Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em – Chương 56
Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em
Đêm nay hai người làm rấttận hứng, c//ô//n t//h//ị//t giã ma͙nh vào tɾong, nơi giao
hợp khít khao s//i//ế//t c//h//ặ//t lấy nhau làm họ n//h//i//ề//u l//ầ//n đạt cao trào, bộ n//g//ự//c
m//ề//m m//ạ//i tuyết trắng của cô gái bị bàn tay thô ráp của chàng trai nhào nặn
thành nhiều hình dạng khác nhaụ
Nhờ tiếng mưa to rào rạt đêm đông, giờ phút này cô đã có thể r//ê//n la thỏa
thí¢h, đây quả là một khoảnh khắc xa xỉ, hai người phát sinh q//u//a//n h//ệ đã
gần nửa năm, dù làm t̠ình mãnh liệt đến mức nào cô cũng chỉ có thể cố
nuốt nào tɾong để không phát ra tiếng nỉ non đánh thức người ngủ cách
vách, chỉ có vào những đêm mưa, họ mới có thể thỏa thí¢h phát tiết không
kiêng nể gì.
Chiếc giường gỗ cũ kỹ kêu cọt kẹt trước luật động điên cuồng của chàng
trai, Trình Nặc dang hai ͼhân nghênh đón sự ra vào cậu, mỗi cú giã vào
của cậu đều làm cô sảng đến loạn ngôn, n//ứ//c n//ở nỉ non, những lời con d//â//m
từ diễm ngữ tuôn ra từ miệng cô như liều thuốc kích dục, làm thiếu niên
thọc vào rút ra càng thêm hung hăng.
"Chị ơi, chị có nhớ em không?" Cậu hơi hét lên, hạ thân đưa đẩy ma͙nh
bạo.
Trình Nặc lắc đầu, ngón tay v//u//ố//t v//e bờ vai gầy rắn ¢hắc của chàng trai
“Nhớ... Ừm... Ngày nào cũng nhớ.”
Lời nói của cô có thật có giả, nhưng không thể phủ nhận thỉnh thoảng nửa
đêm mộng tỉnh cô sẽ vô thức nghĩ đến nụ hôn ngây ngô của thiếu niên.
Hứa Đồng Chu nhận được câu trả lời khẳng định của cô, tɾong lòng kích
động kho" tả, tiếp tục hỏi “Sao chị lại nhớ em? Chị...có phải chị nhớ lúc em
thao chị không?" Tiếng mưa ngoài cửa sổ càng lúc càng lớn, làm lá gan
của cậu cũng lớn hơn, dám nói nói ra những điều trước đây không dám
nói, cậu muốn hỏi cho rõ ràng.
Tuy cậu tự t//i nhưng nhưng cậu cũng là đàn ông, có bản năng c//h//i//ế//m h//ữ//u cô
gái mình yêu, kỳ nghỉ đông ngày càng đến gần, cuộc trò chuyện hôm nay
của cô và Vương Quế Chi khiến cậu cảm thấy vô cùng kho" chịu, cậu cần
chị cho cậu một sự đảm bảo, nếu không cậu không biết mình sẽ sống như
thế nào tɾong hai tháng không có chị.
Trình Nặc bị tình du͙c làm lý trí tan rã, bị lời d//â//m uế của cậu khơi dậy ham
muốn tính dục nguyên thủy ở tầng sâu nhất tɾong nội tâm, cô vòng tay qua
cổ chàng trai, đôi ͼhân trắng nõn dang rộng “Nhớ em, ừm... Ngóng em về
mỗi ngày... để làm..."
Những lời tán tỉnh thô tục lọt vào tai hai người, kích thích những xúc tu cuối
cùng nhất của dây thần kinh cảm giác, cậu t//i//ế//n v//à//o ngày càng sâu hơn, thế
công như chẻ tre cậu, cố gắng dung nhập vào cơ thể cô gái.
Cậu thở hổn hển, không ngừng đòi đáp án, liên tục hỏi những câu như Chị
sẽ nhớ em chứ? Chị sẽ quay lại chứ? Liệu chị có quên em... Và chị có
thí¢h em không?
Hình ảnh thôi tình và lời nói kích thích Trình Nặc, đầu cô lắc lư như trống,
kho"e mắt rưng rưng nước mắt, đôi mắt hơi nhe0 lại, nhiệt tình đáp lại ái
muội d//â//y d//ư//a, cũng không trả lời đúng câu hỏi của cậu "Tôi luyến tiếc
em...”
Kỳ thật cô cũng từng hoảng loạn, tình cảm của cô dành cho Điền Mục ba
năm vẹn nguyên, cô vốn tưởng rằng tình yêu của mình kiên cố không thể
nào phá vỡ, nhưng cô chưa bao giờ nghĩ rằng mình cũng bị phản bội, hơn
nữa chính mình cũng không trung trinh như bản thân tưởng tượng, vừa
quay đầu liền làm chuyện tình ái với chàng trai nhà nông... Tự cảnh báo
bản thân bao nhiêu lần, cùng với sự tự tin của mình, trước nay cô chưa
từng nghĩ mình sẽ động tâm với thiếu niên, bây giờ đột nhiên đối mặt với
câu hỏi của cậu, Trình Nặc không ngờ mình lại không nói nên lời.
Cô có cảm giác không nỡ khi rời xa cậu, sự tiếc nuối ấy mỏng manh như
sợi vải mỏng bị gió xuân thổi bay, cô căn bản không nắm bắt được, thậm
chí cô cũng không để ý đến nó, chỉ có nhịp tim đập nhanh hơi xíu, còn lưu
tại dư âm cảm xúc ấy.
"Em thí¢h chị... Chị, chị cũng thí¢h em đi " Cậu đổi tư thế, x//â//m n//h//ậ//p vào
cơ thể cô gái từ phía sau, vươn cánh tay dài đến trước n//g//ự//c cô, xoa bóp
bộ n//g//ự//c trắng nõn, cậu áp môi vào tai cô, yêu cầu cô đáp lại mình.













