảng sợ, rum rẩy nói hết: "Tiểu nhân ở trong một ngôi miếu đổ nát ngoài ngoại ô, sáng sớm hôm nay, có một nam nhân toàn thân đầy máu, nhìn như sắp chết đưa thứ này cho ta, rồi đưa bạc, ta nói muốn dẫn hắn vào thành khám nhưng hắn nói không cần, hắn cũng sống không được bao lâu nữa, chỉ cần giao thứ này cho thị vệ trông thành, bạc sẽ là cuả ta."

Hắn lấy hai nén bạc ra để chứng minh.

Chung Thương gật đầu nói: "Gia, tên này đưa vải xong liền bỏ chạy, thị vệ thấy bất thường nên bắt lại, nghĩ là có liên quan đến tiểu chủ tử nên đưa tới vương phủ."

Lãnh Hạ đứng lên hỏi: "Rừng rậm ở đâu?"

Tên ăn mày kia suy nghĩ một chút rồi lắc đầu: "Hắn ta chưa nói."

Chiến Bắc Liệt và Lãnh Hạ không trì hoãn nữa, bước nhanh ra ngoài rồi huýet sáo gọi Điện Xế, Phong Trì, nhảy lên lưng ngựa, phi đi như bay.

Hai người hành động cực nhanh, đám người Chiến Bắc Diễn ở phía sau sửng sốt, mau chóng đuổi theo.

Phong Trì Điện Xế phi nước đại đến mức tối đa, gió lạnh thấu xương như cắt da cắt thịt nhưng hai người không quan tâm, người nọ chỉ nói ở rừng rậm ngoại ô, nhưng rừng rậm lớn như vậy, mà lại không nói rõ là chỗ nào, nếu không phải muốn bọn họ tìm kiếm thì chính là có thâm ý khác.

Rừng rậm ngoại ô......

Trong lòng suy nghĩ bốn chữ này, luôn cảm thấy có cái gì đó chợt lóe lên trong đầu.

Thích khách cướp cục cưng rồi chạy về phía tây, dọc đường bị họ đuổi kịp nhưng vẫn không đổi hướng mà cố chấp đi đến rừng rậm ngoại ô........

"Là hắn!"

Hai người không hẹn mà cùng thốt lên, đã nghĩ ra thân phận của người kia.

Rừng rậm ngoại ô ở ngay trước mắt, ghìm cương ngựa lại, Lãnh Hạ và Chiến Bắc Liệt xuống ngựa, đi sâu vào trong.

Đi tới đích, hai người dừng bước.

Chiến Bắc Liệt nói to: "Phương Nghĩa, chúng ta tới rồi!"

Vài con quạ đen bị Chiến Bắc Liệt làm giật mình bay toán loạn.

Một nam nhân chậm rãi bước ra từ sau một gốc cây to, trước ngực thấm đẫm máu, một mũi ám tiễn xuyên từ lưng lên, trong tay đang cắm tiểu bất điểm.

Lãnh Hạ và Chiến Bắc Liệt đều vội vàng khi thấy con, hai người nhìn tiểu bất điểm, sau khi xác định nó bị điểm huyệt ngủ mới thở phào nhẹ nhõm.

Nam nhân nghiến răng nghiến lợi nhìn hai người, hận ý ngập trời giật mặt nạ ra, cười nhạt: "Liệt Vương và Vệ Hoàng không ngờ vẫn nhớ tiểu nhân."

Người này chính là Phương Nghĩa!

Thủ lĩnh thị vệ của Đông Phương Nhuận, đã từng gặp mặt một lần lúc đối phó mật vệ Đông Sở hoàng thất Kim Lân Vệ, ở đây, lúc hai người mai phục Đông Phương Nhuận, huynh đệ của hắn đã chịu chết chắn kiếm cho Đông Phương Nhuận.

Lần đầu tiên hắn nhìn thấy hai người cũng không hề che giấu hận ý và căm thù, nhưng vì Đông Phương Nhuận ở cạnh, hơn nữa hai người còn hợp tác với chủ tử hắn nên mới cố nhịn.

Lúc này, cơ hội báo thù cho huynh đệ tới!

Chiến Bắc Liệt cũng lạnh lùng cười nhạo: "Nếu ngươi muốn báo thù cho huynh đệ, vốn cũng không hề đáng trách, nhưng bắt có một đứa trẻ mới sinh......"

Hắn vừa nói vừa quan sát đến Phương Nghĩa, người này đúng là không còn sống được bao lâu nữa, vốn là đập nồi dìm thuyền, nay mạng sắp không còn, tuyệt đối sẽ là cá chết lưới rách.

Lúc này, nhất định phải dời đi sự chú ý của hắn, nghĩ biện pháp cứu thằng nhóc kia ra!

Hận ý trong mắt đột nhiên biến mất, biến thành ý cười sảng khoái, Phương Nghĩa nâng tiểu bất điểm lên nhìn một chút rồi chậm rãi nở nụ cười: "Liệt Vương gia, ta chỉ là một thị vệ nho nhỏ, đương nhiên không thể đánh đồng với đại nhân vật như các ngươi, ta muốn......."

Hắn bỗng nhiên cười to vui vẻ, nhưng động đến vết thương nên gập người xuống ho khan, một lúc sau mới ngồi dậy, tàn nhẫn nói: "Các ngươi cũng phải nếm thử mùi vị thống khổ khi mất đi người thân!"

"Ngươi làm như vậy, Đông Phương Nhuận biết không?" Chiến Bắc Liệt ưng mâu đông lại, nói vòng vo.

Nhắc tới Đông Phương Nhuận, trong mắt của hắn thoáng hiện lên vài phần giãy dụa.......

Với sự ăn ý của Lãnh Hạ và Chiến Bắc Liệt, nàng rất hiểu hắn, khi hắn nói chuyện với Phương Nghĩa thì luôn chăm chú tìm cơ hội có thể ra tay, dù sao bây giờ cục cưng cũng đang ở trong tay hắn ta, chỉ một chút xíu nguy hiểm họ cũng không dám thử.

Lúc này, Phương Nghĩa gần như không biết gì, ánh mắt thất thần, chính là cơ hội!

Lãnh Hạ nhanh chóng giơ tay lên, một mũi ám tiễn đột ngột bắn ra, bay về phía yết hầu Phương Nghĩa!

Đúng lúc này, đột nhiên Phương Nghĩa ngẩng đầu, hai mắt đông lại, túm lấy tiểu bất điểm để ở cổ họng mình, trong mắt lóe ra vẻ hưng phấn.

Phượng mâu trợn lên......

Cạch!

Ngay lập tức, một thanh trọng kiếm bay ra, đánh bay ám tiễn đi thật xa.

Phập! Phập!

Trọng kiếm và ám tiễn, đều cắm sâu vào hai thân cây cạnh đó.

Lãnh Hạ lảo đảo, hai chân tê dại, suýt thì không đứng nổi, Chiến Bắc Liệt đỡ nàng, ưng mâu chứa sát khí ngút trời, bắn thẳng về phía Phương Nghĩa đang cười dử tợn, hai tay nổi đầy gân xanh.

Phương Nghĩa nhìn tiểu bất điểm rồi bóp cổ tay lắc đầu: "Để ngươi tự giết con mình mới thoải mái!"

Dứt lời, hắn rút trọng kiếm của Chiến Bắc Liệt, rồi rút trường kiếm của mình ra, vứt xuống trước mặt hai người, cười đắc ý: "Hôm nay tiểu nhân rất có hứng thú nên muốn nhìn xem Tây Vệ Nữ hoàng và Đại Tần Liệt Vương, đôi phu thê tình thâm tự tàn sát lẫn nhau."

Phương Nghĩa nói tiếp: "Nếu như tiểu nhân không xem, không còn hứng thú nữa thì tiểu bất điểm này sẽ như thế nào........"

Hắn giơ tiểu bất điểm lên, thở dài nói: "Tiểu nhân cũng không dám đảm bảo!"

"Đừng!" Tiêu Phượng vừa chạy tới hét lớn một tiếng, hạnh mâu trợn tròn, túm lấy tay Lãnh Hạ, lắc đầu nói: "Đừng a..."

Mọi người không đi nhanh bằng Điện Xế và Phong Trì được nên giờ mới đến, vừa đến đã nghe thấy câu nói phát rồ này, tim như muốn nhảy ra ngoài.

"Tên khốn kiếp!" Niên Tiểu Đao nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn Phương Nghĩa rồi quay đầu lại nhìn Lãnh Hạ và Chiến Bắc Liệt, mặt trắng bệch ra không dám tin: "Hai người các ngươi sẽ không ngốc như thế chứ?"

"Nhất định không......" Chiến Bắc Việt nuốt nước miếng một cái, nói được nửa câu rồi trừng mắt hỏi: "Sẽ không chứ? Đúng không? Nhị ca, Nhị tẩu?"

Mọi người đang căng thẳng còn Phương Nghĩa thì vô cùng hưng phấn, nhưng Chiến Bắc Liệt và Lãnh Hạ lại im lặng.

Một lát sau, Lãnh Hạ nâng mắt lên liếc nhìn Chiến Bắc Liệt, chậm rãi ngồi xổm xuống.......

Nhặt thanh trường kiếm kia lên.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1
Chương 2
Chương 2
Chương 3
Chương 3
Chương 4
Chương 4
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 11: Triều Đình Tranh Luận Kịch Liệt
Chương 12
Chương 12: Liều Mạng Uống Rượu
Chương 13
Chương 13: Mã Vương
Chương 14
Chương 14: Bạc
Chương 15
Chương 15: Sòng Bạc Thẳng Tiến
Chương 16
Chương 16: Tử Thần Đến
Chương 17
Chương 17: Bưu Hãn Vô Cùng
Chương 18
Chương 18: Nói Điều Kiện, Theo Ta
Chương 19
Chương 19: So Đổ Thuật
Chương 20
Chương 20: Kẻ Cười Sau Cùng Mới Là Kẻ Thắng
Chương 21
Chương 21: Trời Sinh Một Đôi
Chương 22
Chương 22: Hâm Mộ, Đố Kỵ Cuối Cùng Thù Hận.
Chương 23
Chương 23: Chiến Bắc Liệt Tới Thanh Lâu.
Chương 24
Chương 24: Nữ Phẫn Nam Trang.
Chương 25
Chương 25: Ngươi Đến Đây Cho Ta.
Chương 26
Chương 26: Không Có Lời? Có Lời.
Chương 27
Chương 27: Liên Thủ.
Chương 28
Chương 28: Lão Nương Giúp Ngươi.
Chương 29
Chương 29: Khởi Binh Vấn Tội.
Chương 30
Chương 30: Đơn Thuần - Rất Đơn Thuần.
Chương 31
Chương 31: Thôi Miên
Chương 32
Chương 32: Thập Phần Ăn Ý
Chương 33
Chương 33: Uy Phong Chiến Thần
Chương 34
Chương 34: Chiến Lợi Phẩm Của Lão Nương
Chương 35
Chương 35: Chiến Thần ... Không Thể
Chương 36
Chương 36: Người Phụ Nữ Đanh Đá Này Là ...
Chương 37
Chương 37: Tuyệt Đại Phản Công
Chương 38
Chương 38: Mười Hai Thị Thiếp
Chương 39
Chương 39: Không Biết Tự Lượng Sức Mình
Chương 40
Chương 40: Cực Kỳ Bi Thảm
Chương 41
Chương 41: Bốn Người Cùng Lên
Chương 42
Chương 42: Nói Cho Ngươi Một Bí Mật Lớn
Chương 43
Chương 43: Hỉ Nộ Vô Thường
Chương 44
Chương 44: Đánh Bạc
Chương 45
Chương 45: Dám Tranh Nhà Vệ Sinh Với Ta ...
Chương 46
Chương 46: Bồ Câu Liệu Có Bị Lạc Đường?
Chương 47
Chương 47: Đại Tần Cần Các Ngươi
Chương 48
Chương 48: Sát Khí
Chương 49
Chương 49: Dám Đả Thương Nữ Nhân Của Bổn Vương.
Chương 50
Chương 50: Nữ Nhân, Ngươi Vừa Lòng Chứ?
Chương 51
Chương 51: Hai Dấu Chân
Chương 52
Chương 52: Nhường Mẫu Sư Tử
Chương 53
Chương 53: Quả Nhiên Có Chút Khác Biệt
Chương 54
Chương 54
Chương 55
Chương 55
Chương 56
Chương 56
Chương 57
Chương 57
Chương 58
Chương 58
Chương 59
Chương 59
Chương 60
Chương 60
Chương 61
Chương 61
Chương 62
Chương 62
Chương 63
Chương 63
Chương 64
Chương 64
Chương 65
Chương 65
Chương 66
Chương 66
Chương 67
Chương 67
Chương 68
Chương 68
Chương 69
Chương 69
Chương 70
Chương 70
Chương 71
Chương 72: Thiên Y Vô Phùng
Chương 72
Chương 72: Ái Mộ
Chương 73
Chương 73: Cái Gì Vậy?
Chương 74
Chương 74: Cưỡng Hôn
Chương 75
Chương 75: Ngươi Là Người Của Ta
Chương 76
Chương 76: Viên Phòng Cần Có Tư Tưởng
Chương 77
Chương 78
Chương 78: Ở Riêng
Chương 79
Chương 79: Sơn Thần
Chương 80
Chương 80: Nửa Đêm Nhìn Trăng Rơi Lệ
Chương 81
Chương 81: Thiếu Niên Nhiều Chuyện
Chương 82
Chương 82: Chú Ngựa U Buồn
Chương 83
Chương 83: Giới Thiệu Cho Ngươi Một Cô Nương ...
Chương 84
Chương 84: Thế Giới Này Thật Nhiều Huyền Ảo
Chương 85
Chương 85: Là Một Đám Sói
Chương 86
Chương 86: Lão Ngoan Đồng
Chương 87
Chương 87: Thần Ơi, Giáng Thiên Lôi Xuống Đi
Chương 88
Chương 88: Ba Nam Nhân
Chương 89
Chương 89: Nhịn
Chương 90
Chương 90: Dã Tâm, Không Nhỏ!
Chương 91
Chương 91: Bị Kẻ Lỗ Mãng Khinh Thường
Chương 92
Chương 92: Phù Dung Chết Tiệt
Chương 93
Chương 93: Tan Vỡ A
Chương 94
Chương 94: Vương Gia Người Ở Dưới
Chương 95
Chương 95: Người Sáng Mắt Không Nói Tiếng Lóng ...
Chương 96
Chương 96: Hợp Tác
Chương 97
Chương 97: Sư Phụ, Có Chuyện Cho Người
Chương 98
Chương 98: Chuyện Đêm
Chương 99
Chương 99: Đến Đông Sở
Chương 100
Chương 101
Chương 101: Trận Chiến Đầu Tiên
Chương 102
Chương 102: Khắc Tinh, Ôn Tinh, Sao Chổi
Chương 103
Chương 103: Tiên Phát Chết
Chương 104
Chương 104: Bí Mật Của Lãnh Hạ
Chương 105
Chương 105: Nỗi Khổ Của Gia
Chương 106
Chương 106: Chế Tạo Bom
Chương 107
Chương 107: Cục Cưng Của Ta
Chương 108
Chương 108: Mẫu Tử Sẽ Khóc
Chương 109
Chương 109: Ọe ...
Chương 110
Chương 110: Cho Dù Là Địa Ngục Cũng Cùng Đến
Chương 111
Chương 111: Bão Tố
Chương 112
Chương 112: Chiến Trường Của Hai Người
Chương 113
Chương 113: Ta Không Phải Người Của Thế Giới Này
Chương 114
Chương 114: Rốt Cuộc Cũng Ra Ngoài
Chương 115
Chương 115: Kẻ Ăn Quỵt Cơm
Chương 116
Chương 116: Cô Nương Xinh Đẹp, Gả Cho Ta Nhé!
Chương 117
Chương 117: Tiêu Phượng, Chờ Ta!
Chương 118
Chương 118: Tiên Hạ Thủ Vi Cường
Chương 119
Chương 119: Sắp Sinh
Chương 120
Chương 120: Vì Tiểu Lãnh Hạ Của Lão Tử
Chương 121
Chương 121: Ta Muốn Tòa Thành Này
Chương 122
Chương 122: Lãnh Hạ Dương Oai
Chương 123
Chương 123: Nữ Nhân Thì Làm Sao
Chương 124
Chương 124: Tề Tụ Cách Căn Thành
Chương 125
Chương 125: Chiến Tiểu Quai
Chương 126
Chương 126: Liệt Vương Vạn Tuế
Chương 127
Chương 127: Mộ Đại Thần Y, Tức Giận
Chương 128
Chương 128: Lãnh Hạ Ở Trên, Mộ Nhi Ở Dưới...
Chương 129
Chương 129: Chiến Bắc Liệt Tới
Chương 130
Chương 130: Lương Đô
Chương 131
Chương 131: Khách Đến
Chương 132
Chương 132: Nhặt Được Một Tiện Nghi Lớn
Chương 133
Chương 133: Ác Mộng Của Mộ Nhị
Chương 134
Chương 134: Gặp Lại Lão Ngoan Đồng
Chương 135
Chương 135: Hậu Nhân Phù Thành
Chương 136
Chương 136: Vương Gia, Mau Đến
Chương 137
Chương 137: Đường Làng Bộ Thiền Hoàng Tước Tại Hại
Chương 138
Chương 138: Ngô Hoàng Vạn Tuế Vạn Vạn Tuế
Chương 139
Chương 139: Liệt Vương Yết Kiến
Chương 140
Chương 140: Ngươi Nha Nếu Không Lui Binh
Chương 141
Chương 141: Mau Quay Về A
Chương 142
Chương 142: Chém Đầu
Chương 143
Chương 143: Sắp Sinh
Chương 144
Chương 144: Tiểu Bất Điểm Ra Đời
Chương 145
Chương 145: Trường An, Lâu Ngày Không Gặp
Chương 146
Chương 146: Trở Lại Trường An
Chương 147
Chương 147: Bị Ném
Chương 148
Chương 148: Thê Nô Tụ Tập
Chương 149
Chương 149
Chương 150
Chương 150: Ta Tin Nàng, Nàng Tin Ta
Chương 151
Chương 151: Năm Mới, Lễ Chọn Đồ Vật Đoán Tương Lai
Chương 152
Chương 152: Đoạn Đường Vui Vẻ
Chương 153
Chương 153: Lễ Vật
Chương 154
Chương 154: Con Hát Trời Sinh
Chương 155
Chương 155: Mục Đích Không Rõ
Chương 156
Chương 156: Thai Tiếp Theo
Chương 157
Chương 157: Sáu Người Tranh Tài
Chương 158
Chương 158: Ba Năm Sau
Chương 159
Chương 159: Đại Hôn Của Bắc Việt
Chương 160
Chương 160: Hai Cha Con
Chương 161
Chương 161: Mẫu Thân Kinh Hỉ
Chương 162
Chương 162: Nam Phẫn Nữ Trang
Chương 163
Chương 163: Đại Hội Mỹ Nam
Chương 164
Chương 164: Xúc Động Ma Quỷ
Chương 165
Chương 165: Tiểu Quỷ Phát Uy
Chương 166
Chương 166: Nhìn Lầm
Chương 167
Chương 167: Lại Có
Chương 168
Chương 168: Khiếu Thẩm Mỹ Vặn Vẹo
Chương 169
Chương 169: Lãnh Hạ, Trâu Bò
Chương 170
Chương 170: Thua Không Hối
Chương 171
Chương 171: Kề Vai Chiến Đấu
Chương 172
Chương 172: Trước Có Sói, Sau Có Hổ
Chương 173
Chương 173: Lại Một Lần Nữa, Vang Danh Thiên Hạ
Chương 174
Chương 174: Nghèo
Chương 175
Chương 175: Phu Thê Trâu Bò
Chương 176
Chương 176: Vùng Đất Không Ai Quản
Chương 177
Chương 177: Tức Phụ Nhớ Ta Sao
Chương 178
Chương 178: Thành Chủ Đương Nhiệm
Chương 179
Chương 179: Có Là Hổ Cũng Phải Nằm Sấp Xuống Cho Ta
Chương 180
Chương 180: Ranh Giới Sống Chết
Chương 181
Chương 181: Cùng Tiến Cùng Lùi Với Liệt Vương
Chương 182
Chương 182: Niềm Tin Của Hắn
Chương 183
Chương 183: Rời Đi
Chương 184
Chương 184: Bí Mật Của Hai Cha Con
Chương 185
Chương 185: Tiểu Lãnh Hạ Ra Đời
Chương 186
Chương 186: Tiểu Ca Dao
Chương 187
Chương 187: Kim Thiền Thoát Xác
Chương 188
Chương 188: Cướp Con Gái
Chương 189
Chương 189: Tính Phúc Của Lão Tử
Chương 190
Chương 190: Ba Đôi Phu Thê Chiến Gia
Chương 191

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Độc Sủng Cuồng Phi
Chương 149

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 149
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...