Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đoàn Du Lịch Vô Hạn – Chương 45

Đoàn Du Lịch Vô Hạn

Tác giả: Yến Cô Hồng
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khi A Thành xộc thẳng đến nhà thôn trưởng, Vương Bành Phái vẫn chưa hay biết gì.

A Thành bất chấp luồn qua đám người canh cửa, dốc sức chen vào trong. Dòm mấy cây giáo nhọn mà đám canh cửa thủ trong tay, cùng A Thành một thân một mình tay không tấc sắt, Vương Bành Phái nghĩ gã ta quá nóng nảy rồi.

Mắt thấy đầu mũi giáo sắp đ//â//m vào bả vai A Thành, Vương Bành Phái bèn âm thầm giúp gã nhưng không giúp nhiều, vì chuyện A Thành xông vào nhà thôn trưởng rồi bị thương hẳn là có trong lịch sử. Kiểu như sau khi bị thương, cơ thể gã yếu dần nên linh hồn A Long dễ dàng nhập vào. Hành động bảo vệ quá mức của Vương Bành Phái sẽ làm nhiệm vụ khó diễn biến trơn tru.

Thế nhưng A Thành mới vào cửa đã bổ ngay đến giường thôn trưởng, tóm vai ông ta lôi huỳnh huỵch khiến Vương Bành Phái sợ chết khiếp.

Sở thú lú lẫn nào, để xổng thằng ác ôn này ra vậy trời?

“Thôn trưởng, thôn trưởng ông tác thành cho tôi và Bình Bình đi.”

Đã vậy A Thành còn khóc rất thật và rất to, dáng vẻ đánh cược mọi thứ hết sức chân thành. Gã mạnh tay lắc vai thôn trưởng và van xin trong đau đớn, sức lực đó Vương Bành Phái thấy não thôn trưởng sắp bị lắc bay luôn rồi.

“Thôn trưởng, thôn trưởng, mặt ông sao xanh lè vậy? Ông khó chịu chỗ nào hở?”

Hỏi thừa, thử ai lắc mày kiểu đó xem mày có bay nửa cái mạng không?!

Vương Bành Phái tức cái bụng, nhưng ngó lần nữa thì sợ điếng hồn luôn.

Vãi cả cứt! Mặt xanh cái quần què, thôn trưởng là cương thi kìa má ơi!

Mặt cương thi không xanh thì mặt thằng nào xanh. Cái răng này trông đéo khác gì ma cà rồng, mày còn lo lão bệnh với chả tật nữa hả thằng dở hơi?!

“Thôn trưởng, thôn trưởng?”

A Thành như tấm chiếu mới chưa trải sự đời, ngơ ngác sáp lại gần. Mắt thấy móng tay nhọn hoắc dần biến đen của thôn trưởng sắp sửa chạm vào cổ A Thành, Vương Bành Phái không thể ngó lơ được nữa.

Theo dòng lịch sử, có thể A Thành sẽ biến thành cương thi và bị thôn trưởng khống chế, nhưng bây giờ rất có khả năng A Thành là Bính Cửu! Bính Cửu phải sống thì giá trị mới cao, dù hiện tại Vương Bành Phái chưa chắc chắn lắm nhưng hắn ta cũng khó trơ mắt nhìn A Thành bị thôn trưởng cương thi cắn cổ. Thế là Vương Bành Phái đang tàng hình vội nhào tới tóm lấy tay thôn trưởng, bẻ gãy móng ông ta rồi thuận thế đẩy về phía trước, trông cứ như thôn trưởng tự xô A Thành ra. Mà A Thành có vẻ đã bị doạ ngu, té chổng vó xuống đất, ngơ ngác nhìn tay thôn trưởng trân trân, lắp ba lắp bắp.

“Thôn, thôn trưởng, móng tay ông bị sao á?”

A Thành giật mình, dẫu sao gã cũng là người thôn Thiết Bích thường xuyên tiếp xúc với cương thi, gã khó tin trợn tròn mắt, ngoác mồm la ỏm tỏi: “Cương thi, thôn trưởng, sao ông lại biến thành cương thi thế?”

Đúng vậy, sao thôn trưởng thôn Thiết Bích lại biến thành cương thi rồi?

Vương Bành Phái dùng hết sức b//ú sữa mẹ ghị thôn trưởng lại, cũng đang suy nghĩ vấn đề này. Rõ ràng sáng nay thôn trưởng vẫn nói chuyện bình thường, dòm mức độ bại liệt lão không phải mới một hai năm nay, sao mới nửa ngày đã biến thành như vậy chứ?!

Một là, lão đã bị cương thi hoá từ lâu nhưng nhờ bí pháp lót lưng nên không hoàn toàn mất đi lý trí. Hai là, “người” nói chuyện sáng nay không phải thôn trưởng thật.

“Thôn trưởng, ông có nghe tôi nói gì không? Ông, ông còn nhận ra tôi không đó?”

Khát vọng máu thịt là bản năng của cương thi nhưng thôn trưởng bị cương thi hoá chỉ ngồi thừ ra đấy, đôi mắt nhìn A Thành trừng trừng chứ không tấn công. A Thành bị doạ hồn vía lên mây nay đã bình tĩnh đôi chút, gã cẩn thận thấp thỏm hỏi dò.

Ngu, nhờ tao khống chế nó rồi!

Vương Bành Phái chửi thầm, mặt gồng đến đỏ au. Cương thi đầu đồng tay sắt, sức lực rất lớn, dù Vương Bành Phái khiêng nổi Úc Hòa An thì việc đấu tay đôi với cương thi cũng chẳng hề dễ xơi. Đương nhiên giết nó không tốn sức nhưng Vương Bành Phái nghĩ trên người thôn trưởng nhất định có bí mật khác, giờ không phải lúc xuống tay nhưng cũng không thể quật ngã vì A Thành còn ở đây.

Vương Bành Phái đành gắng gượng kiềm chân cương thi, hắn ta cảm thấy mình như đang chế ngự một con trâu rừng hung bạo vậy, gồng căng cơ đ//í//t mới chốc lát đã mướt mồ hôi.

Cái thằng A Thành này, sao còn chưa cút đi vậy?

Vương Bành Phái lại rủa thầm trong bụng, tranh thủ ngước mắt lên coi thì bỗng chốc tức muốn sùi bọt mép. A Thành chẳng những chưa đi còn lảng vảng lục lọi rương hòm, vừa lục vừa hỏi thăm:

“Thôn trưởng, thôn trưởng ơi! Tôi biết ông còn nhận ra tôi mà, tôi là A Thành đây.”

Nom dáng vẻ hung tợn của thôn trưởng, A Thành đau khổ rớt vài giọt nước mắt, nghẹn ngào nói: “Chẳng trách ông bắt Bình Bình kết minh hôn, hoá ra do đầu óc không tỉnh táo. Tôi thấy ông thương Bình Bình vậy mà… Thôn trưởng, ông cất hôn khế ở đâu rồi?”

“Ông yên tâm nha, sau này tôi sẽ đối xử tốt với Bình Bình.”

Người sống khi kết hôn phải có giấy hôn thú, còn người chết thì cần hôn khế đốt xuống Minh Phủ trong ngày cưới. A Thành đang tìm hôn khế của Bình Bình và A Long, chỉ cần huỷ hồn khế thì mối hôn sự này coi như vứt xó.

Thằng c* này còn biết điểm mấu chốt cơ đấy.

Vương Bành Phái líu lưỡi, thấy thôn trưởng thi biến tuy ban đầu kinh hãi nhưng không sợ tới mức kêu la chạy trốn, mà nhanh tay lục tìm hôn khế. Thằng c* A Thành này thực sự không đơn giản, Vương Bành Phái càng thêm nghi ngờ gã chính là Bính Cửu.

Có điều dòm A Thành khóc bù lu bù loa, vành mắt đỏ au, Vương Bành Phái lại thấy đây không phải là hành vi mà Bính Cửu có thể làm. Diễn đến nước này cũng quá không biết xấu hổ rồi, người bình thường đâu ai lố dữ vậy.

Rốt cuộc, A Thành có phải là Bính Cửu không?

Ngay lúc Vương Bành Phái đấu tranh tâm lý kịch liệt, Vệ Tuân đã cực kỳ hào hứng lục soát sạch các ngăn tủ ngăn kéo trong phòng. Cậu không chỉ tìm được hôn khế của Bình Bình và A Long, còn lôi ra rất nhiều thứ lạ lùng hiếm thấy trông rất tà khí và quái gở.

Vệ Tuân hào phóng phất tay, mớm hết vào mồm cáo con. Bắt đầu từ lúc cho cáo con ăn nhân sâm, Vệ Tuân đã thấy thằng c* cáo này không bình thường. Rõ ràng chỉ là mảnh ý thức, không có x*c th*t, linh hồn thì nát bươm nhưng cái gì nó cũng ăn được!

Hỏi nó thì nó kiêu ngạo nói đây là thiên phú của thiên hồ chúng nó. Tuy cuối cùng Úc Hòa Tuệ vượt động Thiên Môn thất bại, chưa trở thành hồ tiên, nhưng thiên phú cậu ta rất xuất chúng, còn làm hồ ly ở điểm tham quan mười năm, tính ra cũng đã đạt đến tiêu chuẩn thiên hồ.

Thiên hồ là sinh vật trong truyền thuyết, cao hơn hồ ly tinh một bậc. Nghe nói chúng có thể nuốt nhả tinh hoa của ánh trăng, lưu trữ trong cơ thể phòng bất cứ tình huống nào. Tuy bây giờ tàn hồn của thiên hồ be bét hết cả ra nhưng thiên phú vẫn còn đó. Thật ra Úc Hoà Tuệ không phải nuốt trọn gốc nhân sâm kia luôn, mà cậu ta nhấm nháp lưu trữ trong tàn hồn chủ thể, chậm rãi tẩm bổ tàn hồn sau đó đã xuất hiện ý thức của cáo con.

Nói cách khác, dựa vào thiên phú, cậu ta có thể chén tất các loại đồ vật, cất vào tàn hồn và từ từ tiêu hoá.

Túi trữ vật tuỳ thân là đây chứ đâu nữa!

Vệ Tuân sớm đã cảm thấy tiềm lực của con hồ tiên này như nước trong bọt biển, bóp một cái là có ngay.

Cáo con bị nhét một đống rác vào mồm:???

Đã vậy Vệ Tuân còn giao lưu với nó trong biển ý thức: “Mấy thứ vừa rồi tao đút cho mày nhớ giữ hộ tao, đừng ăn, chút nữa về hẳn nhổ ra, hiểu chưa?”

Tức cành hông nghe, tính sát thương không mạnh nhưng tính sỉ nhục cực cao.

Đúng là sỉ nhục loài cáo!

Cáo con bị chọc tức kêu áu áu, Vệ Tuân hảo tâm an ủi nó còn hứa hẹn tý về nhà sẽ bắt gà cho nó ăn, mấy thứ đang ngậm trong mồm cũng được lựa một cái mà chén. Thế là cáo con cố nén ấm ức, miễn cưỡng đồng ý.

Loài cáo bẩm sinh xảo quyệt, bụng dạ quay ngoắt 180 mà tích cực hỗ trợ Vệ Tuân, chỉ ra những nơi cất đồ tốt trong phòng. Dù sao nó cũng được chọn món tuỳ thích mà, đương nhiên phải nỗ lực hơn rồi!

“Thôn trưởng, rốt cuộc ông cất hôn khế ở đâu vậy?”

Vương Bành Phái trơ mắt dòm A Thành lục soát cả buổi mà chẳng moi ra cái móc xì gì, hai tay gã trống trơn, nôn nóng đến bên mép giường thôn trưởng, cất giọng sầu lo: “Thôn trưởng, tôi biết ông còn ý thức nên ông nói cho tôi biết đi. Tương lai tôi và Bình Bình sẽ phụng dưỡng hiếu thảo với ông. Không, không vạch trần ông đâu.”

Còn ý thức cái rắm! Vương Bành Phái tàng hình ôm chặt thôn trưởng muốn xụi cả tay, sự kiên nhẫn của hắn ta đạt đến giới hạn rồi, điên máu nghĩ thôi thả mẹ cương thi thịt thằng c* A Thành không sợ chết này để gã mở mang kiến thức vậy. Bỗng Vương Bành Phái thấy A Thành hồ hởi ra mặt, nói cái gì mà “ra là ở đây”, sau đó to gan duỗi tay luồn xuống dưới gối thôn trưởng.

Thằng c* này, chán sống thật luôn phải không?!

Động tác của A Thành làm gã cách thôn trưởng cương thi cực gần, mắt thấy cương thi nghiêng đầu há cái mồm to như bồn máu sắp sửa cắn vào cánh tay A Thành, mặt mày Vương Bành Phái tái mét. Hắn ta đè xuống theo bản năng, vật thôn trưởng lăn cù xuống giường, tiếp theo đó là tiếng kẽo kẹt khiến lòng Vương Bành Phái giật thót, muốn nhổm dậy nhưng thôn trưởng cương thi nặng như sắt thép đè chặt trên người hắn, ván giường chợt lật ngang khiến bọn họ rớt tọt xuống giường.

Dưới giường có đường hầm!

Giây phút trượt xuống, Vương Bành Phái trợn mắt nhìn chằm chằm A Thành mặt mũi đỏ bừng ra vẻ kinh ngạc, mà tức đến nghiến răng kèn kẹt.

Thằng c* này chắc chắn là Bính Cửu!

Mụ nội nó, mày chờ đó, bố Mập nhà mày về sẽ cho mày ăn cứt!

“Dưới giường vậy mà có đường hầm.”

Cùm cụp, cửa đường hầm đóng lại.

Vệ Tuân tấm tắc làm lạ, cậu đang cầm một cái tráp cỡ lòng bàn tay được làm bằng gỗ hoè. Tay quay mở cửa đường hầm nằm dưới gối đầu, Vệ Tuân thề cậu chỉ tò mò thôi, mới vặn nhẹ tí ai biết nó ném cả thôn trưởng và Vương Bành Phái xuống đó chứ.

Chắc kèo Vương Bành Phái biết cậu là Bính Cửu rồi.

Vệ Tuân thấy oan ức cực, cậu mân mê cơ quan đường hầm xong thì vui vẻ bóp nát tay quay. Như vậy người ngoài không thể mở mật đạo này nữa, đương nhiên mật đạo sẽ còn cơ quan khác. Dù thôn trưởng cương thi đầu óc ngu muội rồi, không nói được nhưng e vẫn khó mà nhốt Vương Bành Phái lâu.

Nhưng nhốt được chừng nào thì hay chừng đó thôi.

Nơi này không nên ở lâu, Vệ Tuân giao hộp gỗ cho cáo nhỏ rồi trèo cửa sổ, đi đường vòng tránh nhóm canh cửa nghênh ngang về phòng mình.

Vừa bước vào cửa, Vệ Tuân bắt đầu kiểm kê thành quả mình trộm từ nhà thôn trưởng, lập tức cảm thấy chuyến đi này cực kỳ đáng giá. Cậu áp dụng chiến thuật vơ ngang quét dọc, ngay cả mảnh sứ vỡ cũng ráng nhét vào mồm cáo con. Tuy đa số toàn là rác nhưng cũng có vài món rất hữu ích.

Tạm thời không đề cập đến hôn khế, Vệ Tuân nhận được [Răng nanh cương thi cao cấp] và [Người rơm bị nguyền rủa, cần giám định].

Mà quan trọng nhất, vẫn là tráp gỗ dưới gối thôn trưởng cương thi chứa quyển [Nhật ký của thôn trưởng thôn Thiết Bích] trông khá cũ nát. Vệ Tuân cảm thán, Bình Bình và thôn trưởng đúng là cha con ruột, đến thói quen viết nhật ký cũng giống nhau.

Trừ cái này ra, còn có một pho tượng gỗ đen tinh xảo to bằng ngón tay cái.

[Pho tượng chứa tàn hồn của A Long (Bản cáo bay)]

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20-3
Chương 21-2
Chương 22-2
Chương 23-2
Chương 24
Chương 25-2
Chương 26-2
Chương 27
Chương 28-2
Chương 29-2
Chương 30
Chương 31-2
Chương 32-2
Chương 33
Chương 34
Chương 35-2
Chương 36
Chương 37-2
Chương 38
Chương 39
Chương 40-2
Chương 41
Chương 42-2
Chương 43-2
Chương 44-2
Chương 45
Chương 46-2
Chương 47-2
Chương 48-2
Chương 49
Chương 50-2
Chương 51-2
Chương 52
Chương 53-2
Chương 54-2
Chương 55
Chương 56-2
Chương 57-2
Chương 58-2
Chương 59-2
Chương 60-2
Chương 61
Chương 62-2
Chương 63-2
Chương 64
Chương 65-2
Chương 66-2
Chương 67
Chương 68-2
Chương 69-2
Chương 70
Chương 71-2
Chương 72-2
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80-2
Chương 81-2
Chương 82-2
Chương 83-2
Chương 84
Chương 85-2
Chương 86-2
Chương 87
Chương 88-2
Chương 89-2
Chương 90-2
Chương 91-2
Chương 92-2
Chương 93-2
Chương 94-2
Chương 95-2
Chương 96-2
Chương 97
Chương 98-2
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102-2
Chương 103-2
Chương 104
Chương 105-2
Chương 106-2
Chương 107
Chương 108-2
Chương 109-2
Chương 110
Chương 111
Chương 112-2
Chương 113
Chương 114-2
Chương 115
Chương 116
Chương 117-2
Chương 118-2
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122-2
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130-2
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134-2
Chương 135
Chương 136-2
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140-2
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145-2
Chương 146-2
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304
Chương 305
Chương 306
Chương 307
Chương 308
Chương 309
Chương 310
Chương 311
Chương 312
Chương 313
Chương 314
Chương 315
Chương 316
Chương 317
Chương 318
Chương 319
Chương 320
Chương 321
Chương 322
Chương 323
Chương 324
Chương 325
Chương 326
Chương 327
Chương 328
Chương 329
Chương 330
Chương 331
Chương 332
Chương 333
Chương 334
Chương 335
Chương 336
Chương 337
Chương 338
Chương 339
Chương 340
Chương 341
Chương 342
Chương 343
Chương 344
Chương 345
Chương 346
Chương 347
Chương 348
Chương 349
Chương 350
Chương 351
Chương 352
Chương 353
Chương 354
Chương 355
Chương 356
Chương 357
Chương 358
Chương 359
Chương 360
Chương 361
Chương 362
Chương 363
Chương 364
Chương 365
Chương 366
Chương 367
Chương 368
Chương 369
Chương 370
Chương 371
Chương 372
Chương 373
Chương 374
Chương 375
Chương 376
Chương 377
Chương 378
Chương 379
Chương 380
Chương 381
Chương 382
Chương 383
Chương 384
Chương 385
Chương 386
Chương 387
Chương 388
Chương 389
Chương 390
Chương 391
Chương 392
Chương 393
Chương 394
Chương 395
Chương 396
Chương 397
Chương 398
Chương 399
Chương 400
Chương 401
Chương 402
Chương 403
Chương 404
Chương 405
Chương 406
Chương 407
Chương 408
Chương 409
Chương 410
Chương 411
Chương 412
Chương 413
Chương 414
Chương 415
Chương 416
Chương 417
Chương 418
Chương 419
Chương 420
Chương 421
Chương 422
Chương 423
Chương 424
Chương 425
Chương 426
Chương 427
Chương 428
Chương 429
Chương 430
Chương 431
Chương 432
Chương 433
Chương 434
Chương 435
Chương 436
Chương 437
Chương 438
Chương 439
Chương 440
Chương 441
Chương 442
Chương 443
Chương 444
Chương 445

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Chương 45

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 45
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...