Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Độc Sủng Cuồng Phi – Chương 119

Độc Sủng Cuồng Phi

Tác giả: Hạ Lan Mẫn Nguyệt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Tiếp tục tìm.” Lãnh Hạ nói xong lại khôi phục ý chí chiến đấu, đi nhanh về phía trước.

Đột nhiên, nàng ngừng bước, nhìn một tiểu lâu hai tầng ở phía xa.

Ở đây có vô số cửa hàng, mà tiểu lâu này lại trang hoàng xoa xỉ, cũng không có biển hiệu, không nhìn ra là buôn bán cái gì. Chỉ treo hai chiếc đèn lồng rực rỡ trước cửa, bay bay trong tiết đông giá lạnh, chiếu sáng cả một vùng đen tối.

Lãnh Hạ khẽ nhướn mày hỏi: “Đây là chỗ nào?”

Chung Trì nhìn theo ánh mắt nàng, cười cười, giải thích: “Đây là lần đầu tiên Vương phi tới nam bộ Bắc Yến, cho nên không biết. Ở đây có một thương hội cực có danh tiếng, thanh lâu sòng bạc tửu quán,……. họ đều có, mà thương hội này có một đặc điểm, tất cả các cửa hàng đều không treo biển, nếu thấy cửa hàng không có biển này, thì chắc chính là sản nghiệp của thương hội kia rồi.”

“Như vậy thì………….” Lãnh Hạ gật đầu, bước tới cửa hàng đó, vừa đi vừa nói: “Chỉ có vào mới biết được, rốt cuộc là bán cái gì?”

“Cho nên mới nói, lão bản này là một quái nhân!” Chung Trì nhún vai, bĩu môi nói: “Thuộc hạ đã điều tra người này, không có gì đặc biệt, chỉ là một thương nhân, nhưng tính tình có chút cổ quái thôi, chỉ thích làm việc theo sở thích.”

Đi tới gần, trước cửa có hai gã sai vặt tiếp khách, đang đứng nói chuyện phiếm.

Một người trong đó ngáp một cái, hai tay xoa xoa gương mặt nói: “Hôm nay đông lạnh, đúng ra phải ở nhà ôm phụ nữ a!”

Người kia hắt xì một cái, ôm lấy tay áo, khinh bỉ nói: “Đó là mệnh của chúng ta, mệnh khổ! Ngươi nghĩ rằng mình là lão bản sao, lúc nào cũng có nữ nhân nhung nhớ chắc!”

Hắn nói được một nửa liền cười mập mờ: “Nữ nhân kia cũng thật mạnh mẽ, cũng rất chanh chua, lại là một nữ nhân mang thai, mua một tặng một, không công có thêm một đứa trẻ!”

Hai người trừng mắt nhìn nhau rồi cười ha hả.

Bọn họ đứng trước cửa, giọng nói không lớn nhưng Lãnh Hạ đã nghe rõ ràng, nàng và Chung Trì liếc mắt nhìn nhau, bước nhanh lên trước.

Một người trong đó thấy bọn họ, vẻ dung tục trên mặt lập tức trở thành nịnh nọt, tiến lên tiếp đón cúi đầu nói: “Khách quan muốn ở trọ sao?”

Lãnh Hạ nhướn mày một cái, thì ra là quán trọ, nàng gật đầu nói: “Ở trọ!”

Tiểu nhị quan sát hai người một phen, thấy bọn họ mặc y phục thượng thừa, cười tươi như hoa dẫn họ vào trong.

Quán trọ này nhìn từ ngoài thì lớn nhưng bên trong cũng không rộng lắm, trong quán trang hoàng cực kỳ xa hoa, vàng son lộng lẫy, ngay cả cầu thang cũng dát vàng, trên tường có vô số xương thú, giờ này đang có nhiều khách dùng bữa ở dưới tầng, cười cười nói nói cực kỳ náo nhiệt.

“À….” Lãnh Hạ đánh giá chung quanh, tìm bóng dáng muốn tìm trong đám người, giống như vô tình than thở: “Lão bản của các ngươi thâth sự là giàu có.”

Tiểu nhị đứng thẳng lưng lên, có cảm giác tự hào lây: “Lão bản của chúng tiểu nhân không có gì, chỉ có tiền!”

Chung Trì lập tức ôm lấy vai hắn, mập mờ trừng mắt nhìn, cười lưu manh nói: “Không có gì? Sao ta lại nghe nói, lão bản các ngươi có một nữ nhân đanh đá, còn là một…….”

“Phụ nữ có thai!” Tiểu nhị nói tiếp lời, xoa xoa hai tay nói: “Tin tức của khách quan thật linh thông, thường ngày tiểu nhân không dám bàn chuyện của lão bản, nhưng nếu ngươi đã biết rồi thì nói cũng không sao. Nữ nhân kia a…….”

“Muốn chết à!” Cửa phòng chợt mở, một nữ tử Bắc Yến chống nạnh đi ra, gõ đầu tiểu nhị mắng to: “Lại lười nhác, lão nương còn nghe các ngươi nói luyên thuyên thì cẩn thận ta lột da!”

Nữ nhân đánh mắng tiểu nhị không dám ngẩng đầu lên rồi mới hài lòng thu tay về.

Nàng chống lưng thở hổn hển, ánh mắt đảo qua Lãnh Hạ và Chung Trì, lập tức thay đổi, ôn hòa nhã nhặn nói: “Mời khách quan, tiểu nhị không biết quy củ, làm khách quan chê cười rồi.”

Lãnh Hạ nhìn vào cái bụng to của nàng, thản nhiên nói: “Không cần.”

Dứt lời, trong ánh mắt khó hiểu của nàng, quay người đi ra.

Chung Trì móc ít bạc ra đưa cho nữ nhân có thai kia, rồi theo Lãnh Hạ đi ra ngoài, khó khăn lắm mới có chút tin tức, không ngờ lại không phải là Hoàng hậu.

Lãnh Hạ ra khỏi quán trọ, đứng trước cửa cảm nhận không khí lạnh lẽo, chậm rãi đi về phía trước.

Đột nhiên, nàng cau mày, quay đầu hỏi: “Ngươi có nghe thấy tiếng gì không? Tiếng của Tiêu Phượng!”

Nàng nghiêng tai lắng nghe hồi lâu, lại không nghe thấy gì nữa, tiếng vừa rồi có có hay không nàng cũng không thể xác định.

Chung Trì cố gắng nghe một lát rồi lắc đầu: “Vương phi, có lẽ là do người quá nhớ Hoàng hậu nương nương thôi, thuộc hạ không nghe thấy gì.”

Lãnh Hạ ngẫm lại cũng nở nụ cười tự giễu, vừa đi vừa nói: “Ta có cảm giác, Tiêu Phượng đang ở Cách Căn thành, tiếp tục tìm đi!”

==

Ngay tại quán trọ mà Lãnh Hạ vừa rời khỏi, trên lầu hai, tại căn phòng cuối cùng có một chiếc khóa to ở bên ngoài.

Một nữ tử đi qua đi lại trong phòng, dung mạo xinh đẹp, bụng nhô cao, y bào đỏ rực như ánh lửa, oai hùng hiên ngang.

Chính là Tiêu Phượng!

Lúc này, Lãnh Hạ và Tiêu Phượng đều không biết, hai người tìm nhau lâu như thế, nay lại gần như vậy.

Nàng đặt m//ô//n//g ngồi lên ghế, tức giận vung tay gạt toàn bộ ấm chén đèn đóm trên bàn xuống đất, khóc lóc om sòm: “Người, người đâu! Mau thả lão nương ra ngoài!”

Ngoài cửa vẫn không có tiếng ai đáp lại, Tiêu Phượng cầm một chiếc đèn dầu lên, ném về phía cánh cửa đang khóa chặt: “Nếu không thả ta ra, lão nương liền đốt cháy nơi này.

Tiêu Phượng đập phá lung tung trong phòng, chỉ cần đập được là đập tuốt.

Rốt cục, bên ngoài cũng có tiếng mở khóa.

‘Xoạch’ một tiếng, cửa phòng đã bị mở ra, nữ tử có thai kia nhìn căn phòng hỗn loạn, không khỏi thở dài: “Cô nương, ngươi còn tiếp tục ầm ĩ như thế thì chúng ta không thể làm ăn được!”

Tiêu Phượng oán hận trừng mắt nhìn nàng, cố gắng đè nén lửa giận, bàn điều kiện với nàng: “Ngươi thả ta ra, quán trọ cũng sẽ không còn những âm thanh ầm ĩ nữa, ta cũng thoải mái đi tìm bằng hữu của ta, nhất cử lưỡng tiện!”

Nữ tử lắc đầu: “Lão bản đã hạ lệnh, sao chúng ta dám thả ngươi? Dù ngươi có tiếp tục làm ầm cũng vô ích.”

Tiêu Phượng lập tức nhảy dựng lên, trợn tròn mắt mắng: “Lão nương không có ăn quỵt! Lão bản các ngươi keo kiệt như thế có phải là đàn ông không, ngươi gọi hắn tới đây, lão nương tự nói với hắn!”

Nhớ tới lúc đó nàng liền tức giận, trên người không có một đồng nào, đi ăn quỵt cơm, lúc đầu nam nhân kia vẫn bình thường, không thấy có chút tức giận nào, nàng thầm cảm tạ ông trời đã gặp được một người tốt.

Không ngờ hắn hỏi nguyên nhân xong liền nhốt nàng ở đây!

Hỉ nộ vô thường, thay đổi liên tục!

Quả thực là đầu óc có bệnh!

“Tình trạng của ngươi bây giờ cũng không cần ta nhiều lời, ngươi không có đồng nào lại không biết đi đâu…….” Nữ tử bất đắc dĩ lắc đầu, thanh âm cũng kiên quyết: “Cô nương đừng không phân biệt phải trái, lão bản chúng ta cũng là vì lo cho an nguy của ngươi nên mới giữ ngươi lại chăm sóc, ở đây tuy không phải nơi xa hoa quyền quý gì, nhưng cô nương cũng không được phép khóc lóc om sòm!”

Nữ tử hừ lạnh một tiếng: “Tốt nhất là ngươi nên yên ổn ở lại đây! Đừng có gây ầm ĩ, chờ lão bản cảm thấy thích hợp, thì sẽ thả ngươi đi ra ngoài.”

Nàng đang định đi thì Tiêu Phượng đã kéo lấy tay nàng làm nàng lảo đảo lui về phía sau.

Nữ tử dường như không nhận ra Tiêu Phượng, quan sát nàng một phen, trong lòng thất kinh, nữ nhân này cũng không đơn giản!

Tiêu Phượng túm chặt nàng, mắng luôn miệng: “Ta phi! Ngươi mở to mắt ra mà nhìn, lão nương cần hắn chăm sóc sao? Muốn chăm sóc thì cũng phải xem người đó có cần không! Các ngươi là cái gì, dựa vào đâu mà dám giam giữ ta? Lão nương còn phải đi tìm người, ngươi mau thả ta, nếu ngươi không làm chủ được thì gọi hắn tới đây!”

Nữ tử cũng phát giận, rút tay ra, xoay người lại trợn mắt nhìn.

Nàng chống lưng mắng to: “Ta nói ngươi – nữ nhân này, lão bản không ở đây, ngươi muốn tìm hắn thì chờ đi! Lão nương chưa từng thấy qua loại người nào đanh đá như ngươi, thật sự là không biết xấu hổ!”

Lập tức Tiêu Phượng trừng mắt thật lớn, hét to!

Lão nương ngang dọc vài chục năm ở Trường An, ngoại trừ Tiểu Thái Bản kia thì chưa từng có ai dám hét vào mặt ta!

Ngươi thật có dũng khí!

Nàng bước thật nhanh lên phía trước, hai tay chống lưng, đập bụng vào bụng nữ nhân kia.

Nữ nhân bị nàng đ//â//m vào nên hơi lảo đảo, hai nữ nhân có thai hung hăng trừng mắt nhìn nhau, không ai chịu tỏ ra yếu kém.

Tiêu Phượng vén tay áo lên, hất hất cằm, gương mặt khiêu khích.

Bộ dạng này trong mắt nữ nhân kia, quả thật là tìm đánh!

Đột nhiên, nữ tử kia nhào tới, lao về phía Tiêu Phượng muốn ẩu đả………

Hạnh mâu chợt hiện lên một tia quang hoa, cười gằn một tiếng, ngọc thủ nhanh như tia chớp nắm lấy cánh tay nữ tử kia bẻ về phía sau!

Nữ nhân kia thét lên một tiếng đau đớn, còn chưa đứng vững, cánh tay kia của Tiêu Phượng đã nằm trên cổ nàng!

Nhìn ánh mắt khó tin của nữ nhân này, Tiêu Phượng đắc ý mặt tươi như hoa, vừa túm lấy nàng đi ra ngoài, hai mắt vừa tỏa sáng: “Lão bản của các ngươi công phu cũng không tồi, lão nương giấu giếm công phu nhiều ngày như vậy, cuối cùng cũng đợi được lúc hắn không có ở đây!”

“A! Lão nương cũng phải cám ơn ngươi, bằng không ta cũng không thể biết rõ hắn có ở đây hay không……” Tiêu Phượng nháy mắt mấy cái, vỗ nhẹ hai cái vào gò má nàng rồi lớn lối nói: “Nhớ kỹ a, lần sau ở trước mặt lão nương, đừng để ta nghe thấy ngươi nói hai chữ ‘ Lão nương’!”

Ra ngoài cửa, tiểu nhị ở trong quán đều bị kinh hãi, đến lúc phản ứng kịp thì định lao tới cứu người, vẻ hưng phấn trong mắt Tiêu Phượng lập tức biến thành tàn nhẫn.

Nàng bóp cổ nữ tử kia quát lên: “Lui ra phía sau! Ai dám tiến lên một bước, lão nương liền giết nàng!”

Tay nàng tăng sức từng chút từng chút một, sắc mặt nữ nhân kia cũng đỏ lên từng chút từng chút một, đã không thể nói, chỉ cố sức lắc đầu.

Tiểu nhị đều đứng im tại chỗ, tiến lên cũng không được mà lui ra sau cũng không xong.

Nếu tiến lên, có khi nữ nhân này nổi điên giết chưởng quỹ thật cũng nên.

Nhưng nếu lui về phía sau, để cho nữ nhân này chạy mất, đến lúc lão bản về…………

Bọn tiểu nhị khóc không ra nước mắt, nghĩ tới lão bản tính tình cổ quái, trực giác mạng nhỏ lâm nguy!

Tiêu Phượng nhìn bọn họ do dự, một cước đạp vào cửa phòng bên cạnh, cửa gỗ ‘ầm’ một tiếng vỡ vụn, hình thành một lỗ hổng lớn, vừa lúc nhìn thấy một đôi nam nữ nửa thân trần đang ôm nhau bên trong, đứng ngẩn người nhìn ngoài cửa.

Tiêu Phượng nhếch miệng cười, hạnh mâu lóe lên tia hưng phấn, ánh mắt quét qua một vòng thân thể trần truồng của đôi nam nữ kia, không có nửa phần xấu hổ, khoát khoát tay: “Các ngươi tiếp tục, tiếp tục, coi như ta không tồn tại.”

Đôi nam nữ kia vẫn dại ra, hai mắt nhìn chằm chằm nàng.

Tiêu Phượng trừng mắt, bĩu môi nói: “Ta nói các ngươi tiếp tục!”

Nam nữ dại ra.

Tiêu Phượng bực tức lại đạp của phòng một cước, lỗ hổng lại càng lớn, nàng hét lớn một tiếng: “Nói các ngươi tiếp tục, nhìn cái gì!”

A!

Lúc này hai người kia mới có phản ứng, cùng hét lên một tiếng, rúc vào trong chăn, vẻ mặt vô cùng ngạc nhiên.

Đời này chưa từng thấy qua như thế…………

Được rồi, thực sự cũng không có từ ngữ nào thích hợp để hình dung cảm giác của bọn họ đối với Tiêu Phượng lúc này.

Tiêu Phượng lấy một mảnh gỗ sắc nhọn từ đống gỗ vụn bị nàng phá nát, đè trên cổ nữ nhân kia, rồi hơi dùng lực, trên chiếc cổ trắng nõn liền xuất hiện một giọt máu đỏ tươi.

Tiêu Phượng cười đắc ý, lão nương lăn lộn theo Lãnh Hạ lâu như vậy, nếu như chút công phu như vậy mà cũng không có thì cũng thật mất mặt!

Ừ, mất mặt ở Đại Tần thì cũng không sao, nhưng ra bên ngoài thì không được!

Nàng cứa mảnh gỗ sâu dần, máu chảy ra càng nhiều………

Lúc này bọn tiểu nhị mới thật sự sợ hãi, đồng loạt nuốt nước miếng một cái, từng bước từng bước một lui về phía sau.

Càng ngày càng nhiều bách tính ở xung quanh xem náo nhiệt, càng ngày càng nhiều người chạy tới quán trọn, thuộc hạ, hộ vệ, đừng đầy ra đấy nhưng lại không ai dám tién lên.

Tiêu Phượng rất hài lòng, cuối cùng cũng không làm Lãnh Hạ mất mặt, đời này lão nương cũng nở mày nở mặt một hồi!

Nàng tươi cười đắc ý, bước từng bước chậm rãi.

Nàng bước xuống tầng một, cẩn thận lui về phía cửa sau, trên đường còn không quên dắt một con ngựa, đến tận lúc ra khỏi cửa sau, mới đẩy nữ nhân kia ra, vận kinh công nhảy lên lưng ngựa.

Vung roi thật mạnh: “Đi!”

Nữ nhân kia túm lấy cổ áo thở hổn hển, lát sau mới quay ra chỗ đám người đang sững sờ, quát to một tiếng: “Mẹ nó, còn không đuổi theo! Lão nương phải lột da nàng!”

Một đám thuộc hạ tỉnh táo lại đều nhảy lên ngựa, điên cuồng đuổi theo.

==

Tiêu Phượng chạy nhanh về phía Bắc, nghe tiếng vó ngựa ầm ầm phía sau, liền vung roi nhanh mạnh hơn để tăng tốc độ.

Lúc qua một ngã ba, nàng thấy tiếng vó ngựa phía sau ít bớt liền đoán là có một lượng lớn người ngựa đã chia ra hai đường kia để đuổi.

Trong mắt Tiêu Phượng lóe ra tia hưng phấn, thật kích thích!

Ngựa càng chạy càng nhanh, tốc độ vung roi của nàng cũng càng lúc càng lớn, thân thể nghiêng ngả trên lưng ngựa, đột nhiên, giữa hai đùi có cảm giác dính dính……………..

Nàng thử sờ xuống bắp đùi, ướt hết rồi!

Trong lòng thầm than không ổn, không rõ tại sao nhưng nàng cảm thấy sắp sinh rồi!

Nàng nuốt nước miếng một cái, cố chịu gió lạnh gào thét đập vào mặt, một tay siết chặt cương ngựa, một tay đặt trên bụng, liên tục thì thầm: “Con a, ngàn vạn lần đừng ra a, lão nương sống hay chết đều nhờ vào ngươi!”

Hài tử trong bụng liền ra hiệu cho nàng ngay lập tức, bụng bỗng nhiên quặn đau!

Bụng của nàng lập tức giống như bị đè ép, cơn đau bắt đầu từ bụng lan ra toàn thân……….

Sắc mặt Tiêu Phượng tái nhợt, mồ hôi vã ra như tắm, nàng ôm bụng nằm trên lưng ngựa, dần dần toàn thân đều mất sức, thân thể mềm nhũn ra, ngả nghiêng trên lưng ngựa.

Ta mang thai ngươi chín tháng dễ lắm sao?

Lão nương là mẫu thân ruột của ngươi đó!

Tiêu Phượng đau đến mức muốn mắng người nhưng lại không nói nên lời.

Truy binh sau lưng càng lúc càng nhanh, cách càng ngày càng gần, nàng thở mạnh, dùng hết sức lực ôm lấy cổ ngựa để mình ngã xuống.

Tiêu Phượng ngã xuống đất liền cố gắng không để bụng bị nguy hiểm, lăn vài vòng trên cỏ, ý thức dần dần trở nên mơ hồ.

Nàng đang mơ hồ thì có thể cảm nhận được người giống như bị cái gì đó lăn qua, ngay cả xương khớp cũng có cảm giác vỡ nát.

Nàng nghe được tiếng ngựa hí vang, vô số tiếng bước chân hỗn loạn, nghe được tiếng của một nam nhân đang nhìn nàng, trong giọng nói đầy sự ác ý: “Đại ca, ả đàn bà này có phải là sắp sinh không?”

Trong cảm giác đau đớn ấy, không biết đã qua bao lâu, có lẽ chỉ là mấy nhịp thở, cũng có lẽ đã qua một nén hương hoặc là lâu hơn nữa, cảm giác đau đớn tận xương tủy ấy mới qua đi, nàng thở phào một hơi, tỉnh lại.

“Chiến Bắc Diễn, Vương bát đản nhà ngươi, lúc gieo giống thì thật chịu khó, giờ thì…….. những khổ cực này đều nhường cho lão nương hưởng thụ!”

Tiêu Phượng ngửa mặt lên trời hét lớn một tiếng, làm những người xung quanh bị hoảng sợ.

Nàng đảo mắt nhìn xung quanh, lúc này số người đuổi theo chỉ còn hơn mười người.

Tiêu Phượng rất muốn chỉ tay lên trời nói một câu: “Có giỏi thì lại đây!”

Nếu là trước lúc mang thai thì những kẻ này nàng đối phó rất đơn giản, tới một đánh một, tới hai đánh hai!

Nhưng mà bây giờ……….

Tiêu Phượng nhíu nhíu mày, quyết định thức thời.

Nàng giơ hai tay lên, đặc biệt thành khẩn cười với bọn họ, chân chó nói: “Lúc nãy, tuyệt đối là hiểu lầm, hiểu lầm thôi, nào nào nào, mau bắt ta về đi!”

Không đợi bọn hắn đáp lời, nàng đã bồi thêm một câu: “Các ngươi……. sẽ tìm đại phu cho ta chứ?”

Nam nhân cầm đầu vẻ mặt hung ác, nhìn nàng làm nàng cả kinh, chợt nghe hắn bật cười một tiếng, giọng nói lạnh lùng: “Đàn bà thối, mạng ngươi không tốt rồi, Thác Bạt Nhung mà lại coi trọng ngươi, chỉ cần là người hắn vừa ý, lão tử nhất định khiến hắn mất đi, cũng nếm thử mùi vị thống khổ cực hạn này!”

Tiêu Phượng âm thầm kêu hỏng bét, vội vàng giải thích: “Lão nương và hắn không có chút quan hệ nào! Ngươi cũng biết, chẳng qua ta chỉ ăn quỵt một bữa cơm thôi, nam nhân kia hỉ nộ vô thường…….”

Nàng chỉ chỉ đầu nói: “Đầu óc có bệnh!”

Nam nhân hừ lạnh một tiếng, gương mặt cực kỳ dữ tợn, hắn giơ tay ra, người bên cạnh lập tức mang một chiếc loan đao tới, nam nhân nắm chặt loan đao, nhìn Tiêu Phượng cười hung tợn.

Tiêu Phượng nắm chặt hai đấm, lo lắng đến mức toát đầy mồ hôi, mẹ nó, giết lão nương thì không sao cả, nhưng lão nương còn có đứa bé!”

Lúc này nhất định không thể loạn, phải kéo dài thời gian, đúng, kéo dài thời gian!

Nhóm người này là của hắn, còn hai nhóm khác nếu biết đuổi sai đường thì nhất định sẽ quay lại đây tụ họp.

Tiêu Phượng cố gắng trấn tĩnh, hạnh mâu tò mò hỏi: “Này, ngươi và hắn có thù oán gì?”

Nhắc tới cái này, nam nhân kia liền biến sắc ngay tức khắc, sát khí tỏa ra mãnh liệt, cắn răng nghiến lợi tiến về phí nàng, loan đao trong tay lóe lên hàn quang: “Người bị giết là đệ đệ ta! Đó là đệ đệ ruột của ta! Hắn chỉ phạm phải một lỗi nhỏ, vậy mà Thác Bạt Nhung lại quyết xử tử hắn!”

“Thì ra là như vậy!” Một giọng nam trầm đột nhiên vang lên.

Thác Bạt Nhung!

Tiêu Phượng nghiến nghiến răng, có hóa thành tro nàng cũng không thể quên được giọng nói này, nếu không phải tại hắn thì có lẽ giờ nàng đã tìm được Lãnh Hạ rồi, cũng sẽ không thảm như bây giờ!

Một nam nhân cao lớn nhảy từ trên cây xuống, lông mày rậm, mắt to, sóng mũi cao, là nam tử Bắc Yến điển hình, ngũ quan cũng không tinh xảo nhưng đôi mắt lại có phong thái phi phàm, khiến người đối diện lập tức quên đi tất cả, chỉ đắm chìm trong đôi mắt ấy.

Thác Bạt Nhung ghét bỏ nhìn Tiêu Phượng đang chật vật dưới đất, rồi lại đưa mắt nhìn sang kẻ cầm đầu kia, khóe môi cong lên một nụ cười ngạo mạn mà khinh miệt: “Trát Tây, đệ đệ ngươi không chỉ phạm một lỗi nhỏ, hắn cường bạo Mạch Đóa!”

Mạch Đóa chính là nữ tử đang mang thai kia.

Từ lúc Thác Bạt Nhung xuất hiện, Trát Tây luôn hoảng hốt, đó là một loại sợ hãi cùng cực, hai chân đều đang run không ngừng.

Thác Bạt Nhung tiến lên phía trước một bước, thấy Trát Tây bỗng nhiên lui về phía sau, cười nhạo nói: “Nhu nhược.”

Tay của Trát Tây run rẩy, loan đao trong tay suýt thì đã không cầm nổi, hắn lập tức lui về phía sau, đè loan đao lên cổ Tiêu Phượng, hét lớn: “Ngươi đứng lại, nếu ngươi còn cử động tiếp thì ta sẽ giết nữ nhân này!”

Vào lúc ấy, Tiêu Phượng còn có thời gian rỗi mà liếc mắt.

Thực sự là phong thuỷ luân chuyển a, vừa rồi lão nương còn diễu võ dương oai bóp cổ nữ nhân kia, giờ liền tới lượt mình.

Thác Bạt Nhung nghiêng đầu nhìn hắn, bước nhanh lên phía trước thuận miệng nói: “Chẳng qua là ta thấy thương cảm cho nữ nhân này nên giữ nàng lại mà thôi, cũng chỉ là một người xa lạ, Trát Tây, ngươi đừng có dùng nữ nhân không biết tốt xấu này để uy hiếp ta?”

Tiêu Phượng rất tức giận muốn bùng phát nhưng nghĩ tới tình huống hiện tại liền ngậm miệng.

Người thông minh không ăn thua thiệt trước mắt, nam nhân đầu óc có bệnh này là người duy nhất có thể cứu mình và con!

Trời ạ, sao bụng lại bắt đầu co rút thế này!

Nàng lấy tay chống đất, giật mình, loan đao kia ngày càng kề sát vào cổ nàng, lưỡi dao sắc lạnh làm nàng nổi da gà.

Nhưng…… điều này so với cơn đau hiện giờ thì chẳng là gì cả.

Tiêu Phượng mồ hôi đầm đìa ướt đẫm áo choàng, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, rất nhiều thanh âm ầm ầm bên tai, loáng thoáng thấy Thác Bạt Nhung thật sự là không thèm để ý tới lời cảnh cáo của Trát Tây, sải bước đi tới, Trát Tây hét lớn lên: “Đứng lại, ngươi đứng lại, nếu không ta sẽ giết nàng ta thật đấy!”

Thanh đao kia ngày càng ép chặt vào cổ nàng!

Tiêu Phượng cảm giác được giữa hai chân lại ẩm ướt, chất lỏng dính dính kia lại chảy ra, tâm trạng chợt trầm xuống…………

Sắp chết phải không?

Đứa con này cũng không giữ được sao?

Sẽ không còn được gặp lại Chiến Bắc Diễn nữa ư?

Lãnh Hạ còn đang trong đường hầm phải không? Nàng vẫn bình an chứ?

Những người nàng quý trọng nhất, cũng không còn cơ hội gặp mặt nữa sao?

Một đống vấn đề hiện lên trong đầu, một số hình ảnh bỗng nhiên hiện lên, thời gian lúc này dường như rất dài, Tiêu Phượng chậm rãi nhắm nghiền hai mắt lại.

Thác Bạt Nhung thấy nàng bỗng nhiên ngã về phía sau, thấy Trát Tây kinh hãi sắp vung loan đao xuống, đang định di chuyển, đột nhiên………..

“Tiêu Phượng!” Kèm theo một tiếng hét thê lương, một trận gió phất qua bên cạnh.

Một bóng dáng màu trắng nhanh như chớp lao tới bên cạnh Trát Tây.

Ngay sau đó, thậm chí hắn cũng không thể nhìn rõ động tác của nữ tử này, loan đao trong tay Trát Tây đã chuyển tới tay nàng ấy.

Sau đó, hắn thề đây là hình ảnh tàn nhẫn nhất trong đời mà hắn từng thấy, Trát Tây bị nữ tử ấy dùng loan đoan cắt ra từng đoạn từng đoạn, đúng vậy, chính là cắt ra, cắt một người sống ra, tứ chi giống như bay hết lên không trung, Trát Tây bị chia thành năm phần trong nháy mắt!

Chỉ giữ lại thân mình, lăn lộn gào thét trên mặt đất………..

Ngay sau đó, nữ tử kia quay sang đám thuộc hạ của Trát Tây, hắn không khỏi nuốt nước miếng một cái, chỉ dùng một chiêu, một chiêu giải quyết hết mọi người.

Những chuyện này chỉ phát sinh trong nháy mắt, đến lúc mắt nhắm vào rồi mở ra xong thì trong đây chỉ còn hắn và nữ tử kia, nàng dùng ánh mắt lạnh lùng không độ ấm nhàn nhạt liếc mắt nhìn qua hắn.

Ánh mắt ấy bao gồm hàn ý và tàn độc, làm hắn không khỏi tê dại sống lưng, hình như có một miếng băng mỏng ùa vào trái tim, dần dần tan chảy thấm vào máu thịt.

Lãnh Hạ không để ý đến Thác Bạt Nhung, dù người này dùng cách gì thì ý định ban đầu cũng là tốt.

Nàng mau chóng nâng Tiêu Phượng dậy ôm vào lòng.

Trên mặt của Tiêu Phượng hiện ra vẻ thống khổ, hai tay ôm lấy bụng, miệng giống như đang nỉ non cái gì đó, Lãnh Hạ ghé tai lại gần nghe nàng nói.

Hài tử, Bắc Diễn, Lãnh Hạ………….

Lãnh Hạ ôm nàng thật chặt, lấy tay lau mồ hôi trên trán nàng, phượng mâu ẩm ướt.

Cô nương ngốc này, may mắn, may mắn!

May mắn không tới muộn!

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1
Chương 2
Chương 2
Chương 3
Chương 3
Chương 4
Chương 4
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 11: Triều Đình Tranh Luận Kịch Liệt
Chương 12
Chương 12: Liều Mạng Uống Rượu
Chương 13
Chương 13: Mã Vương
Chương 14
Chương 14: Bạc
Chương 15
Chương 15: Sòng Bạc Thẳng Tiến
Chương 16
Chương 16: Tử Thần Đến
Chương 17
Chương 17: Bưu Hãn Vô Cùng
Chương 18
Chương 18: Nói Điều Kiện, Theo Ta
Chương 19
Chương 19: So Đổ Thuật
Chương 20
Chương 20: Kẻ Cười Sau Cùng Mới Là Kẻ Thắng
Chương 21
Chương 21: Trời Sinh Một Đôi
Chương 22
Chương 22: Hâm Mộ, Đố Kỵ Cuối Cùng Thù Hận.
Chương 23
Chương 23: Chiến Bắc Liệt Tới Thanh Lâu.
Chương 24
Chương 24: Nữ Phẫn Nam Trang.
Chương 25
Chương 25: Ngươi Đến Đây Cho Ta.
Chương 26
Chương 26: Không Có Lời? Có Lời.
Chương 27
Chương 27: Liên Thủ.
Chương 28
Chương 28: Lão Nương Giúp Ngươi.
Chương 29
Chương 29: Khởi Binh Vấn Tội.
Chương 30
Chương 30: Đơn Thuần - Rất Đơn Thuần.
Chương 31
Chương 31: Thôi Miên
Chương 32
Chương 32: Thập Phần Ăn Ý
Chương 33
Chương 33: Uy Phong Chiến Thần
Chương 34
Chương 34: Chiến Lợi Phẩm Của Lão Nương
Chương 35
Chương 35: Chiến Thần ... Không Thể
Chương 36
Chương 36: Người Phụ Nữ Đanh Đá Này Là ...
Chương 37
Chương 37: Tuyệt Đại Phản Công
Chương 38
Chương 38: Mười Hai Thị Thiếp
Chương 39
Chương 39: Không Biết Tự Lượng Sức Mình
Chương 40
Chương 40: Cực Kỳ Bi Thảm
Chương 41
Chương 41: Bốn Người Cùng Lên
Chương 42
Chương 42: Nói Cho Ngươi Một Bí Mật Lớn
Chương 43
Chương 43: Hỉ Nộ Vô Thường
Chương 44
Chương 44: Đánh Bạc
Chương 45
Chương 45: Dám Tranh Nhà Vệ Sinh Với Ta ...
Chương 46
Chương 46: Bồ Câu Liệu Có Bị Lạc Đường?
Chương 47
Chương 47: Đại Tần Cần Các Ngươi
Chương 48
Chương 48: Sát Khí
Chương 49
Chương 49: Dám Đả Thương Nữ Nhân Của Bổn Vương.
Chương 50
Chương 50: Nữ Nhân, Ngươi Vừa Lòng Chứ?
Chương 51
Chương 51: Hai Dấu Chân
Chương 52
Chương 52: Nhường Mẫu Sư Tử
Chương 53
Chương 53: Quả Nhiên Có Chút Khác Biệt
Chương 54
Chương 54
Chương 55
Chương 55
Chương 56
Chương 56
Chương 57
Chương 57
Chương 58
Chương 58
Chương 59
Chương 59
Chương 60
Chương 60
Chương 61
Chương 61
Chương 62
Chương 62
Chương 63
Chương 63
Chương 64
Chương 64
Chương 65
Chương 65
Chương 66
Chương 66
Chương 67
Chương 67
Chương 68
Chương 68
Chương 69
Chương 69
Chương 70
Chương 70
Chương 71
Chương 72: Thiên Y Vô Phùng
Chương 72
Chương 72: Ái Mộ
Chương 73
Chương 73: Cái Gì Vậy?
Chương 74
Chương 74: Cưỡng Hôn
Chương 75
Chương 75: Ngươi Là Người Của Ta
Chương 76
Chương 76: Viên Phòng Cần Có Tư Tưởng
Chương 77
Chương 78
Chương 78: Ở Riêng
Chương 79
Chương 79: Sơn Thần
Chương 80
Chương 80: Nửa Đêm Nhìn Trăng Rơi Lệ
Chương 81
Chương 81: Thiếu Niên Nhiều Chuyện
Chương 82
Chương 82: Chú Ngựa U Buồn
Chương 83
Chương 83: Giới Thiệu Cho Ngươi Một Cô Nương ...
Chương 84
Chương 84: Thế Giới Này Thật Nhiều Huyền Ảo
Chương 85
Chương 85: Là Một Đám Sói
Chương 86
Chương 86: Lão Ngoan Đồng
Chương 87
Chương 87: Thần Ơi, Giáng Thiên Lôi Xuống Đi
Chương 88
Chương 88: Ba Nam Nhân
Chương 89
Chương 89: Nhịn
Chương 90
Chương 90: Dã Tâm, Không Nhỏ!
Chương 91
Chương 91: Bị Kẻ Lỗ Mãng Khinh Thường
Chương 92
Chương 92: Phù Dung Chết Tiệt
Chương 93
Chương 93: Tan Vỡ A
Chương 94
Chương 94: Vương Gia Người Ở Dưới
Chương 95
Chương 95: Người Sáng Mắt Không Nói Tiếng Lóng ...
Chương 96
Chương 96: Hợp Tác
Chương 97
Chương 97: Sư Phụ, Có Chuyện Cho Người
Chương 98
Chương 98: Chuyện Đêm
Chương 99
Chương 99: Đến Đông Sở
Chương 100
Chương 101
Chương 101: Trận Chiến Đầu Tiên
Chương 102
Chương 102: Khắc Tinh, Ôn Tinh, Sao Chổi
Chương 103
Chương 103: Tiên Phát Chết
Chương 104
Chương 104: Bí Mật Của Lãnh Hạ
Chương 105
Chương 105: Nỗi Khổ Của Gia
Chương 106
Chương 106: Chế Tạo Bom
Chương 107
Chương 107: Cục Cưng Của Ta
Chương 108
Chương 108: Mẫu Tử Sẽ Khóc
Chương 109
Chương 109: Ọe ...
Chương 110
Chương 110: Cho Dù Là Địa Ngục Cũng Cùng Đến
Chương 111
Chương 111: Bão Tố
Chương 112
Chương 112: Chiến Trường Của Hai Người
Chương 113
Chương 113: Ta Không Phải Người Của Thế Giới Này
Chương 114
Chương 114: Rốt Cuộc Cũng Ra Ngoài
Chương 115
Chương 115: Kẻ Ăn Quỵt Cơm
Chương 116
Chương 116: Cô Nương Xinh Đẹp, Gả Cho Ta Nhé!
Chương 117
Chương 117: Tiêu Phượng, Chờ Ta!
Chương 118
Chương 118: Tiên Hạ Thủ Vi Cường
Chương 119
Chương 119
Chương 120
Chương 120: Vì Tiểu Lãnh Hạ Của Lão Tử
Chương 121
Chương 121: Ta Muốn Tòa Thành Này
Chương 122
Chương 122: Lãnh Hạ Dương Oai
Chương 123
Chương 123: Nữ Nhân Thì Làm Sao
Chương 124
Chương 124: Tề Tụ Cách Căn Thành
Chương 125
Chương 125: Chiến Tiểu Quai
Chương 126
Chương 126: Liệt Vương Vạn Tuế
Chương 127
Chương 127: Mộ Đại Thần Y, Tức Giận
Chương 128
Chương 128: Lãnh Hạ Ở Trên, Mộ Nhi Ở Dưới...
Chương 129
Chương 129: Chiến Bắc Liệt Tới
Chương 130
Chương 130: Lương Đô
Chương 131
Chương 131: Khách Đến
Chương 132
Chương 132: Nhặt Được Một Tiện Nghi Lớn
Chương 133
Chương 133: Ác Mộng Của Mộ Nhị
Chương 134
Chương 134: Gặp Lại Lão Ngoan Đồng
Chương 135
Chương 135: Hậu Nhân Phù Thành
Chương 136
Chương 136: Vương Gia, Mau Đến
Chương 137
Chương 137: Đường Làng Bộ Thiền Hoàng Tước Tại Hại
Chương 138
Chương 138: Ngô Hoàng Vạn Tuế Vạn Vạn Tuế
Chương 139
Chương 139: Liệt Vương Yết Kiến
Chương 140
Chương 140: Ngươi Nha Nếu Không Lui Binh
Chương 141
Chương 141: Mau Quay Về A
Chương 142
Chương 142: Chém Đầu
Chương 143
Chương 143: Sắp Sinh
Chương 144
Chương 144: Tiểu Bất Điểm Ra Đời
Chương 145
Chương 145: Trường An, Lâu Ngày Không Gặp
Chương 146
Chương 146: Trở Lại Trường An
Chương 147
Chương 147: Bị Ném
Chương 148
Chương 148: Thê Nô Tụ Tập
Chương 149
Chương 149: Tàn Sát Lẫn Nhau
Chương 150
Chương 150: Ta Tin Nàng, Nàng Tin Ta
Chương 151
Chương 151: Năm Mới, Lễ Chọn Đồ Vật Đoán Tương Lai
Chương 152
Chương 152: Đoạn Đường Vui Vẻ
Chương 153
Chương 153: Lễ Vật
Chương 154
Chương 154: Con Hát Trời Sinh
Chương 155
Chương 155: Mục Đích Không Rõ
Chương 156
Chương 156: Thai Tiếp Theo
Chương 157
Chương 157: Sáu Người Tranh Tài
Chương 158
Chương 158: Ba Năm Sau
Chương 159
Chương 159: Đại Hôn Của Bắc Việt
Chương 160
Chương 160: Hai Cha Con
Chương 161
Chương 161: Mẫu Thân Kinh Hỉ
Chương 162
Chương 162: Nam Phẫn Nữ Trang
Chương 163
Chương 163: Đại Hội Mỹ Nam
Chương 164
Chương 164: Xúc Động Ma Quỷ
Chương 165
Chương 165: Tiểu Quỷ Phát Uy
Chương 166
Chương 166: Nhìn Lầm
Chương 167
Chương 167: Lại Có
Chương 168
Chương 168: Khiếu Thẩm Mỹ Vặn Vẹo
Chương 169
Chương 169: Lãnh Hạ, Trâu Bò
Chương 170
Chương 170: Thua Không Hối
Chương 171
Chương 171: Kề Vai Chiến Đấu
Chương 172
Chương 172: Trước Có Sói, Sau Có Hổ
Chương 173
Chương 173: Lại Một Lần Nữa, Vang Danh Thiên Hạ
Chương 174
Chương 174: Nghèo
Chương 175
Chương 175: Phu Thê Trâu Bò
Chương 176
Chương 176: Vùng Đất Không Ai Quản
Chương 177
Chương 177: Tức Phụ Nhớ Ta Sao
Chương 178
Chương 178: Thành Chủ Đương Nhiệm
Chương 179
Chương 179: Có Là Hổ Cũng Phải Nằm Sấp Xuống Cho Ta
Chương 180
Chương 180: Ranh Giới Sống Chết
Chương 181
Chương 181: Cùng Tiến Cùng Lùi Với Liệt Vương
Chương 182
Chương 182: Niềm Tin Của Hắn
Chương 183
Chương 183: Rời Đi
Chương 184
Chương 184: Bí Mật Của Hai Cha Con
Chương 185
Chương 185: Tiểu Lãnh Hạ Ra Đời
Chương 186
Chương 186: Tiểu Ca Dao
Chương 187
Chương 187: Kim Thiền Thoát Xác
Chương 188
Chương 188: Cướp Con Gái
Chương 189
Chương 189: Tính Phúc Của Lão Tử
Chương 190
Chương 190: Ba Đôi Phu Thê Chiến Gia
Chương 191

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Độc Sủng Cuồng Phi
Chương 119

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 119
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...