Độc Mê Dục ( SẮC ) – Chương 107
Độc Mê Dục ( SẮC )
Long Nhã nhìn Hổ Phách ngẩn người, thở dài, từ sau khi gặp được nàng, dường như đã dùng hết toàn bộ số lần thở dài trong hai mươi năm, còn cộng thêm trong tương lai không ít. Ai kêu chính mình thích chứ? Thích như vậy hội giày vò một tiểu cô nương, lại phát hiện được quá muộn, bỏ lỡ thời cơ tốt nhất.
Cầm chăn kéo xuống, lộ ra khuôn mặt ửng đỏ của cô gái nhỏ giấu dưới chăn, mắt nhắm chặt, lông mi hơi hơi run rẩy, anh nhẹ nhàng hạ xuống nụ hôn tỉ mĩ trên mặt cô, mang theo tất cả tình yêu cùng ôn nhu đời này của Việt Tiền Long Nhã.