Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đoạ Nguyệt – Chương 37: 37. Khóc lóc kể lể - Chương 37

Đoạ Nguyệt

Tác giả: Bao Tử
Lượt đọc: 7
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mẹ Đồ vẫn đang chìm đắm trong mớ suy diễn của riêng mình, hoàn toàn không để ý đến gương mặt đã cứng đờ vì căng thẳng của con gái.

“Chậc… Hồi đó sao mẹ lại không lưu lấy thông tin liên lạc của con bé Tô Nguyệt chứ!” Bà vỗ đùi một cái đét, thốt lên đầy nuối tiếc: “Bây giờ mà muốn tìm được một mối có điều kiện tốt như nhà người ta thì khó như lên trời vậy…”

Thấy mẹ không còn xoáy sâu vào vấn đề cũ, Đồ Nguyệt khẽ thở phào nhẹ nhõm, cô lý nhí: “Khó gì đâu mẹ, anh trai con cũng ưu tú lắm mà.”

Mẹ Đồ chẳng buồn đáp lời, bà trầm tư một lát rồi đột ngột nảy ra ý định: “Nguyệt Nguyệt, hay là thế này, con đưa số điện thoại của con bé cho mẹ đi, để mẹ tự nói chuyện với nó.” Sợ con gái phản đối, bà vội vàng bồi thêm: “Con yên tâm, mẹ không nhúng tay vào chuyện bọn nó đâu, mẹ chỉ muốn hỏi xem vì sao mà chia tay, xem có còn cách nào cứu vãn được không thôi!”

Bà dường như đã hạ quyết tâm phải giúp con trai hàn gắn với Tô Nguyệt bằng được. Thực tế, sự hài lòng về cô con dâu tương lai chỉ chiếm một phần nhỏ, cái chính là bà cực kỳ coi trọng gia thế nhà họ Tô. Bấy lâu nay, bà luôn nuôi hy vọng công ty vật liệu nhỏ của bố Đồ có thể bắt tay hợp tác với công ty thiết bị y tế của nhà người ta để cùng nhau hốt bạc.

Đồ Nguyệt cười lạnh một tiếng trong lòng, cô vờ như không nghe thấy gì: “Cái gì cơ ạ? Mạng chỗ con đang rè quá mẹ ơi. Với cả muộn rồi, con phải đi ngủ thôi không mai lại dậy không nổi.”

Hành động của cô lúc này giống hệt Đồ Nghiêu lúc nãy khi cúp máy của mẹ. Chẳng một chút do dự, mặc kệ tiếng “Alo, alo” đầy ngỡ ngàng của mẹ ở đầu dây bên kia, cô dứt khoát ngắt kết nối.

Trong căn phòng nhỏ không còn tiếng rè rè của dòng điện hỗn loạn hay giọng nói của mẹ nữa, chỉ còn lại âm thanh rất khẽ từ tiếng phim, tiếng game của các bạn cùng phòng. Không gian yên tĩnh hơn hẳn, nhưng cơn buồn ngủ của Đồ Nguyệt đã hoàn toàn tan biến.

Liệu mẹ có đoán ra được nguyên nhân thực sự khiến họ chia tay? Bà có thực sự tìm cách liên lạc với Tô Nguyệt không? Chuyện giữa cô và anh trai... bà có biết không? Nếu một ngày bà biết chuyện, liệu bà có bao giờ cấm cửa không cho cô gặp lại anh trai nữa không?

Nghĩ đến cảnh sau này vĩnh viễn không được gặp lại Đồ Nghiêu, lòng cô quặn lại. Những suy diễn tiêu cực cứ thế bủa vây khiến đầu óc cô rối bời, bụng dưới cũng bắt đầu quặn đau vì căng thẳng. Cô chỉ còn cách lồm cồm bò xuống giường, cầm cốc ra ngoài định lấy chút nước ấm cho dịu lại.

Lúc đi ngang qua nhà vệ sinh công cộng, cô tình cờ nghe thấy một giọng nói quen thuộc vọng ra từ bên trong.

“Được thôi... Chia tay thì chia tay! Sau này đừng để tôi gặp lại anh nữa!”

Hình như là giọng của Mã Tịnh Văn. Cuối cùng cô ấy cũng chia tay với gã bạn trai kia rồi sao? Đồ Nguyệt thầm nghĩ, sao dạo này mình toàn gặp chuyện chia tay thế này, bộ đang là "mùa tan vỡ" hay sao?

Đồ Nguyệt vốn đã mệt mỏi đến rã rời vì cuộc điện thoại với mẹ, vậy mà giờ vẫn còn tâm trí để lẩm bẩm. Có lẽ đây chính là trạng thái "hồi quang phản chiếu" cuối cùng của cảm xúc trước khi sụp đổ.

Cô vô hồn định quay về phòng, nào ngờ vừa xoay người đã va sầm vào một nữ sinh đang hối hả chạy vào vệ sinh. Cú va chạm mạnh khiến chiếc cốc trên tay cô nghiêng hẳn về phía mình. Toàn bộ nước ấm bên trong đổ ập lên người Đồ Nguyệt, từ ngực trái xuống tận rốn. Cảm giác nóng rát, đau đớn tức thì quét qua vùng da nhạy cảm.

“A!” Cô nữ sinh kia cũng bị nước bắn vào tay và đùi, kêu lên đau đớn. Ban đầu cô ta còn nhíu mày định mắng vốn, nhưng khi nhìn thấy tình cảnh thảm hại của Đồ Nguyệt, cơn giận lập tức tan biến, cô ta hoảng hốt xin lỗi: “Xin lỗi, xin lỗi bạn nhiều nhé... Bạn có sao không? Bên ký túc xá mình có túi chườm đá, để mình đi lấy cho bạn!”

Quả nhiên, cái sự "hồi quang phản chiếu" lúc nãy chỉ là giả tạo.

Đồ Nguyệt ngây người đứng chôn chân tại chỗ, cảm thấy phần da bị bỏng bắt đầu phồng rộp và nhức nhối vô cùng. Chiếc áo ngủ thấm nước dán chặt vào da thịt, vừa nặng nề vừa khó chịu. Chẳng hiểu sao, một sự cố nhỏ bất ngờ này lại như sợi dây cuối cùng bị đứt đoạn, cảm giác tủi thân dâng trào lên tận sống mũi, chỉ cần hít một hơi cũng thấy chua xót khôn nguôi.

Cô chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến cô gái kia, xoay người chạy biến về phòng. Vừa về tới nơi, cô vội vàng đặt cốc xuống, cúi đầu cầm lấy điện thoại rồi lao thẳng ra lối cầu thang bộ.

Trong cầu thang tối om, chỉ có ánh sáng xanh lục lờ mờ từ biển chỉ dẫn “Lối thoát hiểm”. Cánh cửa trắng đóng sập lại, không gian im lìm chỉ còn nghe thấy tiếng hít mũi và những tiếng nức nở khe khẽ.

Đồ Nguyệt ngồi thụp xuống góc cầu thang, lúc này cô chẳng còn e ngại điều gì nữa, cắn chặt môi trực tiếp gọi vào dãy số quen thuộc. Bụng dưới lại bắt đầu quặn đau, cô một tay ôm bụng, một tay run rẩy áp điện thoại lên tai chờ đợi.

Sau hồi chuông dài dằng dặc, đầu dây bên kia cuối cùng cũng bắt máy.

“Alo.”

Khoảnh khắc giọng nói trầm thấp của Đồ Nghiêu vang lên, cô không thể kìm nén thêm được nữa. Đồ Nguyệt buông bờ môi đang bị cắn đến rướm máu, nước mắt tuôn rơi như mưa, cô nghẹn ngào thốt lên: “Anh ơi... Oa ô ô ô ô...”

Tiếng khóc nức nở vượt qua mọi sự kiểm soát của lý trí.

Đồ Nghiêu vốn đang chuẩn bị sẵn tâm lý rằng cô lại định bày trò gì đó, nhưng hắn hoàn toàn bị đánh úp bởi tiếng khóc thảm thiết này. Sau một thoáng sững sờ, hắn cau mày lo lắng hỏi: “Có chuyện gì xảy ra vậy?”

“Em... Em...” Đồ Nguyệt khóc không ra hơi, lời nói cứ thế đứt quãng giữa những tiếng nấc: “Em bị nước... nóng... làm bỏng rồi... Ô ô ô...”

“...?”

Đầu dây bên kia, Đồ Nghiêu lại lặng đi một giây. Hắn bỏ điện thoại ra nhìn màn hình để xác nhận đúng là em gái mình, rồi lại liếc nhìn lịch để chắc chắn mình không xuyên không hay đang nằm mơ. Hắn lặng lẽ lắng nghe cô khóc, đợi cho đến khi tiếng nức nở nhỏ dần mới lên tiếng hỏi: “Đã đỡ hơn chút nào chưa?”

Đồ Nguyệt thút thít đáp: “Không... vẫn đau lắm...”

“Em đã thay quần áo ướt ra chưa?” Đồ Nghiêu đúng chất là một người đàn ông lý trí. Dù cô có đang cầu cứu hay chỉ là muốn trút giận, hắn vẫn luôn đứng ở góc độ chuyên môn để đưa ra giải pháp chính xác nhất.

“Vẫn chưa...” Bị hắn nhắc nhở, Đồ Nguyệt mới cảm thấy hơi nước trên áo ngủ đã lạnh ngắt. Bộ đồ ướt sũng không những không giữ ấm mà còn khiến cô lạnh thấu xương, chỉ cần một cơn gió nhẹ lướt qua cũng đủ khiến cô run rẩy.

Đồ Nghiêu thở dài bất lực trong lòng: “Đi thay đồ trước đi đã.”

Cô vẫn nức nở, giọng nhỏ xíu: “Nhưng mà, còn điện thoại...”

“Anh không cúp máy đâu.” hắn trấn an: “Đi đi.”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

01. Đồ dối trá. - Chương 1
02. Dung túng - Chương 2
03. Nghe lén - Chương 3
04. Ngư.c cọ vào hắn - Chương 4
05. Nửa đêm ren*rỉ yêu kiều - Chương 5
06. Cướp bạn trai - Chương 6
07. Ghen tị - Chương 7
08. Nhìn lầm - Chương 8
09. Thừa nhận - Chương 9
10. Trộm đồ - Chương 10
11. Ghen tuông - Chương 11
12. Quyến rủ A.trai - Chương 12
13. Chuyến đi ba người - Chương 13
14. Bắt cá hai tay - Chương 14
15. Không muốn thấy chị ta - Chương 15
16. Thuốc kích du.c - Chương 16
17. Mưa dầm thấm lâu - Chương 17
18. Sự Cố - Chương 18
19. Hưng phấn - Chương 19
20. Bỏ thuốc - Chương 20
21. Ph á thân - Chương 21
22. Đêm điên cuồng - Chương 22
23. Em hạ thuốc anh? - Chương 23
24. Em biến thái sao? - Chương 24
25. Sinh cùng ngày - Chương 25
26. Cướp bạn trai của cô ta - Chương 26
27. Không hứng thú loạn*luan - Chương 27
28. Tình du.c không âu yếm - Chương 28
29. Tốt nhất đừng gặp mặt - Chương 29
30. Chia tay - Chương 30
31. Quan hệ khá “nhạy cảm” - Chương 31
32. Thoả mãn thể xác - Chương 32
33. Cứ làm ở chổ này đi - Chương 33
34. A.trai sờ em đi - Chương 34
35. Anh trai là bác sĩ, làm hỏng rồi thì anh chữa cho em - Chương 35
C36. Chất vấn - Chương 36
37. Khóc lóc kể lể - Chương 37
38. Sẽ không để bà ấy phát hiện - Chương 38
39. Đừng phủ định tình cảm của em dành cho anh - Chương 39
40. Đánh nhau - Chương 40
41. VD: Nếu Tất Cả Đều Là Đồ Nghiêu Cố Tình Dẫn Đường - Chương 41
42. Mời Phụ Huynh - Chương 42
43. Đưa Về Nhà - Chương 43
44. Anh là vị trí đầu tiên - Chương 44
45. Xem Phim Hay Ngủ Cùng Em - Chương 45
46. Không Thể Không Đối Mặt Trả Lời - Chương 46
47. Thật Là Trùng Hợp - Chương 47
48. Về Nhà Rồi Nói - Chương 48
49. Xoa Bụng - Chương 49
50. Cắt Đứt Ràng Buộc - Chương 50
51. Điểm Mẫn Cảm Bí Ẩn - Chương 51
52. Thoả Mãn - Chương 52
53. Váy Ngủ - Chương 53
54. Cô Là Đồ Nguyệt Sao? - Chương 54
55. Doạ Sợ - Chương 55
56. Bí Mật - Chương 56
57. Tra Nam - Chương 57
58. Mặt Đỏ Tai Hồng Trong Quán Bar - Chương 58
59. Lá chắn - Chương 59
60. Mùi Hương Đầu Ngón Tay - Chương 60
61. Cậu nhóc nào đây? - Chương 61
62. Trừng Phạt - Chương 62
63. Nuốt tinh*dich - Chương 63
64. Dễ dàng lừa gạt - Chương 64
65. Chu Lễ Ngang khó hiểu - Chương 65
66. Thấy sắc nảy lòng tham - Chương 66
67. Anh trai gian tà - Chương 67
68. Công viên giải trí - Chương 68
69. Lấp l.i.ế.m quá khứ - Chương 69
70. Quà sinh nhật - Chương70
71. Kẹp ở khe - Chương 71
72. Vị bơ của thiếu nữ - Chương 72
73. Kết thúc kỳ thi nghệ thuật - Chương 73
74. Anh trai chăm sóc chu đáo - Chương 74
75. Ngủ cùng nhau - Chương 75
76. Có 18cm không? - Chương 76
77. Cưỡng gian Play (Thượng) - Chương 77
78. Cưỡng gian Play (Hạ) - Chương 78
79. Nguyệt Nguyệt, Chúc Mừng Năm Mới - Chương 79
80. Chuyện Chung Thân Đại Sự - Chương 80
81. Chu Hàm Tinh - Chương 81
82. Nếu Cô Ấy Có Con - Chương 82
83. Ý định - Chương 83
84. Dùng Gậy Đ ánh Cô - Chương 84
85. Thân Mật Trước Mặt Hai Đứa Bé - Chương 85
86. Mẹ Đột Ngột Bước Vào - Chương 86
87. Bắt Nạt Tiểu Mèo Cái - Chương 87
88. Trạm Sạc - Chương 88
89. Thi Đại Học Sẽ Trở Về Sao - Chương 89
90. Thủ Khoa Năm Trường - Chương 90
91. Cuồng Anh Trai - Chương 91
92. Đồ Nguyệt Khát Khao - Chương 92
93. Bị Làm Đến Ngạt Thở - Chương 93
94. Nếm Thử Vòi Nước Mỹ Vị - Chương 94
95. Càng Ngày Càng Xa - Chương 95
96. Xem Mắt - Chương 96
97. Người Đứng Xem - Chương 97
98. Còn Thích Cô Ấy Sao - Chương 98
99. Anh Trai, Em Xin Lỗi - Chương 99
100. Dừng Lại Ở Đây Đi - Chương 100
101. Thật Cẩn Thận - Chương 101
102. Không Cần Đến - Chương 102
103. Chụp Ảnh Chung - Chương 103
104. Nếu là cô ấy ở thì tốt rồi - Chương 104
105. Vì sao nói dối - Chương 105
106. Em có thể không hiểu chuyện, nhưng anh thì không thể - Chương 106
107. Lời thổ lộ - Chương 107
108. Quách Niệm Hân - Chương 108
109. Nhận rõ nội tâm - Chương 109
110. Cô ấy đã từng yêu hắn nhiều đến thế - Chương 110
111. Bạn trai? - Chương 111
112. Độc thân - Chương 112
113. Lừa gạt - Chương 113
114. L.i.ế.m láp vết thương - Chương 114
115. Đóng kịch - Chương 115
116. Anh yêu em - Chương 116
117. Đừng bao giờ buông tay em nữa - Chương 117
118. Rất muốn gặp anh - Chương 118
119. Có quyền trừng phạt anh - Chương 119
120. Bị anh chơi đến mức mệt lả - Chương 120
121. Người đẹp ngủ trong rừng - Chương 121
122. Bản nhạc d.âm mĩ - Chương 122
123. Ren*rỉ damdang - Chương 123
124. Ôm một cái cũng không cho - Chương 124
125. Nghi ngờ - Chương 125
126. Mối quan hệ c.ấm kỵ - Chương 126
127. Kẻ Điên - Chương 127
128. Giống người vợ nhỏ - Chương 128
129. Chỉ cần có em là đủ rồi - Chương 129
130. Phiên Ngoại 1: Ngày Thường - Chương 130
131. Phiên Ngoại 2: Chúng Ta - Chương 131
132. Phiên Ngoại 3: Bọn Họ - Chương 132
133. Phiên Ngoại 3: Bọn Họ (2) - Chương 133
134. Phiên Ngoại 4: Lý Hàn Trọng × Bạch Thanh Nhụy (1) - Chương 134
135. Phiên Ngoại 5: Lý Hàn Trọng × Bạch Thanh Nhụy (2) - Chương 135
136. Phiên Ngoại 6: Lý Hàn Trọng × Bạch Thanh Nhụy (3) - Chương 136
137. Phiên Ngoại 7: Lý Hàn Trọng × Bạch Thanh Nhụy (4) - Chương 137

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đoạ Nguyệt
37. Khóc lóc kể lể - Chương 37

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
37. Khóc lóc kể lể - Chương 37
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...