Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Do Ký Kinh Hồng Chiếu Ảnh – Chương 59

Do Ký Kinh Hồng Chiếu Ảnh

Tác giả: Phong Ngưng Tuyết Vũ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Thì ra là Tô huynh.”

Nam Thừa Diệu vững vàng ôm lấy ta, đối với sự chế giễu lạnh lùng của Li

Mạch thì làm như mắt nhắm tai ngơ, cũng không để ý tới sự cứng ngắc của

ta, vẫn giống như trước, vẽ ra nụ cười như mây trôi trên trời cao, lên

tiếng với Tô Tu Miễn.

Tô Tu Miễn lẳng lặng nhìn về phía chúng ta,

giống như đang nhìn chăm chú, nhưng lại như không nhìn, cách nhau một

khoảng cách không gọi là gần cùng với khung cảnh gió tuyết đầy trời, nên ta thấy không rõ vẻ mặt của hắn, chỉ nhìn thấy hắn thản nhiên gật đầu

một cái, xem như là trả lời.

Trong lòng ta có hơi nghi hoặc, hai

người bọn họ đều là kẻ danh chấn trong thiên hạ, nếu đã từng nghe thấy

tên lẫn nhau cũng là chuyện thường tình, nhưng với tình hình trước mắt

này lại giống như trước kia đã từng gặp nhau.

Nam Thừa Diệu nhìn ra

sự nghi ngờ của ta, cúi đầu, nghiêng mắt, mỉm cười nói với ta: “Khi ta

còn trẻ đã từng có một lần được đối kiếm với Tô huynh ở Mi Sơn, nhiều

năm như vậy, nhưng cảm giác say sưa đó mãi đến bây giờ vẫn không quên

được.”

Ta chưa trả lời, hắn lại nâng mắt một lần nữa, vững vàng ôm ta như trước, mở miệng với Li Mạch: “Vừa rồi, cô nương nói trúng độc là có ý gì?”

Li Mạch cười lạnh: “Chuyện của Vương Phi mà người còn không biết, ngược lại còn muốn hỏi một người ngoài như ta sao?”

Ta nhớ lại những lời nàng vừa nói, cũng cảm thấy có chút nghi hoặc, nếu

nói là ta trúng độc, thì sao bản thân lại không có nửa phần cảm giác,

nghĩ tới điều này, không khỏi có chút nghi ngờ đưa mắt nhìn Tô Tu Miễn.

Vẻ mặt của hắn khắc ở trong gió tuyết làm ta nhìn không rõ lắm, chỉ có thể nghe thấy giọng nói của hắn thản nhiên vang lên: “Đã không có việc gì.”

Li Mạch đứng một bên không nhịn được nên lạnh lùng lên tiếng nói: “Ngươi

có biết bởi vì nhận ra độc tính của “Thiên nhật tuý lan” ở trên người

ngươi mà công tử đã hao tổn bao nhiêu là sức lực, người . . .”

“Li Mạch.”

Tô Tu Miễn lạnh nhạt gọi, lời nói vẫn còn chưa hết của Li Mạch liền dừng

lại, cho dù là nàng không cam lòng, nhưng cũng chỉ gắt gao cắn chặt môi dưới, sau đó hạ xuống ánh mắt, không nói thêm một chữ.

Cánh tay đang ôm lấy ta của Nam Thừa Diệu đột nhiên căng thẳng, hắn còn chưa kịp lên

tiếng, đã nghe giọng nói của Liễm gấp gáp vang lên: “Tại sao tỷ tỷ của

ta lại trúng độc?”

“Được rồi, Liễm, chẳng phải ta đã không sao rồi hay sao?”

Ta lên tiếng để ngăn hắn tiếp tục truy hỏi, trong lòng lại không ngăn được cảm giác vô lực cùng lạnh lẽo.

“Thiên nhật tuý lan.” Độc dược vô sắc vô vị, độc tính lại chậm phát tác, nếu

để lẩn vào thức ăn sẽ rất khó phát hiện, mà sau khi ăn vào lại không hề

có cảm giác cũng không đau đớn, nên biểu hiện giống hệt với người bình

thường.

Thật ra loại độc này cũng không hiếm lạ, không thâm độc, chỉ

cần không có vị thuốc dẫn “Quy Tâm tán” hỗ trợ, đối với thân thể cũng

không có quá nhiều tai hại, nhưng muốn hoàn toàn giải được độc, lại

không phải là việc đơn giản.

“Thiên chủng phong tình văn tuý lan”

*Tạm edit: Nghìn kẻ chung tình say tiếng lan, “lan” là hoa lan ấy*,

chính là loại độc “Thiên Nhật tuý lan” này, bởi vì tuỳ vào người điều

chế mà liều lượng ít nhiều khác nhau, cách giải cũng mỗi người mỗi vẻ,

nếu không biết cụ thể phương pháp bào chế, mà còn cố chấp giải độc, chỉ

một chút sơ xuất cũng có thể làm huyết mạch bị xoay chuyển, độc tố trong người vốn đang ngủ say trong nháy mắt liền có thể lấy mạng người.

Cho nên, nếu không phải là do đích thân người chế độc ra tay, thì dù rằng

có phát hiện ra, cũng giải không được, nhưng hiện giờ ta lại bình yên vô sự, trong thiên hạ này, có thể làm được điều đó, chỉ có một mình Tô Tu

Miễn.

Chỉ là, ta không biết, đến cùng là ai muốn hạ độc ta, còn là vì điều gì.

Có phần hoảng hốt, đảo mắt nhìn Nam Thừa Diệu, vành môi tuyệt đẹp của hắn

đã không còn ý cười nguội lạnh, thay vào đó là khẽ mím chặt môi, tuy

rằng sắc mặt vẫn không thay đổi, nhưng trên người lại phát ra hơi thở âm trầm khó dò.

“Xem ra là sự thật, chuyện xảy ra khi nào?” Giọng nói của hắn không hề mang theo chút cảm tình nào, lên tiếng hỏi Tô Tu Miễn.

“Không biết thời gian cụ thể là khi nào, nhưng độc nhiễm ở trên người nàng vẫn chưa tới nửa năm, bằng không cho dù là ta thì cũng không chắc chắn

thành công.”

Nam Thừa Diệu nghe vậy, sắc mặt lại càng thêm lạnh lùng, cánh tay đang ôm lấy ta cũng không nhịn được mà tăng thêm sức lực, nửa

năm trước, chính là thời điểm ta được gả vào Tam vương phủ, nói như vậy, độc ở trên người ta là bị nhiễm sau khi được gả cho hắn.

Tô Tu Miễn

nhìn thấy dáng vẻ của hắn, chậm rãi lên tiếng: “Xem ra Tam điện hạ không hề biết chút gì về chuyện này, như vậy Thanh nhi cũng không cần thiết

phải tiếp tục ở bên cạnh ngươi để rồi mỗi ngày đều không được bình yên.”

Nam Thừa Diệu cũng lẳng lặng nhìn hắn, khoé môi chậm rãi cong lên, vừa vững vàng ôm lấy ta, vừa ung dung mở miệng nói: “Thê tử của ta, nhất định

sau này sẽ không gặp phải những chuyện như vậy, huống hồ, có cần thiết

hay không, cũng phải hỏi Thanh nhi mới được.”

Cả người ta cứng đờ,

may là hắn cũng không thật sự hỏi ta, còn Tô Tu Miễn chỉ thản nhiên liếc mắt nhìn ta, chậm rãi nhấc lên thanh kiếm của hắn, “Trầm Thuỷ Long

Tước”.

Lòng ta liền hoảng sợ, lại nghe thấy giọng nói vừa lạnh nhạt

vừa không mang theo nửa phần khoan nhượng của hắn vang lên: “Miệng nói

cũng vô dụng, nếu Tam điện hạ muốn đưa Thanh nhi trở về, trước tiên phải tiếp được ba mươi chiêu của Tô mỗ, nếu như không thể thì cho dù là

chính nàng nguyện ý cũng không được.”

“Công tử . . .”

Ta nghe thấy giọng nói lo lắng của Li Mạch, nhưng chỉ kịp gọi hắn một tiếng, liền bị ánh mắt lạnh lùng của hắn cắt ngang, trên dung nhan xinh đẹp đến khi

sương ngạo tuyết đó mang theo sự hoảng loạn cùng u oán, nhưng chỉ có thể cắn răng không lên tiếng, hai mắt nhắm nghiền.

Ta muốn mở miệng nói

gì đó thì giọng nói của Nam Thừa Diệu đã vang lên trong gió tuyết, thản

nhiên mỉm cười: “Một hồi so kiếm ở trên núi Mi Sơn ngày đó, đến nay như

hãy còn mới mẽ trong ký ức của tại hạ, hôm nay lại được tỷ thí một lần,

cầu còn không được. Nhưng mà, Tô huynh khẳng định là chỉ trong ba mươi

chiêu sao?”

Tô Tu Miễn chậm rãi bước tới trước, gương mặt thanh khiết ngạo nghễ: “Tam điện hạ có thể tiếp được ba mươi chiêu của Tô mỗ là

đủ.”

Ta có phần khó hiểu, kiếm thuật của Tô Tu Miễn hiển nhiên là

tuyệt diệu, nhưng ta cũng từng nghe hắn khen ngợi thế kiếm của “Chuyển

Phách”, người như hắn sẽ không tuỳ tiện khen người khác, mà Nam Thừa

Diệu lại có thể được hắn đánh giá như vậy, kiếm thuật tự nhiên cũng

không yếu.

Mặc dù ta không biết dùng kiếm, nhưng cũng hiểu rõ, cao

thủ khi so chiêu, bình thường trong vòng mấy trăm chiêu cũng chưa thể

phân rõ thắng bại, nhưng hắn lại nói ba mươi, là vì điều gì?

Đang

nghĩ ngợi, lại nghe thấy giọng nói của Nam Thừa Diệu vang lên lần nữa,

mang theo ý cười thờ ơ lạnh nhạt: “Thì ra lời đề nghị này của Tô huynh

là chỉ muốn thử tại hạ, cũng không phải muốn đoạt người, Tô huynh ưu ái

với nương tử của ta, tại hạ xin thay mặt tạ ơn.”

Đôi mày vắng lặng mà thanh khiết của Tô Tu Miễn cũng không hề có chút biến động vì lời nói

này của Nam Thừa Diệu, hắn thản nhiên nói: “Tam điện hạ bận việc triều

chính, không có nhiều thời gian luyên kiếm, mà ba mươi chiêu của Tô mỗ,

không phải ai cũng có thể tiếp được.”

Lúc này, Nam Thừa Diệu chỉ hơi nở nụ cười, không nói gì, ôm ta đi về phía Liễm: “Chăm sóc tốt cho tỷ tỷ của ngươi.”

Trong mắt Liễm, không kìm được ánh sáng hưng phấn, bất luận là Nam Thừa Diệu

hay là Tô Tu Miễn thì kiếm thuật của bọn họ đã trở thành truyền kỳ trong lòng thế nhân, tuy nhiên hai người này, mặc dù tuổi vẫn còn trẻ mà đã

nâng kiếm khắp giang hồ nhưng lại rất ít khi xuất thủ, mà một khi đã ra

tay sẽ khiến cho người xem kinh ngạc si mê, vĩnh viễn khó quên.

Lần này có cơ hội được nhìn thấy bọn họ tỷ thí, mà Liễm lại yêu võ đến si thì làm sao có thể không hưng phấn như vậy.

Hắn vừa bảo hộ ta thoát ra ngoài phạm vi mà khí lực của đường kiếm có thể

chạm tới, vừa nhìn không chớp mắt về phía hai bóng người xa xa.

Trong lòng ta hỗn loạn, cũng đưa mắt nhìn theo hắn, nhưng đột nhiên nghe thấy lời nói lạnh nhạt, bóng gió của Li Mạch rơi vào vành tai: “Có thể khiến cho hai đại kiếm khách tuyệt đỉnh trong thiên hạ tỷ thí vì ngươi, thể

diện của Vương Phi đúng là không nhỏ, không biết trong hai người bọn họ, Vương Phi hi vọng ai thắng ai thua?”

Ta hơi nhắm mắt lại, sau lại mở lớn, không hề quay đầu nhìn nàng, mà bình tĩnh nhìn thẳng về phía

trước, lên tiếng nói: “Đúng như lời nói của cô nương, bất luận là ai

thắng ai thua, ta vẫn là Mộ Dung Thanh, Tam vương phi Nam Triều, điều

này sẽ không hề thay đổi.”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Do Ký Kinh Hồng Chiếu Ảnh
Chương 59

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 59
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...