Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Diêm Vương – Chương 127

Diêm Vương

Tác giả: thực đáng tiếc danh hiệu bá vương của Viễn Đông đã tan biến…
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đối mặt với câu hỏi của Kinh Dao, Kỉ Tiễu cái gì cũng chưa nói, chỉ xách đồ hướng phòng bệnh đi tới.

Kinh Dao cũng không ngốc, tuy rằng sau khi thi đại học nhỏ cố ý

lảng tránh đi lý giải lựa chọn của Diêm Trừng nhưng việc hắn lựa chọn

giống Kỉ Tiễu cùng vào F đại thì Kinh Dao ít nhiều cũng từng nghe qua,

lúc này thấy bọn họ gian nan như vậy, ngẫm lại cũng biết nguyên nhân vì

sao.

Nhưng mà tình huống trong tưởng tượng cùng với tình hình thực tế tận mắt chứng kiến không cách nào so sánh được, nhỏ và Kỉ Tiễu cùng đi

vào phòng bệnh, khi nhìn điều kiện bên trong, thấy Diêm Trừng ở trên

giường đồng dạng chật vật vạn phần, thon gầy tiều tụy, Kinh Dao trong

lòng chua xót tràn lên, hốc mắt lập tức đỏ ửng, nhỏ phải cố kìm nén lắm

mới không để Kỉ Tiễu nhìn ra thất thố của mình.

“Hiện tại…tình hình thế nào?” Kinh Dao sau một lúc lâu mới bình ổn tâm tình hỏi.

Ngữ khí Kỉ Tiễu ngược lại rất bình tĩnh: “nằm viện quan sát, trước mắt không có nguy hiểm.”

“vậy cậu báo cho người nhà Diêm Vương chưa?”

Kỉ Tiễu trầm mặc, Kinh Dao nói: “Cậu không nói, bọn họ sớm muộn gì cũng sẽ biết đến.”

Kỉ Tiễu mím môi vẫn không lên tiếng, Kinh Dao nhìn sắc mặt cậu xám trắng, câu nói kế tiếp liền nuốt trở về.

Kỉ Tiễu dùng khăn ấm một lần lau qua mặt Diêm Trừng, cùng ngực

bụng tay chân đều lau sạch sẽ, động tác của cậu rất cẩn thận cũng thực

nhẹ nhàng, không hề giống cương lãnh vô tình như ở trên mặt, quay đầu

thấy Kinh Dao vẫn còn đứng đó không nhúc nhích, Kỉ Tiễu nói: “Cậu về

trước đi, đã muộn rồi, tôi đưa cậu xuống lầu.”

Kinh Dao nhìn hai mắt mệt mỏi của Kỉ Tiễu, nghĩ tới cậu trước

mắt có rất nhiều chuyện phải làm không cách nào nói chuyện, càng không

nghe lời khuyên của mình, vẫn là tìm thời gian khác thích hợp hơn để nói đi, vì thế gật đầu.

Đứng lên, nhỏ từ trong ví lôi ra một xấp tiền mặt: “Chỗ này cậu cầm trước dùng tạm, nếu không đủ thì lại nói cho tớ biết.”

Trong nhà Kinh Dao cũng có làm kinh doanh nên chút tiền ấy đối

với nhỏ mà nói không quá quan trọng, nhưng những lời này qua tai Kỉ Tiễu lại khá chói tai, cậu cũng biết là do mình suy nghĩ nhiều, chỉ có thể

áp chế nội tâm trầm trọng, nhận lấy: “Tháng sau, tôi liền trả lại cho

cậu.”

Kinh Dao hiểu lòng tự trọng cậu rất cao nên cũng không nhiều lời với cậu về phương diện này, cũng không muốn Kỉ Tiễu tiễn mình, chỉ bất

đắc dĩ nhìn Diêm Trừng đang hôn mê bất tỉnh trên giường, rồi xoay người

đi ra ngoài.

Thời gian đã qua nửa đêm, đèn trong phòng bệnh đã tắt, trừ người bị cụt chân nằm ở gần cửa vẫn r//ê//n rỉ kêu đau thì còn lại những người

khác đều đã đi ngủ, chỉ có mấy chiếc máy đo lường ở đầu giường thi

thoảng vẫn vang lên tiếng tích tích có quy luật, càng khiến căn phòng

trở nên tĩnh mịch.

Kỉ Tiễu ngồi xuống trước giường Diêm Trừng, không chớp mắt nhìn

gương mặt mê man, ánh đèn mờ nhạt khiến khuôn mặt Kỉ Tiễu sáng sáng tối

tối, chỉ có đôi mắt còn có thể mơ hồ nhìn vầng sáng trong đó.

Cứng ngắc, băng lãnh, tuyệt vọng….

……

Trưa ngày hôm sau, Diêm Trừng liền tỉnh lại, hắn đầu tiên là đau đớn trước mắt tối đen, sau một lúc lâu mới miễn cưỡng thấy rõ cảnh

tượng chung quanh, một người đang mặc áo blouse trắng đang đổi bình

truyền dịch cho hắn, còn Kỉ Tiễu đang ngồi cạnh giường ngẩn người.

Kỉ Tiễu quay đầu thấy Diêm Trừng đã tỉnh, con mắt giật giật, sau đó trấn định nhìn về phía bác sỹ báo tình huống.

Diêm Trừng mặc vị bác sỹ kia bật đèn phin mở hai mắt mình ra

chiếu vào, lại sờ soạng nắm bóp một phen mới lưu lại câu: “Tạm thời

không thể ăn cũng không được uống nhiều nước, lát nữa có thể đứng dậy

liền dẫn cậu ấy đi kiểm tra.” Nói xong, liền bận rộn rời đi kiểm tra các bệnh nhân khác.

Diêm Trừng nhìn về phía Kỉ Tiễu, miệng hấp hé khàn khàn gọi cậu một tiếng.

Kỉ Tiễu cầm cốc nước qua, dùng khăn tay làm ướt đôi môi Diêm

Trừng, một lát sau, Diêm Trừng rốt cuộc có khí lực để nói chuyện, hắn

nhớ tới chuyện xảy ra, thâm tâm tràn đầy áp lực cùng áy náy với cậu.

“Thực xin lỗi…khiến cậu lo lắng.”

Hắn vừa nói vừa cố gắng nâng tay lên muốn kéo Kỉ Tiễu nhưng cậu lại lúc đứng dậy khiến hắn chớt với trong không khí.

Diêm Trừng yên lặng nhìn Kỉ Tiễu bận rộn trước giường bệnh của

mình, sắc mặt so với sáng hôm qua hắn nhìn thấy còn trắng hơn, gần như

trắng xanh, Diêm Trừng trong lòng thực không thoải mái, rất muốn giải

thích nhưng thấy mặt Kỉ Tiễu như vậy lại cái gì cũng không nói nên lời.

Rốt cuộc cũng có thể đứng dậy, Kỉ Tiễu hỏi bệnh viện mượn xe

lăn, lại mang theo hắn cùng một dãy bệnh nhân xếp hàng làm kiểm tra, làm xong, thì một ngày cũng đã trôi qua. Diêm Trừng biết mình phải nằm viện vài ngày nữa, đến tôi, thấy Kỉ Tiễu ngồi ở ghế dựa bên giường định

trông mình một đêm, hắn liền nhịn không được.

“Cậu trở về ngủ đi, một mình tớ ở đây cũng được.”

Kỉ Tiễu vẫn ngồi đấy không để ý tới hắn.

Diêm Trừng nghẹn choáng váng đầu, khởi động một thân kéo tay Kỉ

Tiễu cầm lấy: “Là tớ không đúng, là tớ không tốt, cậu có gì không hài

lòng thì cứ mắng tớ đánh tớ đi, cậu đừng hủy hoại thân thể mình thế.”

Kỉ Tiễu hơi dùng chút lực liền đem tay rút về, Diêm Trừng không

chống kịp suýt nữa từ trên giường lăn xuống đất, may mà bám được vào

khung giường mới giữ vững thân thể, hắn khó chịu nhìn về phía Kỉ Tiễu,

chống lại chính là một đôi mắt thâm trầm.

Con ngươi Kỉ Tiễu tựa như thũng sâu đen ngòm không thấy đáy,

không vui không buồn, Diêm Trừng nhìn thấy tâm không lý do liền co thắt

lại, hắn run rẩy đôi môi, lại một câu: “Thực xin lỗi…”

Kỉ Tiễu lông mi run run, chậm rãi nhắm mắt lại.

Diêm Trừng thật cẩn thận nắm tay cậu, lúc này Kỉ Tiễu không có

giãy dụa, mặc đối phương dùng khí lực nhỏ bé từng chút đem mình kéo lên giường, rồi ôm chặt eo đầu chôn trong ngực cậu, gắt gao ôm lấy.

“Thực xin lỗi…là tớ suy nghĩ không chu toàn, không nghĩ tới ngày đó lại gặp chuyện ngoài ý muốn như vậy, đều là do tớ không tốt.”

Diêm Trừng nói, ngẩng đầu nhìn mặt Kỉ Tiễu, nói thẳng ra chân tướng sự việc.

“Cậu cũng đã gặp nữ sinh đồng thời xảy ra chuyện với tớ rồi đúng không, cô ấy là Trần Lam Thiến, tớ ngày đó cùng cô ấy đi tới một công

viên gần nhà một đối tác.”

Diêm gia tuy rằng khắp nơi khóa chặt đường sống của Kỉ Tiễu,

thế nhưng đối với công ty cỏn con của Diêm Trừng lại không có đuổi tận

giết tuyệt, mà trong công ty lại có một số con em trong giới, nên Diêm

gia cũng không ra tay quá mức, chỉ một chút đả kích nho nhỏ, thêm nữa

chuyện này cũng không vẻ vang gì, nếu làm lớn mất mặt ngược lại là bọn

họ. thật giống như chuyện ảnh chụp qua đi, bọn họ đối với người khởi

xướng đều tím kiếm ráo riết ngược lại còn cưỡng chế nhà trường tận lực

xử lý kín kẽ, mau chóng xử lý mọi chuyện. nhưng đối với công ty thì

không đến mức hoàn toàn bóp chết, chỉ cho tay chân bọn họ tới cảnh cáo

cho nên Diêm Trừng mới có thể cứ như vậy mà cố tìm được đường ra, hắn

vừa sợ cô phụ tín nhiệm của Kỉ Tiễu lại vừa sợ làm không tốt sẽ liên

lụy tới mấy người cùng công ty khiến bọn họ uổng phí bao tâm sức, cho

nên Diêm Trừng tình nguyện một mình âm thầm cố gắng, ai cũng không nhờ,

càng bí mật không gây chú ý càng tốt. mỗi ngày hắn bận rộn mệt chết đi

sống lại nhưng chỉ đạt được hiệu quả rất nhỏ, nhưng cũng coi như có

được một chút tin tức.

Người cho hắn tin tức là Trần Lam Thiến, nữ sinh này có hảo cảm

đối với hắn, Diêm Trừng vẫn ít nhiều có thể cảm giác được, không nói tới hiện tại hắn không có nửa điểm tinh lực, cho dù có thời gian, tâm tư

hắn cũng đã bị Kỉ Tiễu chiếm cứ toàn bộ, cho nên trước đó Diêm Trừng vẫn giữ khoảng cách với cô, không cho đối phương bất kì cơ hội nào. Nhưng

Trần Lam Thiến lại vô tình lộ ra có chú trong nhà mở một đại lý công ty

trò chơi, làm ăn cũng không tệ, Diêm Trừng hỏi thăm vài câu, sau đó cùng Trần Lam Thiến hàn huyên nhiều hơn.

Trần Lam Thiến thấy Diêm Trừng cảm thấy hứng thú liền tỏ vẻ mình có thể hỗ trợ giật dây, trước mắt Diêm Trừng đã xuống dốc đến gần như

là tuyệt vọng, chỉ cần có một tia hi vọng hắn đều không nguyện ý lãng

phí, nhưng nghĩ tới tâm tư của Trần Lam Thiến, Diêm Trừng có chút do dự, cuối cùng sau một hồi phân vân cuối cùng vẫn buông tay, nhưng hắn buông tay, Trần Lam Thiến lại không buông, đối phương phi thường nhiệt tâm vì Diêm Trừng dẫn hắn tới nhà chú mình, người đó đúng thật sự có làm kinh

doanh, đơn thuần đối với công ty riêng của Diêm Trừng rất có hứng thú,

hai người một phen trò chuyện thật lâu đem mọi kế hoạch bàn bạc.

Nên việc Diêm Trừng nói với Kỉ Tiễu tháng sau có thể trả một

phần tiền vốn cũng không phải chém gió, nhưng khi việc hoàn thành thì

Diêm Trừng đối với Trần Lam Thiến lại có chút khó xử, chẳng sợ bị nói

qua cầu rút ván hay vong ân phụ nghĩa cũng không sao, Diêm Trừng cảm

giác vẫn tất yếu nói rõ với cô thì hơn, vừa lúc ngày đó Trân Lam Thiến

hẹn hắn ra ngoại thành tới một nhà đại lý nữa, Diêm Trừng liền đồng ý.

Nhưng ai ngờ chỗ đó, lại đột nhiên phát sinh chút chuyện, đó là

một công ty xây dựng mới thành lập, nên kỳ hạn bàn giao công trình cứ

trì hoãn kéo dài mãi, lâu sau mới rốt cuộc hoàn công, thì lại chậm chạp

trả tiền cho công nhân, những công nhân khỏe mạnh bụng đầy lửa giận đang vây quanh nhà thầu xây dựng vốn cũng chỉ là người làm công ăn lương của chủ thương gia bọn họ, đe dọa sẽ phá tan mọi thứ, lại thấy Trần Lam

Thiến xinh đẹp nhất thời tay chân liền có chút không đúng mực.

Cũng chỉ có thể trách Diêm Trừng xui xẻo, uống nước lạnh cũng bị tắc răng, mọi việc không thuận lợi, bên này tường đông còn chưa sửa thì tường đông cũng đã sắp tê liệt, vốn sợ Kỉ Tiễu lo lắng nên mới không

muốn nói cho cậu, ai ngờ cuối cùng vẫn liên lụy cậu cùng mình cả hai

cùng khổ, đây mới là điều khiến Diêm Trừng đau đớn nhất.

Hắn gắt gao ôm eo Kỉ Tiễu, một lần lại một lần nói: “Thực xin

lỗi, thực xin lỗi… sớm biết như vậy, tớ liền…” hắn liền làm gì, có thể

làm gì đây? Công ty không mở? có thể tìm công việc khác được sao? không

nhờ Trần Lam Thiến giúp đỡ thì bọn họ có thể kí được hợp đồng sao?

Diêm Trừng nói một nửa liền nghẹn họng, tràn ngập buồn bã không

có chỗ phát tiết, chỉ hận hắn vốn thân thể suy yếu thế nhưng đều run rẩy cả lên.

Bỗng nhiên một cánh tay lạnh lẽo chậm rãi xoa xoa đỉnh đầu hắn,

một đường xẹt qua bên tai, lại đến sau gáy, chầm chậm nhẹ nhàng sờ khiến tâm Diêm Trừng mạnh nhuyễn một mảng, ánh mắt đều đỏ lên.

Lại ngẩng đầu nhìn về người trước mặt, chỉ thấy trên mặt Kỉ Tiễu sắc lạnh đã rút đi, chỉ cau mày, lẳng lặng nhìn mình, trong mắt dường

như có chút đau thương.

Diêm Trừng rất muốn nói với Kỉ Tiễu là tớ sẽ không buông tay, tớ nhất định sẽ cho cậu một cuộc sống tốt đẹp, Kỉ Tiễu, tớ nhất định sẽ

đối tốt với cậu, nhất định sẽ đối tốt với cậu, nhưng những lời này rơi

vào bên miệng lại khó mà nói ra được.

Trong nháy mắt, hắn cơ hồ có thể thấy trong mắt Kỉ Tiễu có được sự tuyệt vọng khó có thể giải quyết được.

Đang lúc Diêm Trừng bị loại cảm xúc này làm cho ngây người,

ngoài cửa vội vàng có hai người đi tới, thẳng hướng giường bọn họ mà đi

tới.

Nghe tiếng bước chân Kỉ Tiễu quay đầu lại, liền thấy sắc mặt

xanh đen của Vương Hi Đường và Liêu Viễn Đông, nhìn Diêm Trừng bộ dạng

chật vật, lại nhìn nhìn Kỉ Tiễu, Vương Hi Đương chân mày gắt gao nhăn

lại, sau đó cậu quay đầu liền trừng hướng Liêu Viễn Đông.

Liêu Viễn Đông cũng không nghĩ tới Diêm Trừng lại gặp thảm hại thế này, anh mi mục lãnh túc, xoay người cầm điện thoại ra ngoài.

Không lâu sau, một đám y tá bác sĩ liền vội vàng bận rộn chạy vào, thay thuốc, đổi phòng bệnh, thay đổi người chăm sóc.

Diêm Trừng không muốn gây ồn ào chú ý như vậy, thế nhưng hắn lại muốn mau chóng khôi phục sức khỏe, có thể làm cho Kỉ Tiễu không còn vất vả như vậy nữa, khi bị đẩy ra khỏi phòng bệnh, Diêm Trừng quay đầu nhìn về phía Kỉ Tiễu, Kỉ Tiễu cũng không có ý đi lên, chỉ yên lặng đứng một

bên, nhìn một đống đồ dùng sinh hoạt linh tinh loại rẻ tiền mới mua trên bàn.

Hết chương 127

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Diêm Vương
Chương 127

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 127
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...