Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đêm Trăng Năm Thứ Ba Mươi – Chương 41: Dường như ngài không giống với lời đồn

Đêm Trăng Năm Thứ Ba Mươi

Tác giả: Vân Hương Thanh Nịnh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong phòng giam, Thôi Tuần nói với Nghiêm Tam nương: “Chỉ cần bà nói ra những gì bà biết, mỗ sẽ không làm khó bà.”

Ngoài phòng giam, Lý Doanh nói với Hổ Nô: “Chỉ cần a bà của em nói ra những gì bà ấy biết, hắn sẽ không làm khó bà ấy.”

Từ khi xuất cung Nghiêm Tam nương đã chịu đủ gian truân, ít khi được người khác đối đãi tử tế. Nghe vậy, khóe mắt bà bất giác ửng đỏ, nhưng vẫn cẩn thận đáp lời: “Thôi Thiếu khanh, ta sẽ nói hết những gì ta biết, nhưng… ta có một thỉnh cầu.”

“Cứ nói.”

“Ta muốn nhờ ngài giúp ta an táng hài cốt của Vãn Hương.”

Nói đến đây, như sợ Thôi Tuần không đồng ý, bà vội vàng nói tiếp: “Trong thành Trường An này, chỉ có ngài mới dám an táng hài cốt của Vãn Hương. Vãn Hương mệnh khổ, trong nhà chỉ có một người mẹ già mù lòa. Sau khi nàng mất, ta không dám báo tin cho bà ấy. Mấy năm sau, mẹ nàng cũng qua đời. Ta muốn chôn cất nàng bên cạnh mẹ nàng. Nếu ngài đồng ý giúp, ta sẽ nói tất cả những gì ta biết. Nếu ngài không đồng ý, dù có đánh chết ta, ta cũng không nói.”

Y phục làm bằng vải thô trên người Nghiêm Tam nương chằng chịt mảnh vá, trông bà sống thật nghèo khổ. Thế nhưng, dù khổ cực đến đâu, bà vẫn gắng sức chăm lo, tiễn đưa mẹ của Vãn Hương về nơi an nghỉ cuối cùng.

Ánh mắt Thôi Tuần rời khỏi những vết vá trên người bà, dừng lại trên gương mặt phong sương kia, rồi bình thản nói: “Cháu trai của bà rất thông minh. Nếu có tiền bạc học hành, sau này ắt có tiền đồ rộng mở. Bà chọn tiền bạc, hay chọn an táng Vãn Hương?”

Nghiêm Tam nương sững sờ, tựa hồ trong lòng đang giằng xé. Cuối cùng, bà đáp: “Vãn Hương là bạn của ta. Ta… ta chọn an táng cho nàng.”

Thôi Tuần lặng im giây lát, gật đầu nói: “Được, ta hứa với bà, giúp hài cốt nàng ta không còn phải nằm lại nơi bãi tha ma.”

Nghiêm Tam nương mừng rỡ, lập tức cúi lạy thật mạnh: “Đa tạ Thôi Thiếu khanh, đa tạ ngài, đa tạ ngài.”

Thôi Tuần đưa tay cản bà: “Nói ra tất cả những gì bà biết, không sót một lời.”

Hai mươi chín năm trước, Nghiêm Tam nương chỉ là một cung nữ quét dọn trong cung của Trịnh Hoàng hậu. Thân phận thấp hèn, lại vì tính cách trầm lặng, bà chẳng được Hoàng hậu yêu thích. Vãn Hương lớn tuổi hơn bà, vào cung sớm hơn, cũng khôn khéo hơn bà ấy rất nhiều. Những khi Nghiêm Tam nương bị Hoàng hậu trách phạt, Vãn Hương không hùa theo các cung nữ khác, cũng không đổ thêm dầu vào lửa, mà thường lén lút đưa thuốc chữa thương cho bà. Vì vậy, Nghiêm Tam nương ôm lòng cảm kích, dần trở thành bạn với Vãn Hương.

Nhưng kể từ khi Khương Quý phi được sủng ái, tính khí Trịnh Hoàng hậu ngày càng dở tệ. Nghiêm Tam nương thường xuyên bị trách phạt, cuộc sống không lúc nào được yên. Chính lúc ấy, Thẩm quốc phu nhân, chị gái của Khương Quý phi, đã tìm đến bà.

Thôi Tuần hỏi: “Bà ta muốn bà làm nội ứng sao?”

Nghiêm Tam nương gật đầu: “Đúng vậy. Bà ta cho ta rất nhiều bạc, nói rằng Trịnh Hoàng hậu đối xử tệ với ta. Nếu ta giúp bà ta, bà ta sẽ không bạc đãi.”

“Vậy bà đã đồng ý?”

“Không.” Nghiêm Tam nương đáp: “Nếu bị Hoàng hậu phát hiện, chắc chắn người sẽ đánh chết ta. Ta không có gan đó, cũng không muốn có tiền nhưng không còn mạng để tiêu.”

“Vậy bà từ chối?”

“Đúng.” Nghiêm Tam nương khựng lại, vẻ mặt thoáng chút âm u: “Nhưng ta không ngờ bà ta lại đến tìm Vãn Hương.”

“Vãn Hương đã đồng ý?”

Giọng nói của Nghiêm Tam nương đầy sự đau khổ: “Ta đã khuyên nàng. Ta bảo nàng, tranh đấu giữa các bậc quý nhân, chúng ta đừng nên xen vào. Những người như chúng ta, chỉ cần sống bình yên là được. Nhưng Vãn Hương phải nuôi mẹ già mù lòa, nàng cần tiền bạc, nên nàng đã đồng ý làm nội ứng cho Thẩm quốc phu nhân, trợ giúp Khương Quý phi.”

“Nàng ấy đã mật báo mọi chuyện trong cung Trịnh Hoàng hậu cho Khương Quý phi?”

Nghiêm Tam nương ngập ngừng, rồi nói: “Nếu chỉ như vậy, Vãn Hương đã không mất mạng.”

Thôi Tuần cau mày: “Vậy là sao?”

Nghiêm Tam nương nghiến răng: “Nàng không chỉ báo cáo những chuyện đã xảy ra trong cung Trịnh Hoàng hậu, mà còn dựng nên những chuyện chưa từng xảy ra rồi mật báo…”

Khi Nghiêm Tam nương dò hỏi Vãn Hương để biết chân tướng, bà đã kinh hãi đến rụng rời. Những lời Trịnh Hoàng hậu từng nói hay chưa từng nói, Vãn Hương đều báo lại với Khương Quý phi. Nàng kể rằng Trịnh Hoàng hậu thường xuyên nguyền rủa Khương Quý phi và công chúa Vĩnh An, mong cả hai sớm gặp bất trắc. Nàng còn bịa ra rằng Trịnh Hoàng hậu từng nói, một ngày nào đó sẽ biến Khương Quý phi thành một Thích phu nhân [1] thứ hai. Nhưng trên thực tế, Trịnh Hoàng hậu chưa từng thốt ra những lời như vậy.

[1]

[1] Thích phu nhân (chữ Hán: 戚夫人, ? – 194 TCN), hay còn gọi là Thích Cơ (戚姬), là một phi tần rất được sủng ái của Hán Cao Tổ Lưu Bang, người sáng lập ra nhà Hán trong lịch sử Trung Quốc.

Bà là mẹ của Triệu vương Lưu Như Ý, do mẹ được sủng ái nên Như Ý cũng được Cao Tổ coi trọng, từng có ý định lập Như Ý thay Hán Huệ Đế Lưu Doanh làm Thái tử. Sau khi Cao Tổ băng hà, Thích Cơ cùng con trai bị mẹ của Hán Huệ Đế là Lữ hậu ra tay tàn sát rất độc ác, nổi danh trong lịch sử.

Thôi Tuần chau mày hỏi: “Vì sao Vãn Hương phải làm vậy?”

“Ban đầu ta cũng không hiểu.” Nghiêm Tam nương cười khổ. “Về sau mới rõ, Vãn Hương không phải nội ứng của Khương Quý phi, mà là tay trong của Thẩm quốc phu nhân.”

Dưới sự xúi giục của Vãn Hương, Khương Quý phi ngày càng căm ghét Trịnh Hoàng hậu. Thực ra, Trịnh Hoàng hậu dù kiêu căng, nhưng không phải hạng người ngoan độc. Đối diện với sự sủng ái mà Tiên đế dành cho Khương Quý phi, bà ganh tỵ, tức giận và bất bình. Bà không thể hiểu nổi vì sao mình, xuất thân từ danh môn Trịnh thị đất Huỳnh Dương, là nguyên phối của Tiên đế, theo hầu từ khi Tiên đế còn là Thái tử, dung mạo mỹ miều, học thức thông tuệ, ngoại trừ việc không thể sinh con, bà có điểm nào thua kém Khương Quý phi, một kẻ xuất thân hèn mọn? Nhưng dù thế nào, Tiên đế vẫn một lòng thiên vị Khương Quý phi, đến mức chẳng buồn ngó ngàng gì tới bà.

Trịnh Hoàng hậu không thể nào lý giải được. Dù thường xuyên buông lời trách móc và gây khó dễ cho Khương Quý phi, nhưng bà chưa từng có ý muốn đoạt mạng người hay công chúa Lý Doanh.

Nghiêm Tam nương kể tiếp: “Vãn Hương còn từng mật báo rằng bát canh sâm Trịnh Hoàng hậu ban cho công chúa Vĩnh An có vấn đề. Sau này mới biết, chính Thẩm quốc phu nhân đã bỏ độc vào canh, rồi giả vờ làm đổ bát canh ấy. Từ đó, Khương Quý phi hoàn toàn tin rằng Trịnh Hoàng hậu muốn hãm hại mình và công chúa Vĩnh An.”

Thôi Tuần trầm giọng hỏi: “Vãn Hương làm vậy, không sợ sự việc đến ngày bại lộ sao?”

“Nàng sợ chứ.” Nghiêm Tam nương thở dài. “Sợ đến tột cùng, nhưng đã lỡ bước lên thuyền của Thẩm quốc phu nhân, làm sao còn đường thoát thân? Nàng chỉ còn cách liều mình làm theo lệnh phu nhân, tiếp tục gây hiềm khích giữa Trịnh Hoàng hậu và Khương Quý phi. Trong khi đó, Khương Quý phi căm hận Trịnh Hoàng hậu đến tận xương tủy, còn Trịnh Hoàng hậu lại không hề hay biết, vẫn bận rộn lo liệu hôn sự giữa cháu trai mình, Trịnh Quân, và công chúa Vĩnh An. Nhưng trong mắt Khương Quý phi, sự chu toàn ấy của Trịnh Hoàng hậu tuyệt đối không có ý tốt.”

Thôi Tuần trầm ngâm không đáp. Nghiêm Tam nương tiếp lời: “Năm Thái Xương thứ hai mươi, công chúa Vĩnh An rơi xuống nước qua đời. Khương Quý phi đương nhiên nghĩ Trịnh Hoàng hậu giết công chúa, Tiên đế nổi giận, hạ lệnh điều tra, cuối cùng tra ra là do phò mã Trịnh Quân gây nên. Trịnh Hoàng hậu bị phế truất, ta cũng bị đuổi khỏi cung. Nhưng Vãn Hương lại được thăng làm Tư thiện của cục Thượng Thực. Ta khuyên nàng hãy sớm thoát thân, cùng ta rời cung, nhưng Vãn Hương nói không thể đi được. Nàng dường như đã đoán trước kết cục của mình, nên đem hết tiền bạc giao lại cho ta, nhờ ta nếu có chuyện chẳng lành, hãy chăm sóc mẹ nàng thay nàng.”

Nghiêm Tam nương càng nói càng u sầu: “Một năm sau, có lẽ Khương Quý phi phát hiện ra Vãn Hương luôn lừa dối mình, liền sai người đánh chết nàng. Đây chính là tất cả những gì ta biết.”

Vài câu ngắn ngủi kể hết cuộc đời bi thảm của một người con gái đáng thương. Một bước sai lầm, vạn kiếp không thể quay đầu.

Thực ra, trong câu chuyện này, ngoài Nghiêm Tam nương, không có ai là vô tội cả. Vãn Hương lừa gạt Khương Quý phi, nàng không vô tội. Trịnh Hoàng hậu căm ghét Khương Quý phi, cũng không vô tội. Mà Khương Quý phi, một năm sau, khi biết rõ mọi chuyện đều do Vãn Hương xúi giục, rằng Trịnh Hoàng hậu không có ý định hại chết Lý Doanh, nhưng vẫn sai người vào lãnh cung siết cổ Trịnh Hoàng hậu, bà càng không vô tội.

Khi ấy, tâm tư của Khương Quý phi không khó đoán. Trịnh Hoàng hậu đã bị phế, bà không thể để Hoàng hậu có cơ hội trở lại, càng không muốn giảng hòa. Bà chọn cách giết chết Hoàng hậu để trừ đi hậu họa.

Mưu lược như thế, thực ra cũng chẳng khác gì Tiên đế. Năm xưa, Tiết Thái hậu sát mẫu đoạt tử, dù Tiên đế biết rõ chân tướng từ lâu, nhưng vẫn nhẫn nhịn không nói, tiếp tục vở kịch mẹ hiền con hiếu. Đợi đến khi quyền lực đủ mạnh, Tiên đế mới trở mặt, nhốt Tiết thị trong tẩm cung, để bà chết đói. Cả gia tộc Tiết thị cũng bị tàn sát. Tâm cơ sâu sắc đến mức khiến người ta bất giác phải rùng mình.

Lúc Khương Quý phi mới nhập cung, một chữ bẻ đôi cũng không biết. Tất cả mưu lược của bà đều do Tiên đế dạy bảo. Cho nên, dù biết bản thân trách lầm Trịnh Hoàng hậu, bà cũng không thể tha thứ.

Thôi Tuần nghĩ, có lẽ tất cả sự dịu dàng của đế phi chỉ dành cho con gái họ, Lý Doanh. Có lẽ chỉ khi đối diện với Lý Doanh, họ mới đơn thuần là cha là mẹ, mà không phải là những người suốt ngày toan tính.

Thôi Tuần hỏi Nghiêm Tam nương: “Tại sao Thẩm quốc phu nhân lại muốn gây bất hòa giữa em gái mình và Trịnh Hoàng hậu?”

Nghiêm Tam nương lắc đầu: “Ta không biết. Có lẽ bà ta không muốn em gái mình đi vào vết xe đổ của Thích phu nhân, hoặc có lý do khác, nhưng chuyện này không phải là điều người như ta có thể lý giải được.”

Thôi Tuần gật đầu, hỏi câu cuối: “Bà biết Tưởng Lương không?”

“Biết. Hắn là đối thực của Vãn Hương. Năm đó, khi tiên đế chinh phạt Miêu Man ở Kiềm Châu, hắn bị bắt làm tù binh, bị hoạn và đưa vào cung. Vãn Hương rất thương hắn, đối xử rất tốt với hắn. Nhưng sau khi ta bị đuổi khỏi cung, hắn thế nào ta cũng không rõ nữa.”

Thôi Tuần không hỏi thêm, chỉ nói: “Vãn Hương chắc chắn là một người tốt.”

Nếu không, Nghiêm Tam nương đã không thắp hương đốt giấy tiền cho nàng ta suốt hai mươi chín năm, Tưởng Lương cũng sẽ không âm thầm mưu tính suốt hai mươi chín năm chỉ để báo thù cho nàng.

Nghiêm Tam nương trầm mặc một lúc, chỉ đáp: “Với ta, nàng là người tốt.”

Khi Thôi Tuần tiễn Nghiêm Tam nương ra khỏi Sát Sự Thính, Lý Doanh đang nói chuyện với Hổ Nô. Nghe tiếng a bà, Hổ Nô liền quay đầu lại, lao đến ôm chầm lấy bà: “A bà, bà ra rồi?”

Nghiêm Tam nương ôm chặt đứa trẻ vào lòng, nước mắt rơi không ngừng: “A bà ra rồi, ra rồi.”

Hổ Nô ngẩng đầu nhìn Thôi Tuần, ánh mắt cảnh giác: “A tỷ nói ngài sẽ không làm khó a bà, là thật đúng không?”

Nghiêm Tam nương thắc mắc: “A tỷ? A tỷ nào?”

Hổ Nô chưa kịp đáp, Thôi Tuần đã hơi nghiêng đầu, ánh mắt dừng lại phía Lý Doanh. Nàng vẫn mỉm cười nhìn hắn. Dưới ánh hoàng hôn dần buông, sắc vàng rực rỡ trải dài trên gương mặt nàng, tựa như ráng chiều trên trời cao, phác hoạ nên một nét dịu dàng hiếm thấy. Giây lát sau, Thôi Tuần thu hồi ánh nhìn, lấy từ trong tay áo một tấm bái thiếp, rồi nói với Nghiêm Tam nương: “Bà cầm bái thiếp của ta, dẫn cháu bà đến phường Tuyên Dương, tìm Thôi tướng công, Thôi Tụng Thanh. Lúc mới gặp, có lẽ sắc mặt ông ấy sẽ không mấy dễ chịu, nhưng bà đừng sợ, hỏi ông ấy có cần người hay không. Sau đó, cứ để Hổ Nô trả lời những câu hỏi của ông ấy. Một khi đã trả lời xong, ông ấy nhất định sẽ tận tâm bồi dưỡng cho nó.”

Nghiêm Tam nương e dè hỏi: “Thôi tướng công? Một vị quan to như vậy, chúng ta nghèo khổ thế này, liệu ông ấy có chịu cưu mang Hổ Nô không?”

Thôi Tuần gật đầu: “Thôi tướng công đã dùng cả đời để tìm kiếm hiền tài cho Đại Chu, bất kể giàu nghèo, đều đối đãi công bằng. Cháu bà là nhân tài, ông ấy sẽ vừa ý thôi.”

Nghiêm Tam nương lặng lẽ nhận lấy bái thiếp, bất giác cảm thán: “Thôi Thiếu khanh, hình như ngài không giống như những gì người ta từng đồn đại.”

Thôi Tuần chỉ đáp: “Đi đi. Thôi tướng công sẽ nghỉ năm ngày trong tiết Hàn Thực, [2] hẳn vẫn đang ở trong phủ.”

[2]

[2] Tết Hàn Thực hay Tết bánh trôi bánh chay là một ngày tết vào ngày mồng 3 tháng 3 Âm lịch. “Hàn Thực” nghĩa là “thức ăn lạnh”. Ngày tết truyền thống này xuất hiện tại một số tỉnh của Trung Quốc, miền bắc Việt Nam và một số cộng đồng người gốc Hoa trên thế giới. Hàng năm vào ngày này, nhiều gia đình cho xay bột, đồ đỗ xanh, làm bánh trôi, bánh chay (ở Trung Quốc nấu chè trôi nước), nấu xôi chè lễ Phật và cúng gia tiên.

Nghiêm Tam nương gật đầu, dắt tay Hổ Nô, đi được vài bước lại ngoái đầu nhìn. Hổ Nô vẫn liên tục vẫy tay với Lý Doanh, bóng dáng hai bà cháu nương tựa vào nhau, dần dần khuất khỏi tầm mắt của Thôi Tuần và Lý Doanh.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Gặp ma
Chương 2: Nàng công chúa đã chết ba mươi năm trước
Chương 3: Phạt quỳ
Chương 4: Ba mươi năm qua, Thái hậu chưa hề quên cô
Chương 5: Cái chết của nàng, thật sự là chuyện tốt cho thiên hạ sao?
Chương 6: Chiều muộn tuyết sắp rơi, có thể cùng uống chén rượu không?
Chương 7: Thà cưới con gái ngũ họ, chứ không vào làm rể hoàng gia
Chương 8: Đây là thời đại thịnh vượng mà mẹ ta đã tạo ra
Chương 9: Nếu không ai yêu quý thì cũng nên tự thương lấy mình
Chương 10: Thắp đèn kính Phật
Chương 11: Liên Hoa Nô
Chương 12: Ta không giết người
Chương 13: Ta và cô chỉ đang lợi dụng lẫn nhau
Chương 14: Một kẻ gian ác như thế, tốt nhất công chúa vẫn nên tránh xa
Chương 15: Là thế nhân hiểu lầm ngài rồi
Chương 16: Sát Sự Thính phá án, không cần bằng chứng
Chương 17: Lòng người còn ác hơn quỷ (Phần 1)
Chương 18: Lòng người còn ác hơn quỷ (Phần 2)
Chương 19: Lòng người còn ác hơn quỷ (Phần 3)
Chương 20: Ta muốn được nhìn thấy… a nương của ta lần nữa
Chương 21: Ngài cứu một con sâu
Chương 22: Thôi Tuần, vì sao ngươi lừa ta?
Chương 23: Mưu hại con ruột, trời đất không dung
Chương 24: Quỷ tướng
Chương 25: Thôi Tuân cũng biết khóc sao?
Chương 26: Sấm chớp kinh hồn trong đêm mưa
Chương 27: Thụ hình
Chương 28: Ta muốn làm người, không muốn làm quỷ
Chương 29: Chưa từng thấy con chó dữ nào biết nhặt xác đồng bạn
Chương 30: Mộ hoang ngàn dặm, ai tỏ cùng ai nỗi xót xa
Chương 31: Bạch y Khanh tướng
Chương 32: Nàng mang trong mình một sức mạnh làm an lòng người
Chương 33: Có lẽ Vong Tử Thành còn sạch hơn cõi trần gian
Chương 34: Quỷ thị Trường An
Chương 35: Miêu quỷ
Chương 36: Có kẻ muốn hại a nương
Chương 37: Thôi Tuần, ngài đang lo lắng cho ta sao?
Chương 38: Tâm kính lưu ly
Chương 39: Đường phấn ở Phúc Mãn Đường, là loại nổi danh nhất ở Trường An
Chương 40: Dẫu nàng đã mất bao năm, thì vẫn là bạn của ta
Chương 41: Dường như ngài không giống với lời đồn
Chương 42: Tiết Hàn Thực
Chương 43: Khi đến gần, lại chẳng muốn rời xa
Chương 44: Ta rất thích
Chương 45: Là bạn
Chương 46: Thôi Tuần, ngài giận sao
Chương 47: Chưa trải khổ đau, chớ khuyên người tu thiện
Chương 48: Mỗ nguyện ý giúp công chúa
Chương 49: Hắn là cầm thú
Chương 50: Ban đầu, ta có hơi giận cô
Chương 51: Đoạn đường gai góc, thân thể bệnh tật, đơn độc bước đi
Chương 52: Công chúa Vĩnh An, không thể chết uổng
Chương 53: Tham vọng
Chương 54: Bảo vệ con cái là bản năng của một người mẹ
Chương 55: Vậy ngươi nghĩ ai là kẻ chủ mưu?
Chương 56: Hải đường thổi tuyết
Chương 57: Tình cảm của hắn, sâu đậm hơn bất kỳ ai
Chương 58: Cô không nên ở lại nơi này
Chương 59: Xem ra, người lún sâu không chỉ có mình ta
Chương 60: Loan đao vỏ vàng
Chương 61: Sao hắn có thể kéo vầng trăng ấy rơi xuống vũng bùn nhơ mà hắn đang giẫm đạp?
Chương 62: Một tia chấp niệm
Chương 63: Một thân bùn lấm, muôn đời ô danh
Chương 64: Lễ hiến tù binh
Chương 65: Bẻ gãy kiêu ngạo
Chương 66: Đào thoát
Chương 67: Chàng sẽ không rơi nửa giọt nước mắt vì ta
Chương 68: Cái ôm này không liên quan đến tình ý
Chương 69: Nhất sát, vạn sinh
Chương 70: Trêu chọc
Chương 71: Bách tính này, chẳng phải đã ít đi năm vạn người sao?
Chương 72: Yến xuân ngậm bùn xây tổ mới
Chương 73: Ta ghét tất cả những thứ làm tổn thương ngài
Chương 74: Chẳng lẽ một người còn sống lại không bằng một người đã chết
Chương 75: Cuồng phong trỗi dậy
Chương 76: Ta sẽ luôn ở bên ngài
Chương 77: Càng thấy nhiều, ta càng muốn biện minh thay hắn
Chương 78: Đã vượt quá giới hạn
Chương 79: A Sử Na Gia
Chương 80: Thích chàng là việc của riêng ta
Chương 81: Quỷ Phán Điện
Chương 82: Lạc Nhạn Lĩnh
Chương 83: Tấm lòng son
Chương 84: Nàng không thể mềm lòng
Chương 85: Ta thích chàng
Chương 86: Chàng có điểm gì không đáng để ta thích?
Chương 87: Ta lấy danh nghĩa công chúa Đại Chu ra thề
Chương 88: Chàng là một anh hùng
Chương 89: Công chúa, thích ta đến vậy sao?
Chương 90: Chàng đang dùng mỹ nam kế đấy à?
Chương 91: Ra trước công đường
Chương 92: Công thẩm
Chương 93: Phải đòi cả lãi chứ
Chương 94: Công chúa Vĩnh An, nàng đã chết thế nào?
Chương 95: Quân phụ
Chương 96: Định tình dưới rừng mai
Chương 97: Không ai có tư cách quyết định sinh tử của nàng
Chương 98: A Man
Chương 99: Lấy gậy ông đập lưng ông
Chương 100: Đừng để trung hồn nơi cửu tuyền lạnh giá!
Chương 101: Ánh trăng không bỏ qua, độ hắn trọn kiếp tàn
Chương 102: Ta cũng rất thích Minh Nguyệt Châu
Chương 103: Ta muốn bên chàng lâu dài
Chương 104: Bách quỷ dạ hành
Chương 105: Quỷ thôn
Chương 106: Ta là công chúa Đại Chu
Chương 107: Thọ mệnh còn lại, e rằng chỉ còn mười năm
Chương 108: Lòng người sinh ra tam chướng
Chương 109: Tai chướng
Chương 110: Nghiệp chướng
Chương 111: Lựa chọn
Chương 112: Thần nữ
Chương 113: Ta không cần dài lâu
Chương 114: Chàng và ta, đều là lần đầu tiên biết thích một người
Chương 115: So với việc bảo vệ một người, việc bảo vệ cả thiên hạ càng có ý nghĩa hơn
Chương 116: Y muốn cứu Lý Doanh
Chương 117: Thật ra ngài cũng rất thú vị
Chương 118: Bích huyết đan tâm chiếu hãn xanh!
Chương 119: Thuyền đêm thổi sáo mưa rì rào
Chương 120: Cô có thể thuyết phục được mấy người?
Chương 121: Ta đã giết Thịnh Vân Đình
Chương 122: Đừng dùng nữ tử khác để chứng tỏ bản lĩnh của mình
Chương 123: Nếu đây là cách nàng báo thù, thì nàng đã thành công rồi
Chương 124: Thánh nhân có biết chuyện này không?
Chương 125: Ta là thân nhân của anh hùng!
Chương 126: Giải oan cho Thiên Uy quân
Chương 127: Lấy mạng can gián
Chương 128: Ngươi muốn bức vua thoái vị sao!
Chương 129: Tội danh này, thần vạn lần không thể nhận
Chương 130: Lư Dụ Dân ta, không hối hận
Chương 131: Trẫm không tham dự!
Chương 132: Ngài tìm nương tử cho người khác, sao lại quên mất nương tử của mình rồi?
Chương 133: Mỗi người đều hài lòng với kết cục này
Chương 134: Hắn nên từ bỏ chấp niệm rồi
Chương 135: Thương thay kiếp sống gian nan, mong muôn dân đều ấm no
Chương 136: Rượu mới tươi xanh, bếp lò nhỏ đỏ rực
Chương 137: Đế sát lục châu*
Chương 138: Ngục giam
Chương 139: Chỉ cần còn một hơi thở, hắn nhất định sẽ phản kháng đến cùng
Chương 140: Lệ quỷ
Chương 141: Xá lợi Phật đỉnh
Chương 142: Con đường Thôi Tuần sắp đi, là con đường chết chắc
Chương 143: Vết thương trên người hắn đã quá nhiều rồi
Chương 144: Nàng muốn quay về
Chương 145: Lấy mạng đền mạng, lấy máu trả máu, vậy mới đủ!
Chương 146: Con đường gió tuyết một đi không trở lại
Chương 147: Ta, Thôi Tuần, chưa từng đầu hàng Đột Quyết
Chương 148: Lão bộc câm
Chương 149: Phụ làm quân phụ
Chương 150: Ngư Phù Nguy, ngươi sao thế?
Chương 151: Giết nàng, hay cứu nàng?
Chương 152: Túi hương này từ đâu mà có?
Chương 153: Bây giờ, ta đã có tư cách hôn nàng chưa?
Chương 154: Đó là Minh Nguyệt Châu, con gái bà
Chương 155: Hồ sen có lạnh lắm, có tối lắm không con?
Chương 156: A nương, người muốn giết trẫm sao?
Chương 157: Chắc không lâu nữa, a nương sẽ đăng cơ
Chương 158: Chờ một người mãi chẳng thể chờ được
Chương 159: Thập Thất lang, ta đến thăm chàng đây
Chương 160: Cuối cùng nàng cũng hiểu mình đã chết thế nào
Chương 161: Kết thúc chính văn
Chương 162: Ngoại truyện luân hồi (1): Ngựa tre chàng cưỡi đến nơi; Đùa vui tung những trái mơ quanh giường
Chương 163: Ngoại truyện luân hồi (2): Quả cầu này, xem như sính lễ
Chương 164: Ngoại truyện luân hồi (3): Trạng nguyên lang
Chương 165: Ngoại truyện luân hồi (4): Kết tóc
Chương 166: Ngoại truyện luân hồi (5): Đèn tắt mười sáu năm, một vầng trăng sáng hiện
Chương 167: Ngoại truyện luân hồi (6): Đêm nay trẫm đến, là để ban cho ngươi một đời vinh hoa
Chương 168: Ngoại truyện luân hồi (7): Đại hôn
Chương 169: Ngoại truyện luân hồi (8): A nương
Chương 170: Ngoại truyện luân hồi (9): Hết Ngoại truyện luân hồi
Chương 171: Ngoại truyện Thiên Uy quân: Một vài chuyện cũ (Thượng)
Chương 172: Ngoại truyện Thiên Uy quân: Một vài chuyện cũ (Hạ)
Chương 173: Ngoại truyện Đế Hậu (1): Bước lên mây
Chương 174: Ngoại truyện Đế Hậu (2): Sủng hạnh
Chương 175: Ngoại truyện Đế Hậu (3): Phong hiệu
Chương 176: Ngoại truyện Đế Hậu (4): “Sao nàng biết chỉ là diễn kịch chứ không phải thật lòng?”
Chương 177: Ngoại truyện Đế Hậu (5): “Trẫm và nàng, thử một lần xem sao”
Chương 178: Ngoại truyện Đế Hậu (6): Sinh nữ nhi
Chương 179: Ngoại truyện Đế Hậu (7): Hết Ngoại truyện Đế Hậu
Chương 180: Ngoại truyện Công chúa – Phò mã (1): Vọng Nguyệt Bút Ký*
Chương 181: Ngoại truyện Công chúa – Phò mã (2): Kề tai tựa má, tình ý nồng nàn
Chương 182: Ngoại truyện Công chúa – Phò mã (3): HOÀN TOÀN VĂN (có chút hiện đại)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đêm Trăng Năm Thứ Ba Mươi
Chương 41: Dường như ngài không giống với lời đồn

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 41: Dường như ngài không giống với lời đồn
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...