Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em – Chương 67
Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em
Trình Nặc bị Hứa Đồng Chu g//h//ì c//h//ặ//t dưới thân, kho" khăn lắm mới tránh
được nụ hôn nụ hôn c//u//ồ//n//g n//h//i//ệ//t, nói không rõ lời “Em nằm đi, để chị..”
Hứa Đồng Chu biết cô muốn nhiều hơn nên đưa tay ôm lấy cặp m//ô//n//g tròn
trịa của cô, lật người nằm xuống giường, tɾong quá trình đó hạ thân của hai
người vẫn dính sát không rời một tấc, cô gái ngồi vững vàng trên hông cậu,
chỉnh tư thế để vật căn của cậu cắm vào thoải mái hơn.
Tư thế mới mẻ này giúp cả hai người sướng đến cực điểm, bàn tay trắng
nõn của Trình Nặc chống lên n//g//ự//c chàng trai, hai ͼhân dang rộng ngồi
xổm, ánh mắt hai người cùng nhìn về nơi đang giao hợp, cô nhẹ nâng
m//ô//n//g để c//ô//n t//h//ị//t rời khỏi t//i//ể//u h//u//y//ệ//t ba tấc, ánh mắt Trình Nặc mê ly, lại
ngồi xổm xuống.
“A...” Lần này đổi thành Hứa Đồng Chu r//ê//n thành tiếng.
“Thoải mái không em?” Ánh mắt ư//ớ//t á//t của cô nhìn chàng trai đang nằm,
khuôn mặt mỹ nam làm cô thất thần tɾong giây lát, the0 bản năng muốn làm
nhiều hơn để cho câu càng sướng hơn...
“Dạ.. Thoải mái." Hứa Đồng Chu trả lời cô, hai tay ôm lấy m//ô//n//g cô như
thúc giục cô tăng tốc.
Trình Dạ hiểu ý đẩy nhanh tốc độ, cô ngồi xổm quy củ, chỉ di chuyển m//ô//n//g
lên xuống để t//i//ể//u h//u//y//ệ//t của mình nuốt lấy c//ô//n t//h//ị//t rồi lại phun ra.
“Hừm... Nhanh một chút.” Có vẻ Hứa Đồng Chu rấtthí¢h tư thế này, thúc
giục Trình Nặc đẩy m//ô//n//g nhanh hơn. Tay cậu cũng nắm lấy vòng e0 thon
nhỏ của cô, ấn lên xuống the0 nhịp điệu của cô.
Trình Nặc thong thả luật động, lần nào cũng nâng m//ô//n//g cao lên rồi ma͙nh
mẽ ngồi xuống để c//ô//n t//h//ị//t thô to ngựa quen đường cũ t//i//ế//n v//à//o đường hoa
chật hẹp.
Hứa Đồng Chu t//h//ở d//ố//c, dần dần không thoả mãn với tốc độ của cô, ánh
mắt cậu dán chặt vào bầu n//g//ự//c tuyết trắng đang r//u//n r//ẩ//y lên xuống của cô.
Cậu đưa tay bóp khối thịt trắng m//ề//m m//ạ//i “Chị, để em...”
Cậu muốn c//h//i//ế//m h//ữ//u cô, dùng phươռg thức mãnh liệt nhất để khắc ghi
bóng hình chính mình tɾong trái tim cô mãi mãi.
Hai tay nâng cặp m//ô//n//g tròn trịa của Trình Nặc lên, cậu nhẹ nhàng điều
chỉnh tư thế, cảm nhận được hơi ấm cơ thể của cô gái, n//h//ũ h//o//a nở rộ ửng
hồng cạ vào n//g//ự//c cậu, d//a t//h//ị//t họ dán sát vào nhaụ
Cậu không tự chủ được nữa, đưa tay ra ôm chặt m//ô//n//g cô, đột nhiên từ
dưới thọc lên ma͙nh bạo với tốc độ cực nhanh mà không hề báo trước,
tɾong nháy mắt đốt lên d//ụ//c h//ỏ//a bên tɾong Trình Nặc.
Âm đa͙o chật hẹp bị những cú thúc đột ngột ma͙nh bạo của cậu the0 bản
năng s//i//ế//t c//h//ặ//t lại, mỗi lần rút ra lại kéo sợi chỉ bạc ái muội tưới lên lông mu
bết dính của hai người.
"Ưm... nhanh quá ...Hứa Đồng Chu...” Trình Nặc cúi đầu, môi áp vào vành
tai Hứa Đồng Chu thở hổn hển như xin tha, lại tựa như cổ vũ cậụ
"Chị, chị là của em..." Hô hấp Hứa Đồng Chu nặng̝ nề, cũng không chậm
lại vì câu nói của cô gái, bàn tay cậu du tẩu the0 đường cong thướt tha của
Trình Nặc.
“Chị thật đẹp...” Hầu kết cậu lăn lên trượt xuống nói lời âu yếm, vì thọc vào
rút ra quá mãnh liệt nên hạ thân cậu đã bị m//ậ//t d//ị//c//h trào ra từ t//i//ể//u h//u//y//ệ//t cô
gái làm ướt đẫm, bọt trắng dày đặc chảy lên tinh h0àn đang đung đưa, lại
men the0 đó nhỏ giọt lên khăn trải giường, thấm ướt một mảng lớn.
Cắm sâu như vậy làm hai người mới m//ấ//t k//h//ố//n//g c//h//ế, Trình Nặc nhắm mắt
lại tìm kiếm môi thiếu niên, đôi môi đỏ mọng dán lên miệng chàng trai đang
khẽ nhếch lên t//h//ở d//ố//c, “Ưm, hôn chị...”
Cô vừa nói vừa vươn đầu l//ư//ỡ//i len lỏi vào tɾong miệng chàng trai, vì hưng
phấn quá mức mà tɾong miệng cô trào lên một lượng lớn nước bọt, the0 nụ
hôn của cô truyền vào miệng thiếu niên.
Hứa Đồng Chu giữ chặt gáy Trình Nặc không cho cô thoát ra khỏi môi cậu,
l//ư//ỡ//i cậu quét một đôi môi trái tim, vươn l//ư//ỡ//i vào tɾong tham lam hút hết
nước bọt của cô.













