Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em – Chương 18: Sự Ghen Tuông Vô Hình
Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em
"Chị ơi..." Cậu muốn gọi cô gái nhưng không thể thốt ra hết câu, cậu
không dám tiếp tục nhưng quần áo không thể không thay, cậu chỉ định thay
cho cô áo thun sạch sẽ khác, tay tại c//h//ạ//m v//à//o áo n//g//ự//c ướt đẫm...
Cái này... Cũng ướt...
Tay cậu run run đưa ra sau lưng cô gái, thử mở khóa áo n//g//ự//c ra, nhưng
tay cậu không đủ khéo, lại không nhìn rõ cách cài của áo này như thế
nào,phải mất một hồi lâu cậu mới cởi được miếng kim loại nhỏ.
Không còn bị bó buộc nữa, trong nháy mắt Trình Nặc cảm thấy thoải mái
hơn rất nhiều, mày dần dãn ra, dựa sát vào lồng n//g//ự//c của thiếu niên.
Hứa Đồng Chu cởi khóa áo n//g//ự//c ra lại chậm chạp không dám tháo xuống,
nhìn bầu n//g//ự//c trắng phập phồng theo hô hấp của cô, bụng dưới của cậu
nóng bừng, trướng lên.
Bàn tay cậu từ từ nắm lấy chiếc áo n//g//ự//c màu trắng, cố gắng dùng động tác
nhẹ nhàng nhất để cởi nó xuống...
"Hừ..." Cô gái sốt đến váng đầu, sau khi được cởi bỏ hoàn toàn, cô thoải
mái hừ một tiếng.
Hứa Đồng Chu nhìn t//h//â//n t//h//ể cô gái từ trên xuống dưới, bộ n//g//ự//c trắng nõn
điểm xuyết hai quả anh đào đỏ tươi, hơi run lên vì hành động cởi áo n//g//ự//c
của cậụ
Người đàn ông nhìn mê mẩn, trước mặt là bầu n//g//ự//c trọn trịa tuyết trắng,
trong đầu lại hiện ra hình ảnh phim đen cậu xem với Húa Trạch, bộ n//g//ự//c
cực lớn của nữ nhân phóng đãng kia bị gã đàn ông chơi đùa trong tay, ả ta
thỏa mãn r//ê//n d//â//m đ//ã//n//g, hình ảnh đó dường như lao ra khỏi đầu cậụ
Trong khi Hứa Đồng Chu ngốc ra không biết nên làm sao, cô gái trong
vòng tay cậu lại nỉ non "Ưm... Điền Mục, em rất nhớ anh..." Cô vòng tay
qua ôm lấy cánh tay thiếu niên, đầu ngón tay nhẹ nhàng di chuyển qua lại
trên cánh ta cậu, miềng thì gọi tên người trong lòng mình.
Hứa Đồng Chu nhìn cô từ trên cao xuống, tập trung lắng nghe lời cô nói
xen giữa cơn mưa tí tách ngoài cửa sổ, sau vài lần, cậu cuối cùng cũng
hiểu ra đó là một cái tên xa lạ, từ biểu cảm của cô thì có thể đoán được đó
là người cô thích.
Đột nhiên trong lòng Hứa Đồng Chu nổi lên cơn ghen, cảm giác chua chát
mà cậu chưa đừng nếm trải cứ như vây mà xông thẳng vào mũi, mãnh liệt
khiến mũi cậu đau nhức, trong lòng chợt trỗi dậy ý nghĩ xấu xa, trong một
thoáng do dự cậu đã đưa tay bao lấy hai chiếc bánh bao trắng nõn.
Thật mềm Đại não Hứa Đồng Chu nhất thời t//ê d//ạ//i, trên đời này làm sao có
thể có làn da m//ề//m m//ạ//i đến vậy, n//g//ự//c cô bọc trong lòng bàn tay đầy vết
chai của cậu, giống như một cái túi vừa m//ề//m m//ạ//i vừa đàn hồi, cậu mân mê
trong tay, trong thoáng chốt c//ô//n t//h//ị//t trướng cao lên.
Hai ngón tay ra nhẹ nhàng x//o//a n//ắ//n n//h//ũ h//o//a phấn hồng, thật đẹp... Không
giống với của cậu, to hơn một chút, màu đỏ tươi, khi cậu dùng ngón tay
x//o//a n//h//ẹ, nó trở nên cứng rắn dựng thắng, cậu lại x//o//a n//ắ//n mạnh hơn nữa.
Có vẻ như cậu làm Trình Nặc đau, cô cau mày run run trong lòng cậu
"Đaụ.. Nhẹ chút...". Giọng nói cô rất nhỏ, gân như bị tiếng mưa vùi lấp,
nhưng Hứa Đồng Chu vẫn nghe thấy.
Cậu đặt cô gái nằm xuống giường, xoa bóp bầu n//g//ự//c cô một hồi, yết hầu
trượt lên xuống, cuối cùng cậu không thể nhịn được nữa, vươn tay xuống
dưới...
N//g//ự//c Trình Nặc bị cọ xát truyền đến cảm giác t//ê d//ạ//i kích thích, khẽ nhíu
mày lắc đầu, Hứa Đồng Chu sợ cô đột nhiên tỉnh lại, duỗi tay nhẹ che đi đôi
mắt sắp hé mở.
Trình Nặc đang sốt thần trí không rõ, nghĩ đây là tình thú, khẽ mỉm cười,
nắm lấy tay đàn ông đang che mắt cô, ưỡn người, dán môi mình vào môi
người đó.













