Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Điệp Mộng Hồng Hoa – Chương 54

Điệp Mộng Hồng Hoa

Tác giả: RoG.Levi Vari
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong một gian phòng đơn sơ nhưng sạch sẽ và ngăn nắp, Giang Lưu Nhi đang ngồi cầm một ngọc giản trên tay, có chút chăm chú.

Đây đã là ngày thứ ba sau khi hắn đến Tây viện. Những ngày này, ngoài vệc đi tham quan xung quanh các nơi trong Đại Nhật Cung ra thì còn lại cũng chỉ có mỗi việc ngồi đọc sơ lược lịch sử, các quy định và một số thứ liên quan đến tu luyện.

Giang Lưu Nhi đặt ngọc giản trong tay xuống bàn. Hắn đã hiểu đại khái về Đại Nhật Cung này.

Đại Nhật Cung được thành lập vào hơn một vạn ba ngàn năm trước, do vị tổ sư đầu tiên là Ức Trần đạo nhân xây dựng nên. Những câu chuyện về ông cũng có thể được xem là ly kỳ hiếm thấy.

Ức Trần đạo nhân ban đầu chỉ là một tên tạp dịch thấp kém ở một môn phái nhỏ. Bản thân ông tư chất cũng rất thấp, chỉ có Trung phẩm phàm thể. Nghe kể, trước năm năm mươi tuổi, Ức Trần đạo nhân còn không thể bước vào Tiên Thiên Cảnh. Khi đó, mọi người ai nấy cũng đều cười nhạo và thường xuyên ức hiếp ông. Những tưởng cả đời ông đã vô duyên với tiên đạo thì một cơ duyên lại đến với ông.

Không ai biết cơ duyên của Ức Trần đạo nhân là gì, chỉ biết bắt đầu từ năm đó, tu vi của ông bỗng nhiên tăng tiến thần tốc. Mãi cho đến năm một trăm năm mươi hai tuổi, Ức Trần đạo nhân đã vượt qua được Sinh Tử Kiếp, bước vào Chân Đan Cảnh. Cũng chính lúc này, ông bắt đầu xây dựng nên Đại Nhật Cung danh tiếng vang dội cả Đại Diệm Quốc bây giờ…

Qua hơn vạn năm tồn tại và phát triển, Đại Nhật Cung từ một cung duy nhất ban đầu đã phân ra làm năm viện là Đông viện, Tây viện, Nam viện, Bắc viện và Trung viện. Ở mỗi viện đều có một viện chủ riêng, ngay cả cách thức và tài nguyên tu luyện đều hoàn toàn độc lập.

Ngoài một ít pháp quyết cơ bản thì hầu hết những công pháp tu luyện của mỗi viện đều được chia riêng lẻ, mỗi nơi có một đặc trưng riêng của mình.

Đông viện có Thiên Kinh, Nam viện có Địa Kinh, Bắc viện có Huyền Kinh, Tây viện có Hoàng Kinh, Trung viện có Đại Nhật Kinh.

Tất cả đều là những bộ công pháp vô cùng huyền diệu và thâm ảo được các đời viện chủ mạo hiểm tính mạng, thậm chí có người đã thật sự mất mạng để giành lấy.

“Cốc cốc”

Những tiếng gõ cửa vang lên.

Giang Lưu Nhi hơi nghi hoặc, không biết ai lại tìm hắn, hình như hắn cũng chưa quen thuộc với ai ở đây cả. Hắn đứng lên đi ra mở cửa.

Một gương mặt xinh đẹp có thể khiến cho ngàn vạn nam nhân mê mẩn hiện ra.

Là nàng ta.

Giang Lưu Nhi dáng vẻ cung kính lên tiếng:

“Không biết viện chủ tìm đệ tử có gì sai bảo?”

Cổ Mị Sanh lơ đễnh nói:

“Cũng không có gì. Ta chỉ là rảnh rỗi nên tùy ý đi dạo thôi. Nhưng không biết thế nào ta lại đi nhầm đến chỗ này nữa."

Ngươi còn lời nào hợp lý hơn một chút không?

Giang Lưu Nhi nói thầm.

“Sao? Định để ta đứng bên ngoài thế này mãi hả?” Cổ Mị Sanh như cười như không nhìn hắn nói.

“Là đệ tử vô ý. Xin mời viện chủ." Giang Lưu Nhi đành phải nghiêng người sang một bên mời nàng vào phòng.

Cổ Mị Sanh tùy tiện đi quanh một chút, sau đó cầm cuốn ngọc giản trên bàn lên, nhỏ giọng: “Đang xem Đại Nhật toàn thư à?”

“Vâng."

Nàng để ngọc giản xuống, tự kéo ghế ngồi, sau đó nhìn chằm chằm Giang Lưu Nhi.

Cứ thế qua một lúc lâu…

Giang Lưu Nhi cảm thấy có hơi mất tự nhiên. Bị một nữ nhân xinh đẹp nhìn chằm chằm vào thì muốn giữ bình thản, tâm không loạn cũng không phải dễ. Huống chi nàng cũng không phải nữ nhân xinh đẹp bình thường. Sự đẹp đẽ đó đã vượt quá nhận thức bình thường rồi. Nếu có từ nào thích hợp để dùng cho nàng thì đó là hai chữ “yêu tinh”.

Thấy nét mặt hắn có chút bối rối, Cổ Mị Sanh khẽ nhếch môi vui vẻ.

“Tên ngươi là Niệm Từ phải không?” Nàng hỏi.

“Vâng." Giang Lưu Nhi gật đầu xác nhận.

“Vậy Niệm Từ, ta có chuyện muốn hỏi ngươi?”

“Viện chủ xin cứ hỏi."

Sắc mặt Cổ Mị Sanh trở nên nghiêm túc:

“Ngày đó ở tầng năm của Đăng Tiên Tháp, ngươi đã đột ngột biến mất. Ta muốn biết ngươi đã bị đưa đi đâu?”

Giang Lưu Nhi hơi khó hiểu. Hôm đó chẳng phải hắn cũng đã trả lời cho các vị viện chủ rồi sao.

“Thưa viện chủ. Lúc đó đệ tử đột nhiên cảm thấy một lực lượng vô hình bao lấy mình, sau đó thì bị truyền tống ra ngoài."

Cổ Mị Sanh nhẹ lắc lắc đầu. Nàng nhìn hắn với ánh mắt như thể muốn nói “ta thừa biết ngươi đang nói dối” vậy. Nàng nói với hắn:

“Ta muốn nghe sự thật."

Giang Lưu Nhi bình thản chậm rãi đáp: “Những lời đệ tử nói đều là sự thật."

“Phải không? Ta đã hỏi rõ Ngọc Đô. Nó nói thời điểm mà ngươi và Ngọc Kinh bị truyền tống ra ngoài là gần như cùng lúc. Nhưng mà theo những gì ta quan sát được từ hình ảnh của cuộc kiểm tra lúc đó thì rõ ràng ngươi đã đột ngột biến mất trước Ngọc Kinh hơn một canh giờ. Ngươi có thể nói cho ta biết một canh giờ đó ngươi đã ở đâu không, Niệm Từ?”

Đúng là một nữ nhân sâu sắc! Các vị viện chủ khác đều không quá để ý vậy mà nàng lại lưu tâm từng chi tiết như vậy.

Giang Lưu Nhi đương nhiên sẽ không nói thật cho nàng biết.

“Thưa viện chủ. Đệ tử cũng không rõ chuyện gì xảy ra. Quả thật sau khi biến mất, lần nữa xuất hiện lại thì đã thấy mình bên ngoài Đăng Tiên Tháp rồi."

Mày hơi nhăn lại, Cổ Mị Sanh đứng lên, từ từ tiến lại gần hắn.

Thấy nàng ta đã kề sát mình mà vẫn không có ý dừng lại, Giang Lưu Nhi từng bước lui về phía sau. Thế nhưng hắn càng lùi lại thì Cổ Mị Sanh càng lấn tới. Mãi cho đến khi hắn không thể lùi được nữa…

Một mùi hương quyến rũ thoang thoảng bên mũi. Nó không giống với bất cứ mùi hương nào mà hắn từng biết. Nồng đậm nhưng không hề gây khó chịu mà còn khiến người ta cảm thấy thư thái, bay bổng, lại cộng thêm gương mặt xinh đẹp của nữ nhân trước mắt thì lại càng khiến người ngây dại.

Bất giác, Giang Lưu Nhi có chút mê mẩn.

Nhìn vẻ mặt say đắm của hắn, Cổ Mị Sanh có chút khinh thường.

Bọn nam nhân đều như nhau cả!

“Niệm Từ. Ngươi có thể nói cho ta biết thật ra sau khi biến mất ở tầng năm Đăng Tiên Tháp ngươi đã ở đâu không? Có phải là một không gian khác bên trong tháp?”

Một giọng nói nhu nhuyễn câu hồn truyền vào tai Giang Lưu Nhi.

Giọng nói đó như có một ma lực thần kỳ làm người ta không tài nào cưỡng lại được. Và Giang Lưu Nhi cũng không phải là ngoại lệ. Trong tâm trí hắn lúc này chỉ còn cảm nhận được một mùi hương mê người, một gương mặt đẹp đến mức làm người sợ hãi và một giọng nói ôn nhu mềm mại có thể làm tan chảy những gì cứng rắn nhất.

Hắn vô thức mở miệng, sắp sửa nói hết mọi thứ cho Cổ Mị Sanh thì một tiếng “hừ” khẽ vang lên trong đầu.

Giang Lưu Nhi giật mình tỉnh lại. Hắn vội vàng lách sang một bên, không dám nhìn thẳng vào Cổ Mị Sanh.

Mị thuật!

Hai chữ vừa mới hiện lên trong đầu hắn.

Hắn không ngờ nàng ta lại biết mị thuật. Hơn nữa, trình độ còn rất cao. Nếu vừa rồi không có Nghiệt thúc giục Thiên Oán phát ra một luồng oán khí thức tỉnh hắn thì chắc chắn bây giờ hắn đã như một con rối răm rắp nghe theo lời nàng rồi.

Trên người hắn có rất nhiều bí mật không thể tiết lộ cho người biết. Nếu như thật sự bị nàng điều khiển tâm trí thì hậu quả thế nào hắn cũng không dám nghĩ.

Giang Lưu Nhi cảm thấy da đầu có chút mát lạnh.

Bên kia, Cổ Mị Sanh tràn đầy nghi hoặc.

Nàng hiểu rõ với trình độ mị thuật của mình thì dù là một cường giả Chân Đan Cảnh cũng chưa chắc kháng cự được. Tuy rằng vừa rồi nàng chỉ sử dụng một nửa thực lực, nhưng mà dù là một nửa cũng không phải là thứ mà một tiểu tử tu vi Thần Thông Cảnh sơ kỳ có thể chống lại!

Nhưng chính cái không thể đó lại vừa xảy ra trước mắt khiến nàng không muốn tin cũng không được.

Trên người hắn chắc chắn có bí mật!

Nàng thầm đoán.

Cổ Mị Sanh chợt mỉm cười nhìn Giang Lưu Nhi, nói:

“Ngươi trốn tránh ta cái gì chứ? Ta cũng đâu có biết ăn thịt người!"

Ngươi không biết ăn thịt người nhưng ngươi biết câu hồn người.

Giang Lưu Nhi nghĩ thầm, sau đó mới nói:

“Dù sao người cũng là viện chủ của Tây viện, đệ tử cảm thấy như vậy e có chút thất lễ với người."

“Không sao. Ta không trách tội ngươi." Vừa nói, Cổ Mị Sanh vừa tiến về phía hắn.

Giang Lưu Nhi lại lui ra sau mấy bước, bộ dáng hết sức e ngại.

Cổ Mị Sanh thấy thế thì cũng dừng lại, đứng nhìn hắn.

Quả thật tướng mạo tiểu tử này cũng rất tuấn tú. Nếu không có con mắt bị mù kia thì hắn tuyệt đối xứng với hai chữ mỹ nam. Cũng không biết mắt hắn là như thế nào bị mù.

Cổ Mị Sanh có chút nghĩ ngợi.

“Được rồi, không làm phiền ngươi nữa. Bây giờ ta sẽ đi về…”

Ra đến cửa, nàng quay lại nhìn Giang Lưu Nhi cười khó hiểu nói thêm: “…Nhưng mà… ta sẽ còn quay lại đấy!"

Nhìn bóng lưng mỹ miều kia biến mất, Giang Lưu Nhi hơi bất đắc dĩ.

Xem ra nàng ta đã có chút nghi ngờ hắn.

Hắn cảm thấy hình như mình chọn tới Tây viện này là một quyết định sai lầm.

“Tâm Mị Hồ. Không biết giờ ngươi thế nào rồi?”

Trong đôi mắt Giang Lưu Nhi, có thứ gì đó xa xăm…

Những ngày sau đó, Cổ Mị Sanh cũng không có tới làm phiền hắn. Không biết là do lòng tốt của nàng bỗng dưng trỗi dậy mà quyết định buông tha hắn hay là vì bận rộn sự vụ của Tây viện mà không có thời gian để ý đến. Giang Lưu Nhi cảm thấy lý do sau có lẽ hợp lý hơn.

Mà hắn cũng chẳng muốn tìm hiểu ngọn nguồn làm gì, chỉ cần nàng ta không tới tìm hắn thì hắn đã cảm ơn trời cao rồi. Tốt nhất đừng chú ý đến hắn nữa thì càng tốt.

Lúc này, hắn đang trên đường đến Linh Bảo Các để lĩnh đan dược và linh thạch quy định hàng tháng…

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Điệp Mộng Hồng Hoa
Chương 54

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 54
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...