Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Độc Sủng Cuồng Phi – Chương 103

Độc Sủng Cuồng Phi

Tác giả: Hạ Lan Mẫn Nguyệt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

(Tiên phát chế nhân: hành động trước để chế ngự địch)

Sau mấy ngày, trên núi được phủ vô số tuyết, quân doanh Đông Sở lại ở vùng trũng nên như bị bao vây trong biển tuyết mênh m//ô//n//g.

Gió lớn thét gào, cuồn cuộn thổi khắp bầu trời, trời đất mênh m//ô//n//g toàn là tuyết trắng.

Trong trời tuyết, Bắc Yến thiện tuyết chiến bắt đầu ngo ngoe.

Sau một trận đấu thương vong vô số, trong lòng họ như đang cháy một cây đuốc lớn, tâm tâm niệm niệm đánh Đông Sở một trận đã tay! (Tâm tâm niệm niệm : luôn luôn tập trung nghĩ về một việc định làm)

Bắc Yến dốc toàn bộ lực lượng, do Ngột Đạt Cáp thống lĩnh, dựng trại cách quân doanh Đông Sở ba mươi dặm, buổi chiều ngày hôm sau, mười vạn đại quân đã tập hợp đầy đủ.

Hai quân giằng co, tên đã trên dây chờ bắn.

Bên trong doanh trại Đông Sở, tình cảnh cũng bi thảm.

Lần trước, dùng hai vạn để đổi lấy năm vạn quân Bắc Yến, đã có thể nói là một kỳ tích, lần này Bắc Yến đóng quân cách ba mươi dặm, sát khí ngút trời, hiện tại đang đầy tuyết, không phải là trời giúp họ sao?

Đông Phương Nhuận chắp tay đứng trước lều, nhìn vẻ khủng hoảng kinh hãi trên mặt binh lính, trong mắt xẹt qua tia thất vọng.

Đông Sở, cho tới bây giờ đều không có khí phách.

Toàn thể đất nước này, tựa như một tài tử phong lưu, phong nhã hào hoa, ngọc thụ lâm phong, song khi kẻ thù bên ngoài tới, lại chỉ có thể dùng ngòi bút để đả kích đối phương………

Chứ vĩnh viễn không có ai hùng dũng hiên ngang hét lớn một tiếng ‘Xâm phạm nước ta, giết không tha!’ cầm đao giết địch!

Trong lúc Đông Phương Nhuận âm thầm trầm ngâm, một tên lính quèn chạy lại, thở phì phò thi lễ, nói rằng: “Thất hoàng tử, trong cung phái….. phái người đến.”

Đông Phương Nhuận hơi cong khóe môi, trong mắt tràn ra lãnh ý, đây đã là người thứ mấy rồi?

Ba ngày trước, Thường công công là thái giám thiếp thân của Đông Phương Triệu, cưỡi khoái mã xông vào quân doanh, tuyên đọc thánh chỉ, chủ yếu là muốn nói trận đầu thắng lợi, trẫm rất tán thưởng, mau chóng hồi cung, diện thánh ban thưởng.

Đông Phương Nhuận sắc mặt thản nhiên, nhận thánh chỉ.

Tươi cười ấm áp rồi phân phó tiểu binh: “Sắp xếp một căn lều cho Thường công công, đây chính là người tâm phúc bên cạnh Hoàng thượng, nhất định phải chăm sóc cẩn thận.”

Nhưng đi lúc nào thì không đề cập tới.

Thường công công là lão nhân trong cung, luôn phục dịch Đông Phương Triệu, đối với những thứ quanh co lòng vòng đương nhiên hiểu rõ, hơn nữa, dáng vẻ bất an của Hoàng thượng hiện lên rõ ràng trước mắt.

Hoàng thượng luôn không coi trọng Thất nhi tử này, lòng dạ thâm trầm là một chuyện nhưng dù sao thì còn trẻ, thế lực cũng chẳng là bao. Hơn nữa ba năm trước, thế lực của Thất hoàng tử mới xuất hiện, còn yếu ớt, ở trong triều không có chỗ dựa, chứ đừng nói là thâm căn cố đế.

Vả lại còn có một Đại Hoàng tử, luôn giống như Hoàng thượng nghĩ, đối đầu với Thất hoàng tử, hai phe đấu qua đấu lại, Hoàng thượng ở giữa nhìn hai người chó cắn chó, càng yên lòng.

Ai biết Thất hoàng tử phát triển rất nhanh, mới gần ba năm mà đã vô cùng lớn mạnh.

Đến lúc này, Hoàng thượng mới bắt đầu nghĩ giải quyết Thất hoàng tử này như thế nào.

Chiến tranh có lão tướng Mã Đằng Bình, đương nhiên không cần lo lắng quá mức, dù đánh không thắng thì cứ trấn giữ biên quan, đến lúc đó hai nước giằng co, hao phí ngân lượng, Đông Sở giàu có đương nhiên không lo, đợi Bắc Yến không thể chịu được nữa thì Đông Sở cầu hoà, nhất định có thể được như nguyện vọng.

Nhưng khi tin tức trận đầu thắng lợi truyền về, Hoàng thượng luống cuống!

Thất hoàng tử như cái gai trong mắt hắn, thậm chí ngay cả điều binh cũng tài giỏi.

Thường công công hiểu rõ, cung kính nói: “Dạ dạ, chúng ta đến biên quan lần đầu, được ở mấy ngày xem xét phong cảnh thì thật tuyệt, Thất hoàng tử suy nghĩ thật chu đáo!”

Những cái này hắn hiểu thì hiểu, nhưng Đông Phương Nhuận là ai, hắn vẫn biết, nhỡ may Đông Sở đổi chủ, hắn không để ý, trực tiếp muốn mạng già của hắn, vậy coi như không an toàn.

Thường công công cười cười, thành thành thật thật ở lại quân doanh, nửa phần phê bình kín đáo cũng không dám có.

Từ đó về sau, Đông Phương Triệu liên tục truyền thánh chỉ tới, mỗi người một đạo.

Đông Phương Nhuận cười ôn nhuyễn, phân phó tiểu binh: “Dẫn vào.”

Chỉ chốc lát sau, một tiểu thái giám mười sáu mười bảy tuổi đi theo tiểu binh vào.

Tiểu thái giám ý thế đang cầm thánh chỉ, không hành lễ với hắn, mở thánh chỉ ra, lớn tiếng tuyên đọc.

Vốn tưởng rằng Thất hoàng tử sẽ kinh sợ, lập tức thu thập hành lý, khởi hành cùng hắn………

Nào ngờ Đông Phương Nhuận không chút hoang mang, chỉ cười nói một câu: “Gần đây tuyết rơi nhiều, đường khó đi, công công ở lại mấy ngày, đợi tuyết ngừng lại rồi hãy bàn tiếp.”

Tiểu thái giám nghe vậy giận dữ, đang muốn mở lời trách cứ, nhưng câu nói đầu tiên của Đông Phương Nhuận đã chặn họng hắn lại.

“Công công sợ quân doanh đơn sơ chiêu đãi không chu toàn ư? Thường công công cũng cực kỳ hài lòng.”

Vừa dứt lời, Tiểu thái giám liền không dám nhiều lời nữa, Thường công công là ai, toàn bộ hoàng cung không ai không biết, luôn luôn ỷ vào hoàng thượng tín nhiệm, nên tác oai tác quái, thế mà giờ cũng bị giữ lại đây, hắn nào dám nói gì.

Hắn khúm núm đi theo tiểu binh rời đi.

Đông Phương Nhuận nhàn nhạt lắc đầu, quay người lại liền nhìn thấy Lãnh Hạ và Chiến Bắc Liệt đang đứng khoanh tay ở phía xa thản nhiên xem trò hay.

Chiến Bắc Liệt khoác áo choàng đen, ưng mâu mày kiếm, đường nét sắc bén, dáng người cao ngất, nhìn hắn như một ngọn núi đồ sộ.

Lãnh Hạ mặc áo khoác trắng, khuôn mặt trái xoan xinh đẹp mộc mạc, thanh nhã xuất trần, mờ ảo trong bầu trời đầy tuyết.

Hai người đứng sóng vai, ngay cả biểu tình trên mặt cũng giống nhau, lãnh liệt và có vài tia trêu chọc, một chút ý cười, xứng đôi,…..

Chói mắt.

Đông Phương Nhuận hơi nheo mắt lại.

Hắn đi lên trước vài bước, hơi nhếch miệng, tiếng nói luôn ôn nhuận: “Mới thế đã không chịu nổi.”

“Nếu để mặc ngươi tiếp tục ở lại đây……..” Lãnh Hạ cong khóe môi, trong thanh âm ẩn chứa vài phần khinh thường, nói: “Sẽ lấy được lòng quân, vô cùng bất lợi cho hắn.”

Đông Phương Nhuận nhàn nhạt cười cười, cảm giác được cái lạnh lẽo của bông tuyết, một tia lãnh ý truyền vào trong thân thể.

Hắn khẽ cười giễu cợt: “Cũng phải, lệnh ta và Hoàng huynh giám quân, chẳng qua cũng là khiến chúng ta đấu nhau lưỡng bại câu thương trong quân doanh.”

Lãnh Hạ nhìn doanh trại đang u ám, nhướn mày hỏi: “Có kế lui địch không?”

Đông Phương Nhuận gật đầu, trầm ngâm nói: “Tạm thời có một ý tưởng, nhưng cũng không ổn thỏa lắm, tốt nhất là kiềm chân đại quân Bắc Yến trước, rồi tiêu hao một phần binh lực của bọn họ.”

Trầm mặc một lát, Chiến Bắc Liệt chậm rãi nói: “Ý nghĩ của Sở hoàng…….”

“Nếu dùng được cũng có thể trở thành một thanh lợi khí.” Chiến Bắc Liệt chỉ nói một câu rồi ôm tức phụ rời đi.

Hai người bước chậm trên tuyết, tạo thành những dấu chân nhỏ sâu.

Đông Phương Nhuận chợt lóe sáng, nhìn tấm lưng kia chậm rãi lắc đầu, hắn mà lại coi thường Chiến Bắc Liệt, một nam nhân kín đáo như vậy, sao có thể dùng hai chữ ‘Mãng phu.’

Đến chiều.

Đông Phương Lỗ nghe nói Đông Phương Triệu triệu Đông Phương Nhuận hồi triều, cũng không ngồi yên nữa.

Hắn thấy việc này tuyệt đối là bởi vì hắn truyền tin tức về, Đại Tần Liệt Vương vô cớ xuất hiện ở trong quân doanh Đông Sở, Phụ hoàng muốn gọi Đông Phương Nhuận về hỏi tội.

Lại nghe Đông Phương Nhuận lại không để ý tới thánh chỉ, chỉ có thể giải thích là hắn có tật giật mình!

Đông Phương Lỗ chợt cảm thấy cơ hội tới, hắn vỗ án, nhanh chóng đi tới lều của Đông Phương Nhuận.

Tiểu binh bẩm báo: “Thất hoàng tử đang ở trên lầu thăm dò địa hình.”

Đông Phương Lỗ lập tức chạy tới, quả nhiên thấy Đông Phương Nhuận một thân nguyệt sắc y bào, đang nhìn hoa tuyết bay khắp trời.

Hắn không nói hai lời tiến lên, lớn tiếng chất vấn: “Nghe nói Phụ hoàng hạ thánh chỉ, triệu ngươi hồi kinh?”

Đông Phương Nhuận lạnh lùng cười, vẫn chưa quay đầu, nói không chút khách khí: “Hoàng huynh quản hơi nhiều.”

“Ngươi………..” Đông Phương Lỗ lần đầu tiên nhìn thấy Đông Phương Nhuận như vậy, không ôn nhuận, không nho nhã, mà là trực tiếp, lạnh như băng, bén nhọn!

Nhất thời hắn không phản ứng kịp, hai mắt trợn trừng, lắp ba lắp bắp: “Ngươi………. ngươi………”

Không biết vì sao Đông Phương Lỗ lại nghĩ đây mới là mặt chân thật của Đông Phương Nhuận, bản tính thật sự của hắn, mà những độ cong trên khóe môi, ý cười nơi khóe mắt, tiếng nói ôn nhuận, toàn bộ giống như một chiếc mặt nạ che đậy lại sự chân thật của hắn.

Đông Phương Nhuận chậm rãi quay đầu, trên mặt không có bất cứ biểu tình nào, thanh âm lạnh như băng: “Nếu không có việc gì, Hoàng huynh có thể quay về lều.”

Nhìn sự lạnh lùng trong đôi mắt hắn, Đông Phương Lỗ bỗng nhiên lui ra phía sau, nuốt nước miếng một cái, cảm giác mình mất hết mặt mũi, bỏ lại một câu ngoan độc, rồi phẩy tay áo bỏ đi.

“Ngươi………ngươi chờ xem! Kháng chỉ không tuân, Phụ hoàng sẽ không bỏ qua cho ngươi!”

Đợi hắn đi rồi, đôi mắt Đông Phương Nhuận đảo qua một chỗ tối, khẽ động hai tai, trong đôi mắt xẹt qua một tia tinh quang, bên trong mờ mịt như ngập đầy sương mù.

Hắn cong khóe môi lên, nhẹ giọng nỉ non: “Đại ca, cám ơn nhiều.”

==

Bên trong lều lớn doanh trại Bắc Yến.

Ngột Đạt Cáp ngồi ở vị trí trên cùng, mày chau lại thành một đường, thanh âm thô kệch hỏi: “Ngươi xác định là ngươi nhìn thấy chứ? Hai giám quân Đông Sở bất hòa sao?”

Thám tử gật đầu như gà mỏ thóc, vạn phần xác định nói: “Tuyệt đối đúng, Đại soái, ta thấy rõ ràng, bầu không khí giữa Thất hoàng tử và Đại Hoàng tử rất kỳ quái!”

Ngột Đạt Cáp nhất thời linh động đầu óc, cảm thấy đây là một cơ hội của Bắc Yến.

Hắn vội vàng hỏi: “Nói nhanh lên, cụ thể là chuyện gì xảy ra.”

Thám tử liên tục gật đầu, suy nghĩ một chút, kể lại những chuyện hắn nhìn thấy, còn nói thêm: “Đại soái, cụ thể bọn họ nói gì, ta không nghe rõ, nhưng câu cuối cùng kia của Đại Hoàng tử rất rõ ràng, động tác chạy của hắn, cũng tuyệt đối là tràn đầy oán hận, ta nhìn rất rõ.”

Ngột Đạt Cáp vừa nghe, vừa phất phất tay, thám tử thức thời lui xuống.

Hắn ngồi trong lều suy nghĩ, cảm thấy chuyện này có thể lợi dụng nhưng rốt cuộc là nên lợi dụng như thế nào thì hắn không tài nào nghĩ ra nổi.

Ngột Đạt Cáp cào cào đầu, không nghĩ nữa, ngày mai sẽ xuất binh đánh Đông Sở, dựa vào dũng sĩ kiêu hãn Bắc Yến, những tên Đông Sở đó chẳng thấm vào đâu.

“Bẩm đại soái, thuộc hạ của Đại Hoàng tử Đông Sở cầu kiến.” Đúng lúc này, lính cần vụ bên ngoài bẩm báo.

Ngột Đạt Cáp nhướn mày, tựa người vào ghế ngồi, bày ra bộ dạng của Đại soái Bắc Yến, lớn tiếng nói: “Truyền.”

Không bao lâu sau, một binh lính Đông Sở gầy yếu bị dẫn vào lều lớn, hắn đưa mật hàm lên quá đỉnh đầu, cúi đầu nhỏ giọng nói: “Đại soái, Đại Hoàng tử lệnh cho tiểu nhân đưa tới……… Đại Hoàng tử nói, chỉ cần đại soái hợp tác cùng hắn, giết chết Thất hoàng tử trên chiến trường, đến lúc đó quân Đông Sở là do hắn chỉ huy…….. Dù là cắt đất đền tiền hay gì cũng sẽ làm vừa lòng Đại soái.”

Ngột Đạt Cáp chống đứng lên, thân thể to lớn đối lập rõ rệt với tiểu binh Đông Sở.

Tiểu binh không tự chủ được thối lui, nhìn Ngột Đạt Cáp hung thần ác sát, sợ đến nỗi hai chân đều run rẩy.

Ngột Đạt Cáp nghĩ thú vị, chơi trò mèo vờn chuột, đi từng bước một về phía tiểu binh, đi rất chậm, ánh mắt lộ vẻ trêu tức.

Tiểu binh lui lại hai bước, đột nhiên ngồi bệt xuống đất, sắc mặt trắng bệch lắp bắp nói: “Đại……đại……….đại soái, hai hai hai….hai quân giao chiến, không…..không chém sứ giả!”

“Ha ha ha ha……..” Ngột Đạt Cáp ngửa mặt lên trời cười to, cương đao trong tay chợt lóe…….

Phụt!

Máu tươi văng đầy mặt và cổ hắn, một cái đầu lăn lông lốc trên sàn, thân thể tên tiểu binh kia đổ ầm xuống.

Ngột Đạt Cáp thu lại cương đao nhuốm máu, cười thoải mái: “Hai quân giao chiến, không chém sứ giả? Ha ha ha…….. Trên địa bàn của Bản soái, chưa từng có quy củ này!”

Ngột Đạt Cáp cười xong, hừ lạnh một tiếng, trên gương mặt âm trầm mà dữ tợn, Đại Hoàng tử cái gì, muốn lừa bản soái ư, không có cửa đâu!

Nói thì nói vậy, nhưng trong lòng của hắn lại có một mầm móng được gieo……

Ngột Đạt Cáp cào cào tóc, rồi phân phó: “Báo với các phó tướng, kế hoạch ngày thứ hai phát binh…….”

Hắn mím mím môi, nói: “Tạm dừng!”

Ngày thứ hai, ngày thứ ba………..

Bảy ngày liên tiếp, thuộc hạ của Đại Hoàng tử đưa mật hàm tới, Bắc Yến vẫn không phát binh, dừng thế này trong bảy ngày liền, lòng nghi ngờ của Ngột Đạt Cáp cũng ngày càng ít đi, càng ngày càng dao động.

==

Ngày hôm sau.

Đông Phương Nhuận một thân nguyệt sắc trường sam đi vào lều chủ soái, vung tay lên ngồi vào chủ vị, đảo qua mọi người trong lều, nói: “Nếu ta đoán không sai, sáng sớm ngày mai, Bắc Yến sẽ phát binh.”

Như một quả bom bỏ vào trong lều, mọi người đồng loạt cả kinh.

Mã Đằng Bình hỏi: “Thất hoàng tử, Bắc Yến đã hạ trại bên ngoài bảy ngày, sao ngày mai lại đột nhiên phát binh?”

Đông Phương Nhuận nhếch môi, nói: “Cũng không phải là đột nhiên phát binh, ta đã quấy rầy hắn bảy ngày, theo như tính tình của Ngột Đạt Cáp, bảy ngày đã là cực hạn.”

Mọi người tuy rằng không biết rốt cuộc hắn đã làm gì, thế nhưng Thất hoàng tử nói thì bọn họ lại tuyệt đối tin tưởng, nhất là sau trận chiến lúc trước, càng không ai sẽ phản bác hắn, lập tức hỏi: “Thất hoàng tử, vậy chúng ta nên làm gì bây giờ?”

“Tiên phát chế nhân!” Đông Phương Nhuận nói năng rất có khí phách.

Mấy phó tướng nhìn nhau, chỉ cảm thấy đây quả thực là khó tin, Bắc Yến đánh tới, bọn họ chưa chạy thì thôi, ít nhất còn có biện pháp phòng ngự gì đó, vậy mà Thất hoàng tử lại nói, tiên phát chế nhân?

Suy nghĩ thế nào mà lại bảo bọn họ nghênh chiến?

Lần trước có thể thắng, hoàn toàn là nhờ chiến thuật của hắn, thế nhưng Bắc Yến có ngốc, cũng không thể nào mắc cùng mưu hai lần, huống chi bây giờ lạnh lẽo, tuyệt ngập đất, Bắc Yến có lợi thế rất lớn, lúc này đánh……..

Đánh như thế nào?

Đây không phải là muốn chết sao?

Nhìn vẻ mặt của bọn họ, cũng biết bọn họ nghĩ như thế nào, nhưng Mã Đằng Bình, không hổ là Tướng quân bao năm, suy nghĩ một chút rồi trù trừ hỏi: “Thất hoàng tử, tiên phát chế nhân là một biện pháp, nhưng chúng ta chưa hề chuẩn bị, phải đánh như thế nào?”

Đông Phương Nhuận gật đầu, nói rằng: “Gậy ông đập lưng ông.”

Không đợi mấy tên phó tướng hỏi lại, Đông Phương Nhuận đứng lên trực tiếp hạ lệnh.

“Chu Bình!”

“Có mạt tướng!”

” Phái một nghìn binh, lẻn vào bên cạnh doanh trại Bắc Yến, cứ nửa giờ lại khua chiêng gõ trống, giậm chân đạp đất, giả vờ như quân ta đánh lén vào ban đêm, quấy rầy một đêm!”

“Mạt tướng lĩnh mệnh!”

“Trịnh Anh!”

“Có mạt tướng!”

“Giờ dần dẫn theo năm vạn quân tiên phong đuổi đến, đánh bọn họ trở tay không kịp! Dốc toàn lực làm suy yếu quân đội Bắc Yến, thế nhưng không nên ham chiến, một khi Bắc Yến phản ứng lại, lập tức giả bại lui binh.”

“Mạt tướng lĩnh mệnh!”

“Hoàng Trung!”

“Có mạt tướng!”

“Đợi Bắc Yến dốc toàn bộ binh lực tiến đánh, lĩnh một vạn binh, mai phục kín đáo ở dọc đường, ngăn cản Yến quân truy kích.”

“Mạt tướng lĩnh mệnh!”

“Triệu Phong Sâm!”

“Có mạt tướng!”

“Yến quân nhất định công doanh, lĩnh hai vạn binh, kiệt lực ngăn cản Yến quân tiến doanh, một lúc sau, mở rộng viên môn, gậy ông đập lưng ông.”

“Mạt tướng lĩnh mệnh!”

“Mã Đằng Bình!”

“Có mạt tướng!”

“Dẫn đại quân rút lui, không cần cầm theo bất cứ thứ gì, đi đến sông Sở Yến, bày ra trận thế tử chiến đến cùng, sống mái cùng đại quân Bắc Yến!”

“Mạt tướng lĩnh mệnh!”

Sắp xếp xong, Đông Phương Nhuận truyền lệnh giờ tý xuất chiến, chư tướng nửa ngờ nửa tin với đối sách của hắn, Bắc Yến liệu có vì vài lần quấy rối mà thả lỏng cảnh giác hay không, vì sao Thất hoàng tử chắc chắc có thể đánh bọn họ trở tay không kịp.

Nếu gậy ông đập lưng ông, trong quân doanh Đông Sở cũng không sắp xếp thứ gì, đồng thời giữ lại mọi thứ………..

Quan trọng nhất là, dù Thất hoàng tử đoán trúng mọi thứ trước đó, tổn hao vài phần của mười vạn đại quân Bắc Yến, thế nhưng binh Đông Sở, vẫn là không đánh lại bọn hắn a!

Mã Đằng Bình trù trừ hồi lâu, chậm rãi hỏi: “Thất hoàng tử, đại doanh của chúng ta……không cần nữa sao?”

Đông Phương Nhuận nhợt nhạt cười: “Đương nhiên là cần.”

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1
Chương 2
Chương 2
Chương 3
Chương 3
Chương 4
Chương 4
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 11: Triều Đình Tranh Luận Kịch Liệt
Chương 12
Chương 12: Liều Mạng Uống Rượu
Chương 13
Chương 13: Mã Vương
Chương 14
Chương 14: Bạc
Chương 15
Chương 15: Sòng Bạc Thẳng Tiến
Chương 16
Chương 16: Tử Thần Đến
Chương 17
Chương 17: Bưu Hãn Vô Cùng
Chương 18
Chương 18: Nói Điều Kiện, Theo Ta
Chương 19
Chương 19: So Đổ Thuật
Chương 20
Chương 20: Kẻ Cười Sau Cùng Mới Là Kẻ Thắng
Chương 21
Chương 21: Trời Sinh Một Đôi
Chương 22
Chương 22: Hâm Mộ, Đố Kỵ Cuối Cùng Thù Hận.
Chương 23
Chương 23: Chiến Bắc Liệt Tới Thanh Lâu.
Chương 24
Chương 24: Nữ Phẫn Nam Trang.
Chương 25
Chương 25: Ngươi Đến Đây Cho Ta.
Chương 26
Chương 26: Không Có Lời? Có Lời.
Chương 27
Chương 27: Liên Thủ.
Chương 28
Chương 28: Lão Nương Giúp Ngươi.
Chương 29
Chương 29: Khởi Binh Vấn Tội.
Chương 30
Chương 30: Đơn Thuần - Rất Đơn Thuần.
Chương 31
Chương 31: Thôi Miên
Chương 32
Chương 32: Thập Phần Ăn Ý
Chương 33
Chương 33: Uy Phong Chiến Thần
Chương 34
Chương 34: Chiến Lợi Phẩm Của Lão Nương
Chương 35
Chương 35: Chiến Thần ... Không Thể
Chương 36
Chương 36: Người Phụ Nữ Đanh Đá Này Là ...
Chương 37
Chương 37: Tuyệt Đại Phản Công
Chương 38
Chương 38: Mười Hai Thị Thiếp
Chương 39
Chương 39: Không Biết Tự Lượng Sức Mình
Chương 40
Chương 40: Cực Kỳ Bi Thảm
Chương 41
Chương 41: Bốn Người Cùng Lên
Chương 42
Chương 42: Nói Cho Ngươi Một Bí Mật Lớn
Chương 43
Chương 43: Hỉ Nộ Vô Thường
Chương 44
Chương 44: Đánh Bạc
Chương 45
Chương 45: Dám Tranh Nhà Vệ Sinh Với Ta ...
Chương 46
Chương 46: Bồ Câu Liệu Có Bị Lạc Đường?
Chương 47
Chương 47: Đại Tần Cần Các Ngươi
Chương 48
Chương 48: Sát Khí
Chương 49
Chương 49: Dám Đả Thương Nữ Nhân Của Bổn Vương.
Chương 50
Chương 50: Nữ Nhân, Ngươi Vừa Lòng Chứ?
Chương 51
Chương 51: Hai Dấu Chân
Chương 52
Chương 52: Nhường Mẫu Sư Tử
Chương 53
Chương 53: Quả Nhiên Có Chút Khác Biệt
Chương 54
Chương 54
Chương 55
Chương 55
Chương 56
Chương 56
Chương 57
Chương 57
Chương 58
Chương 58
Chương 59
Chương 59
Chương 60
Chương 60
Chương 61
Chương 61
Chương 62
Chương 62
Chương 63
Chương 63
Chương 64
Chương 64
Chương 65
Chương 65
Chương 66
Chương 66
Chương 67
Chương 67
Chương 68
Chương 68
Chương 69
Chương 69
Chương 70
Chương 70
Chương 71
Chương 72: Thiên Y Vô Phùng
Chương 72
Chương 72: Ái Mộ
Chương 73
Chương 73: Cái Gì Vậy?
Chương 74
Chương 74: Cưỡng Hôn
Chương 75
Chương 75: Ngươi Là Người Của Ta
Chương 76
Chương 76: Viên Phòng Cần Có Tư Tưởng
Chương 77
Chương 78
Chương 78: Ở Riêng
Chương 79
Chương 79: Sơn Thần
Chương 80
Chương 80: Nửa Đêm Nhìn Trăng Rơi Lệ
Chương 81
Chương 81: Thiếu Niên Nhiều Chuyện
Chương 82
Chương 82: Chú Ngựa U Buồn
Chương 83
Chương 83: Giới Thiệu Cho Ngươi Một Cô Nương ...
Chương 84
Chương 84: Thế Giới Này Thật Nhiều Huyền Ảo
Chương 85
Chương 85: Là Một Đám Sói
Chương 86
Chương 86: Lão Ngoan Đồng
Chương 87
Chương 87: Thần Ơi, Giáng Thiên Lôi Xuống Đi
Chương 88
Chương 88: Ba Nam Nhân
Chương 89
Chương 89: Nhịn
Chương 90
Chương 90: Dã Tâm, Không Nhỏ!
Chương 91
Chương 91: Bị Kẻ Lỗ Mãng Khinh Thường
Chương 92
Chương 92: Phù Dung Chết Tiệt
Chương 93
Chương 93: Tan Vỡ A
Chương 94
Chương 94: Vương Gia Người Ở Dưới
Chương 95
Chương 95: Người Sáng Mắt Không Nói Tiếng Lóng ...
Chương 96
Chương 96: Hợp Tác
Chương 97
Chương 97: Sư Phụ, Có Chuyện Cho Người
Chương 98
Chương 98: Chuyện Đêm
Chương 99
Chương 99: Đến Đông Sở
Chương 100
Chương 101
Chương 101: Trận Chiến Đầu Tiên
Chương 102
Chương 102: Khắc Tinh, Ôn Tinh, Sao Chổi
Chương 103
Chương 103
Chương 104
Chương 104: Bí Mật Của Lãnh Hạ
Chương 105
Chương 105: Nỗi Khổ Của Gia
Chương 106
Chương 106: Chế Tạo Bom
Chương 107
Chương 107: Cục Cưng Của Ta
Chương 108
Chương 108: Mẫu Tử Sẽ Khóc
Chương 109
Chương 109: Ọe ...
Chương 110
Chương 110: Cho Dù Là Địa Ngục Cũng Cùng Đến
Chương 111
Chương 111: Bão Tố
Chương 112
Chương 112: Chiến Trường Của Hai Người
Chương 113
Chương 113: Ta Không Phải Người Của Thế Giới Này
Chương 114
Chương 114: Rốt Cuộc Cũng Ra Ngoài
Chương 115
Chương 115: Kẻ Ăn Quỵt Cơm
Chương 116
Chương 116: Cô Nương Xinh Đẹp, Gả Cho Ta Nhé!
Chương 117
Chương 117: Tiêu Phượng, Chờ Ta!
Chương 118
Chương 118: Tiên Hạ Thủ Vi Cường
Chương 119
Chương 119: Sắp Sinh
Chương 120
Chương 120: Vì Tiểu Lãnh Hạ Của Lão Tử
Chương 121
Chương 121: Ta Muốn Tòa Thành Này
Chương 122
Chương 122: Lãnh Hạ Dương Oai
Chương 123
Chương 123: Nữ Nhân Thì Làm Sao
Chương 124
Chương 124: Tề Tụ Cách Căn Thành
Chương 125
Chương 125: Chiến Tiểu Quai
Chương 126
Chương 126: Liệt Vương Vạn Tuế
Chương 127
Chương 127: Mộ Đại Thần Y, Tức Giận
Chương 128
Chương 128: Lãnh Hạ Ở Trên, Mộ Nhi Ở Dưới...
Chương 129
Chương 129: Chiến Bắc Liệt Tới
Chương 130
Chương 130: Lương Đô
Chương 131
Chương 131: Khách Đến
Chương 132
Chương 132: Nhặt Được Một Tiện Nghi Lớn
Chương 133
Chương 133: Ác Mộng Của Mộ Nhị
Chương 134
Chương 134: Gặp Lại Lão Ngoan Đồng
Chương 135
Chương 135: Hậu Nhân Phù Thành
Chương 136
Chương 136: Vương Gia, Mau Đến
Chương 137
Chương 137: Đường Làng Bộ Thiền Hoàng Tước Tại Hại
Chương 138
Chương 138: Ngô Hoàng Vạn Tuế Vạn Vạn Tuế
Chương 139
Chương 139: Liệt Vương Yết Kiến
Chương 140
Chương 140: Ngươi Nha Nếu Không Lui Binh
Chương 141
Chương 141: Mau Quay Về A
Chương 142
Chương 142: Chém Đầu
Chương 143
Chương 143: Sắp Sinh
Chương 144
Chương 144: Tiểu Bất Điểm Ra Đời
Chương 145
Chương 145: Trường An, Lâu Ngày Không Gặp
Chương 146
Chương 146: Trở Lại Trường An
Chương 147
Chương 147: Bị Ném
Chương 148
Chương 148: Thê Nô Tụ Tập
Chương 149
Chương 149: Tàn Sát Lẫn Nhau
Chương 150
Chương 150: Ta Tin Nàng, Nàng Tin Ta
Chương 151
Chương 151: Năm Mới, Lễ Chọn Đồ Vật Đoán Tương Lai
Chương 152
Chương 152: Đoạn Đường Vui Vẻ
Chương 153
Chương 153: Lễ Vật
Chương 154
Chương 154: Con Hát Trời Sinh
Chương 155
Chương 155: Mục Đích Không Rõ
Chương 156
Chương 156: Thai Tiếp Theo
Chương 157
Chương 157: Sáu Người Tranh Tài
Chương 158
Chương 158: Ba Năm Sau
Chương 159
Chương 159: Đại Hôn Của Bắc Việt
Chương 160
Chương 160: Hai Cha Con
Chương 161
Chương 161: Mẫu Thân Kinh Hỉ
Chương 162
Chương 162: Nam Phẫn Nữ Trang
Chương 163
Chương 163: Đại Hội Mỹ Nam
Chương 164
Chương 164: Xúc Động Ma Quỷ
Chương 165
Chương 165: Tiểu Quỷ Phát Uy
Chương 166
Chương 166: Nhìn Lầm
Chương 167
Chương 167: Lại Có
Chương 168
Chương 168: Khiếu Thẩm Mỹ Vặn Vẹo
Chương 169
Chương 169: Lãnh Hạ, Trâu Bò
Chương 170
Chương 170: Thua Không Hối
Chương 171
Chương 171: Kề Vai Chiến Đấu
Chương 172
Chương 172: Trước Có Sói, Sau Có Hổ
Chương 173
Chương 173: Lại Một Lần Nữa, Vang Danh Thiên Hạ
Chương 174
Chương 174: Nghèo
Chương 175
Chương 175: Phu Thê Trâu Bò
Chương 176
Chương 176: Vùng Đất Không Ai Quản
Chương 177
Chương 177: Tức Phụ Nhớ Ta Sao
Chương 178
Chương 178: Thành Chủ Đương Nhiệm
Chương 179
Chương 179: Có Là Hổ Cũng Phải Nằm Sấp Xuống Cho Ta
Chương 180
Chương 180: Ranh Giới Sống Chết
Chương 181
Chương 181: Cùng Tiến Cùng Lùi Với Liệt Vương
Chương 182
Chương 182: Niềm Tin Của Hắn
Chương 183
Chương 183: Rời Đi
Chương 184
Chương 184: Bí Mật Của Hai Cha Con
Chương 185
Chương 185: Tiểu Lãnh Hạ Ra Đời
Chương 186
Chương 186: Tiểu Ca Dao
Chương 187
Chương 187: Kim Thiền Thoát Xác
Chương 188
Chương 188: Cướp Con Gái
Chương 189
Chương 189: Tính Phúc Của Lão Tử
Chương 190
Chương 190: Ba Đôi Phu Thê Chiến Gia
Chương 191

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Độc Sủng Cuồng Phi
Chương 103

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 103
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...