Đêm Vượt Sóng – Chương 146
Đêm Vượt Sóng
Dịch: CP88
*
Chỉ có nửa ngày nên khá khó xếp lịch.
Hoắc Thanh Lan gọi điện cho Leo.
Leo tưởng là chuyện công việc, bởi vậy đã khá ngạc nhiên khi nghe yêu cầu của Hoắc Thanh Lan, anh ta ngập ngừng mấy giây, "Yên tĩnh thì... Hình như gần đây có một nông trang nghỉ dưỡng, có nhận đặt tiệc tư nhân."
"Gửi địa chỉ cho tôi."
Leo nhanh nhẹn gửi thông tin, Hoắc Thanh Lan tiện tay tra thử, chỉ mất 40 phút lái xe, hoàn cảnh không tệ, cũng có vài món đặc sản, có vẻ là một nơi khá tốt để g.i.ế.c thời gian.
Hoắc Thanh Lan ngồi tựa lưng vào ghế sô pha, đặt đồng hồ báo thức, định chợp mắt một lát, nhưng điện thoại bỗng rung lên, anh nhìn màn hình hiển thị, là cô giáo Liêu gọi tới, cô giáo Liêu luôn biết công việc của anh bận rộn, sẽ không thường xuyên gọi điện cho anh. Hoắc Thanh Lan sợ ở nhà có chuyện gì, vừa qua một hồi chuông đã bắt máy, "Mẹ, có việc gì ạ?"
"Không có việc gì thì không được gọi cho con à?" Cô giáo Liêu nói bằng giọng hờn dỗi.
"Không ạ, con bận quá, mấy chuyện lặt vặt thì để sau đi." Hoắc Thanh Lan day day huyệt thái dương, "Có chuyện gì ạ?"
Tuy cô giáo Liêu rất không hài lòng với phong cách làm việc điên cuồng của con trai, nhưng nghĩ đến chuyện sắp nói, vẫn kiên nhẫn mà làm như thờ ơ hỏi, "Tết năm nay có về không?"
"Có thời gian thì về ạ, giờ mới có tháng mấy mà mẹ đã gọi điện giục rồi."
"Chẳng lẽ mẹ với bố anh không được nhớ anh chắc? Quanh năm suốt tháng chỉ biết làm việc làm việc, bố mẹ chẳng thấy nổi cái bóng của anh luôn..."
"Ngừng."
"Ok nói chuyện chính -- Tóm lại con có thời gian thì về đi, còn không để bố mẹ gặp được con nữa thì năm nay khỏi về luôn!"
Bà Liêu ném lại tối hậu thư rồi cúp máy.
-- Bà Liêu lén chồng gọi cuộc này là cái chắc rồi.
"Cô giáo Liêu, sao chị còn phải tự mình chạy qua đây một chuyến nữa, chị gọi điện là em mang qua liền mà, dù sao em cũng rảnh, qua đó chỉ mất mấy phút." Chị Hồng ôm một cái túi lớn đi ra, "Thêm tua rua cho chị luôn đó."
"Vẫn là ưng tay nghề của em nhất, à, Tết năm nay con gái em có về không, rảnh rỗi thì ghé nhà chị ăn cơm, chứ có mỗi hai vợ chồng lạnh lẽo hiu quạnh quá."
"Đám trẻ bây giờ đứa nào cũng bận bịu công việc, em cũng chẳng biết nữa..."
Bà Liêu đã về hưu nên rảnh rỗi đến phát chán, vừa hay hôm nay chị Hồng không bận, thế là hai người cùng nhau ngồi tán gẫu chuyện nhà, bà Liêu đã biết chị Hồng có một cô con gái, cuộc trò chuyện của hai người cũng chỉ xoay quanh con cái, rồi lại biến thành cuộc thi chê con, nhưng mà càng nghe, bà lại càng thích cô bé này hơn, cứ luôn cảm thấy tích cách của cô bé vừa hay bù đắp cho Hoắc Thanh Lan.
Tóm lại bà Liêu vẫn giữ ý định gặp lại Trần Ý An.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
Nhưng cái tính tình thối quắc kia của Hoắc Thanh Lan... Bà cũng không biết cô bé Trần Ý An có chịu liếc mắt một cái không nữa.
Cứ nghĩ đến con trai là bà Liêu lại đau đầu không thôi.
Mà bên kia, Hoắc Thanh Lan chỉ thấy bà Liêu thật đúng là nghĩ gì phải làm luôn, mới có tháng mấy đã nghĩ đến Tết rồi.
Nhưng cuộc gọi này của bà Liêu cũng khiến anh nghĩ lại, đúng là rất lâu rồi không về nhà, nhiều năm như thế luôn chỉ biết đ.â.m đầu vào công việc, bỏ bê người thân.
Trần Ý An đến nơi đã là đầu giờ chiều, Hoắc Thanh Lan vừa mở cửa, một bóng dáng quen thuộc phi thẳng vào trong, anh vậy mà lại không hề thấy buồn cười, Trần Ý An dừng lại cạnh ghế sô pha, không khỏi than nhẹ, "Anh đúng là cuồng công việc quá mà."
Trên sô pha trên bàn trà đặt máy tính và một đống giấy tờ bảng biểu, Trần Ý An khom người quét mắt một lượt, phát hiện đều là những tài liệu mình xem không hiểu.
"Em căng thẳng cái gì?"
Hoắc Thanh Lan đóng cửa rồi đi về phía cô, đứng ở sau lưng cô, Trần Ý An đưa lưng về phía anh nói nào có.
-- Nghĩ một đằng nói một nẻo.
Hoắc Thanh Lan cũng không vội, muốn xem xem cô định kéo dài bao lâu.
"Nóng quá." Trần Ý An cởi áo khoác vắt lên lưng ghế sô pha, tay quạt quạt gió.
Hoắc Thanh Lan kéo rèm.
Căn phòng thoáng chốc tối om, chỉ có ánh sáng lờ mờ từ bóng đèn trên cánh cửa đi ra hành lang chiếu vào.
Hai má Trần Ý An bắt đầu nóng lên.
Bóng tối luôn mang đến một cảm giác mơ hồ, vô hình trung khiến nhiệt độ không khí tăng cao.
Trần Ý An không cần quay lại cũng biết ánh mắt của Hoắc Thanh Lan dừng ở sau lưng mình.
Sao cứ phải luôn là em chủ động chứ, cô nghĩ, nhưng nghĩ nghĩ lại thấy chủ động thì có sao, Trần Ý An biết anh đang đứng ngay sau mình.
Kỳ cục ghê.
Rõ ràng hai người đều không còn là thiếu niên ngây ngô gì nữa, cũng không phải mới bắt đầu giai đoạn yêu đương ngọt ngào, vậy mà chỉ cần anh đến gần, hoặc đơn giản là chỉ vì sự tồn tại của anh mà cô sẽ mặt đỏ tim đập.
Tình cảm thật là một thứ diệu kỳ.
Trần Ý An xoay người, không cần đoán cũng biết hai người đang cách nhau rất gần, gần đến nỗi chỉ cần cô duỗi tay là có thể ôm lấy eo anh.
Hơi ấm từ trên người anh toả ra mang theo mùi hương thoang thoảng của gỗ, rất thơm.
Trần Ý An vốn không thấy mệt lắm, nhưng trong thoáng chốc, có lẽ vì trái tim cùng lúc sinh ra quá nhiều cảm xúc, có một xíu chua xót, một xíu uất ức, một xíu mệt mỏi, cùng lúc trào dâng.
--------------------------------------------------













