Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Do Ký Kinh Hồng Chiếu Ảnh – Chương 104

Do Ký Kinh Hồng Chiếu Ảnh

Tác giả: Phong Ngưng Tuyết Vũ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Li Mạch ném lệnh bài đến, Nam Thừa Diệu đưa tay đón lấy, cũng vì vậy mà buông lỏng vòng tay đang ôm lấy ta.

“Việc Vương phi giao ta đã xử lý tốt, về phần giải thích thế nào với Tam điện hạ và tiếp sau đó nên làm gì, chỉ còn là vấn đề của Vương phi “

Li Mạch cười nói, vừa chán ghét chế giễu vừa lạnh lùng nhìn về phía ta và

Nam Thừa Diệu, lời nói vừa dứt, cũng không lưu lại thêm một giây nào

liền lập tức xoay người rời đi, ngay đến cửa phòng cũng lười khép lại.

Ta chậm chạp ngồi dậy từ trong lòng Nam Thừa Diệu, kỳ thực ta cũng không

ngờ nàng lại có thể làm như vậy, nhưng với tình cảnh này, ta cũng không

thể trách nàng. Dù sao cũng là ta không từ một thủ đoạn uy hiếp nàng

trước, mà nàng đã thuận lợi trao “Bỉ ngạn sinh hương” cho Liễm, ta đã

cảm kích nàng rất nhiều.

Ta quay đầu nhìn Nam Thừa Diệu, bàn tay

hắn nắm chặt lấy lệnh bài, nhưng lại không hề để tâm đến chỉ nhìn chằm

chằm vào ta, đôi mắt sâu thẳm chứa đựng quá nhiều cảm xúc không thể hiểu rõ, càng không thể nói nên lời.

“Giống như những gì điện hạ nghe thấy.” Ta hít sâu một hơi, tránh không nhìn thẳng vào ánh mắt của hắn,

sau đó gằn từng tiếng một: “Ta cầu Li Mạch giúp ta, bảo nàng đến Khuynh

Thiên Cư lấy lệnh bài của điện hạ, sau đó nhờ có lệnh bài mà đi vào

Thiên Lao tìm Liễm, lợi dụng cơ hội thích hợp đưa một viên thuốc có tên

‘Bỉ ngạn sinh hương’ cho hắn.”

“Vậy trận hỏa hoạn ở Mặc Các cũng

là do nàng phóng.” Hắn nhìn ta lên tiếng, rõ ràng là câu hỏi nhưng giọng điệu lại như đang khẳng định.

Ta gật đầu, vốn nghĩ dù thế nào

cũng không thể giấu giếm được hắn, nhưng ta cũng không muốn nói thêm gì

về việc đó, nên lại tiếp tục mở miệng nói: “Bỉ ngạn sinh hương, sau khi

dùng có thể khiến người một ngày một đêm không thở, thân thể cứng ngắc,

tựa như người chết, nhưng sau đó, khi thuốc đã hết tác dụng, người uống

liền trở lại bình thường. Tối mai Liễm sẽ uống viên thuốc này, nhưng ta

không dám chắc liệu hoàng thượng có chịu bỏ qua cho hắn hay không, hay

là lại chém thêm hàng nhát đao lên người của hắn, cho nên ta cầu điện hạ giúp ta, đừng để chuyện này xảy ra, ta chỉ muốn hắn có thể được sống.”

“Nếu khuya nay ta không đến, hoặc là không đến kịp, nàng có từng nghĩ tới

chưa, nàng có thể sẽ phải chôn mình giữa Mặc Các.” Hắn không quan tâm

đến những lời ta vừa nói, vẫn sâu sắc nhìn ta như trước, lời nói ẩn chứa một chút tức giận mà căng thẳng.

Ta bình tĩnh nhìn lại hắn, lên

tiếng: “Vậy thì sao? Không cứu được Liễm, một mình ta sống trên đời này

cũng không còn ý nghĩa gì.”

Ánh mắt hắn chợt lạnh lùng: “Một mình nàng? Chẳng lẽ ngay đến con, nàng cũng không quan tâm sao?”

Đột nhiên, ta cảm thấy rất muốn cười, mà ta cũng đã thật sự bật cười, ánh

mắt nóng rực đến đau đớn: “Đến giờ phút này, điện hạ còn hỏi ta như vậy, không biết là rất buồn cười sao?”

Đôi mắt hắn dần trở nên thâm

trầm, suy nghĩ một lát, sau đó dường như hiểu ra ý tứ trong lời nói của

ta, đôi tay của hắn liền nắm chặt lấy bả vai ta, khẽ nói từng lời:

“Không phải nàng cho rằng như thế đấy chứ, chuyện ngày đó là do nguy cấp . . .”

“Điện hạ, ta không muốn tiếp tục nghe người nói bất đắc

dĩ,” ta lên tiếng cắt lời hắn: “Ta chỉ muốn người đồng ý với ta, sau khi Liễm giả chết, đừng để hắn xảy ra bất kỳ chuyện gì, như thế là đủ rồi!”

Giữa ấn đường của hắn bỗng nhiên hiện lên vài phần mệt mỏi, đáy mắt sâu thẳm không chút ánh sáng, dường như khiến người khác ngạt thở: “Thanh nhi,

thì ra nàng vẫn không tin ta.”

Ta nhìn hắn, mỉm cười rơi lệ:

“Điện hạ muốn ta tin tưởng người thế nào đây? Điện hạ hủy nhà của ta,

lại hết sức ân sủng Đỗ Như Ngâm, người không cần đứa bé này, còn đánh ta ở trước mặt nhiều người như vậy — Điện hạ, người đánh giá ta quá cao,

ta không kiên cường như điện hạ nghĩ.”

Thật sâu trong đôi mắt của hắn hiện ra một chút thần sắc chấn động, chợt vươn tay giữ lấy bả vai

ta một lần nữa, giọng nói cũng mang theo ít nhiều nôn nóng: “Thanh nhi,

nếu ta nói, cho đến tận bây giờ ta chưa từng có suy nghĩ không cần đứa

bé này, cũng chưa từng yêu người nào khác, nàng có tin hay không? Trong

chuyện Đông cung và Mộ Dung gia mưu phản, ta không thể xem là người vô

tội, nhưng cũng không phải như nàng nghĩ, nàng có nguyện ý nghe ta giải

thích không?”

“Điện hạ,” ta mệt mỏi vô lực nhắm mắt: “Hiện tại,

điều duy nhất ta muốn là Liễm có thể sống, ngoài ra, ta chẳng quan tâm,

thật sự không quan tâm.”

Qua một lúc lâu, hắn chầm chậm buông tay, đứng dậy, lệnh bài rơi xuống đất, vỡ thành hai nửa.

Không nói thêm gì, hắn bước ra ngoài.

“Điện hạ còn chưa đồng ý với ta.” Ta nhìn theo bóng lưng của hắn, giọng nói chua chát.

Hắng dừng lại một lúc, lời nói chứa đựng một chút mệt mỏi lạnh lùng: “Nếu

nàng muốn ta đồng ý, vậy từ nay về sau, không bao giờ được lập lại

chuyện đêm nay.”

Nói xong, hắn cũng không chờ ta đáp lại, lập tức rời đi, bóng lưng cao ngất biến mất giữa bóng đêm, không biết vì sao,

thoạt nhìn lại có vẻ hoang vắng như vậy.

Ta nằm ở trên giường,

đáy lòng như có một khoảng không mờ mịt, hiển nhiên là không thể nào

ngủ, mở mắt cho đến tận khi trời sáng.

Khi Sơ Ảnh bước vào giúp

ta rửa mặt chải đầu thay quần áo, hai mắt của nàng đã sưng đỏ lên vì

khóc: “Tiểu thư, người làm em sợ muốn chết, bọn họ đều ngăn không cho em vào, nói nào là, lửa lớn như vậy, nếu như đi vào cũng chỉ tăng thêm một mạng người. . . Nhưng nếu tiểu thư xảy ra chuyện, Sơ Ảnh còn sống làm

gì, nhưng em lại không thể thoát khỏi bọn họ . . . Sau đó Tam điện hạ

đến, thật sự em chưa từng nhìn thấy điện hạ như vậy, không có bất kỳ kẻ

nào dám ngăn cản người, điện hạ không nói gì mà một mình chạy vào giữa

đám cháy, cũng không biết tiểu thư ở nơi nào, nên cứ thế mà bắt đầu tìm

kiếm từ tầng một, khi đó vừa đúng lúc có một cây cột cháy rực rớt xuống

phía sau điện hạ, thiếu chút nữa là nện vào người, Trục Vũ vừa nhìn thấy liền ngất đi . . .”

“Được rồi, Sơ Ảnh,” ta nhắm mắt lại: “Tất cả đều đã qua.”

Nàng thút thít một hồi, dùng sức gật đầu: “May là tiểu thư không sao, nhưng

mà tiểu thư, từ nay về sau, Sơ Ảnh sẽ không rời khỏi người nửa bước.”

Ta nhẹ nhàng ôm nàng, nói nhỏ: “Nha đầu ngốc.”

Đợi sau khi rửa mặt chải đầu xong, ta bước ra ngoài, xem ra trận đại hỏa đi qua đã để lại một đống hỗn độn, đáy lòng phức tạp vô cùng.

Tần

An bước đến, sau khi vấn an liền nói: “Tẩm điện của Vương phi hiện giờ

không thể dùng được, Tần An đã thu dọn ổn thỏa Hà Phong Hiên, mặc dù

không thể bằng Mặc Các, nhưng cũng xem như thanh tịnh, xin Vương phi ở

tạm vài ngày, đợi khi Mặc Các được sửa chữa xong, lại mời Vương phi dọn

về.”

Ta gật đầu, sau đó cùng Sơ Ảnh trở về phòng thu dọn đồ đạc,

mà thật ra cũng không còn gì nhiều để dọn, phần lớn đồ của ta đã thành

tro bụi trong ngọn lửa đêm qua.

Đoán rằng sẽ không mất quá nhiều

thời gian, nhưng thật không ngờ chờ đến khi việc ta dọn vào ở Hà Phong

Hiên được thu xếp chu toàn, sắc trời cũng đã dần u ám.

Tâm trạng

của ta càng lúc càng rối loạn, nhưng ta hiểu rõ, hiện giờ là thời điểm

quan trọng, bản thân không được hành động thiếu suy nghĩ.

Ta nằm ở trên giường, không hề buồn ngủ một chút nào, cuối cùng cũng chịu đựng

được đến khi trời sáng, bắt ép bản thân phải ngồi dậy trang điểm đọc

sách đi dạo như ngày thường, trong khi đáy lòng đã nóng như lửa đốt.

Mãi cho đến trưa, Sơ Ảnh chạy vào trong phòng khóc lớn: “Tiểu thư, bên

ngoài đều nói, Liễm thiếu gia sợ tội đã tự vẫn trong lao đêm qua . . .”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Do Ký Kinh Hồng Chiếu Ảnh
Chương 104

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 104
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...