Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Độc Sủng Cuồng Phi – Chương 113

Độc Sủng Cuồng Phi

Tác giả: Hạ Lan Mẫn Nguyệt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lúc Chiến Bắc Liệt ngửa mặt lên trời rống giận, thì cũng biết phát huy việc tự điều chỉnh cảm xúc, dồn lửa giận đến một góc nhỏ trong lòng, phủ bụi tắt lửa.

Đương nhiên, đây chỉ là tạm thời, để đợi đến lúc gặp lại Mộ Nhị………

Sẽ lại bùng cháy!

Chiến Bắc Liệt lại ngẩng đầu lên, khuôn mặt trở lại tuấn tú như cũ, vẻ âm trầm đã tan biến, thay vào đó là ánh mặt trời sáng lạn.

Lãnh Hạ thấy người này kiềm chế được liền bình tĩnh rồi cười nói: “Việc này nên đợi đến lúc gặp sư phụ hắn rồi hỏi lại, là đồ cưới gì, cụ thể là đã xảy ra chuyện gì, hơn nữa hình xăm kia là bản đồ của nơi nào………”

Lúc này Chiến Bắc Liệt lại nghĩ đến một……… chuyện khác, nếu hình xăm trên người Lãnh Hạ là do mẫu thân quá cố của nàng để lại thì người mà trước đó hắn muốn chặt tay, chặt chân, móc mắt, rồi đào mộ mười tám đời tổ tiên lên phơi thây, quất roi, không phải là………

Nhạc mẫu của hắn sao?

Chiến Bắc Liệt lập tức quay sang cười chân chó với Lãnh Hạ, hai mắt sáng lấp lánh, trên mặt không tự chủ mà hiện lên ba chữ: Ta có tội.

Giấu đầu lòi đuôi!

Lãnh Hạ chậm rãi liếc mắt nhìn hắn, khẽ nhếch môi, ngữ điệu đặc biệt ôn hòa: “À, khai đi.”

Trái tim nhỏ của Chiến Bắc Liệt run lên, giữ vững lập trường, đánh chết cũng không thừa nhận!

Trên mặt giả vờ như toàn dấu hỏi chấm, vẻ mặt vô tội, còn thật hơn vàng.

Lãnh Hạ bỗng cười rộ lên, khóe môi cong lên càng lúc càng lớn, bản tính nàng lạnh nhạt, mặc dù cười thì cũng chỉ cười nhàn nhạt, hôm nay đột nhiên tươi cười rạng rỡ, khuôn mặt vốn như một đóa Bạch liên thanh lãnh nay lại như một đóa Phù dung lộng lẫy kiêu sa.

Làm Chiến Bắc Liệt ngây ngốc!

Đại Tần Chiến thần hoàn toàn trúng chiêu sắc dụ của Lãnh đại sắc thủ, mê mê hoặc hoặc khai hoàn toàn: “Ta không chỉ nghĩ tới một lần, muốn chặt chân chặt tay móc mắt mẫu thân ngươi, cũng chính là nhạc mẫu của ta, đào mười tám đời tổ tông nhà ngươi lên, phơi thây, quất roi!”

Khai hoàn toàn, ngay cả dùng mấy từ hoa mỹ để che giấu cũng quên mất.

Lúc phản ứng lại, Đại Tần Chiến thần mới trợn tròn mắt, thực sự là hận không thể tự vả miệng mình!

Tiện miệng này!

Lãnh Hạ phì cười, một lát sau mới nhún vai, chậm rãi nói: “Tuy rằng đó không phải mẫu thân ruột của ta, cũng không phải tổ tiên nhà ta, nhưng dù sao cũng là của Mộ Dung Lãnh Hạ, cũng không thể vậy.”

Chiến Bắc Liệt ngẫm nghĩ lời này trong lòng một lát, đến lúc hiểu ra mới ngây ngẩn cả người.

Hắn sững sờ không phải vì thâm ý trong lời nói này khó tưởng tượng, mà là rốt cuộc Lãnh Hạ cũng đã quyết định nói cho hắn bí mật trong lòng nàng.

Giữa bọn họ, đã không còn một sự ngăn cách nào!

Chiến Bắc Liệt sững sờ xong, vẻ mặt liền vô cùng bình tĩnh, bình tĩnh nhìn nàng lại làm cho Lãnh Hạ có chút khó tiếp nhận, vẫy vẫy tay trước mặt hắn, sau khi xác định người này không phải là đang ngẩn người, kỳ lạ hỏi: “Ngươi có nghe thấy ta nói gì không?”

Chiến Bắc Liệt trịnh trọng gật đầu, vẻ mặt chăm chú.

Hắn đã từng hoài nghi thân phận của Lãnh Hạ, cũng đã có chút suy đoán, tuy khó tin nhưng hắn lại nghĩ đây là cách duy nhất có thể giải thích cho sự thay đổi của tức phụ hắn trước và sau đại hôn, và lời nói của kẻ mặc hắc bào ngày đó, chết rồi sống lại.

Chiến Bắc Liệt cân nhắc lời nói một chút rồi trầm giọng: “Linh hồn của ngươi không phải của Mộ Dung Lãnh Hạ.”

Lãnh Hạ suy ngẫm hai chữ ‘Linh hồn’, ngây ngốc gật đầu.

Xác nhận xong, Chiến Bắc Liệt nói tiếp, cực kỳ chắc chắc: “Nhưng cơ thể này là.”

Lãnh Hạ tiếp tục ngốc, gật đầu.

Chiến Bắc Liệt ngả người về phía sau, dựa thoải mái, khoanh tay lại, thưởng thức vẻ ngây ngốc trăm năm khó gặp trên mặt tức phụ: “Linh hồn của ngươi nhập vào thân thể Mộ Dung Lãnh Hạ.”

Lãnh Hạ há miệng, gật đầu liên tục.

Chiến Bắc Liệt rất vui vẻ, khóe mắt, đuôi lông mày đều có ý cười, khuôn mặt lại ra vẻ nghiêm túc, như thẩm vấn phạm nhân: “Ngươi biến thành Mộ Dung Lãnh Hạ lúc nào?”

Thì ra hắn đã sớm đoán được, chẳng qua là không nói, nhưng nàng lại luôn coi đó là bí mật sâu kín nhất, cất giấu trong lòng.

Lãnh Hạ có chút chột dạ, mất tự nhiên cắn cắn môi, trả lời: “Ngày đại hôn.”

Điều đó giải thích cho việc thay đổi của Lãnh Hạ, Mộ Dung Lãnh Hạ trên đường đến thành thân thì bị kẻ mặc hắc bào giết chết, giúp tức phụ hắn đúng lúc, Chiến Bắc Liệt hài lòng gật đầu, thẩm vấn tiếp: “Vậy thân thể của ngươi đâu?”

Lãnh Hạ nhớ tới nguyên nhân cái chết vô cùng sỉ nhục kia, nghiến nghiến răng giải thích: “Máy bay gặp trục trặc bị nổ tung, ta thật sự đã chết, lúc có ý thức thì đã trở thành Mộ Dung Lãnh Hạ.”

Gà bay?

(Máy bay trong hán việt là ‘Phi ky’ còn Gà bay là ‘Phi kê’ ta nghĩ hai từ này phát âm giống nhau, hoặc gần giống nhau nên Liệt ca hiểu nhầm)

Chiến Bắc Liệt nhíu nhíu mày, vì hai chữ kì lạ này, nhưng nổ thì hắn biết, nhớ tới bom mà Lãnh Hạ đã làm, uy lực như vậy, chẳng phải là tan xương nát thịt sao?

Tim hắn đột nhiên đau đớn, rất đau.

Trong đầu không tự chủ nhớ tới lúc đầu, Lãnh Hạ rất cảnh giác, dù là lúc ngủ vẫn duy trì cảnh giác cao độ, dùng bữa thì mau chóng, tắm rửa cũng rất nhanh, còn thân thủ sắc bén kia nữa……….

Những thứ đó đã tỏ rõ thân phận trước đây của nàng, tất nhiên không phải một nữ tử bình thường.

Chiến Bắc Liệt đứng lên, đi tới trước mặt Lãnh Hạ, ôm nàng vào lòng, ôm thật chặt, cảm nhận eo nàng, lưng nàng, cảm nhân một độ ấm chân thật.

Người trong lòng hắn là độc nhất vô nhị!

Khóe môi Lãnh Hạ chậm rãi cong lên, chuyện như vậy dù là ai cũng sẽ sợ hãi, mâu thuẫn, không chừng có thể trói nàng lại mà thiêu sống, chỉ có nam nhân này, toàn tâm toàn ý yêu nàng, tin nàng.

Cánh tay đặt lên ngực hắn, lồng ngực rắn chắc mà rộng lớn, có thể bao dung tất cả.

Một lúc sau, Chiến Bắc Liệt mới buông nàng ra, ưng mâu nhìn chằm chằm nàng, ngữ điệu đặc biệt ôn hòa: “À, khai đi.”

Lãnh Hạ chợt cảm thấy thế sự khó dò, mới vừa rồi nàng còn ở thế thượng phong, thẩm vấn hắn, lúc này, thực sự là phong thuỷ luân chuyển a!

Nàng vô lực thở dài, trung thực thẳng thắn sẽ được khoan hồng: “Tên ta vốn là Lãnh Hạ, là một cô nhi, không có thân nhân, nhưng có một bằng hữu lớn lên cùng nhau từ nhỏ, nàng cũng là cộng sự của ta. Chúng ta sống nương tựa vào nhau, nhận nhiệm vụ cùng nhau, nàng ấy phụ trách tất cả công tác chuẩn bị, còn ta phụ trách hành động………. À, quên chưa nói, ta là một sát thủ, sát thủ cao cấp nhất, chúng ta đã hợp tác qua vô số nhiệm vụ, lần nào cũng phối hợp ăn ý, nhưng lần đó, khi kết thúc nhiệm vụ, lúc rút lui, máy bay trục trặc……… còn có, à……. lúc ta chết đã hai mươi sáu tuổi………”

Lãnh Hạ nhớ lại, kể ngắn gọn kiếp trước của mình, xoa xoa tay, chờ Chiến Bắc Liệt phản ứng.

Đại Tần Chiến thần trầm mặc hồi lâu, xót xa nhìn Lãnh Hạ, chậm rãi phun ra hai chữ, cực kỳ nguy hiểm: “Bằng hữu?”

Lãnh Hạ mệt mỏi, hung hăng liếc mắt, nàng nói nhiều như vậy mà người này chỉ biết chú ý tới hai chữ này!

Phải nói hắn như thế nào đây?

Nêu rõ những nét chính của vấn đề?

Nắm bắt trọng điểm?

Lãnh Hạ hít một hơi thật sâu, hung tợn trả lời: “Nữ nhân!”

Chiến Bắc Liệt nhất thời thả lỏng, ho khan hai tiếng, nhanh chóng đánh trống lảng, hỏi vấn đề tò mò đã lâu: “Tức phụ, rốt cuộc ngươi là ngươi ở đâu? Ta biết nhất định ngươi không phải là người trong ngũ quốc, vậy thì quê ngươi là nơi nào?”

Người trong ngũ quốc sẽ không biết chế bom, lại còn ‘Gà bay’ gì đó, không đợi Lãnh Hạ trả lời, Chiến Bắc Liệt đã tự mình suy đoán: “Khẩu vị của ngươi nhẹ, cũng thích hải sản, chắc là gần Đông Sở, phía đông Đông Sở đều là biển, ngươi ở bờ biển bên kia sao?”

Chiến Bắc Liệt nói xong, cực hài lòng gật đầu, nhưng lại không chắc lắm, ngẩng đầu nhìn thấy vẻ mặt đờ đẫn của Lãnh Hạ, nhíu nhíu mày: “Chẳng lẽ không đúng? Hay là phía bắc Bắc Yến? Không đúng, ngươi sợ lạnh như vậy, không giống người ở nơi đó, phía tây Tây Vệ? Cũng không phải, chỗ đó cằn cỗi, không phải là nơi người sống được………”

Lãnh Hạ nhìn hắn rồi thẳng thắn trả lời: “Ta không phải là ngươi của thể giới này!”

Chiến Bắc Liệt nhíu mi một lúc, hiểu những lời này, không phải thế giới này?

“Nơi ta sống, khác biệt hoàn toàn về thời gian và không gian với nơi này, không chỉ cách về khoảng cách mà còn về thời gian………” Lãnh Hạ suy nghĩ một chút, lựa chọn ngôn từ rồi nói tiếp: “Có lẽ là sau các ngươi hơn mấy trăm nghìn năm, đồng thời, hai thế giới cũng không có quan hệ, nếu không có việc linh hồn chuyển đổi kì dị kia, có lẽ chúng ta hoàn toàn không thể đến thế giới của đối phương, à, thậm chí ta cũng không biết chúng ta có ở cùng trong một hành tinh không nữa, ừm, ngươi hiểu ý ta chứ?”

Nàng giải thích xong, lẳng lặng chờ Chiến Bắc Liệt phản ứng, rốt cục thấy hắn gật đầu, mới thở phào một hơi.

Chỉ thấy Đại Tần Chiến thần cúi đầu, trầm mặc.

Chiến Bắc Liệt hơi cúi đầu, lông mày thi thoảng lại nhíu vào, lông mi rủ bóng xuống gò má hắn, bạc môi khẽ mím, không thể hiện chút kinh ngạc nào, rất bình tĩnh, rất trầm ổn, giống như đang tiêu hóa, suy nghĩ.

Lãnh Hạ trừng mắt nhìn, vẻ mặt thán phục, chưa bao giờ nghĩ như bây giờ, thấy Chiến Bắc Liệt cao sâu khó lường như vậy!

Chuyện như vậy, nếu là người khác thì sao có thể bình tĩnh như hắn?

Chậc chậc chậc……….. Không hổ là Chiến Bắc Liệt, không hổ là Đại Tần Chiến thần, không hổ là người đã trải qua bao mưa gió gian nan, cái này gọi là gì?

Bình thản ung dung!

Bình tĩnh!

Dã vô phong vũ dã vô tình! (*)

Thái sơn đổ trước mặt cũng không biến sắc!

Mặc sóng gió, Lã Vọng buông cần!

Lãnh Hạ lắc đầu, tán thưởng hắn trong lòng một phen, càng nhìn càng nghĩ trước đây nàng đã chưa hiểu Chiến Bắc Liệt.

Ngay lúc nàng đang cực kỳ xấu hổ vì những ý nghĩ trước đây……..

“Tức phụ!” Đại Tần Chiến thần trừng mắt, nhảy dựng lên, nắm lấy tay nàng, khẩn trương nhìn nàng trái phải trên dưới, nhìn khắp nơi, vẻ mặt khiếp sợ cảm thán nói: “Tức phụ lão tử không ngờ lại là một người ngoài hành tinh!”

Trước mắt Lãnh Hạ tối sầm, chỉ cảm thấy một luồng sét đánh xuống, bổ đôi người nàng, hoa mắt chóng mặt.

Nàng há hốc miệng, vẻ mặt ngốc nghếch thốt lên một tiếng: “A?”

Rốt cục Chiến Bắc Liệt cũng tiêu hóa được sự thật này, vẻ khiếp sợ biến thành hiếu kỳ rất nhanh: “Các ngươi ở chỗ nào? Có núi có nước có hoa có cỏ không? Ăn gì? Trước khi tới đây có biết gạo thịt không? Ở đó có phân thành nam nhân nữ nhân không? À đúng, ngươi nói bằng hữu kia là nữ nhân thì hẳn là có. Vậy thì nam nhân nữ nhân ở đó cũng giống như ở đây sao? Được rồi, ngươi còn nói gà bay bị nổ tung, đó là một loại gà có thể bay à? Bay giống chim sao?”

“À, thật là một loài kỳ quái!” Chiến Bắc Liệt nói xong liền nỉ non một câu, ngay sau đó lại tiếp tục phun ra vô số vấn đề không tưởng.

Lãnh Hạ: “!@#$%^&………..”

==

Lãnh Hạ phải tiến hành phổ cập giáo dục một phen về địa cầu thế kỷ hai mươi mốt cho Chiến Bắc Liệt.

Đại Tần Chiến thần giống như học sinh tiểu học ngoan ngoãn ngồi, ưng mâu trong trẻo, tiếp thu tri thức kiểu mới được Lãnh lão sư truyền thụ, thỉnh thoảng lại quăng ra các vấn đề không tưởng.

Làm Lãnh Hạ muốn mắng người!

Lãnh Hạ khóc không ra nước mắt, không biết qua bao lâu, lâu đến nỗi miệng nàng sắp khô rồi, mới có thể khiến Chiến Bắc Liệt tin, nơi nàng từng sống không có khác biệt gì với nơi này a!

Thế giới nàng sống, thật sự là tiên tiến hơn ở đây gấp vạn lần!

Chiến Bắc Liệt đứng dậy đi múc nước đun lên cho Lãnh Hạ.

Tức phụ nói nhiều miệng khô, cần uống nước nhuận hầu!

Hắn ôm lấy nàng, tràn trề hăng hái cảm thán: “Thật là một thế giới kỳ diệu!”

Lãnh Hạ hung tợn liếc mắt.

Chiến Bắc Liệt lúng túng sờ sờ mũi, ho khan một tiếng, hỏi: “Vậy bằng hữu của ngươi đâu?”

Đã biết cái thế giới mà Lãnh Hạ từng sống, hắn liền muốn biết cuộc sống của nàng, tất cả của nàng.

Nhắc tới cái này, Lãnh Hạ không khỏi có vài phần sầu não, ngả đầu dựa vào vai Chiến Bắc Liệt, chậm rãi nói: “Không biết hiện giờ nàng sống có tốt không, à, chắc là rất tốt, nữ nhân không có tim không có phổi này, ta chết, nhiều lắm thì nàng rơi một giọt nước mắt, rồi lại sinh long hoạt hổ.”

Chiến Bắc Liệt nhíu mày.

Lãnh Hạ nắm lấy tay hắn, lắc đầu nói: “Nàng tên Kiều Thanh, có thể nói là một người hoàn toàn khác với ta, nhưng chúng ta lại rất hợp nhau. Lòng của nàng rất lạnh, việc gì cũng không quan tâm, không để ai vào mắt, nhưng người thật sự được nàng để tâm, thì sẽ chiếm vị trí rất lớn trong lòng nàng, rất mâu thuẫn phải không?”

Ngón tay trắng nõn vuốt ve lòng bàn tay của hắn, từng chút từng chút một.

“Cho tới nay, duy nhất chỉ có ta được nàng để trong lòng, cái chết của ta sẽ mãi mãi là vết thương trong lòng nàng, nhưng ở bên ngoài, sẽ không lộ ra dù chỉ là một chút, luôn là bộ dạng không tim không phổi.”

Lãnh Hạ bĩu môi, nhớ lại tính cách Kiều Thanh, mím môi nói: “Nàng có vài phần bóng dáng của Tiêu Phượng, không câu nệ tiểu tiết, tùy tiện, lại có vài phần bóng dáng của Tiểu Đao, giống như một kẻ lưu manh, nhưng lại khác hai người đó, nàng rất giảo hoạt, như hồ ly, đến tận bây giờ ta cũng chưa thấy ai có tâm tư kín đáo như nàng.”

Chiến Bắc Liệt nhấc nồi nước xuống, để qua một bên.

Nhìn khóe môi Lãnh Hạ vương ý cười, và hồi ức trong mắt, đột nhiên đối với nữ nhân chưa từng gặp mặt kia, sinh ra vô vàn cảm kích.

Cảm kích nàng ấy, lúc không có hắn, đã đi cùng mẫu sư tử hơn hai mươi năm cuộc đời, cho nàng ấm áp duy nhất đáng quý……..

Đột nhiên, Chiến Bắc Liệt híp dần mắt lại, nắm được vấn đề mà hắn đã bỏ quên.

Hắn quay đầu, nhìn thẳng vào tức phụ, bất đắc dĩ nói: “Tức phụ, hai mươi sáu tuổi………”

Nàng sửng sốt, lập tức bật cười, nhìn bộ dạng ai oán của người này.

Lãnh Hạ cười gập cả người lai, vừa nhìn Chiến Bắc Liệt sắp phát giận, liền phải vuốt giận, hai tay ôm lấy cổ hắn, cưới nói: “Ở đó chúng ta khác ở đây, không kết hôn sớm như vậy, à, ý ta là thành thân, nữ tử phải hai mươi tuổi mới được thành thân, đây là tiêu chuẩn thấp nhất, hai mươi sáu tuổi chưa thành thân có khối người, yên tâm yên tâm.”

Chiến Bắc Liệt bĩu môi, nói không rõ cảm giác trong lòng.

Mẫu sư tử trải qua hai mưới sáu năm không có hắn, là một nút thắt trong lòng hắn, khoảng thời gian đó mãi mãi hắn cũng không có cơ hội tham dự, lại mê man không rõ. Không phải hắn để ý tới quá khứ của Lãnh Hạ, dù nàng đã thành thân thì tình cảm của hắn dành cho nàng cũng sẽ không thay đổi hay giảm đi chút nào.

Lòng của Đại Tần Chiến thần lại dâng lên vị chua, vì cái giả thiết căn bản là không tồn tại kia.

Hắn không phải không thừa nhận, từ lúc quen biết mẫu sư tử, ở chung, hiểu nhau, hắn đã thay đổi hoàn toàn, trong lòng chỉ còn lại mẫu sư tử hung hãn thôi.

Nghĩ như vậy, Chiến Bắc Liệt hung hăng trợn mắt nhìn kẻ đầu sỏ, trừng mắt làm nàng khó hiểu, chỉ có thể âm thầm cảm thán một câu.

Tâm tư nam nhân sâu như biển a!

Hiện tại Chiến Bắc Liệt rất khó chịu, rất không thoải mái, nhất là nhìn dáng dấp mơ hồ của Lãnh Hạ, càng hận, ngứa răng.

Cho nên, Đại Tần Chiến thần càng nghĩ, càng quyết định dùng biện pháp đơn giản nhất, trực tiếp nhất, nghiêm phạt.

Hắn còn chưa quên nồi nước kia nên vào bếp rót một chén nước cho tức phụ uống nhuận hầu.

Chiến Bắc Liệt nhìn chằm chằm đến khi cốc nước kia cạn, thiết thủ đột nhiên vươn ra, ôm lấy Lãnh Hạ thật chặt, sải bước về phía sương phòng.

Khí thế kia, quả thực là mãnh hổ a!

Rất hùng dũng!

Lãnh Hạ bị hắn ôm, khó tin chớp chớp mắt, người này, không phải là lại muốn……….

Nàng còn chưa kịp phản ứng, Chiến Bắc Liệt đã đạp cửa phòng, ném nàng lên giường rồi nhảy lên theo, hùng hổ nhào tới.

Kiếm ăn.

(*) Dã phong vô vũ dã vô tình: Ta chỉ tìm được câu này trong một bài thơ, cũng không hiểu lắm nghĩa của nó trong ngữ cảnh trên. ai biết thì giúp hộ nhé! ^^

Định phong ba (Người dịch: Nguyễn Chí Viễn)

Mạc thính xuyên lâm đả diệp thanh,

Hà phương ngâm khiếu thả từ hành.

Trúc trượng mang hài khinh thắng mã,

Thuỳ phạ!

Nhất thoa yên vũ nhậm bình sinh.

Liệu tiễu xuân phong xuy tửu tỉnh,

Vi lãnh,

Sơn đầu tà chiếu khước tương nghinh.

Hồi đầu hướng lai tiêu sắt xứ,

Quy khứ,

Dã vô phong vũ dã vô tình.

Dịch thơ:

Rừng động đừng nghe chuyển lá cành

Ngâm nga chậm bước chẳng đi nhanh

Gậy trúc giầy rơm say chếnh choáng

Nào ngán

Áo tơi mưa khói mặc bình sinh

Vi vút gió xuân xay chợt tỉnh

Hơi lạnh

Đầu non bóng ngả cũng tương nghinh

Ngoảnh lại những nơi tiêu sắt trước

Rời bước

Cũng không mưa gió cũng không hanh.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1
Chương 2
Chương 2
Chương 3
Chương 3
Chương 4
Chương 4
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 11: Triều Đình Tranh Luận Kịch Liệt
Chương 12
Chương 12: Liều Mạng Uống Rượu
Chương 13
Chương 13: Mã Vương
Chương 14
Chương 14: Bạc
Chương 15
Chương 15: Sòng Bạc Thẳng Tiến
Chương 16
Chương 16: Tử Thần Đến
Chương 17
Chương 17: Bưu Hãn Vô Cùng
Chương 18
Chương 18: Nói Điều Kiện, Theo Ta
Chương 19
Chương 19: So Đổ Thuật
Chương 20
Chương 20: Kẻ Cười Sau Cùng Mới Là Kẻ Thắng
Chương 21
Chương 21: Trời Sinh Một Đôi
Chương 22
Chương 22: Hâm Mộ, Đố Kỵ Cuối Cùng Thù Hận.
Chương 23
Chương 23: Chiến Bắc Liệt Tới Thanh Lâu.
Chương 24
Chương 24: Nữ Phẫn Nam Trang.
Chương 25
Chương 25: Ngươi Đến Đây Cho Ta.
Chương 26
Chương 26: Không Có Lời? Có Lời.
Chương 27
Chương 27: Liên Thủ.
Chương 28
Chương 28: Lão Nương Giúp Ngươi.
Chương 29
Chương 29: Khởi Binh Vấn Tội.
Chương 30
Chương 30: Đơn Thuần - Rất Đơn Thuần.
Chương 31
Chương 31: Thôi Miên
Chương 32
Chương 32: Thập Phần Ăn Ý
Chương 33
Chương 33: Uy Phong Chiến Thần
Chương 34
Chương 34: Chiến Lợi Phẩm Của Lão Nương
Chương 35
Chương 35: Chiến Thần ... Không Thể
Chương 36
Chương 36: Người Phụ Nữ Đanh Đá Này Là ...
Chương 37
Chương 37: Tuyệt Đại Phản Công
Chương 38
Chương 38: Mười Hai Thị Thiếp
Chương 39
Chương 39: Không Biết Tự Lượng Sức Mình
Chương 40
Chương 40: Cực Kỳ Bi Thảm
Chương 41
Chương 41: Bốn Người Cùng Lên
Chương 42
Chương 42: Nói Cho Ngươi Một Bí Mật Lớn
Chương 43
Chương 43: Hỉ Nộ Vô Thường
Chương 44
Chương 44: Đánh Bạc
Chương 45
Chương 45: Dám Tranh Nhà Vệ Sinh Với Ta ...
Chương 46
Chương 46: Bồ Câu Liệu Có Bị Lạc Đường?
Chương 47
Chương 47: Đại Tần Cần Các Ngươi
Chương 48
Chương 48: Sát Khí
Chương 49
Chương 49: Dám Đả Thương Nữ Nhân Của Bổn Vương.
Chương 50
Chương 50: Nữ Nhân, Ngươi Vừa Lòng Chứ?
Chương 51
Chương 51: Hai Dấu Chân
Chương 52
Chương 52: Nhường Mẫu Sư Tử
Chương 53
Chương 53: Quả Nhiên Có Chút Khác Biệt
Chương 54
Chương 54
Chương 55
Chương 55
Chương 56
Chương 56
Chương 57
Chương 57
Chương 58
Chương 58
Chương 59
Chương 59
Chương 60
Chương 60
Chương 61
Chương 61
Chương 62
Chương 62
Chương 63
Chương 63
Chương 64
Chương 64
Chương 65
Chương 65
Chương 66
Chương 66
Chương 67
Chương 67
Chương 68
Chương 68
Chương 69
Chương 69
Chương 70
Chương 70
Chương 71
Chương 72: Thiên Y Vô Phùng
Chương 72
Chương 72: Ái Mộ
Chương 73
Chương 73: Cái Gì Vậy?
Chương 74
Chương 74: Cưỡng Hôn
Chương 75
Chương 75: Ngươi Là Người Của Ta
Chương 76
Chương 76: Viên Phòng Cần Có Tư Tưởng
Chương 77
Chương 78
Chương 78: Ở Riêng
Chương 79
Chương 79: Sơn Thần
Chương 80
Chương 80: Nửa Đêm Nhìn Trăng Rơi Lệ
Chương 81
Chương 81: Thiếu Niên Nhiều Chuyện
Chương 82
Chương 82: Chú Ngựa U Buồn
Chương 83
Chương 83: Giới Thiệu Cho Ngươi Một Cô Nương ...
Chương 84
Chương 84: Thế Giới Này Thật Nhiều Huyền Ảo
Chương 85
Chương 85: Là Một Đám Sói
Chương 86
Chương 86: Lão Ngoan Đồng
Chương 87
Chương 87: Thần Ơi, Giáng Thiên Lôi Xuống Đi
Chương 88
Chương 88: Ba Nam Nhân
Chương 89
Chương 89: Nhịn
Chương 90
Chương 90: Dã Tâm, Không Nhỏ!
Chương 91
Chương 91: Bị Kẻ Lỗ Mãng Khinh Thường
Chương 92
Chương 92: Phù Dung Chết Tiệt
Chương 93
Chương 93: Tan Vỡ A
Chương 94
Chương 94: Vương Gia Người Ở Dưới
Chương 95
Chương 95: Người Sáng Mắt Không Nói Tiếng Lóng ...
Chương 96
Chương 96: Hợp Tác
Chương 97
Chương 97: Sư Phụ, Có Chuyện Cho Người
Chương 98
Chương 98: Chuyện Đêm
Chương 99
Chương 99: Đến Đông Sở
Chương 100
Chương 101
Chương 101: Trận Chiến Đầu Tiên
Chương 102
Chương 102: Khắc Tinh, Ôn Tinh, Sao Chổi
Chương 103
Chương 103: Tiên Phát Chết
Chương 104
Chương 104: Bí Mật Của Lãnh Hạ
Chương 105
Chương 105: Nỗi Khổ Của Gia
Chương 106
Chương 106: Chế Tạo Bom
Chương 107
Chương 107: Cục Cưng Của Ta
Chương 108
Chương 108: Mẫu Tử Sẽ Khóc
Chương 109
Chương 109: Ọe ...
Chương 110
Chương 110: Cho Dù Là Địa Ngục Cũng Cùng Đến
Chương 111
Chương 111: Bão Tố
Chương 112
Chương 112: Chiến Trường Của Hai Người
Chương 113
Chương 113
Chương 114
Chương 114: Rốt Cuộc Cũng Ra Ngoài
Chương 115
Chương 115: Kẻ Ăn Quỵt Cơm
Chương 116
Chương 116: Cô Nương Xinh Đẹp, Gả Cho Ta Nhé!
Chương 117
Chương 117: Tiêu Phượng, Chờ Ta!
Chương 118
Chương 118: Tiên Hạ Thủ Vi Cường
Chương 119
Chương 119: Sắp Sinh
Chương 120
Chương 120: Vì Tiểu Lãnh Hạ Của Lão Tử
Chương 121
Chương 121: Ta Muốn Tòa Thành Này
Chương 122
Chương 122: Lãnh Hạ Dương Oai
Chương 123
Chương 123: Nữ Nhân Thì Làm Sao
Chương 124
Chương 124: Tề Tụ Cách Căn Thành
Chương 125
Chương 125: Chiến Tiểu Quai
Chương 126
Chương 126: Liệt Vương Vạn Tuế
Chương 127
Chương 127: Mộ Đại Thần Y, Tức Giận
Chương 128
Chương 128: Lãnh Hạ Ở Trên, Mộ Nhi Ở Dưới...
Chương 129
Chương 129: Chiến Bắc Liệt Tới
Chương 130
Chương 130: Lương Đô
Chương 131
Chương 131: Khách Đến
Chương 132
Chương 132: Nhặt Được Một Tiện Nghi Lớn
Chương 133
Chương 133: Ác Mộng Của Mộ Nhị
Chương 134
Chương 134: Gặp Lại Lão Ngoan Đồng
Chương 135
Chương 135: Hậu Nhân Phù Thành
Chương 136
Chương 136: Vương Gia, Mau Đến
Chương 137
Chương 137: Đường Làng Bộ Thiền Hoàng Tước Tại Hại
Chương 138
Chương 138: Ngô Hoàng Vạn Tuế Vạn Vạn Tuế
Chương 139
Chương 139: Liệt Vương Yết Kiến
Chương 140
Chương 140: Ngươi Nha Nếu Không Lui Binh
Chương 141
Chương 141: Mau Quay Về A
Chương 142
Chương 142: Chém Đầu
Chương 143
Chương 143: Sắp Sinh
Chương 144
Chương 144: Tiểu Bất Điểm Ra Đời
Chương 145
Chương 145: Trường An, Lâu Ngày Không Gặp
Chương 146
Chương 146: Trở Lại Trường An
Chương 147
Chương 147: Bị Ném
Chương 148
Chương 148: Thê Nô Tụ Tập
Chương 149
Chương 149: Tàn Sát Lẫn Nhau
Chương 150
Chương 150: Ta Tin Nàng, Nàng Tin Ta
Chương 151
Chương 151: Năm Mới, Lễ Chọn Đồ Vật Đoán Tương Lai
Chương 152
Chương 152: Đoạn Đường Vui Vẻ
Chương 153
Chương 153: Lễ Vật
Chương 154
Chương 154: Con Hát Trời Sinh
Chương 155
Chương 155: Mục Đích Không Rõ
Chương 156
Chương 156: Thai Tiếp Theo
Chương 157
Chương 157: Sáu Người Tranh Tài
Chương 158
Chương 158: Ba Năm Sau
Chương 159
Chương 159: Đại Hôn Của Bắc Việt
Chương 160
Chương 160: Hai Cha Con
Chương 161
Chương 161: Mẫu Thân Kinh Hỉ
Chương 162
Chương 162: Nam Phẫn Nữ Trang
Chương 163
Chương 163: Đại Hội Mỹ Nam
Chương 164
Chương 164: Xúc Động Ma Quỷ
Chương 165
Chương 165: Tiểu Quỷ Phát Uy
Chương 166
Chương 166: Nhìn Lầm
Chương 167
Chương 167: Lại Có
Chương 168
Chương 168: Khiếu Thẩm Mỹ Vặn Vẹo
Chương 169
Chương 169: Lãnh Hạ, Trâu Bò
Chương 170
Chương 170: Thua Không Hối
Chương 171
Chương 171: Kề Vai Chiến Đấu
Chương 172
Chương 172: Trước Có Sói, Sau Có Hổ
Chương 173
Chương 173: Lại Một Lần Nữa, Vang Danh Thiên Hạ
Chương 174
Chương 174: Nghèo
Chương 175
Chương 175: Phu Thê Trâu Bò
Chương 176
Chương 176: Vùng Đất Không Ai Quản
Chương 177
Chương 177: Tức Phụ Nhớ Ta Sao
Chương 178
Chương 178: Thành Chủ Đương Nhiệm
Chương 179
Chương 179: Có Là Hổ Cũng Phải Nằm Sấp Xuống Cho Ta
Chương 180
Chương 180: Ranh Giới Sống Chết
Chương 181
Chương 181: Cùng Tiến Cùng Lùi Với Liệt Vương
Chương 182
Chương 182: Niềm Tin Của Hắn
Chương 183
Chương 183: Rời Đi
Chương 184
Chương 184: Bí Mật Của Hai Cha Con
Chương 185
Chương 185: Tiểu Lãnh Hạ Ra Đời
Chương 186
Chương 186: Tiểu Ca Dao
Chương 187
Chương 187: Kim Thiền Thoát Xác
Chương 188
Chương 188: Cướp Con Gái
Chương 189
Chương 189: Tính Phúc Của Lão Tử
Chương 190
Chương 190: Ba Đôi Phu Thê Chiến Gia
Chương 191

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Độc Sủng Cuồng Phi
Chương 113

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 113
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...