Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em – Chương 59
Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em
Thấy cô vừa ra tới thì cậu lập tức nắm tay cô, kéo cô đến sườn đồi phía
sau, nói sẽ hái cam đường cho cô, đây là loại trái cây phổ biến nhất vào
mùa đông miền Tây Nam, quả nhỏ màu cam cam, ăn một múi đã thấy ngọt
ngào đến tận tim.
Trải qua một đêm h//o//a//n á//i c//u//ồ//n//g n//h//i//ệ//t, lúc đi đùi tɾong vẫn hơi đau nhức
nên cô không thể the0 kịp bước ͼhân của cậu, hai người chỉ có thể đi từ từ,
rừng cam dại cách vách dốc không xa, đi được một đoạn thì Trình Nặc
muốn nghỉ ngơi một chút, dọc đường họ có đi ngang qua một số nhà.
Hứa Đồng Chu điều chỉnh tốc độ the0 bước ͼhân của cô, cứ ba bước thì
quay lại nhìn lại, ánh mắt đầy nét cười.
Hai người vừa đi về phía rừng cam vừa nói chuyện phiếm, đến một ngã ba
đột nhiên nghe thấy tiếng kho"c của một cô gái phát ra ở một ngôi nhà ven
đường, tiếng kho"c khản đặc thê lương như cô ấy dùng hết sức để gào
thét, the0 sau là tiếng một gã đàn ông đang nhục mạ chửi bới kèm the0 âm
thanh vật thể va chạm như tiếng đánh đập, chăm chú lắng nghe thì là tiếng
nắm đấm ma͙nh vào n//g//ự//c.
Sắc mặt Hứa Đồng Chu khẽ thay đổi, xoay người nắm chặt tay Trình Nặc
rẽ vào hướng khác, lại bị Trình Nặc vùng tay ra không muốn đi "Tiếng gì
đó? Là tiếng đánh người phải không? "
Hứa Đồng Chu gật đầu đại "Đi thôi chị, không cần quan tâm mấy cái đó."
Cậu không muốn Trình Nặc nghe thấy âm thanh đó nên vội vàng muốn kéo
cô đi.
Trình Nặc đứng đó sững sờ tɾong chốc lát, tiếng đánh đập mắng chửi tɾong
nhà đó truyền ra càng lúc càng lớn, cô muốn đi can ngăn lại biết rõ thân
phận của mình... Nghĩ đến Trương lưng gù, cô đã hiểu dân quê không hiền
lành như vẻ bề ngoài, cô quản không được, cũng không có tư cách để
quản...
Trình Nặc mím môi, c//ắ//n răng định làm bộ như không nghe thấy gì, đang
tính cất bước thì đúng lúc này cô gái tɾong nhà vẫn luôn thút thít kho"c
thảm đột nhiên lên tiếng, giọng nói khàn khàn hét lên “Thả tôi ra...Tôi sẽ
cho ông tiền ”
Câu nói này làm Trình Nặc chết lặng tại chỗ, đây là...giọng nói vùng Giang
Nam Cô nghe hiểu được
Cô nhanh chóng động não, ở nơi 🐒 ho cò gáy 🐤 cũng không muốn ị này,
cô đã trải qua biết muôn vàn kho" khăn mới đến đây làm giáo viên tình
nguyện, làm gì có cô gái Giang Nam lại một mình chạy đến đây? Tiếng
đánh đập lớn như vậy là đang đánh vợ mình sao? Không thể nào Cô
không có ý phân biệt vùng miền nhưng cô ¢hắc chắn muốn gả đến đây
Câu nói lúc nãy của cô ấy có ý gì? Thả cô ấy ram cô ấy sẵn sàng đưa tiền?
Trong nháy mắt Trình Nặc hiểu ra ͼhân tướng, hất tay Hứa Đồng Chu ra,
lao về phía ngôi nhà kia với tốc độ cực nhanh làm Hứa Đồng Chu không
phản ứng kịp.
“Chị ” Cậu lên giọng gọi cô, đôi ͼhân dài đuổi the0 cô, kéo cô lại, ôm chặt
cô vào lòng không cho cô cử động.
“Chị đừng quan tâm đến chuyện này ” L//ầ//n đ//ầ//u tiên cậu nói chuyện với cô
với thanh âm run run.
"Ngươi đừng động chuyện này " Hắn l//ầ//n đ//ầ//u tiên có điểm mang cảm xúc
đối Trình Nặc nói chuyện.
Trình Nặc bị cậu ôm vào lòng, giãy giụa hồi lâu, cuối cùng cũng ngừng
vùng ra, "Thả tôi ra Trong đó sắp đánh chết người rồi ", cô lớn tiếng nói.
Hứa Đồng Chu sợ mình nói không hay làm cô lại lao ra ngoài nên trầm mặc
không nói, cậu nắm tay cô kéo đến sườn đồi ở ngã ba đường...
"Hứa Đồng Chu, em làm sao vậy? Em không thấy cô gái bên tɾong nhà đó
sắp bị đánh chết sao? Em không dám quản nhưng tôi dám " Trình Nặc giãy
giụa, đứng bên đường hét lên.
Nhưng Hứa Đồng Chu không nhìn cô dù chỉ là một cái liếc mắt, tập trung
kéo cô đi hoài đến tận rừng cam mới buông tay cô ra, đến nơi cả hai người
đều thở hổn hển, cậu vẫn không nói được một lời.













