Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Do Ký Kinh Hồng Chiếu Ảnh – Chương 23

Do Ký Kinh Hồng Chiếu Ảnh

Tác giả: Phong Ngưng Tuyết Vũ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Ai?”

Nam Thừa Diệt đột nhiên bật dậy nửa người, mặt nhìn ra ngoài, giọng nói vang lên trong căn phòng vắng vẻ, mang theo sự lạnh lùng tức giận không hề che

giấu cùng với sự đề phòng, giống như là vừa từ trong giấc ngủ bừng tỉnh.

Mùi rượu mát lạnh trong căn phòng, âm thầm chuyển động, hoặc là, sự rét lạnh này, cũng không hẳn chỉ là vì hương rượu.

Tầm Vân vội vàng quỳ xuống, giọng nói run rẩy: “Điện hạ, là Thái tử điện hạ đến đây, nô tì không thể ngăn cản, xin Điện hạ thứ tội.”

Ngừng

lại một lát, dáng vẻ Nam Thừa Diệu uể oải tựa lên đầu giường, một tay

tuỳ ý vờn nhẹ lên mái tóc dài như nước của ta, khẽ cười nói: “Đúng là

không trách được ta khi nói Đại ca không hiểu phong tình, đã hơn nửa

đêm, người rời bỏ Đông Cung cùng mỹ nhân như hoa, tìm đến quý phủ của ta làm gì?”

Hắn không gọi Nam Thừa Miện là Thái tử, mà dùng cách

xưng hô trong nhà, vì thế cũng tự nhiên tựa người trên giường, không

đứng dậy thi lễ vua tôi.

Nam Thừa Miện trái lại cũng không để

tâm, ôn hoà mở miệng, lời nói không chút hoang mang: “Tam đệ, tối nay có thích khách lợi dụng ban đêm xông vào Đông Cung, ta dẫn người đuổi

theo, tận mắt thấy hắn đi vào Tam vương phủ, nên mới đến xem qua, đã

quấy rầy ngươi cùng giai nhân nghỉ ngơi, đúng là ta không phải.”

Bởi vì ta nằm nghiêng lại hướng về phía trong, hơn nữa trên giường còn có

mảnh lụa trắng rũ xuống, Nam Thừa Miện không nhìn thấy dáng vẻ của ta,

có lẽ hắn nghĩ ta chỉ là một đoá hoa tầm thường nào đấy trong vườn hoa

đầy màu sắc của Tam đệ hắn, nên mặc dù hành động không hợp lẽ, nhưng ý

tứ lại không hề trốn tránh.

“Sao?” Nam Thừa Diệu nhíu mày cười: “Đại ca là đang nghi ngờ vương phủ của ta chứa chấp thích khách sao?”

Nam Thừa Miện cũng không tức giận, ôn hoà cười nói: “Xem ngươi đang nói cái gì kìa, làm Đại ca như ta chẳng qua là nghĩ đến an nguy của ngươi,

không an tâm, nên mới đặc biệt đến đây.”

Nam Thừa Diệu miễn cường cười: “Nếu vậy thì thật đa tạ Đại ca, nhưng mà ở chỗ ta cũng không có

biến động gì, mỹ nhân ở trong ngực, hỏi còn có điều gì dễ chịu hơn.”

Nói xong câu này, hắn không nói thêm gì nữa, cũng không có ý đứng dậy, mặc

dù không trực tiếp mở lời, cũng đã ám chỉ ý định đuổi khách.

Nam Thừa Miện hiển nhiên sẽ không rời đi, vẫn đứng bất động tại chỗ, là vì không cam lòng, cứ không đánh mà lui như vậy.

Ngừng lại hồi lâu, hắn lại một lần nữa mở miệng: “Tam đệ nếu không có việc

gì, ta cũng yên lòng, chỉ là chuyện này dù sao cũng là chuyện trọng đại, e rằng Tam đệ phải cùng ta triệu tập quần thần bàn bạc một phen.”

“Hiện tại?” Nam Thừa Diệu khẽ cười: “Đại ca không phải đang nói đùa với ta

đấy chứ, cho dù nhuyễn ngọc ôn hương ở trong lòng không quan tâm, nhưng

ta lại không nỡ.”

Nam Thừa Miện cũng cười nhạt nói: “Ảnh hưởng

đến nhã hứng của Tam đệ, là ta không phải. Nhưng mà chúng ta thân là

hoàng tử, tất nhiên phải lấy đại sự làm trọng, không thể vì chuyện này

mà trốn tránh trách nhiệm. Tam đệ, đành phải làm phiền ngươi tức khắc

khởi hành, theo ta đến phòng nghị sự. Sau khi mọi chuyện kết thúc, Ca ca ta nhất định sẽ tự mình tuyển chọn vài vị giai nhân tuyệt sắc đưa đến

chỗ ngươi, xem như là tạ tội.”

Lời nói vừa hết, cũng không có dấu hiệu sẽ rời đi, chính là tận mắt nhìn thấy Nam Thừa Diệu đứng dậy mới bằng lòng bỏ qua.

Nam Thừa Diệu cười như không cười, mở miệng nói: “Đại ca nếu đã mang trách

nhiệm hoàng tử ra, lại đem mỹ nhân đến hấp dẫn ta, xem ra đêm nay cho dù như thế nào ta cũng phải đi theo ngươi.”

Vừa nói xong, vừa định vén chăn đứng dậy.

Ta biết máu trên vết thương của hắn đã ngừng chảy, hơn nữa thời điểm Tần

An đang kéo dài thời gian ở bên ngoài, Tầm Vân đã giúp hắn khoác thêm

một lớp y phục màu đen, nếu hiện tại đứng dậy nói chuyện, mà không có

điều gì bất ngờ xảy ra, chắc chắn sẽ không để lộ manh mối.

Tuy

rằng sắc mặt của hắn bởi vì mất máu mà có phần tái nhợt, nhưng nụ cười

gió nhẹ mây trôi kia cũng làm cho người khác cho dù có hoài nghi, vẫn

không thể bắt được đuôi sam, ta biết hắn hoàn toàn có khả năng che giấu, nhưng mà, những đau đớn mà hắn phải chịu đựng, người thường sẽ khó mà

tưởng tượng được.

Trong lòng biến đổi, dựa vào động tác của hắn

mà lên tiếng, giọng nói mềm nhẹ lười biếng, giống như vừa mới bị đánh

thức: “Điện hạ? Trời đã sáng rồi sao?”

Hắn nhìn ta thật sâu,

ngưng lại một hồi, mới tiếp tục đáp lời, giọng nói vẫn như thường ngày

mang theo nụ cười biếng nhác: “Vẫn chưa, nàng cứ ngủ thêm một lát, ta đi một hồi sẽ trở lại.”

Ta một mặt đưa tay ấn lên thái dương của

mình, một mặt yêu kiều oán trách nói: “Điện hạ chuốc rượu ta nhiều như

vậy, hiện tại đầu Thanh nhi còn đau nha, vậy mà người cứ như vậy bỏ đi,

không để ý tới ta, Thanh nhi không thuận.”

Ta chưa từng nghĩ tới

một ngày mình sẽ nói những lời như vậy, cố ý đè thấp giọng nói, ngầm thể hiện sự nũng nịu quyến rũ, lấy sự phong tình nhu mì đáng yêu đến tận

xương tuỷ của Khánh phi nương nương học theo vài phần.

Nam Thừa Miện tất nhiên không ngờ rằng biến cố sẽ thình lình xảy ra, nhất thời không biết nói gì.

Mà ta sau khi tỉnh dậy từ cơn say, hoàn toàn không biết sự tồn tại của

hắn, cũng không biết chuyện gì đang xảy ra, vẫn nằm nghiêng như trước,

nhìn Nam Thừa Diệu.

Nam Thừa Diệu nở nụ cười: “Sao lại không để ý tới nàng, chẳng qua bổn vương còn có chuyện quan trọng, một lát sẽ đền

cho nàng được không?”

Ta mỉm cười yêu kiều, không chịu buông tha: “Đã trễ thế này, Điện hạ còn có chuyện gì quan trọng, không phải là lại muốn đi tìm hồng nhan tri kỷ đấy chứ? Trước kia không tính, nhưng hôm

nay, Thanh nhi vừa mới vì điện hạ mà mang về chiếc đàn cổ Kinh Đào, Điện hạ lại chuốc rượu ta nhiều như vậy, còn đem người ta giày vò hết lần

này đến lần khác, bất luận thế nào ta cũng không để người đi. Điện hạ

nếu không chiều theo, từ nay về sau đừng tìm đến Thanh nhi.”

Mỗi

một câu một chữ, mỗi một âm một tiếng, đều mang theo giọng điệu vì được

cưng chiều mà làm nũng, lại có phần nhu nhược đáng yêu, khiến người khác cho dù có cứng rắn cũng không nỡ cự tuyệt.

Nam Thừa Diệu cúi đầu cười một tiếng, gương mặt lại hướng về phía Nam Thừa Miện mở miệng:

“Đại ca, ngươi xem hiện tại ta nên làm thế nào mới phải?”

“Đại

ca?” Ta giống như có chút nghi hoặc, lập tức không chờ Nam Thừa Miện lên tiếng, liền cướp lời, cười nói: “Điện hạ đang đùa ta phải không, để ta

nhìn xem Đại ca ở đâu nào.”

Vừa nói xong, vừa xoay nửa người nhỏm dậy, động tác được kiểm soát vô cùng khoé léo.

Tay phải ở dưới chiếc chăn bông, giữ lấy, không cho nó rơi xuống, trong khi mái tóc đen cũng thuận theo động tác của ta mà trượt xuống, che đi cánh tay trái đang lộ ra bên ngoài.

Sau đó, lại giống như vô tình đối diện với gương mặt không chút cảm xúc của Nam Thừa Miện, làm cho sự

thích ý đáng yêu trong đôi mắt liền thay đổi trở thành vô cùng hoảng sợ.

“A!”

Ta sợ hãi kêu lên một tiếng, vì bị kinh động mà theo bản năng rút vào

trong tấm chăn, xoay người lại, tránh vết thương bên hông của Nam Thừa

Diệu, ôm chằm lấy hắn, đem mặt giấu ở trong lòng ngực của hắn, không

chịu nói thêm một câu nào.

“Ta không biết là Tam vương phi ở đây, vô cùng mạo phạm, làm Vương phi sợ hãi, là ta không phải.” Nam Thừa

Miện vội mở miệng nói.

Ta vẫn như cũ không ngẩng đầu lên, cũng không nói lời nào, làm ra bộ dạng xấu hổ không chịu được.

“Vương phi, được rồi, mau thả ta ra, nàng cho dù không tiếp tục ngẩng đầu lên

cũng không cần phải tự làm mình buồn bực.” Nam Thừa Diệu vừa cười vừa dỗ dành ta.

Ta vẫn không ngẩng đầu lên, rút ở trong lòng ngực của

hắn mở miệng, giọng nói nhẹ nhàng mà ngượng ngùng vô cùng, trong màn đêm yên tĩnh, cũng đủ để cho mọi người đều nghe thấy: “Ta không buông, đều

tại Điện hạ, sau này Thanh nhi còn có mặt mũi nào mà nhìn người khác.

Phụ thân, mẫu thân, còn có phụ hoàng, sau khi biết được, không biết sẽ

trách tội thế nào.”

Nam Thừa Diệu cười như không, liền nói: “Điều này sao có thể trách chúng ta, trong khuê phòng, vốn là nơi lạc tình,

ta cũng không ngờ……..vẫn là không nghĩ đến, Thái tử điện hạ lại bất

thình lình xuất hiện quấy rầy ở trong phòng của chúng ta. Cho dù phụ

hoàng và phụ mẫu nàng có biết, chưa chắc ai mới là người bị trách phạt.”

Ta vẫn như trước, nhắm mắt bịt tai, bất chấp mọi thứ ôm chặt lấy hắn, vùi mặt vào trong lòng ngực của hắn, không chịu buông tay.

Nam Thừa Diệu vừa cười vừa an ủi ta một hồi, mới bất đắc dĩ cười nói: “Thôi thôi, ta chịu thua, tối nay cho dù trời có sập xuống, bổn vương cũng

không ra ngoài, để nàng ôm như vậy suốt đêm được không?”

Ta vẫn

không nói lời nào, Nam Thừa Diệu liền cười nhìn Nam Thừa Miện nói: “Đại

ca, ngươi cũng thấy đấy, ta thật sự không thoát thân được, dù là chuyện

đại sự gì, cũng chỉ có thể chờ đến ngày mai.”

Nam Thừa Miện bởi

vì chuyện đột nhiên xảy ra như vậy, hơn nữa tình cảnh có phần khó xử,

thân phận của ta làm hắn không thể không kiêng nể, vì vậy mà trong một

thoáng không biết nên đối đáp như thế nào, lại nghe thấy Nam Thừa Diệu

nói như vậy, trong lòng cho dù là không cam lòng, cũng chỉ có thể gật

đầu, vừa phải nói lời tạ lỗi, mới rời khỏi Khuynh Thiên Cư.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Do Ký Kinh Hồng Chiếu Ảnh
Chương 23

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 23
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...