Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đêm Trăng Năm Thứ Ba Mươi – Chương 52: Công chúa Vĩnh An, không thể chết uổng

Đêm Trăng Năm Thứ Ba Mươi

Tác giả: Vân Hương Thanh Nịnh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong ngục phòng, Huyền Thành bị tra tấn đến máu chảy đầm đìa, toàn thân run rẩy. Đúng như Thôi Tuần nói, lão vốn không muốn chết. Sau ba ngày cố gắng chịu đựng cực hình, đến ngày thứ tư, rốt cuộc lão không thể chống đỡ nổi nữa. Nếu trên thế gian này thực sự có địa ngục trần gian, thì nơi đó chắc chắn chính là Sát Sự Thính.

Huyền Thành sợ hãi nhìn chằm chằm người thanh niên trước mặt. Người thanh niên ấy mang vẻ đẹp “thu thủy vi thần, bạch ngọc vi cốt”, [1] bề ngoài bệnh sắc tái nhợt, thân khoác trường bào đen tuyền, trông giống một công tử thế gia thanh nhã yếu ớt. Nhưng trong mắt Huyền Thành, hắn chính là ác quỷ bước ra từ địa ngục. Không, còn đáng sợ hơn cả ác quỷ!

[1]

[1] “thu thủy vi thần, bạch ngọc vi cốt”: là một cụm từ mô tả vẻ đẹp con người, thường được dùng trong văn học cổ điển Trung Quốc để ca ngợi những người có dung mạo xuất chúng và khí chất thanh tao. “Thu thủy” (nước mùa thu) ám chỉ ánh mắt trong veo, tĩnh lặng mà sâu sắc, giống như mặt nước mùa thu yên ả. “Thần” ở đây nói về thần thái trong ánh mắt, ý chỉ đôi mắt đẹp và tràn đầy sức sống. “Bạch ngọc” (ngọc trắng) tượng trưng cho làn da trắng mịn màng, còn “vi cốt” (làm cốt) thể hiện sự tinh khiết, cao quý như ngọc. Ý nói người có dáng vẻ thanh cao, quý phái.

Những ngón tay thon dài của thanh niên chậm rãi lật qua lật lại vài chục chiếc đinh dài đặt trên bàn gỗ. Mỗi chiếc đinh dài khoảng hai tấc, đầu nhọn ánh lên tia sáng lạnh lẽo. Tên ngục tốt bên cạnh vội vã lấy lòng: “Thiếu khanh, mới chỉ đóng hai chiếc đinh thôi, lão ta đã kêu gào xin khai rồi.”

Huyền Thành nghĩ đến những hình phạt vừa nếm trải, bất giác sợ hãi đến mức hai chân mềm nhũn. Thanh niên liếc mắt nhìn lão, khóe môi khẽ cong lên vẻ giễu cợt. Hắn nhàn nhạt nói: “Huyền Thành, ta hỏi một câu, ngươi trả lời một câu. Nếu có nửa lời gian dối, ta sẽ dùng toàn bộ số đinh còn lại đóng vào xương ngươi.”

Huyền Thành nào dám chống đối, nước mắt nước mũi tràn trề: “Thiếu khanh cứ hỏi, mỗ nhất định biết gì nói nấy, tuyệt không giấu giếm.”

Cuộc thẩm vấn kéo dài suốt một đêm. Đến khi trời đông vừa hửng sáng, Thôi Tuần bước ra khỏi Sát Sự Thính, đi thẳng đến cung Đại Minh.

Trên đường đến Đại Minh Cung, Thôi Tuần chạm mặt Thẩm Khuyết.

Mặc dù bị Thánh thượng ra lệnh giam lỏng trong phủ, nhưng Thẩm Khuyết vẫn viện cớ đưa tân phụ về thăm nhà mẹ đẻ để ngang nhiên rời phủ. Khi nhìn thấy Thôi Tuần đang cưỡi ngựa trên đường đến cung Đại Minh, Thẩm Khuyết cười khẩy, kéo A Man xuống xe ngựa cùng hắn.

Thẩm Khuyết giữ chặt tay A Man, ngẩng cao đầu, ánh mắt chế nhạo nhìn lên Thôi Tuần đang ngồi vững trên lưng ngựa: “Thôi Tuần, hôm nay là ngày A Man về nhà mẹ đẻ. Tuy nàng không còn huynh trưởng, nhưng nhà họ Thịnh vẫn có một vài thân thích. Ta vừa đưa nàng về, đám thân thích kia cảm tạ không ngớt, nói rằng A Man phải tu tám kiếp mới được gả làm thiếp cho ta. Ngươi là người quen cũ của nàng, chẳng phải nên chúc mừng nàng một câu sao?”

Khi hắn nói những lời này, A Man liên tục cắn môi, ánh mắt lấp ló vẻ xấu hổ xen lẫn phẫn uất. Nàng cố gắng giãy khỏi tay hắn, nhưng cánh tay hắn tựa như kìm sắt, giữ nàng chặt đến mức không cách nào thoát ra được.

Thôi Tuần lãnh đạm nhìn Thẩm Khuyết đang cố ý khiêu khích, ánh mắt lạnh lùng như đang nhìn một kẻ sắp chết. Một lúc sau, hắn khẽ cười, không đáp lại mà chỉ thúc ngựa đi qua. Con ngựa thong thả vượt qua Thẩm Khuyết, tiến thẳng về phía trước.

Thẩm Khuyết sửng sốt, thẹn quá hóa giận: “Thôi Tuần! Ta biết ngươi đã bắt Huyền Thành. Hừ, ta nói cho ngươi biết, dù Huyền Thành có khai thì ta cũng chẳng làm sao! Ngươi muốn lật đổ ta? Đợi kiếp sau đi!”

Thôi Tuần chẳng buồn quay đầu nhìn hắn, trên môi chỉ thoáng hiện nụ cười khinh miệt, dẫn các vũ hầu của Sát Sự Thính, thẳng thừng rời đi.

Thẩm Khuyết tức đến phát điên, cảm giác như vừa đấm vào bịch bông. Nhân cơ hội đó, A Man cuối cùng cũng thoát khỏi tay hắn, cười nhạt: “Thẩm Khuyết, ngươi không thấy vô vị lắm sao?”

Thẩm Khuyết lấy lại tinh thần, phẫn nộ quát: “Ngươi, con tiện nhân này, ngươi cũng dám chế nhạo ta sao?”

A Man không sợ hãi, nhìn thẳng vào hắn: “Thôi Tuần không hề thích ta. Ngươi lấy ta để chọc tức hắn, e là đã tính nhầm rồi!”

Thẩm Khuyết cười lạnh: “Ta nói cho ngươi biết, dù ta tính sai, ngươi cũng đừng mong thoát khỏi tay ta!”

A Man nghe vậy, không khóc lóc, cũng chẳng cầu xin, mà chỉ nhìn gương mặt tuấn tú nhưng đầy bạo ngược của hắn với ánh mắt khinh bỉ: “Thẩm Khuyết, cho dù ngươi không buông tha ta thì đã sao? Loại nam nhân chỉ biết hành hạ nữ nhân để trút giận như ngươi, dù ngươi có giết ta thì ta vẫn khinh thường ngươi!”

Thẩm Khuyết giận tím mặt, bàn tay giơ cao lên, chuẩn bị giáng xuống. Nhưng A Man vẫn không sợ hãi, chỉ nhếch môi chế giễu: “Đánh đi, ngươi chỉ giỏi trút giận lên ta thôi!”

Nàng có tính tình cương trực như lửa, đôi mắt rực lên vẻ kiên cường, bất khuất, khóe miệng còn vương nét cười lạnh lùng. Thẩm Khuyết chợt nhớ lại đêm hắn cưỡng đoạt nàng, ánh mắt nàng khi đó cũng kiên định như thế. Nàng không khóc, không làm loạn, cũng chẳng cầu xin. Đôi mắt ấy, như muốn đóng đinh vào hắn. Đêm hôm ấy, rõ ràng người chịu nhục là nàng, nhưng kẻ bị đánh bại lại chính là hắn.

Hắn biết, cả đời này, hắn cũng không thể khuất phục được nàng.

Thẩm Khuyết nghiến răng ken két, cơn giận bốc lên đến đỉnh điểm, nhưng bàn tay giơ cao cuối cùng vẫn không thể hạ xuống. Hắn quay người bước lên xe ngựa, ra lệnh phu xe rời đi, để lại A Man một mình giữa phố phường tấp nập.

Thôi Tuần tiến vào cung Đại Minh, hắn không dự triều, mà thẳng tiến tới điện Bồng Lai, dâng bản cung trạng của Huyền Thành lên Thái hậu phía sau bức rèm châu.

Bản cung trạng dài đến vạn chữ, Thái hậu xem mãi, không nói một lời. Điện Bồng Lai yên ắng đến mức có thể nghe rõ tiếng kim rơi. Sau khi đọc xong, Thái hậu vứt mạnh tờ cung trạng xuống đất, lồng ngực phập phồng, biểu lộ cơn giận dâng trào.

Thôi Tuần là người lên tiếng trước: “Hồi bẩm Thái hậu, Huyền Thành đã nhận tội, Thẩm Khuyết đích thị là kẻ đã cấu kết với Tưởng Lương, lén trộm địch y của Thái hậu ra khỏi cung, dùng miêu quỷ để hãm hại người. Sau khi Tưởng Lương thất bại, chính Thẩm Khuyết đã che giấu Tưởng Lương trong phủ Quốc công nhằm tránh sự truy bắt của Sát Sự Thính. Chưa hết, Thẩm Khuyết còn ép Huyền Thành lập đàn làm phép, âm mưu đoạt mạng Thái hậu. Chỉ là Huyền Thành đạo thuật không tinh, nên Thẩm Khuyết chưa đạt được mưu đồ. Từng việc, từng việc, đều có đủ nhân chứng vật chứng, Thẩm Khuyết không thể chối cãi.”

Thái hậu nghiến răng nói: “Ngô chưa từng xử bạc với Thẩm Khuyết.”

Thôi Tuần đáp: “Thái hậu đối đãi với Thẩm Khuyết quả thực không bạc, nhưng hắn không thể quên cái chết của Thẩm quốc phu nhân và Thẩm Dung. Vì thế, hắn mới ôm hận trong lòng, dẫu Thái hậu có ân sủng thế nào, hắn cũng không hề cảm kích.”

Sau rèm châu, Thái hậu trầm tư một lúc. Bà biết rõ lời Thôi Tuần nói đều là sự thật. Một lúc lâu sau, bà mới cắn răng nói tiếp: “Ngô biết Thẩm Khuyết hận ngô, nhưng không ngờ hắn hận đến mức này, thậm chí không tiếc mạo hiểm bị tru di cửu tộc, chỉ để đoạt mạng ngô.”

Thôi Tuần quỳ rạp, giọng điềm nhiên: “Thẩm Khuyết mưu hại Thái hậu, chứng cứ rõ ràng, chiếu theo luật pháp đáng tội xử trảm. Xin Thái hậu định đoạt.”

Dứt lời, Thái hậu vẫn chần chừ chưa đáp. Thôi Tuần hiểu, có lẽ bà vẫn luyến tiếc chút tình nghĩa tỷ muội năm xưa. Vì thế hắn nói: “Thái hậu, thần còn một việc muốn bẩm báo.”

Thái hậu hỏi: “Việc gì?”

Thôi Tuần lấy ra một hình nhân vu cổ ra khỏi ống tay áo, giao cho nội thị trình lên Thái hậu: “Đây là vật tìm thấy trong phủ Thẩm Khuyết, là hình nhân dùng để nguyền rủa công chúa Vĩnh An.”

Nghe thấy bốn chữ “công chúa Vĩnh An,” thân thể Thái hậu liền chấn động. Bà cầm hình nhân trong tay, nhìn những chiếc kim bạc dài xuyên trên thân hình nhỏ bé, ngón tay bà siết chặt. Trong ánh mắt, sự phẫn nộ mơ hồ hiện lên, nhưng nét mặt lại không hề lộ ra vẻ bất ngờ, tựa như đã sớm biết về sự tồn tại của vật này.

Thôi Tuần ngước mắt, xuyên qua những khe hở giữa rèm châu lay động, lặng lẽ quan sát từng biểu cảm trên mặt Thái hậu. Trong lòng hắn càng thêm khẳng định, hắn nói: “Thái hậu, y phục trên hình nhân này là loại gấm được dệt cách đây ba mươi năm. Mà ba mươi năm trước, Thẩm Khuyết vẫn chưa ra đời, vật này rõ ràng không liên quan đến hắn. Nhưng nó lại được phát hiện trong Thẩm Quốc công phủ, dù không dính dáng tới Thẩm Khuyết, thì e cũng liên quan đến người khác trong phủ.”

Lồng ngực Thái hậu phập phồng dữ dội, ánh mắt lạnh lẽo: “Ngươi, rốt cuộc ngươi muốn nói gì?”

Hắn bình tĩnh đáp: “Thần cả gan suy đoán, cái chết của Thẩm quốc phu nhân và Thẩm Dung hẳn còn ẩn khuất, mà đầu mối của ẩn khuất này, chính là công chúa Vĩnh An.”

Lời vừa dứt, Thái hậu đã lớn tiếng: “Thôi Tuần! Đây không phải chuyện ngươi nên nhúng tay!”

“Quả thật, đây không phải việc thần nên can dự.” Thôi Tuần vẫn giữ thái độ bình thản mà không hề nao núng, hắn nói tiếp: “Nhưng Thái hậu không muốn giết Thẩm Khuyết, lại để hắn ôm hận với Thái hậu. Cách làm này sẽ để lại hậu hoạ khôn lường. Chuyện miêu quỷ có thể sẽ tái diễn. Thái hậu không nghĩ tới tính mạng của mình, chẳng lẽ cũng không màng tới ba mươi năm tâm huyết của Tiên đế và Thái hậu sao?”

Ba chữ “ba mươi năm tâm huyết” khiến Thái hậu khựng lại. Hắn nhìn thẳng bà: “Tân chính thời Thái Xương có lợi cho nước, có lợi cho dân, nhưng nay triều đình do Lư Dụ Dân và Bùi Quan Nhạc cầm đầu lại âm mưu bãi bỏ tân chính, khiến ba mươi năm tâm huyết của Thái hậu trở thành công cốc. Chẳng lẽ Thái hậu cam lòng vì một mình Thẩm Khuyết mà giao lưỡi dao vào tay hai người đó, để Đại Chu lại rơi vào cảnh “thượng phẩm vô hàn môn, hạ phẩm vô thế tộc” một lần nữa hay sao?”

Thái hậu cắn răng không đáp, hiển nhiên trong lòng đang giằng xé mãnh liệt. Thôi Tuần bỗng cúi đầu, hạ thêm một câu đ//â//m thẳng tâm can: “Thiên hạ hôm nay, chính là dùng sinh mệnh của công chúa Vĩnh An để đổi lấy. Thái hậu, chẳng lẽ người muốn để công chúa Vĩnh An chết một cách vô nghĩa sao?”

Nghe đến đây, Thái hậu bất ngờ đứng dậy, giận dữ quát lớn: “Ngươi chán sống rồi phải không?”

Thôi Tuần vẫn ung dung, đôi mắt trầm ổn: “Thái hậu có thể giết thần, thần chết cũng không đáng tiếc. Nhưng công chúa Vĩnh An, không thể chết oan uổng.”

“Ngươi muốn gì?”

Hắn đáp: “Vì niệm tình Thẩm quốc phu nhân mà Thái hậu không nỡ giết Thẩm Khuyết. Thái hậu có thể không nghĩ cho bản thân, nhưng cũng nên cân nhắc tới tân chính và công chúa Vĩnh An. Nếu cái chết của Thẩm quốc phu nhân và Thẩm Dung quả thật có ẩn tình, xin Thái hậu nói rõ với Thẩm Khuyết. Nếu hắn tỉnh ngộ, buông bỏ oán hận, Thái hậu có thể tha cho hắn. Nhưng nếu hắn vẫn cố chấp, ôm mãi mối hận này, Thái hậu đừng nên giữ lại hắn.”

Hắn nói xong, liền im lặng. Sau rèm châu, Thái hậu nắm chặt hình nhân trong tay, những chiếc kim bạc han gỉ cắm sâu vào trái tim hình nhân. Một hồi lâu sau, Thái hậu khẽ nói: “Ngươi nói đúng. Dẫu a tỷ đối với ngô ân trọng như núi, nhưng Minh Nguyệt Châu cũng không thể chết vô ích. Hôm nay, ngô sẽ nói rõ tất cả sự thật với Thẩm Khuyết. Nếu hắn vẫn hận ngô, thì đứa con duy nhất của a tỷ này, ngô cũng không thể giữ nữa.”

Kim Ngô vệ áp giải Thẩm Khuyết đến, Thái hậu cũng cho mời Long Hưng Đế tới. Hắn ngồi ở vị trí chủ tọa, còn Thái hậu thì hạ rèm châu, ngồi bên cạnh.

Từ vị trí của Thái thì hậu chỉ cần ngẩng đầu lên là có thể nhìn rõ nét mặt của Long Hưng Đế. Hoàng đế năm nay đã hai mươi ba tuổi, dung mạo rất giống Lý Doanh, đều mang vẻ thanh tú xuất trần. Tính tình của hắn thiên về nhu hòa, có phần nhu nhược. Bách tính thường nói, nếu hắn có được một nửa sự quyết đoán của Tiên đế, thì một nửa triều chính hiện giờ đã chẳng nằm trong tay Thái hậu.

Long Hưng Đế nhỏ giọng nói: “A nương cho gọi trẫm đến Điện Bồng Lai, không biết là vì chuyện gì?”

Thái hậu nhìn hắn một cái, thản nhiên đáp: “Cũng không phải chuyện lớn lao gì, chỉ là chuẩn bị xét xử một vụ án, muốn để con* nghe thử mà thôi.”

(*) gốc là “ngô nhi”. Thái hậu tự xưng là “ngô”, gọi Long Hưng Đế là “ngô nhi”, giản lược lại là từ “con” nhé!

Long Hưng Đế lập tức im lặng không dám nhiều lời. Lúc này Kim Ngô Vệ đã áp giải Thẩm Khuyết tới, buộc hắn quỳ xuống. Thẩm Khuyết tự biết tai họa đã giáng xuống đầu, nhưng vẻ mặt vẫn ngạo mạn vô cùng, ánh mắt nhìn về phía Thái hậu đã không còn sự cung kính giả tạo như thường ngày, mà thay vào đó là sự khinh miệt và chế giễu lộ rõ.

Thái hậu thấy ánh mắt ấy, cơn giận lập tức bùng lên, bà ném mạnh tờ cung trạng trong tay xuống đất: “Thẩm Khuyết, ngươi còn gì để giải thích?”

Thẩm Khuyết liếc qua tờ cung trạng, vừa nhìn đã thấy điểm chỉ của Huyền Thành trên đó. Hắn chẳng buồn nhặt lên, thản nhiên thừa nhận: “Đúng vậy, là ta làm.”

Thôi Tuần đứng một bên, nghiêm nghị nói: “Vậy tức là ngươi thừa nhận đã cấu kết với Tưởng Lương, dùng miêu quỷ để hãm hại Thái hậu?”

Thẩm Khuyết dứt khoát đáp: “Đúng.”

Hắn vừa dứt lời, Long Hưng Đế đã kinh hãi đứng bật dậy: “Thẩm Khuyết, vì sao ngươi lại làm vậy?”

“Vì sao ư…” Ánh mắt Thẩm Khuyết nhìn Thái hậu tràn đầy oán hận, hắn cười lớn: “Thánh nhân hỏi ta vì sao ư? Nếu có người giết mẫu thân của người, giết cả a tỷ của người, chẳng lẽ người không muốn báo thù sao?”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Gặp ma
Chương 2: Nàng công chúa đã chết ba mươi năm trước
Chương 3: Phạt quỳ
Chương 4: Ba mươi năm qua, Thái hậu chưa hề quên cô
Chương 5: Cái chết của nàng, thật sự là chuyện tốt cho thiên hạ sao?
Chương 6: Chiều muộn tuyết sắp rơi, có thể cùng uống chén rượu không?
Chương 7: Thà cưới con gái ngũ họ, chứ không vào làm rể hoàng gia
Chương 8: Đây là thời đại thịnh vượng mà mẹ ta đã tạo ra
Chương 9: Nếu không ai yêu quý thì cũng nên tự thương lấy mình
Chương 10: Thắp đèn kính Phật
Chương 11: Liên Hoa Nô
Chương 12: Ta không giết người
Chương 13: Ta và cô chỉ đang lợi dụng lẫn nhau
Chương 14: Một kẻ gian ác như thế, tốt nhất công chúa vẫn nên tránh xa
Chương 15: Là thế nhân hiểu lầm ngài rồi
Chương 16: Sát Sự Thính phá án, không cần bằng chứng
Chương 17: Lòng người còn ác hơn quỷ (Phần 1)
Chương 18: Lòng người còn ác hơn quỷ (Phần 2)
Chương 19: Lòng người còn ác hơn quỷ (Phần 3)
Chương 20: Ta muốn được nhìn thấy… a nương của ta lần nữa
Chương 21: Ngài cứu một con sâu
Chương 22: Thôi Tuần, vì sao ngươi lừa ta?
Chương 23: Mưu hại con ruột, trời đất không dung
Chương 24: Quỷ tướng
Chương 25: Thôi Tuân cũng biết khóc sao?
Chương 26: Sấm chớp kinh hồn trong đêm mưa
Chương 27: Thụ hình
Chương 28: Ta muốn làm người, không muốn làm quỷ
Chương 29: Chưa từng thấy con chó dữ nào biết nhặt xác đồng bạn
Chương 30: Mộ hoang ngàn dặm, ai tỏ cùng ai nỗi xót xa
Chương 31: Bạch y Khanh tướng
Chương 32: Nàng mang trong mình một sức mạnh làm an lòng người
Chương 33: Có lẽ Vong Tử Thành còn sạch hơn cõi trần gian
Chương 34: Quỷ thị Trường An
Chương 35: Miêu quỷ
Chương 36: Có kẻ muốn hại a nương
Chương 37: Thôi Tuần, ngài đang lo lắng cho ta sao?
Chương 38: Tâm kính lưu ly
Chương 39: Đường phấn ở Phúc Mãn Đường, là loại nổi danh nhất ở Trường An
Chương 40: Dẫu nàng đã mất bao năm, thì vẫn là bạn của ta
Chương 41: Dường như ngài không giống với lời đồn
Chương 42: Tiết Hàn Thực
Chương 43: Khi đến gần, lại chẳng muốn rời xa
Chương 44: Ta rất thích
Chương 45: Là bạn
Chương 46: Thôi Tuần, ngài giận sao
Chương 47: Chưa trải khổ đau, chớ khuyên người tu thiện
Chương 48: Mỗ nguyện ý giúp công chúa
Chương 49: Hắn là cầm thú
Chương 50: Ban đầu, ta có hơi giận cô
Chương 51: Đoạn đường gai góc, thân thể bệnh tật, đơn độc bước đi
Chương 52: Công chúa Vĩnh An, không thể chết uổng
Chương 53: Tham vọng
Chương 54: Bảo vệ con cái là bản năng của một người mẹ
Chương 55: Vậy ngươi nghĩ ai là kẻ chủ mưu?
Chương 56: Hải đường thổi tuyết
Chương 57: Tình cảm của hắn, sâu đậm hơn bất kỳ ai
Chương 58: Cô không nên ở lại nơi này
Chương 59: Xem ra, người lún sâu không chỉ có mình ta
Chương 60: Loan đao vỏ vàng
Chương 61: Sao hắn có thể kéo vầng trăng ấy rơi xuống vũng bùn nhơ mà hắn đang giẫm đạp?
Chương 62: Một tia chấp niệm
Chương 63: Một thân bùn lấm, muôn đời ô danh
Chương 64: Lễ hiến tù binh
Chương 65: Bẻ gãy kiêu ngạo
Chương 66: Đào thoát
Chương 67: Chàng sẽ không rơi nửa giọt nước mắt vì ta
Chương 68: Cái ôm này không liên quan đến tình ý
Chương 69: Nhất sát, vạn sinh
Chương 70: Trêu chọc
Chương 71: Bách tính này, chẳng phải đã ít đi năm vạn người sao?
Chương 72: Yến xuân ngậm bùn xây tổ mới
Chương 73: Ta ghét tất cả những thứ làm tổn thương ngài
Chương 74: Chẳng lẽ một người còn sống lại không bằng một người đã chết
Chương 75: Cuồng phong trỗi dậy
Chương 76: Ta sẽ luôn ở bên ngài
Chương 77: Càng thấy nhiều, ta càng muốn biện minh thay hắn
Chương 78: Đã vượt quá giới hạn
Chương 79: A Sử Na Gia
Chương 80: Thích chàng là việc của riêng ta
Chương 81: Quỷ Phán Điện
Chương 82: Lạc Nhạn Lĩnh
Chương 83: Tấm lòng son
Chương 84: Nàng không thể mềm lòng
Chương 85: Ta thích chàng
Chương 86: Chàng có điểm gì không đáng để ta thích?
Chương 87: Ta lấy danh nghĩa công chúa Đại Chu ra thề
Chương 88: Chàng là một anh hùng
Chương 89: Công chúa, thích ta đến vậy sao?
Chương 90: Chàng đang dùng mỹ nam kế đấy à?
Chương 91: Ra trước công đường
Chương 92: Công thẩm
Chương 93: Phải đòi cả lãi chứ
Chương 94: Công chúa Vĩnh An, nàng đã chết thế nào?
Chương 95: Quân phụ
Chương 96: Định tình dưới rừng mai
Chương 97: Không ai có tư cách quyết định sinh tử của nàng
Chương 98: A Man
Chương 99: Lấy gậy ông đập lưng ông
Chương 100: Đừng để trung hồn nơi cửu tuyền lạnh giá!
Chương 101: Ánh trăng không bỏ qua, độ hắn trọn kiếp tàn
Chương 102: Ta cũng rất thích Minh Nguyệt Châu
Chương 103: Ta muốn bên chàng lâu dài
Chương 104: Bách quỷ dạ hành
Chương 105: Quỷ thôn
Chương 106: Ta là công chúa Đại Chu
Chương 107: Thọ mệnh còn lại, e rằng chỉ còn mười năm
Chương 108: Lòng người sinh ra tam chướng
Chương 109: Tai chướng
Chương 110: Nghiệp chướng
Chương 111: Lựa chọn
Chương 112: Thần nữ
Chương 113: Ta không cần dài lâu
Chương 114: Chàng và ta, đều là lần đầu tiên biết thích một người
Chương 115: So với việc bảo vệ một người, việc bảo vệ cả thiên hạ càng có ý nghĩa hơn
Chương 116: Y muốn cứu Lý Doanh
Chương 117: Thật ra ngài cũng rất thú vị
Chương 118: Bích huyết đan tâm chiếu hãn xanh!
Chương 119: Thuyền đêm thổi sáo mưa rì rào
Chương 120: Cô có thể thuyết phục được mấy người?
Chương 121: Ta đã giết Thịnh Vân Đình
Chương 122: Đừng dùng nữ tử khác để chứng tỏ bản lĩnh của mình
Chương 123: Nếu đây là cách nàng báo thù, thì nàng đã thành công rồi
Chương 124: Thánh nhân có biết chuyện này không?
Chương 125: Ta là thân nhân của anh hùng!
Chương 126: Giải oan cho Thiên Uy quân
Chương 127: Lấy mạng can gián
Chương 128: Ngươi muốn bức vua thoái vị sao!
Chương 129: Tội danh này, thần vạn lần không thể nhận
Chương 130: Lư Dụ Dân ta, không hối hận
Chương 131: Trẫm không tham dự!
Chương 132: Ngài tìm nương tử cho người khác, sao lại quên mất nương tử của mình rồi?
Chương 133: Mỗi người đều hài lòng với kết cục này
Chương 134: Hắn nên từ bỏ chấp niệm rồi
Chương 135: Thương thay kiếp sống gian nan, mong muôn dân đều ấm no
Chương 136: Rượu mới tươi xanh, bếp lò nhỏ đỏ rực
Chương 137: Đế sát lục châu*
Chương 138: Ngục giam
Chương 139: Chỉ cần còn một hơi thở, hắn nhất định sẽ phản kháng đến cùng
Chương 140: Lệ quỷ
Chương 141: Xá lợi Phật đỉnh
Chương 142: Con đường Thôi Tuần sắp đi, là con đường chết chắc
Chương 143: Vết thương trên người hắn đã quá nhiều rồi
Chương 144: Nàng muốn quay về
Chương 145: Lấy mạng đền mạng, lấy máu trả máu, vậy mới đủ!
Chương 146: Con đường gió tuyết một đi không trở lại
Chương 147: Ta, Thôi Tuần, chưa từng đầu hàng Đột Quyết
Chương 148: Lão bộc câm
Chương 149: Phụ làm quân phụ
Chương 150: Ngư Phù Nguy, ngươi sao thế?
Chương 151: Giết nàng, hay cứu nàng?
Chương 152: Túi hương này từ đâu mà có?
Chương 153: Bây giờ, ta đã có tư cách hôn nàng chưa?
Chương 154: Đó là Minh Nguyệt Châu, con gái bà
Chương 155: Hồ sen có lạnh lắm, có tối lắm không con?
Chương 156: A nương, người muốn giết trẫm sao?
Chương 157: Chắc không lâu nữa, a nương sẽ đăng cơ
Chương 158: Chờ một người mãi chẳng thể chờ được
Chương 159: Thập Thất lang, ta đến thăm chàng đây
Chương 160: Cuối cùng nàng cũng hiểu mình đã chết thế nào
Chương 161: Kết thúc chính văn
Chương 162: Ngoại truyện luân hồi (1): Ngựa tre chàng cưỡi đến nơi; Đùa vui tung những trái mơ quanh giường
Chương 163: Ngoại truyện luân hồi (2): Quả cầu này, xem như sính lễ
Chương 164: Ngoại truyện luân hồi (3): Trạng nguyên lang
Chương 165: Ngoại truyện luân hồi (4): Kết tóc
Chương 166: Ngoại truyện luân hồi (5): Đèn tắt mười sáu năm, một vầng trăng sáng hiện
Chương 167: Ngoại truyện luân hồi (6): Đêm nay trẫm đến, là để ban cho ngươi một đời vinh hoa
Chương 168: Ngoại truyện luân hồi (7): Đại hôn
Chương 169: Ngoại truyện luân hồi (8): A nương
Chương 170: Ngoại truyện luân hồi (9): Hết Ngoại truyện luân hồi
Chương 171: Ngoại truyện Thiên Uy quân: Một vài chuyện cũ (Thượng)
Chương 172: Ngoại truyện Thiên Uy quân: Một vài chuyện cũ (Hạ)
Chương 173: Ngoại truyện Đế Hậu (1): Bước lên mây
Chương 174: Ngoại truyện Đế Hậu (2): Sủng hạnh
Chương 175: Ngoại truyện Đế Hậu (3): Phong hiệu
Chương 176: Ngoại truyện Đế Hậu (4): “Sao nàng biết chỉ là diễn kịch chứ không phải thật lòng?”
Chương 177: Ngoại truyện Đế Hậu (5): “Trẫm và nàng, thử một lần xem sao”
Chương 178: Ngoại truyện Đế Hậu (6): Sinh nữ nhi
Chương 179: Ngoại truyện Đế Hậu (7): Hết Ngoại truyện Đế Hậu
Chương 180: Ngoại truyện Công chúa – Phò mã (1): Vọng Nguyệt Bút Ký*
Chương 181: Ngoại truyện Công chúa – Phò mã (2): Kề tai tựa má, tình ý nồng nàn
Chương 182: Ngoại truyện Công chúa – Phò mã (3): HOÀN TOÀN VĂN (có chút hiện đại)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đêm Trăng Năm Thứ Ba Mươi
Chương 52: Công chúa Vĩnh An, không thể chết uổng

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 52: Công chúa Vĩnh An, không thể chết uổng
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...