Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em – Chương 20: Ranh Giới Mong Manh
Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em
Nụ hôn lần này khác với tình huống hỗn loạn vừa rồi, có lẽ bóng tối giúp
cậu thêm bạo dạn hôn càng thêm t//r//i//ề//n m//i//ê//n, Trình Nặc cũng phối hợp nhịp
nhàng với cậu, cánh tay thon vòng qua cổ anh, câu lấy cậu, dẫn dắt cậụ
Trình Nặc vươn đầu l//ư//ỡ//i mềm ấm áp thăm dò vào trong khoang miệng
Hứa Đồng Chu, môi họ dính lấy nhau, thiếu niên hơi kích động, chị muốn
làm gì? Muốn quấn lấy đầu l//ư//ỡ//i cậu sao?
Cậu bị động đón nhận nụ hôn mãnh liệt của cô, m//ú//t l//ấ//y đầu l//ư//ỡ//i của cô,
dùng răng c//ắ//n n//h//ẹ, không cho cô có cơ hội lùi lại, đầu l//ư//ỡ//i quấn lấy đầu
l//ư//ỡ//i của cô... Trằn trọc, l//i//ế//m m//ú//t. Thì ra hôn là như vậy.
Cậu bắt chước cô, l//ư//ỡ//i t//i//ế//n v//à//o trong khoang miệng cô, như một vị khách
xa lạ và nhút nhát, l//ầ//n đ//ầ//u tiên được ở trong phòng nhỏ hoa lệ tinh xảo,
quy củ khám phá chiếc phòng mỹ lệ.
Trình Nặc có vẻ không hài lòng với sự trúc trắc của cậu, chủ động dẫn dắt
cậu vào chiếc hôn n//ó//n//g b//ỏ//n//g, câu lấy l//ư//ỡ//i cậu q//u//ấ//n q//u//ý//t, hai chiếc l//ư//ỡ//i
linh hoạt rượt đuổi nhau, đưa đẩy nhaum d//â//y d//ư//a cùng nhau, không ai
muốn buông ra.
Hứa Đồng Chu muốn nhiều hơn nữa giống như sắp nổ tung, hạ thân của
cậu đã sớm sưng bành trướng, thậm chí cậu còn cảm thấy nếu không
phóng cự long ra thì đũng quần sẽ bị xé rách, vật căn cương lên thành túp
lều muốn phát đaụ
Dường như cô gái biết điều đó, những ngón tay của cô vòng quanh cổ cậu,
rồi trượt dài đến tận e//o thon, chàng trai vẫn còn trẻ tuổi, nhiều năm làm
ruộng giúp thân mình của cậu gầy nhưng rắn chắc, cơ bụng lộ rõ, Trình
Nặc s//ờ s//o//ạ//n//g kéo quần cậu xuống, vươn tay vào trong đũng quần.
"Đừng làm vậy " Hứa Đồng Chu ngây ra như bị điện giật, nếu cô không
dừng tay, cậu sẽ chết mất
"A...? Để em sờ..." Trong bóng tối Trình Nặc mê man làm nũng, trong lòng
cô Điền Mục không phải chính nhân quân tử gì, n//h//i//ề//u l//ầ//n đã lau súng cướp
cò bên ngoài, ngoại trừ chưa cắm vào ra thì hai người đã quá quen thuộc
với việc â//n á//i s//ờ s//o//ạ//n//g nhau, đột nhiên "anh" ngượng ngùng làm cô hơi
khó hiểụ
Trước khi người đàn ông kịp phản ứng, cô đã thò tay vào chiếc quần lưng
thun, cách một lớp q//u//ầ//n l//ó//t tìm được c//ô//n t//h//ị//t khổng lồ.
"Lớn quá... Sao nay anh lại lớn như vậy..." Cô cầm lấy c//ô//n t//h//ị//t n//ó//n//g b//ỏ//n//g
xoa bóp, chọc thiếu niên c//ắ//n chặt miệng không cho mình phát ra âm thanh.
Cô gái ngựa quen đường cũ thò tay vào bên trong q//u//ầ//n l//ó//t của "anh", bắt
lấy c//ô//n t//h//ị//t thô dài dễ dàng mà không cần tốn nhiều sức lực, "Thật lớn..."
Cô lẩm bẩm một mình.
Thiếu niên cứng đờ chống trên người cô gái, không dám cử động, sợ chỉ
một cọ xạt nhẹ sẽ khiến mình bước lên con đường không thể quay lại
được.
Miệng cô gái không ngừng phả ra hơi thở ấm áp, câu lấy thiếu niên càng
muốn đến gần, được một bước lại muốn thêm một tấc.
Hiển nhiên là Trình Nặc càng có "kinh nghiệm", cô v//u//ố//t v//e vật căn cứng
ngắc của thiếu niên từ trên xuống dưới, tay còn lại vòng qua cổ cậu, "Hôn
em..."
Giọng nói dịu dàng tựa như đang làm nũng, cũng giống như đang cầu xin,
dâng chiếc môi ngọt ngào của mình lên.
Tất nhiên Hứa Đồng Chu có suy nghĩ riêng của mình, cậu buông tay cô ra,
ôm lấy cơ thể thơm ngát của cô, vùi mặt mình vào trong bầu trực đẫy đà
của cô gái.
"Chị thơm quá, thật mềm nữa..." Đầu cậu xoat qua lắc lại, m//ú//t l//ấ//y n//h//ũ h//o//a
của cô, tay vội vàng kéo quần mình xuống, để c//ô//n t//h//ị//t thô to n//ó//n//g b//ỏ//n//g
thoát ra ngoài.
Tay của chị làm cậu thật thoải mái, thoải mái hơn cậu tự ai ủi hàng trăm
hàng ngàn lần













