Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Điên Cuồng Rơi Xuống – Chương 9: Giúp tôi

Điên Cuồng Rơi Xuống

Tác giả: Li Quang
Lượt đọc: 197
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hôm đó tại quán nướng, Tống Quân Trần cũng có mặt ở đó. Anh ấy đứng cạnh bếp than, vừa hút thuốc vừa vỗ vai Cận Ninh Giai, rồi chỉ tay về phía bàn mấy cô gái xinh đẹp kia.

“Mấy em này tốt nhất đừng dây vào.”

Cận Ninh Giai ngước mắt lên nhìn theo, ánh mắt dừng lại trên cô gái mặc chiếc váy dài, hỏi: “Sao lại không được?”

Tống Quân Trần chỉ vào cô gái có mái tóc xoăn dài: “Chính là em đó. Tao quen em ấy ở một bữa tiệc. Ngủ với nhau xong, sáng hôm sau em ấy mặc quần áo vào là coi như không quen biết tao. Tao phải khổ sở lắm mới tìm được số điện thoại, ai ngờ vừa biết là tao gọi, em ấy chặn luôn.”

“Chơi bời qua đường thì còn mong người ta có trách nhiệm với mày sao?”

“Tao không có ý bắt em ấy chịu trách nhiệm, tao thật sự có cảm xúc với em ấy, tao muốn theo đuổi. Đằng nào em ấy cũng chịu ngủ với tao một đêm, ít nhất cũng phải có chút cảm tình chứ.”

Tống Quân Trần càng nói càng bực dọc: “Tao thật không hiểu nổi. Hôm trước còn ôm ấp, hôn hít, nói thích tao, sáng hôm sau tỉnh dậy đã lạnh lùng đá tao ra. Đúng là trò đùa quái quỷ.”

“Anh mày sống đến từng này tuổi, lần đầu tiên nếm mùi thất bại, mà lại còn vì một đứa con gái.”

Cận Ninh Giai chẳng buồn nghe Tống Quân Trần lải nhải, lại liếc nhìn cô gái mặc váy dài kia, nói: “Mày gặp chuyện không hay với một cô gái, rồi đánh đồng tất cả à?”

“Cùng một giuộc cả thôi. Con bé tóc ngắn kia cũng chẳng kém, thay người yêu còn nhanh hơn mày tự xử.”

“Mày mới nhanh ấy.” Cận Ninh Giai hờ hững đáp.

Thật ra lúc đó, anh chưa hẳn đã thích Thượng Quan Lam, chỉ thấy cô gái này thú vị. Khuôn mặt thì ngây thơ như búp bê, nhưng ánh mắt khi nhìn vào chỗ nhạy cảm của anh lại như báo nhìn con mồi.

Một thoáng xao động, anh cũng không để tâm. Dù sao, con gái trên đời này nhiều vô kể, chẳng việc gì phải uổng phí vì một người.

...

Lúc đó, anh đã khắc ghi những lời Tống Quân Trần nói. Còn bây giờ, cô gái khiến trái tim anh rung động, sau khi nói câu kia lập tức vòng tay qua cánh tay anh, ghé sát vào tai anh thì thầm nói.

“Đây là lần đầu của tôi, tôi muốn trao cho cậu.”

Lần đầu…

Muốn trao cho anh…

Đệt!

Kệ xác cái thứ không được đụng vào!

Chết thì chết!

Cận Ninh Giai dụi tắt điếu thuốc, giữ chặt gáy cô, mạnh bạo hôn xuống.

Nụ hôn của anh vừa mãnh liệt vừa thô bạo, vừa chạm vào đôi môi cô đã dùng lưỡi tách mở, đầu lưỡi linh hoạt quấn lấy chiếc lưỡi nhỏ nhắn, mơn trớn, dẫn dắt cô theo.

Hai chiếc lưỡi quấn lấy nhau, càng lúc càng siết chặt, có chút vụng về, lại nồng nhiệt vô cùng, chất dịch tiết ra hòa quyện, tạo nên những âm thanh ướt át đầy gợi cảm.

Khác hẳn vẻ ngoài lạnh lùng thường ngày, nụ hôn của Cận Ninh Giai hoàn toàn mất kiểm soát, chiếc lưỡi ngang dọc càn quét trong khoang miệng cô, l//i//ế//m láp từng ngóc ngách mềm mại, còn dùng môi khẽ cắn, m//ú//t mát và cọ xát đầu lưỡi cô đầy đam mê.

Thượng Quan Lam bị nụ hôn ấy làm cho choáng váng, cảm giác như sắp tan chảy hoàn toàn trong vòng tay anh.

Cô từng mộng tưởng về nụ hôn đầu của mình, chắc chắn không phải là kiểu hời hợt thoáng qua, mà phải là một nụ hôn cuồng nhiệt mạnh mẽ, mang theo sự chiếm hữu mạnh mẽ, và nụ hôn này của Cận Ninh Giai hoàn toàn chạm đến những khao khát sâu thẳm trong cô.

Tim cô đập liên hồi, dồn dập, hình như cô, thật sự đã có chút rung động với anh rồi.

Cận Ninh Giai hôn say đắm, hơi thở phả ra nóng rực, bàn tay anh từ vạt áo cô nhẹ nhàng luồn vào trong, chạm đến vùng eo sau mịn màng như lụa. “Ưm…”

Thượng Quan Lam khẽ chống tay lên n//g//ự//c anh, tạo một khoảng cách nhỏ giữa hai người.

“Sao vậy?” Cận Ninh Giai thở dốc, giọng khàn khàn hỏi.

“Tôi ướt hết cả rồi…” Thượng Quan Lam nắm lấy tay anh đặt xuống dưới váy, giọng đầy vẻ cầu xin nói: “Giúp tôi…”

Cận Ninh Giai chạm vào vùng ẩm ướt trên chiếc quần lót mỏng manh, khẽ cười khẩy nói: “Lúc nãy cậu b//ú tôi đã ướt nhẹp rồi còn gì?"

“Ưm…” Tiếng cô r//ê//n khe khẽ.

Cận Ninh Giai luồn ngón tay vào bên trong lớp vải ướt át, tìm đến hạt ngọc nhỏ bé, nhẹ nhàng ấn xuống. Một dòng nước nóng hổi lại trào ra từ mật huyệt đang khép mở, Thượng Quan Lam run rẩy nắm chặt lấy tay anh, ngăn cản: “Đừng... đừng ở đây…”

“Vậy cậu muốn đi đâu?”

“Đi lên lầu Tây...:”

Cánh cửa phòng học 605 khép lại, tiếng khóa vang lên lách cách.

Cận Ninh Giai nhẹ nhàng bế cô đặt lên mặt bàn ghép, đủ rộng để cô nằm xuống một cách vững chãi.

Mái tóc đen dài của Thượng Quan Lam xõa tung trên mặt gỗ lạnh lẽo, đôi cánh tay trắng ngần ôm chặt lấy cổ anh, kéo sát khuôn mặt anh xuống. Môi lưỡi lại tìm đến nhau, quấn quýt không rời, giữa kẽ răng rỉ ra những hơi thở gấp gáp.

Cô thích cái cảm giác môi lưỡi anh mơn trớn, hơi thở ấm áp phả vào mặt. Mùi hương nam tính nhè nhẹ từ anh khiến cô say mê, đôi môi mềm mại của anh như có ma lực, khơi dậy trong cô dòng điện nóng rực, vừa vui sướng lại vừa gây nghiện.

Âm thanh ướt át của nụ hôn vang vọng trong không gian tĩnh lặng của phòng học. Bàn tay Cận Ninh Giai trượt xuống n//g//ự//c cô, cởi nhẹ hai chiếc cúc áo nhỏ. Bầu n//g//ự//c trắng nõn được nâng niu trong lớp áo lót mỏng manh, ngón tay anh khẽ luồn vào trong, nhẹ nhàng tách hai cánh hoa hé nở.

Đầu ngón tay anh mân mê, xoay tròn trên đỉnh nhũ hoa đang e ấp, cảm giác vừa tê dại vừa ngứa ngáy lan tỏa khắp cơ thể, Thượng Quan Lam khẽ r//ê//n rỉ một tiếng khe khẽ.

Nhận ra sự mẫn cảm nơi h//u//y//ệ//t n//h//ỏ của cô, Cận Ninh Giai cúi đầu, ngậm lấy một bên v//ú, m//ú//t mát rồi lại nhẹ nhàng thả ra. Tiếng r//ê//n rỉ khe khẽ trên đỉnh đầu anh càng lúc càng rõ ràng hơn.

“Ưm…”

Núm v//ú bị anh m//ú//t đến căng tròn, quầng v//ú xung quanh ửng lên một màu hồng nhạt quyến rũ, một lớp nước mỏng manh lấp lánh như mời gọi. Cảnh tượng ấy có một sức hút mãnh liệt đối với Cận Ninh Giai, anh không thể kiềm chế được, vùi đầu m//ú//t sâu hơn.

Làn da cô tỏa ra một mùi hương ngọt ngào như sữa, m//ú//t vào tựa như đang thưởng thức một viên kẹo tan chảy. Anh cẩn thận m//ú//t nhẹ, cảm nhận vị ngọt ngào lan tỏa khắp khoang miệng, một hương vị khiến anh đắm say không muốn rời.

Âm thanh m//ú//t mát núm v//ú đầy nhục cảm vang lên, gieo vào lòng người một cảm giác xao xuyến, nóng bỏng.

Hơi thở Thượng Quan Lam trở nên gấp gáp, rối loạn, dòng nước nóng chảy ra từ hạ thân càng lúc càng nhiều, dục vọng trào dâng như muốn nhấn chìm cô. Cô bấu chặt lấy vạt áo Cận Ninh Giai, mềm nhũn nói.

“Cậu…cậu có muốn cho ngón tay vào không…”

“Chỉ ngón tay thôi sao?” Giọng anh khàn khàn.

“Vậy... còn…”

Một cơn gió lạnh bất ngờ ùa đến từ phía dưới, Thượng Quan Lam còn chưa kịp định thần, hai chân đã bị anh nhẹ nhàng tách ra.

Cận Ninh Giai cởi chiếc quần lót mỏng manh của cô, khẽ co hai chân nhỏ nhắn của cô đặt lên mặt bàn lạnh lẽo, rồi cúi người xuống, vùi mặt vào giữa hai bắp đùi trắng nõn.

Nơi đó đã ướt át một mảnh, khép mở nhịp nhàng theo từng hơi thở gấp gáp của cô. Cánh hoa đỏ tươi hé nở, không có một sợi lông nào, làn da trơn láng mịn màng tỏa ra một mùi hương ngọt ngào, thanh khiết, như một trái đào mật căng mọng, ửng hồng.

Chàng trai đang vùi mặt giữa hai chân cô chợt đứng im, Thượng Quan Lam cảm thấy có chút ngượng ngùng, gò má ửng lên một màu hồng nhạt.

“Cậu…cậu đừng nhìn nữa…”

“Cái…h//u//y//ệ//t n//h//ỏ của cậu đẹp quá.” Giọng anh trầm khàn, đầy dục vọng.

Lời nói trần trụi của anh như một ngọn lửa đốt cháy, một dòng nước nóng bỏng lại trào ra, Thượng Quan Lam khẽ r//ê//n rỉ, “Tôi... tôi khó chịu quá…”

“Khó chịu ở đâu?” Giọng anh dụ dỗ nói.

“Ở... ở đó…” Cô ngập ngừng, không thể thốt ra hai chữ “h//u//y//ệ//t n//h//ỏ.”

“Vậy cậu muốn tôi giúp cậu thế nào?”

“Giúp tôi l//i//ế//m.”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Này, làm tình không?
Chương 2: Quyến rũ ( hơi h)
Chương 3: Trò chơi kiểu Nga
Chương 4: Bạn học Thượng Quan Lam thật biết phun
Chương 5: Ngủ với đối tượng hằng mơ
Chương 6: Căn cứ bí mật
Chương 7: Nó rất thích tôi, đúng không?
Chương 8: Có phải tôi m//ú//t cậu rất sướng không?
Chương 9: Giúp tôi
Chương 10: Đào ngọt nước
Chương 11: Trời mưa vào mùa hè
Chương 12: Cậu vào đi (hơi h)
Chương 13: Rất muốn bị cậu làm (hơi h)
Chương 14: Trầy da (hơi h)
Chương 15: Lần đầu tiên đau đến mức nào?
Chương 16: Yết hầu của anh yêu gợi cảm quá
Chương 17: Mồi (hơi h)
Chương 18: Thực hiện lời ước hẹn
Chương 19: Thiên sứ sa ngã (hơi h)
Chương 20: Thiên sứ sa ngã (h)
Chương 21: Phòng tắm play (h)
Chương 22: Hoa hồng trong đêm
Chương 23: Ngọt ngào (h)
Chương 24: Động dục
Chương 25: L//i//ế//m cẩu
Chương 26: Tiệc sinh nhật
Chương 27: Thích đồ của anh
Chương 28: Em thích chơi kiểu này? (h)
Chương 29: Mở khóa tư thế mới (h)
Chương 30: Lần thứ bảy
Chương 31: Tình nhân
Chương 32: Chị có muốn chơi thử một chút không?
Chương 33: Bạch nguyệt quang của Bồ Duật Thước
Chương 34: Quan hệ bạn tình
Chương 35: Trong phòng, ngoài cửa (h)
Chương 36: Nhận sai
Chương 37: Đứa trẻ không ai thương
Chương 38: Phát sốt
Chương 39: Vận động đổ mồ hôi (h)
Chương 40: Quá giới hạn (h)
Chương 41: Phòng suite độc quyền
Chương 42: Bắt gian
Chương 43: Đêm khuya tan vỡ
Chương 44: Vận mệnh đan xen
Chương 45: Hiệu ứng bươm b//ư//ớ//m
Chương 46: Sương mù
Chương 47: Tình dục mãnh liệt (h)
Chương 48: Triền miên đến chết (h)
Chương 49: Màn đêm vô tận
Chương 50: Muốn gặp em
Chương 51: Yêu đương vụng trộm ở rạp chiếu phim (hơi h)
Chương 52: Bọt biển mong manh
Chương 53: Giận dỗi
Chương 54: T//h//ủ d//â//m qua video (hơi h)
Chương 55: Khao khát cao cả (hơi h)
Chương 56: Vở kịch nhỏ: Lần đầu gặp gỡ
Chương 57: Tuyết rơi và nước mắt
Chương 58: Chia tay
Chương 59: Vỏ bọc
Chương 60: Lén lút (hơi h)
Chương 61: Đặt một nụ hôn lên giữa hai hàng lông mày (h)
Chương 62: Video ân ái (h)
Chương 63: Đêm mặn nồng (h)
Chương 64: Giấc mộng đẹp (h)
Chương 65: Ngôi sao trong tay
Chương 66: Mùa tốt nghiệp
Chương 67: Ngầm thăm dò
Chương 68: Anh là ngoại lệ
Chương 69: Bóng dáng
Chương 70: Hoàn toàn giác ngộ
Chương 71: Tuyết đầu mùa
Chương 72: Linh hồn lạc lối
Chương 73: Gặp lại
Chương 74: Ngả bài
Chương 75: Bến đỗ bình yên
Chương 76: Tín hiệu nguy hiểm
Chương 77: Đậu phụ thạch
Chương 78: Giở trò đồi bại
Chương 79: Đoán xem
Chương 80: Bịt mắt bằng dải lụa
Chương 81: Vùng cấm
Chương 82: Hoa hồng của anh (hơi h)
Chương 83: Áo mưa
Chương 84: Mù tạc
Chương 85: Vô hạn đến gần với sự điên cuồng
Chương 86: Trừng phạt
Chương 87: Đồ nhát gan
Chương 88: Đồ chơi tình thú
Chương 89: Mèo động dục (hơi h)
Chương 90: Hiệu ứng pheromone
Chương 91: Bạn tình hay là bạn trai?
Chương 92: Mắt cá chân
Chương 93: Nghe tiếng anh thở dốc
Chương 94: Bí mật của em trai
Chương 95: Bệnh nặng lắm rồi
Chương 96: Tỏ tình
Chương 97: Chìa khóa (hơi h)
Chương 98: Quấn quýt lấy cô (h)
Chương 99: Ừm, bạn gái của tôi
Chương 100: Anh đẹp trai
Chương 101: Bữa tối cuối cùng
Chương 102: Nói yêu anh
Chương 103: Nội y tình thú (h)
Chương 104: Bại tướng (h)
Chương 105: Tất lưới (h)
Chương 106: Đêm giao thừa (phần 1)
Chương 107: Đêm giao thừa (phần 2)
Chương 108: Đêm giao thừa (phần cuối)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Điên Cuồng Rơi Xuống
Chương 9: Giúp tôi

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 9: Giúp tôi
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...