Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Do Ký Kinh Hồng Chiếu Ảnh – Chương 121

Do Ký Kinh Hồng Chiếu Ảnh

Tác giả: Phong Ngưng Tuyết Vũ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khi ta tỉnh lại, bên trong phòng không có ai, lư hương cũng đã tắt, nhưng

không khí vẫn còn lưu lại chút mùi hương nhàn nhạt, đủ để nhận ra có

người dụng tâm dùng hương giúp ta an giấc.

Vôi vàng ngồi dậy chạy đến chỗ hắn, xuyên qua rừng hoa Hải Đường, nhìn thấy bóng bạch y trắng

như tuyết của Li Mạch, yên lặng đứng đấy.

Ta bất chợt nhận ra khí huyết trong cơ thể đã thông suốt hơn hôm qua rất nhiều, đáy lòng càng

lúc càng sợ hãi, cố chấp dè nén cảm giác bất an kia, lên tiếng hỏi Li

Mạch: “Hắn ở trong phòng sao?”

Li Mạch chậm rãi đưa mắt nhìn ta,

sắc mặt tái nhợt, vẻ mặt lại càng lạnh buốt như sương, dường như tất cả

những cảm xúc đã rời bỏ nàng.

Nàng nhìn ta thật lâu mới mở miệng

nói, lời nói không lưu lại một chút cảm xúc nào: “Đã rời đi, công tử đã

rời khỏi Cốc, trước khi đi còn dặn dò, ngươi phải nhớ đã đáp ứng lời

chẩn kim của người.”

“Rời khỏi Cốc?” Cả người bần thần không nói nên lời: “Hắn đi đâu?”

Li Mạch phớt lờ câu hỏi của ta, chỉ lấy ra một trang giấy mỏng trao cho

ta: “Đây là do công tử viết cho ngươi trước khi người rời đi, người giúp ngươi đả thông các kinh mạch trong cơ thể, sau đó viết ra đơn thuốc

này, ngày sau ngươi cứ dựa vào phương thuốc này mà điều trị, cấm kỵ

không được quá xúc động, mặc dù không thể bình phục hoàn toàn như người

thường, nhưng chỉ cần kiên trì điều dưỡng, chắc chắn sẽ khá hơn. Ngươi

tự mình xem đi. Li Kha cũng đã viết lại một bản, sau này nàng cũng sẽ

theo đó mà chăm sóc, ngươi không cần phải quan tâm. Còn vật này, cô

nương nên giữ lại.”

Ta nhận lấy trang giấy mỏng kia, nét mực vẫn

còn rất mới, mỗi một nét bút đều cứng cáp mạnh mẽ, ẩn chứa khí khái to

lớn, đúng là bút pháp Tô thị sớm đã danh chấn thiên hạ, cũng là nét chữ

ta đã quá quen thuộc.

“Hắn đi nơi nào?” Ta nhìn sâu vào mắt Li Mạch, lời nói như cầu khẩn.

Li Mạch chợt lạnh lùng cười: “Công tử rời khỏi Cốc chính là vì muốn tránh

ngươi, đừng nói không có ai biết người đi đâu, cho dù có biết, thì thế

nào chứ, ngươi muốn đuổi theo sao? Công tử điểm huyệt ngủ cho ngươi xong liền rời đi, ngươi ngủ mê suốt một ngày một đêm, ngươi nghĩ có thể bắt

kịp được sao?”

Ta nhắm mắt lại, định muốn nói điều gì đã thấy Li

Kha vội vàng mang khay thuốc đến, nàng liếc mắt nhìn Li Mạch, cảm xúc

phức tạp trong ánh mắt chợt xuất hiện rồi biến mất, giống như trách cứ,

lại giống như cầu xin, sau đó nàng chuyển mắt nhìn ta, ôn hòa lên

tiếng—-

“Nếu công tử đã cố ý rời đi, tất nhiên là không hy vọng

cô nương đi tìm người, ở điểm này, không chỉ công tử mà tất cả chúng ta

cũng đều hy vọng cô nương có thể thành toàn. Ta biết cô nương lo lắng

cho công tử, nhưng sao cô nương không thử hy vọng, có lẽ một ngày nào

đó, với cơ duyên xảo hợp, công tử lại bất ngờ xuất hiện giúp cô nương,

khi đó các người sẽ lại gặp lại. Đây cũng là nguyên nhân công tử rời

khỏi Cốc, dù sao trước mắt cứ lưu lại trong Cốc cũng không phải là biện

pháp tốt.”

Nàng vừa nói xong, vừa lấy chén thuốc đưa cho ta: “Đây là thuốc sắc dựa theo đơn thuốc của công tử, nhân lúc còn nóng cô nương nên uống đi. Kỳ thật công tử cũng đã nói rõ với chúng ta, người làm như vậy chúng ta đều có thể hiểu được, Li Mạch tỷ tỷ cũng là do nhất thời

nóng lòng nên lời nói có phần không tốt, cô nương đừng để bụng. Cô nương là người công tử coi trọng nhất, cho nên, Thanh cô nương nhất định phải thật quý trọng chính mình, không nên vì ưu phiền mà làm hao tổn tinh

thần, cho dù là vì công tử.”

Giọng nói của Li Kha rất mực hòa

nhã, Li Mạch hít sâu một hơi, thật lâu sau mới lại lên tiếng nói với ta, giọng nói đã khôi phục lại vẻ hờ hững ngày nào: “Li Kha nói rất đúng,

là ta không phải. Mấy ngày này cô nương cứ ở tạm lại Tà Y Cốc, ta đã cho người đi Tề Việt tìm Mộ Dung Liễm, chắc hẳn ít ngày nữa hắn sẽ sai

người đến đón ngươi…”

“Công tử cũng không…” Li Kha vội nói.

Li Mạch lạnh lùng khoát tay, cắt đứt lời nàng, vẫn lên tiếng nói với ta:

“Công tử căn dặn ta chiếu cố đến ngươi, ta sẽ không làm trái ý của

người, nhưng ta không thể ngày ngày đối mặt với ngươi ở Tà Y Cốc, ta

không chắc bản thân có thể tiếp tục khống chế tâm tình của mình, nói ra

những lời vốn không nên nói, ngươi có hiểu?”

Li Kha không lên

tiếng, mà Li Mạch vẫn tiếp tục nói: “Tuy rằng Mộ Dung Liễm không phải là đệ đệ ruột của ngươi, nhưng ta biết tình cảm giữa các người trước nay

vốn sâu đậm, mà hiện tại hắn cũng có khả năng bảo vệ ngươi chu đáo.

Đương nhiên, Li Kha sẽ cùng ngươi rời đi, trong Tà Y Cốc, võ nghệ và y

thuật của nàng đều nổi bật, tính khí lại tốt, cho nên lúc trước công tử

mới an bài nàng ở bên cạnh ngươi, hễ cô nương cần gì, Li Kha sẽ biết

cách liên lạc với Tà Y Cốc, trên dưới Tà Y Cốc nhất định sẽ vì cô nương

bất chấp gian nguy không chút chối từ.”

Ta chậm rãi nhấc tầm mắt ra khỏi trang giấy, khẽ lắc đầu: “Không cần, tự ta có thể…”

Li Kha bỗng nhiên quỳ xuống trước mặt ta: “Đây là lời chẩn kim Li Kha còn

thiếu công tử, mong cô nương đừng từ chối, bằng không Li Kha chỉ có thể

chết để báo đáp ân sâu của công tử.”

Trong lòng khẽ chấn động, dù rằng đau đớn đễn nỗi không thể thở, nhưng đôi mắt lại khô cạn không còn nước mắt.

Hắn sắp xếp hết thảy mọi chuyện cho ta, sau đó rời đi, không mang theo bất cứ người nào bên mình.

Dáng vẻ ngạo nghễ thanh khiết kia, nhất định không hề muốn để người khác

nhìn thấy bộ dạng yếu ớt của hắn, mặc dù có chết, hắn cũng không muốn

phiền hà đến ai.

Ta nhớ lần cuối cùng hắn ôm ta, lồng ngực thoang thoảng mùi thảo dược, hắn cúi đầu nói.

Hắn nói, không để ta phải thương tâm, ngươi không cần phải thương tâm.

Lòng bàn tay bất giác nắm chặc, nhưng bất chợt nhận ra mình đang nắm vật gì

trong tay. Vội vàng buông tay, chậm rãi vuốt thẳng mặt giấy có chút nhăn nhúm, sau đó đặt vào ngực áo, chầm chậm xoay người lại.

Bất ngờ gặp lại, ta có thể hy vọng như vậy sao?

Nếu quả thật có thể, ta tình nguyện lấy mạng của mình để đổi, nếu lúc trước hắn không cứu được ta, có phải đó mới là kết thúc tốt đẹp nhất?

“Cô nương…” Li Mạch đột nhiên lên tiếng gọi ta: “Trước khi đi, ngươi có thể dạy ta đàn tranh không?”

Ta quay đầu lại, sắc mặt của nàng vẫn hờ hững như trước, không hề nhìn ta, mà ánh mắt của Li Kha cũng âm thầm hạ xuống, vắng lặng không chút tiếng động.

Kỳ thật khi phải đối mặt với tình cảnh này, lòng ta buồn bã tiếng đàn cũng không tốt, nhưng Li Mạch lại khăng khăng muốn ta đàn.

Mà nàng cũng không có lòng dạ nào mà học, ta nghĩ, thật ra nàng cũng chỉ muốn ta đàn khúc nhạc hắn từng đàn.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Do Ký Kinh Hồng Chiếu Ảnh
Chương 121

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 121
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...