Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Do Ký Kinh Hồng Chiếu Ảnh – Chương 77

Do Ký Kinh Hồng Chiếu Ảnh

Tác giả: Phong Ngưng Tuyết Vũ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Từ xưa đến nay, việc tiến dâng mỹ sắc để lôi kéo lòng người, cũng không phải là hiếm.

Đối với những kẻ hoang d//â//m, tham mê nữ sắc mà nói thì khi đối diện với sắc

đẹp thế này, hiển nhiên là mừng rỡ nhận lấy, mà lại càng nhiều càng tốt, nhưng ta hiểu rõ Nam Thừa Diệu cũng không phải là người như vậy, dù

rằng hắn muốn lưu cho thế nhân một hình tượng bất cần đời như thế.

Ngay cả Đỗ Như Ngâm có dung nhan tựa tiên tử đến mỹ nhân cũng khó cầu, ta

cũng không tin Nam Thừa Diệu lại bị sắc đẹp của nàng thu hút đến nỗi rơi vào sự kiểm soát của người khác, lại càng không tin, sau khi hắn vừa

mới cầm tay ta giải bày liền khinh địch như vậy, rơi vào lưới tình do

những nữ nhân kia làm ra.

Cho nên, suốt trên con đường đến ngự hoa

viên, mặc dù trong lòng ta không được thoải mái, nhưng tận dưới đáy lòng cũng không quá tin tưởng, để tâm đến lời nói của tiểu cung nữ kia.

Thậm chí khi ta đã tận mắt nhìn thấy, giữa trăm hoa đua nở, nàng kia uốn

lượn tung bay làn váy, dung mạo hòa cùng dáng vẻ, còn hắn ở một bên nâng bút họa tranh, nét mặt dịu dàng thì ta vẫn còn âm thầm nghi ngờ.

Ta

tự nói với mình, xưa nay cũng không phải chưa từng có qua tiền lệ như

vậy, tiếp nhận mỹ nhân cũng có thể không quan hệ gì đến hồng nhan ở bên

mình, hắn nhận chẳng qua chỉ là thế lực ở phía sau nàng, chỉ là một loại hình thức.

Nhưng, lời nói của Ý Dương công chúa như vẫn còn văng

vẳng bên tai, đây cũng không phải là lần đầu tiên nàng có ý lấy lòng Nam Thừa Diệu, trước đây, dù rằng hắn không kháng cự, nhưng cũng không tiếp nhận, vì sao, hôm nay lại khác đi.

Một đoạn Chiếu Ảnh vũ, lộng lẫy rực rỡ, tuyệt sắc khiến người khác đui mù, cho nên cũng không có ai phát hiện ta đã đến.

Ta chậm rãi dừng lại bước chân, nhìn thấy vẻ quan tâm dịu dàng ở giữa đôi

mày của hắn thật quá mức chân thực, lại mang theo một chút cảm giác xa

lạ mơ hồ, lồng ngực khẽ nhói đau, lời nói tắt nghẹn nơi yết hầu, cũng

không thể mở miệng hỏi, tất cả những chuyện này có phải cũng chỉ vì một

đoạn Chiếu Ảnh vũ?

Đúng lúc này, Đỗ Như Ngâm vừa hoàn điệu múa, mỉm

cười đi đến trước mặt Nam Thừa Diệu, nhẹ nhàng hạ bái, sắc mặt hồng hào, đôi má hây hẩy, ngượng ngùng hạ rèm mi, vẻ phong tình làm rung động

lòng người như vậy, sợ rằng trong thiên hạ này có lẽ cũng không có mấy

người nam tử không động tâm.

Nàng không hề kiêng dè, cũng không chờ

Nam Thừa Diệu lên tiếng gọi nàng, mà nhẹ nhàng nghiêng người đến muốn

nhìn xem bức họa trong tay Nam Thừa Diệu, nhưng hắn mỉm cười nhanh tay

dời đi, Đỗ Như Ngâm không thấy được bức tranh, ngược lại còn mất thăng

bằng, vừa vặn ngã vào trong lòng Nam Thừa Diệu, dung mạo như hoa như

ngọc lập tức đỏ bừng.

“Ngâm Ngâm nhảy múa đến mệt mỏi sao?” Nam Thừa Diệu khẽ mỉm cười đỡ nàng dậy từ trong lòng.

Ánh mắt Đỗ Như Ngâm như làn thu thủy, mỉm cười giận dỗi, nhu mì nói: “Điện

hạ còn nói vậy, mỗi lần họa xong bức tranh, cũng không cho người ta xem, ngày mai Ngâm Ngâm cũng không múa cho Điện hạ nhìn!”

Trong lời nói

ẩn chứa tình ý oán trách, tất cả cung nữ thái giám hầu hạ ở một bên đều

âm thầm mỉm cười, chỉ là không dám cười ra tiếng, nhưng cách đó không

xa, Ý Dương công chúa ngồi dưới tán ô cũng không nhịn được mà “Khì” một

tiếng: “Lời như thế mà Ngâm Ngâm cũng nói được, tựa như con mèo con làm

nũng, bất quá thì có thể lừa được ta, nhưng sao có thể uy hiếp được Tam

ca ca của ta nha?”

Gương mặt Đỗ Như Ngâm lại càng hồng hào, buồn bực

nói: “Tại sao công chúa cũng giúp Tam điện hạ trêu đùa Ngâm Ngâm, Ngâm

Ngâm không phục!”

Ý Dương công chúa cười nói: “Ta chỉ nói sự thật

thôi, chuyện của hai người các ngươi cứ từ từ giải quyết, ta cũng không

giúp ai, không giúp ai, đừng có kéo ta vào nha.”

“Công chúa . . .” Đỗ Như Ngâm túng quẫn nói, rồi lại không biết nên mở miệng thế nào, vì thế chỉ gọi một tiếng liền dừng lại, dáng vẻ ngượng ngùng làm bất kì ai

nhìn thấy cũng sinh lòng say mê.

Nam Thừa Diệu, cũng không ngoại lệ.

Hắn khẽ mỉm cười, một tay cầm bức tranh, một tay vươn đến giúp nàng vuốt

lại mái tóc đã hơi hỗn độn vì nhảy múa, mở miệng nói: “Cửu muội, muội

biết rõ Ngâm Ngâm tính tình thuần lương e thẹn, cũng đừng có trêu chọc

nàng.”

Ý Dương công chúa nũng nịu nói: “Trêu một chút, trêu một chút, cũng không đến nỗi đau lòng chứ, Tam ca ca, từ nhỏ đến lớn, Hi nhi chưa từng thấy huynh nói giúp ta một câu nha?”

Nét hồng trên gương mặt Đỗ Như Ngâm đã muốn quá mức, vô cùng thẹn thùng, còn Nam Thừa Diệu thì mỉm cười nói với Ý Dương công chúa: “Cửu muội thông minh lanh lợi từ nhỏ,

lại được phụ hoàng yêu thương, có ai dám khi dễ muội, cần gì ta phải

giúp đỡ?”

Ý Dương công chúa thản nhiên mỉm cười, đang định nói gì đó, nhưng không biết vì sao mà thấy được ta, sau khi ngẩn người liền lập

tức mỉm cười ngọt ngào, tay ngọc khẽ động trước gió: “Tam tẩu tẩu, sao

tẩu cũng đến, mau tới đây!”

Ta nhìn thấy bóng dáng Nam Thừa Diệu hình như cứng đờ, nhưng chỉ trong một lát liền khôi phục như thường, hắn

chậm rãi đưa mắt nhìn ta, bên môi vẫn là ý cười vân đạm phong khinh, ánh mắt thâm trầm như đêm, thâm sâu yên tĩnh vô cùng, càng không thể đọc

được cảm xúc của hắn.

“Sao Vương phi đến đây?” Hắn vừa hỏi vừa lẳng lặng thu hồi bức họa trong tay.

Ta đứng trong bóng râm khẽ hít sâu một hơi, không muốn những người trước

mắt có thể nhìn thấy một chút nào tâm tình hiện tại của mình, cho nên ta đứng thẳng lưng, sau đó nở nụ cười hoàn mỹ, lên tiếng: “Nghe nói bệnh

đau đầu của phụ hoàng trở nặng, vừa may ta biết được một phương thuốc cổ truyền, cho nên mới tiến cung xem thử có hữu dụng hay không.”

“Đã tham kiến phụ hoàng chưa?” Hắn vẫn mở miệng hỏi như trước, không hề có chút kinh hãi.

Ta gật đầu: “Phụ hoàng đã nằm ngủ, cho nên Thanh nhi đang định hồi phủ.”

Hắn chưa nói gì, Ý Dương công chúa đã vượt lên trước, cười nói bên cạnh:

“Phụ hoàng nằm ngủ sao? Đúng là quá tốt, xem ra Tam tẩu tẩu thật sự biết y thuật, vừa rồi ta còn tưởng rằng tẩu vì lo lắng cho Tam ca ca, nên

mới lấy cớ tiến cung!”

Ta khẽ cười: “Công chúa thật biết đùa, Điện hạ ở trong cung an dưỡng, mọi chi tiêu ẩm thực đều do phụ hoàng quan tâm

xem xét, sao ta có thể lo lắng đây?”

Đôi mắt sáng của Ý Dương công

chúa khẽ động, nũng nịu cười nói: “Tam tẩu tẩu thật là biết nói chuyện,

chỉ có điều, Hi nhi nói lo lắng ở đây cũng không đơn giản là chuyện chi

tiêu ẩm thực!”

“Cửu muội.” Nam Thừa Diệu thản nhiên lên tiếng, vẻ mặt lại càng lạnh nhạt, nhìn không thấy một chút cảm xúc dư thừa nào.

Ý Dương công chúa che miệng cười: “Không nói, không nói, để Tam ca ca tự mình giải quyết đi.”

Vừa nói xong, liền nhìn về phía Đỗ Như Ngâm nói: “Ngâm Ngâm, còn ngẩn người ở đó làm gì, không mau lại đây gặp Tam tẩu tẩu của ta.”

Đỗ Như Ngâm

nghe vậy, chầm chậm bước đến, nhẹ nhàng hạ bái với ta, đoan chính tao

nhã cúi người thi lễ: “Dân nữ Đỗ Như Ngâm tham kiến Tam Vương phi.”

Ta khẽ cười: “Đỗ cô nương không cần đa lễ.”

“Tam tẩu tẩu còn nhớ Ngâm Ngâm sao?” Ý Dương công chúa mỉm cười hỏi.

Ta vẫn hờ hững nở nụ cười như trước: “Đêm đó, ở trên Thanh Hòa điện, hình

ảnh Đỗ cô nương nhẹ múa Chiếu Ảnh vũ như vẫn còn mới mẻ trong kí ức, sao có thể không nhớ đây.”

Ý Dương công chúa mỉm cười híp mắt, mở miệng

nói: “Ngâm Ngâm không những nhảy múa rất đẹp, Tam tẩu tẩu cũng biết, Tam ca ca của ta là người luôn chú ý xoi xét mọi việc, những cung nữ trong

Dục Thuận điện kia sao có thể hầu hạ được, trong khoảng thời gian này

đều là do Ngâm Ngâm tận tâm hầu hạ.”

Ta hít một hơi thật sâu, nụ cười càng ngày càng đoan chính thanh nhã, nhẹ lời nói với Đỗ Như Ngâm: “Lúc

đến Dục Thuận điện, ta cũng đã nghe qua, đang nghĩ phải tìm một cơ hội

cảm tạ Đỗ cô nương thật tốt, trong cung còn có quy cũ, nên ta cũng không dám tùy tiện tiến cung, nhưng lại lo lắng cung nữ bên người hầu hạ điện hạ không vừa lòng, cũng may nhờ có Đỗ cô nương gánh vác.”

Ý Dương

công chúa không nói gì, tuy là mỉm cười, nhưng ánh mắt khi nhìn ta bất

giác trở nên thâm sâu hơn, ta nhắc đến quy cũ, mặc dù Đỗ Như Ngâm là do

nàng đưa vào cung nên cũng không có ai nói điều gì, nhưng nếu cứ thường

xuyên như thế, đến cùng vẫn là không hợp với phép tắc, dù rằng lời nói

của ta rất nhẹ nhàng ân cần, nhưng cũng có ý ám chỉ việc nàng ta nâng đỡ Đỗ Như Ngâm ngược lại còn khiến bản thân trở nên thấp kém, giống như

một câu vô ý nhưng cũng tỏ rõ chẳng qua ta xem nàng ấy chỉ như một cung

nữ mà thôi.

Đỗ Như Ngâm khẽ hạ ánh mắt, nhẹ nhàng đáp: “Vương phi nói như vậy, dân nữ thật sự sợ hãi, những việc dân nữ làm đều là chuyện

nhỏ, sao có thể gánh vác nỗi lời cảm tạ từ trong kim khẩu của Vương

phi.”

Ta khẽ cười, đang định lên tiếng, Ý Dương công chúa đã tranh

trước một bước, cười nói: “Đã lâu không thấy Ngâm Ngâm nói chuyện câu nệ như vậy, thật là khó chịu, Tam ca ca huynh nói xem có phải vậy không?”

Tuy là nàng hỏi Nam Thừa Diệu, nhưng cũng không chờ hắn trả lời, lập tức

lên tiếng: “Theo ta thấy, ngươi với Tam tẩu tẩu của ta cũng không kém

nhau mấy tuổi, không bằng gọi nàng ‘Tỷ tỷ’ đi, dù sao thì mấy ngày nữa . . .”

Lời nói của nàng càng lúc càng nhẹ, giọng nói cũng ngày càng

mập mờ, cuối cùng khẽ ngân nga một chút, đôi tay ngọc nhẹ che lên môi,

nở nụ cười có ý sâu xa.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Do Ký Kinh Hồng Chiếu Ảnh
Chương 77

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 77
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...