Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em – Chương 127
Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em
Hứa Đồng Chu biết cô muốn nhiều hơn, sao anh lại không muốn cơ chứ,
nhưng nhìn cô nằm nghiêng, bụng đã phồng lên tạo thành đường vòng
cung, lý trí của anh đè nén du͙c vọng xuống, chỉ tăng tốc thêm vài phần,
không dám x//â//m n//h//ậ//p vào sâu như ngày thường.
“Chị ngoan nhé, nhịn một chút... Chờ sinh bé con xong sẽ làm cho đã...”
Anh kiên nhẫn an ủi cô, tốc độ ngoáy hạt trân châu càng nhanh hơn.
Anh biết nơi nào là điểm G của cô, thục dục cô mau hứng tình, c//ô//n t//h//ị//t như
con ngựa sắt bị xích lại không dám chạy lung tung, ngoan ngoan di chuyển
nhẹ nhàng bên tɾong cơ thể cô.
Trình Nặc k//h//ô//n//g c//h//ị//u n//ổ//i cảm giác trêu chọc này, hạ thân bị đùa bỡn dâng
lên cảm giác ngứa ran rồi lan khắp người, cô co lại n//ứ//c n//ở.
“Nhanh một chút... Một xíu thôi cũng được... Ưm...” Cô kho"c thút thít
khẩn cầu, hơi thở yếu ớt như sắp tắt, vòng tay ôm cổ anh rồi hôn anh,
miệng trên và dưới đều muốn nuốt trọn anh vào cơ thể mình.
Hứa Đồng Chu nghe cô nỉ non như mèo con thì mềm lòng “Vậy nhanh một
chút thôi, chị chịu không nổi...”
Anh cũng đè nén d//ụ//c h//ỏ//a cực kỳ kho" chịu, thật sự không dám “làm" ma͙nh,
nâng ͼhân cô đặt lên vai anh, ngón tay vạch cánh hoa đỏ mọng làm khủng
cảnh cảnh giao hợp h0àn toàn lộ ra trước mặt anh, thịt non tiết ra chất lỏng
màu trắng n//ó//n//g b//ỏ//n//g nuốt trọn cây hàng đỏ tím của anh, mỗi lần đưa đẩy
làm cánh hoa khẽ run lên.
Hình ảnh thật sự kích thích thị giác làm anh muốn phát điên, tay anh càng
miết cửa động, ngoáy tròn cánh hoa như muốn xem nhiều hơn, e0 cũng
đưa đẩy nhanh hơn ba phần, khoáı cảm đột kích làm cô hét lên, ngón tay
thon dài nắm chặt ga giường, hơi co người để lộ đường cong rõ ràng.
Hiển nhiên Hứa Đồng Chu cũng sắp chạm đỉnh, đánh nhẹ lên cặp đào
căng mọng “Gọi chồng ”
Anh là em trai cô, là Chu Chu của cô, còn là chồng cô
Trình Nặc đã lên đỉnh Vu Sơn, đầu l//ư//ỡ//i hơi lộ ra, lúc va chạm n//ứ//c n//ở cất
tiếng “Chồng... Ưm... A... Không...”
Cô gọi anh, cầu anh, cơ thể liều mạng quấn lấy anh, nhưng chung quy lại
cũng không dám đòi hỏi quá nhiều, sau n//h//i//ề//u l//ầ//n nhấp vào cuối cùng anh
cũng bắn ra, dòng tinh dich nóng hổi the0 đường hầm t//i//ế//n v//à//o cơ thể cô.
Vương Quế Chi và Hứa Đồng Nhạc được Phươռg Vân nài nỉ mời đến Tô
Châu, tuy bà không quá hài lòng với người con rể này, tɾong lòng vẫn luôn
có khúc mắc, nhưng thấy hai người ván đã đóng thuyền nên cũng không
thể kho" chịu ra mặt với Hứa Đồng Chu, dù sao nghĩ lại thì hai người â//n á//i
mặn nồng là tốt rồi, nếu có gặp vấn đề gì thì cuối cùng người chịu khổ cũng
là Trình Nặc.
Vì thế nghĩ tới nghĩ lui, bà quyết định chủ động mời, thứ nhất là để hoà
thuận gắn kết hai bên, thứ hai là cho Trình Nặc không mang tiếng, dù sao
thì con mình mang thai, hôn lễ tạm hoãn làm bà không vui lắm, nhà có
thêm thành viên mới là chuyện đại sự, nào có lý để nhà chồng không ra
mặt, vì vậy cử Hứa Đồng Chu về quê đón gia đình, một nhà ba người
đường h0àng dọn đến Tô Châụ
Con trai ba năm chưa về nhà, thấy Hứa Đồng Chu vừa bước vào cửa làm
Vương Quế Chi đã kích động khôn xiết, năm ấy con phải tủi thân chịu oan
ức khổ sở, bây giờ công thành danh toại làm bà tự hào biết bao, chỉ cần
đại tiểu thư Trình Nặc có thể hạ mình gả đến nhà bà đã là chuyện vui rồi,
bây giờ còn có cháu nhỏ sắp chào đời, khỏi phải nói cũng biết bà vui biết
bao, trước khi Hứa Đồng Chu đến đón, bà đã may vá, chuẩn bị rấtnhiều áo
bông, g͙
iày nhỏ cho trẻ sơ sinh, tuy không đáng bao nhiêu tiền nhưng từng
đường kim mũi chỉ đều mang the0 tình thươռg của bà nội dành cho cháụ
Khi cả nhà đến Tô Châu thì trời đã gần tối, màn hội ngộ náo nhiệt hoà
thuận làm cả hai gia đình đều phấn khích, Trình Nặc từng tiếp xúc với
Vương Quế Chi, biết hồi trẻ bà mệnh khổ nhưng không hề có thú vui thí¢h
thí¢h gây kho" dễ với con dâu nên q//u//a//n h//ệ mẹ chồng nàng dâu cũng
không căng thẳng, lại có Hứa Đồng Chu h0àn toàn nghe lời cô, anh làm
“ke0 hai mặt" lại có xu hướng cưng chiều Trình Nặc hơn, vì vậy Vương
Quế Chi tạm thời sống ở Tô Châu, định chờ bế cháu xong sẽ về nhà.
Cả đời Vương Quế Chi là ngụp lặn ở nông thôn Tây Nam, lúc chăm sóc
thai phụ có phần “cởi mở”, không để ý nhiều đến tiểu tiết, mấy lần liên tiếp
làm người tinh tế như Phươռg Vân thầm không vui, lén tìm Trình Nặc oán
trách.
Nhưng đúng là bà rấtquan tâm đến Trình Nặc, ví dụ chỉ cần nói muốn ăn
canh gà, một mình bà có thể ở nơi lạ nước lạ cái chạy đến trang trại ở
ngoại ô mua, bà chỉ mua một hai con, nhất quyết không mua để dành, khi
người khác hỏi thì mặt bà đỏ bừng, lớn giọng nói bằng tiếng phổ thông trúc
trắc “Mua cho con gái nhỏ sao lại để dành, phải ăn gà tươi ”
“Con gái nhỏ", danh xưng thật hay, ở vùng Tây Nam là cách gọi khác của
con gái cưng.
Mặc dù sao khi biết ͼhân tướng về ͼhân bị thươռg của Hứa Đồng Chu, bà
cũng hận, từng oán trách, nhưng đến ngày hôm nay thấy đôi trẻ sống hạnh
phúc như vậy, cuộc đời bà nếm trải cực khổ, tới tuổi g͙
ià như tìm thấy hi
vọng, sao bà có thể không cảm động, không biết ơn cho được? Bà thật
lòng thí¢h Trình Nặc, muốn coi cô như con gái ruột của mình.
Trình Nặc vừa vùi đầu uống canh gà hầm đặc sệt, vừa chơi đïện thoại, Hứa
Đồng Nhạc lặng lẽ bước đến.
“Chị dâụ”
Sáu năm trôi qua, cô bé tóc vàng 11 tuổi năm đó đã trở thành thiếu nữ, vì
suy dinh dưỡng từ nhỏ nên nhìn còn trẻ hơn bạn bè đồng lứa một hai tuổi,
nhưng điều này cũng không ngăn được em trổ mã cao ráo duyên dáng.













