Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đêm Trăng Năm Thứ Ba Mươi – Chương 33: Có lẽ Vong Tử Thành còn sạch hơn cõi trần gian

Đêm Trăng Năm Thứ Ba Mươi

Tác giả: Vân Hương Thanh Nịnh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thôi Tuần ngẩn người.

Thôi Tụng Thanh hờ hững cất tiếng: “Ngươi mất mẹ từ năm ba tuổi, sau khi phụ thân tục huyền, ngươi không hòa hợp với mẹ kế và các huynh đệ. Có lần vì đứa em cùng cha khác mẹ đặt biệt danh cho ngươi là “Liên Hoa Lang”, ngươi đã đánh nó đến chảy máu đầu. Phụ thân ghét bỏ ngươi, cho rằng ngươi ngỗ nghịch phóng túng, tính khí thất thường. Nhưng ta lại nghĩ rằng bản tính của ngươi như vậy, tất cũng do hoàn cảnh mà ra. Huống hồ, ngươi văn thao võ lược, chính là người kiệt xuất nhất của Thôi gia ta. Nếu có thời gian rèn luyện, chắc chắn sẽ trở thành trụ cột của Đại Chu. Ta trân quý tài năng của ngươi, nhưng không thể can thiệp vào chuyện nhà ngươi, đành viết thư tiến cử ngươi cho Quách Cần Uy, chủ soái Thiên Uy quân, vào năm ngươi mười bốn tuổi. Quách Cần Uy tuy xuất thân hàn môn, nhưng yêu thương binh sĩ, trí dũng song toàn. Ta nghĩ, nếu được người như ông ta tôi luyện, ngươi ắt sẽ mài dũa thành tài, đạt được hoài bão.”

Thôi Tuần nghe đến đây, đầu càng cúi thấp hơn. Giọng của Thôi Tụng Thanh ngày càng lạnh lùng: “Nhưng ngươi thì sao? Ngươi đã làm gì? Trong trận Lạc Nhạn Lĩnh, Quách Cần Uy tuy quyết sách sai lầm, mất thành mất đất, nhưng ông ta vẫn lấy cái chết để bảo toàn danh tiết. Những binh sĩ khác của Thiên Uy quân không chịu bị bắt, đều quyết chiến đến cùng. Nếu kết cục dừng lại ở đó, Thiên Uy quân còn có thể nhận được sự thương cảm “tội đáng chém, tình đáng thương”. Còn ngươi, vì muốn sống sót, lại đầu hàng Đột Quyết, khiến sử quan đến cả lời cảm thông cũng không thể hạ bút nổi. Vậy nên, Thôi Tuần, tại sao ngươi không tự sát? Tại sao ngươi không chết ở Đột Quyết đi?”

Từng lời chất vấn của Thôi Tụng Thanh như những lưỡi dao, Thôi Tuần đột nhiên ngẩng đầu lên. Hắn nhìn người trưởng bối mà hắn tôn kính nhất, ánh mắt thoáng qua sự mơ hồ. Hắn cố gắng nói điều gì đó, nhưng cuối cùng chỉ khó nhọc thốt ra: “Ngay cả con kiến cũng có thể sống tạm bợ, tại sao ta lại không thể sống?”

Thôi Tụng Thanh cười giận: “Tốt! Một câu “con kiến cũng có thể sống tạm bợ”! Hay! Hay lắm! Là ta nhìn nhầm người! Không ngờ Thôi thị Bác Lăng lại sinh ra kẻ ham sống sợ chết như ngươi.”

Thôi Tuần ánh mắt ngày càng mơ hồ: “Mỗi người đều có đạo của riêng mình. Đạo của bá phụ là thúc đẩy tân chính, ổn định quốc gia, vì điều đó không tiếc trở mặt với thân bằng quyến thuộc, sống cuộc đời thanh bần. Còn ta, ta cũng có đạo của ta. Trước khi hoàn thành đạo của mình, ta không thể chết.”

Thôi Tụng Thanh quát lên: “Đạo của ngươi, chẳng lẽ chính là vì mạng sống mà đầu hàng Đột Quyết, cúi mình van xin trước nữ nhân Hồ tộc?”

Những lời nói ấy dường như đ//â//m trúng nỗi đau sâu kín trong lòng Thôi Tuần. Đôi mắt hắn xám xịt, như mặt hồ bao phủ bởi sương mù lúc bình minh. Hắn khẽ khàng cười, đáp: “Khi ở Đột Quyết, quả thực ta có hàng nghìn, hàng vạn cơ hội để tự sát. Chết rồi, sẽ không còn bị sỉ nhục nữa. Nhưng ta không muốn chết.”

Thôi Tụng Thanh thất vọng tràn trề: “Trước khi đến đây, ta còn tìm đủ mọi lý do bào chữa cho ngươi. Ta nghĩ có lẽ vì Đột Quyết canh phòng nghiêm ngặt, nên ngươi không thể chết. Không ngờ, là chính ngươi không muốn chết!”

Khuôn mặt Thôi Tuần trắng bệch như đêm đông phủ đầy tuyết mới, không còn chút sắc máu. Hắn dường như giằng xé rất lâu, cuối cùng lên tiếng: “Bá phụ đã nghe về chuyện di hài của Thịnh Vân Đình, Ngu hầu Thiên Uy quân, bị phát hiện trong quan đạo chưa?”

Thôi Tụng Thanh nghe vậy, chỉ thản nhiên đáp một câu: “Thì sao?”

Một câu nói, khiến Thôi Tuần như rơi vào hố băng.

Thôi Tụng Thanh chậm rãi nói: “Chẳng lẽ ngươi muốn nói có kẻ cố ý khoanh tay đứng nhìn, khiến Thiên Uy quân toàn quân bị diệt? Tạm không bàn đến việc án Thiên Uy quân đã định, chỉ riêng việc dẫn năm vạn quân đến Lạc Nhạn Lĩnh, cũng là quyết định của Quách Cần Uy. Ông ta chịu tội, chẳng lẽ không đáng sao? Thôi Tuần, ngươi định đổ hết nguyên do cho việc ngươi ham sống sợ chết là vì cái không biết có hay không ấy sao?”

Khuôn mặt Thôi Tuần thê lương như đêm tuyết đầu mùa, bỗng bật cười nhẹ: “Không, vì chính ta ham sống sợ chết, không có lý do nào khác.”

Thôi Tụng Thanh hoàn toàn thất vọng. Ông lạnh lùng nhìn Thôi Tuần: “Tuy nhân phẩm ngươi thấp kém, nhưng vẫn còn đôi chút tài năng. Ta sẽ thuyết phục Thái hậu phục chức cho ngươi. Nhưng từ nay về sau, trên triều đình, ngươi không được gọi ta là bá phụ. Ta không muốn mất mặt vì ngươi.”

Thôi Tuần vô hồn đáp: “Được.”

Thôi Tụng Thanh liếc nhìn hắn lần cuối, đầy ghét bỏ, rồi phất tay áo bỏ đi.

Thôi Tụng Thanh vừa rời đi, Thôi Tuần lặng lẽ đứng trước cửa thật lâu, rồi mới chậm rãi xoay người, quay trở lại tẩm phòng.

Lý Doanh nhìn theo bóng lưng hắn, mím nhẹ đôi môi, bước theo, đến tẩm phòng rồi quỳ gối trước án thư.

Thôi Tuần không nói gì, nàng cũng lặng im. Chỉ yên tĩnh ngồi đối diện hắn, lặng lẽ bầu bạn.

Thần sắc Thôi Tuần trống rỗng, trong đôi mắt đen nhánh như mực ấy tựa hồ ẩn giấu một vực sâu không cách nào chạm đến. Một lúc lâu, hắn bỗng ngẩng đầu, trầm giọng nói: “Trước đó ta từng nói với cô, đêm qua trong lúc sao chép, ta phát hiện ra một điều bất thường.”

Lý Doanh nhỏ giọng hỏi: “Ngài phát hiện điều gì?”

“Hậu cung của Trịnh Hoàng hậu có một cung nữ tên Vãn Hương. Khi Trịnh Hoàng hậu phạm tội, các cung nữ trong cung đều bị giáng chức hoặc xử tử, duy chỉ có Vãn Hương không những toàn mạng mà còn được thăng làm Tư thiện của cục Thượng Thực. Nhưng một năm sau, nàng ta bị Thái hậu hạ lệnh, đánh chết ngay tại chỗ.”

“Ngài muốn nói rằng nàng ta là nội ứng của a nương, vì thế mới không bị xử tử mà còn được trọng dụng?”

Thôi Tuần gật đầu: “Trịnh Hoàng hậu có tính tình kiêu ngạo, đối đãi cung nữ không chút khoan dung. Mẫu thân cô vì tự bảo vệ mình, mua chuộc cung nhân trong cung Trịnh Hoàng hậu để thám thính tin tức, cũng chẳng phải điều gì sai trái.”

“Nếu là người của a nương, vì sao lại bị đánh chết không thương tiếc?”

“Nếu ta không đoán sai, nàng ta có lẽ giống như Vương Đoàn Nhi, bị giết để diệt khẩu.”

Lý Doanh chấn động: “A nương diệt khẩu? Vì cớ gì bà phải làm thế, chẳng lẽ…”

Nửa câu sau, nàng không cách nào thốt ra thành lời.

Bởi nếu Thái hậu quả thực làm vậy, chỉ có một nguyên nhân duy nhất.

Đó là Vãn Hương đã biết được bí mật kinh thiên động địa nào đó, khiến Thái hậu không thể không xuống tay.

Mà rốt cuộc, đó là bí mật gì, lại có giá trị để khiến bà làm đến mức này?

Lý Doanh chỉ nghĩ đến một điều duy nhất.

Đôi vai nàng khẽ run, hai bàn tay nắm chặt vạt áo, ngón tay trắng bệch. Một lúc lâu sau, nàng mới khó nhọc lên tiếng: “Thật… thật sự là a nương sao?”

Thôi Tuần nhìn nàng, nếu là trước đây, hắn chắc chắn sẽ không chút do dự nói rằng Thái hậu là kẻ tình nghi lớn nhất. Nhưng lúc này, trong lòng hắn lại nảy sinh một tia không nỡ, hắn chậm rãi nói: “Chỉ dựa vào cái chết của Vãn Hương, chưa thể khẳng định được điều gì.”

Nghe vậy, vẻ mặt Lý Doanh thoáng dịu đi đôi chút. Nàng lẩm bẩm: “Ngài nói đúng, có lẽ là nàng ta phạm phải sai lầm gì đó, mới bị phạt trượng đến chết, không phải a nương ta diệt khẩu…”

Lời vừa nói, chính nàng cũng cảm thấy khó tin. Nếu thật sự là phạm lỗi, thì sao lại bị đánh chết tàn nhẫn như thế? Khi ấy nương đã là một Hoàng hậu, nếu cung nữ ấy gây tội, sử quan sẽ ghi chép rõ ràng, chứ sao lại để Hoàng hậu mang tiếng ác, vì đã đích thân xử tử cung nhân?

Thôi Tuần thấy nàng thất thần, liền nói: “Muốn biết Vãn Hương chết vì cớ gì, cũng không phải là không có cách.”

Lý Doanh ngẩng đầu, ngạc nhiên hỏi: “Ngài có cách sao?”

Thôi Tuần gật đầu: “Vãn Hương từng có một đối thực [1] trong cung, tên là Tưởng Lương. Sau khi Vãn Hương qua đời, ông ta cũng chạy trốn khỏi cung. Nếu tìm được ông ta, có lẽ có thể biết chân tướng cái chết của nàng ta.”

[1]

[1] Đối thực: một hình thức kết giao thân mật giữa cung nữ và thái giám trong cung đình cổ đại.

“Vậy Tưởng Lương hiện ở đâu?”

“Lần cuối có người nhìn thấy ông ta, là ở Quỷ thị Trường An.”

Cái gọi là Quỷ thị Trường An, nằm trong phường Vụ Bản, là một chợ đêm náo nhiệt. Khi trời tối, Trường An cấm giới nghiêm, người đi đường không được ra khỏi phường, nhưng Quỷ thị lại khai chợ vào lúc nửa đêm, khi gà gáy thì giải tán. Những thứ được bán tại đây đều là hàng hiếm khó tìm, phần lớn không rõ nguồn gốc, thương nhân cũng không nộp thuế. Quan binh từng nhiều lần điều tra nhưng không lần nào thành công, vì thế nơi này được gọi là Quỷ thị.

Thôi Tuần nói: “Tưởng Lương cần tránh bị truy sát, lại cần bạc để mưu sinh. Quỷ thị là nơi tốt nhất cho ông ta.”

Lý Doanh gật đầu: “Vậy đêm nay chúng ta đến Quỷ thị tìm ông ta.”

Thôi Tuần đáp: “Được.”

Lòng Lý Doanh như gần chạm tới sự thật, nhưng càng lúc càng thấp thỏm. Nếu sự thật là… a nương nàng…

Thôi Tuần dường như nhìn thấu tâm tư của nàng, bất chợt hỏi: “Nếu thật sự là Thái Hậu, công chúa định thế nào?”

“Ta định thế nào?” Trong mắt Lý Doanh hiện lên vẻ mờ mịt: “Nếu thật sự là a nương ta, ta cũng đâu thể báo thù bà. Ta luôn nhớ, mỗi lần ta ốm đau, bà đều ôm ta vào lòng, lo lắng không yên… Ta không thể tin được vì ngôi vị Hoàng hậu mà bà đã giết ta.”

Thôi Tuần trầm mặc, Lý Doanh cũng không nói thêm, một lúc sau, nàng chỉ thở dài:

“Nếu đúng là a nương, thì ta cũng không muốn lang bạt nữa, ta sẽ tự tìm đến Vong Tử Thành.”

Thôi Tuần ngẩng đầu nhìn nàng: “Không phải công chúa luôn sợ cô độc hay sao? Vì sao lại tự nguyện đến Vong Tử Thành?”

Lý Doanh cười khổ, nói: “Từ sau khi tỉnh lại bên hồ sen, mọi chuyện đều đã đổi thay, vật còn mà người chẳng còn. Với thế nhân, ta chỉ là một vị công chúa yểu mệnh, người từng khiến Trường An máu chảy thành sông. Chẳng ai tiếc thương cái chết của ta, chỉ có a nương, chỉ có a nương là vẫn còn nhớ đến ta. Vì ta mà bà đã thắp sáng đèn trường minh khắp bốn vạn ngôi chùa thờ Phật trên cả nước, cầu nguyện cho ta sớm được đầu thai. Bà cũng có thể vì một túi thơm của ta mà tha thứ cho ngài, có thể vì cây bồ đề ta trồng mà khóc lóc thảm thiết. Nếu thật sự là bà đã hạ sát ta, vậy thì ta nghĩ… ta thật sự không biết phải tin vào điều gì nữa. Thay vì như vậy, chi bằng ta đến Vong Tử Thành, chờ đến khi a nương thọ chung, ta mới luân hồi chuyển kiếp.”

Nàng nói những lời này với vẻ mặt ngơ ngẩn, tựa như mất đi phương hướng. Đúng vậy, nếu ngay cả a nương cũng không thể tin tưởng, nàng còn biết tin ai đây?

Thôi Tuần mím môi, bỗng cất tiếng hỏi: “Vậy nên, nếu đêm nay tìm ra chân tướng, công chúa định đến Vong Tử Thành thật sao?”

Lý Doanh thoáng ngẩn ngơ, ánh mắt nhìn hắn. Khuôn mặt hắn trắng nhợt tựa tuyết, khiến lòng nàng bỗng dưng chùng xuống. Trong tâm trí, nàng lại nhớ đến ánh mắt trống rỗng khi nãy của Thôi Tụng Thanh khi chế giễu hắn không dám tự sát để giữ gìn danh tiết. Ngón tay nàng siết chặt lấy vạt áo, không khỏi dâng lên một chút không nỡ, nhưng… người sống kẻ chết vốn cách biệt, nàng chỉ là một cô hồn lạc lõng, nhân gian này chẳng phải là nơi nàng nên lưu lại quá lâu.

Thôi Tuần trầm mặc hồi lâu, bỗng nở một nụ cười nhạt: “Cũng tốt, có lẽ Vong Tử Thành còn sạch sẽ hơn nhân gian này.”

Lý Doanh cũng rơi vào trầm mặc, một lát sau mới khẽ đáp: “Ngài nói đúng, Vong Tử Thành, có lẽ sạch sẽ hơn cả nhân gian.”

Nàng ngừng lại một chút, rồi nói: “Thôi Tuần, ngài rất tôn kính bá phụ của mình, đúng không?”

Thôi Tuần không ngờ nàng đột nhiên nhắc đến Thôi Tụng Thanh, thoáng ngây người, rồi bỗng gật đầu: “Phải.”

“Nhưng ta không thích ông ấy,” Lý Doanh thẳng thắn nói, “Ông ấy nói ngài vì đạo lý của mình mà sống mòn, nhưng chính ông ấy chẳng phải cũng vì đạo lý của mình mà làm ngơ trước oan khuất của Thịnh Vân Đình đó sao?”

Thôi Tuần sững sờ nhìn nàng, nàng lại tiếp tục: “Đến cả A Man cũng có thể nhận ra Thịnh Vân Đình không phải bị sơn tặc sát hại, ta không tin ông ấy không nhận ra. Chẳng qua ông ấy không muốn vì một Thịnh Vân Đình mà lật lại những chuyện cũ sáu năm trước, để đánh cược một ván không biết thắng thua mà thôi.”

“Ông ấy là Bạch y Khanh tướng, lòng mang muôn dân. Ông ấy có rất nhiều việc lớn phải làm, phải quý trọng tính mạng của mình, không thể vì một chức Ngu hầu nhỏ bé mà bỏ mạng. Nhưng tính mạng của ông ấy là tính mạng, còn tính mạng của ngài ấy, lại không phải tính mạng sao?”

“Nếu như vậy, ông ấy lại có tư cách gì để hùng hồn chỉ trích ngài không chịu chết?”

Lý Doanh nhìn thẳng vào mắt Thôi Tuần, từng chữ từng lời nói ra như đinh đóng cột: “Cho nên, Thôi Tuần, ngài không cần vì lời của ông ấy mà đau lòng. Ông ấy không đáng.”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Gặp ma
Chương 2: Nàng công chúa đã chết ba mươi năm trước
Chương 3: Phạt quỳ
Chương 4: Ba mươi năm qua, Thái hậu chưa hề quên cô
Chương 5: Cái chết của nàng, thật sự là chuyện tốt cho thiên hạ sao?
Chương 6: Chiều muộn tuyết sắp rơi, có thể cùng uống chén rượu không?
Chương 7: Thà cưới con gái ngũ họ, chứ không vào làm rể hoàng gia
Chương 8: Đây là thời đại thịnh vượng mà mẹ ta đã tạo ra
Chương 9: Nếu không ai yêu quý thì cũng nên tự thương lấy mình
Chương 10: Thắp đèn kính Phật
Chương 11: Liên Hoa Nô
Chương 12: Ta không giết người
Chương 13: Ta và cô chỉ đang lợi dụng lẫn nhau
Chương 14: Một kẻ gian ác như thế, tốt nhất công chúa vẫn nên tránh xa
Chương 15: Là thế nhân hiểu lầm ngài rồi
Chương 16: Sát Sự Thính phá án, không cần bằng chứng
Chương 17: Lòng người còn ác hơn quỷ (Phần 1)
Chương 18: Lòng người còn ác hơn quỷ (Phần 2)
Chương 19: Lòng người còn ác hơn quỷ (Phần 3)
Chương 20: Ta muốn được nhìn thấy… a nương của ta lần nữa
Chương 21: Ngài cứu một con sâu
Chương 22: Thôi Tuần, vì sao ngươi lừa ta?
Chương 23: Mưu hại con ruột, trời đất không dung
Chương 24: Quỷ tướng
Chương 25: Thôi Tuân cũng biết khóc sao?
Chương 26: Sấm chớp kinh hồn trong đêm mưa
Chương 27: Thụ hình
Chương 28: Ta muốn làm người, không muốn làm quỷ
Chương 29: Chưa từng thấy con chó dữ nào biết nhặt xác đồng bạn
Chương 30: Mộ hoang ngàn dặm, ai tỏ cùng ai nỗi xót xa
Chương 31: Bạch y Khanh tướng
Chương 32: Nàng mang trong mình một sức mạnh làm an lòng người
Chương 33: Có lẽ Vong Tử Thành còn sạch hơn cõi trần gian
Chương 34: Quỷ thị Trường An
Chương 35: Miêu quỷ
Chương 36: Có kẻ muốn hại a nương
Chương 37: Thôi Tuần, ngài đang lo lắng cho ta sao?
Chương 38: Tâm kính lưu ly
Chương 39: Đường phấn ở Phúc Mãn Đường, là loại nổi danh nhất ở Trường An
Chương 40: Dẫu nàng đã mất bao năm, thì vẫn là bạn của ta
Chương 41: Dường như ngài không giống với lời đồn
Chương 42: Tiết Hàn Thực
Chương 43: Khi đến gần, lại chẳng muốn rời xa
Chương 44: Ta rất thích
Chương 45: Là bạn
Chương 46: Thôi Tuần, ngài giận sao
Chương 47: Chưa trải khổ đau, chớ khuyên người tu thiện
Chương 48: Mỗ nguyện ý giúp công chúa
Chương 49: Hắn là cầm thú
Chương 50: Ban đầu, ta có hơi giận cô
Chương 51: Đoạn đường gai góc, thân thể bệnh tật, đơn độc bước đi
Chương 52: Công chúa Vĩnh An, không thể chết uổng
Chương 53: Tham vọng
Chương 54: Bảo vệ con cái là bản năng của một người mẹ
Chương 55: Vậy ngươi nghĩ ai là kẻ chủ mưu?
Chương 56: Hải đường thổi tuyết
Chương 57: Tình cảm của hắn, sâu đậm hơn bất kỳ ai
Chương 58: Cô không nên ở lại nơi này
Chương 59: Xem ra, người lún sâu không chỉ có mình ta
Chương 60: Loan đao vỏ vàng
Chương 61: Sao hắn có thể kéo vầng trăng ấy rơi xuống vũng bùn nhơ mà hắn đang giẫm đạp?
Chương 62: Một tia chấp niệm
Chương 63: Một thân bùn lấm, muôn đời ô danh
Chương 64: Lễ hiến tù binh
Chương 65: Bẻ gãy kiêu ngạo
Chương 66: Đào thoát
Chương 67: Chàng sẽ không rơi nửa giọt nước mắt vì ta
Chương 68: Cái ôm này không liên quan đến tình ý
Chương 69: Nhất sát, vạn sinh
Chương 70: Trêu chọc
Chương 71: Bách tính này, chẳng phải đã ít đi năm vạn người sao?
Chương 72: Yến xuân ngậm bùn xây tổ mới
Chương 73: Ta ghét tất cả những thứ làm tổn thương ngài
Chương 74: Chẳng lẽ một người còn sống lại không bằng một người đã chết
Chương 75: Cuồng phong trỗi dậy
Chương 76: Ta sẽ luôn ở bên ngài
Chương 77: Càng thấy nhiều, ta càng muốn biện minh thay hắn
Chương 78: Đã vượt quá giới hạn
Chương 79: A Sử Na Gia
Chương 80: Thích chàng là việc của riêng ta
Chương 81: Quỷ Phán Điện
Chương 82: Lạc Nhạn Lĩnh
Chương 83: Tấm lòng son
Chương 84: Nàng không thể mềm lòng
Chương 85: Ta thích chàng
Chương 86: Chàng có điểm gì không đáng để ta thích?
Chương 87: Ta lấy danh nghĩa công chúa Đại Chu ra thề
Chương 88: Chàng là một anh hùng
Chương 89: Công chúa, thích ta đến vậy sao?
Chương 90: Chàng đang dùng mỹ nam kế đấy à?
Chương 91: Ra trước công đường
Chương 92: Công thẩm
Chương 93: Phải đòi cả lãi chứ
Chương 94: Công chúa Vĩnh An, nàng đã chết thế nào?
Chương 95: Quân phụ
Chương 96: Định tình dưới rừng mai
Chương 97: Không ai có tư cách quyết định sinh tử của nàng
Chương 98: A Man
Chương 99: Lấy gậy ông đập lưng ông
Chương 100: Đừng để trung hồn nơi cửu tuyền lạnh giá!
Chương 101: Ánh trăng không bỏ qua, độ hắn trọn kiếp tàn
Chương 102: Ta cũng rất thích Minh Nguyệt Châu
Chương 103: Ta muốn bên chàng lâu dài
Chương 104: Bách quỷ dạ hành
Chương 105: Quỷ thôn
Chương 106: Ta là công chúa Đại Chu
Chương 107: Thọ mệnh còn lại, e rằng chỉ còn mười năm
Chương 108: Lòng người sinh ra tam chướng
Chương 109: Tai chướng
Chương 110: Nghiệp chướng
Chương 111: Lựa chọn
Chương 112: Thần nữ
Chương 113: Ta không cần dài lâu
Chương 114: Chàng và ta, đều là lần đầu tiên biết thích một người
Chương 115: So với việc bảo vệ một người, việc bảo vệ cả thiên hạ càng có ý nghĩa hơn
Chương 116: Y muốn cứu Lý Doanh
Chương 117: Thật ra ngài cũng rất thú vị
Chương 118: Bích huyết đan tâm chiếu hãn xanh!
Chương 119: Thuyền đêm thổi sáo mưa rì rào
Chương 120: Cô có thể thuyết phục được mấy người?
Chương 121: Ta đã giết Thịnh Vân Đình
Chương 122: Đừng dùng nữ tử khác để chứng tỏ bản lĩnh của mình
Chương 123: Nếu đây là cách nàng báo thù, thì nàng đã thành công rồi
Chương 124: Thánh nhân có biết chuyện này không?
Chương 125: Ta là thân nhân của anh hùng!
Chương 126: Giải oan cho Thiên Uy quân
Chương 127: Lấy mạng can gián
Chương 128: Ngươi muốn bức vua thoái vị sao!
Chương 129: Tội danh này, thần vạn lần không thể nhận
Chương 130: Lư Dụ Dân ta, không hối hận
Chương 131: Trẫm không tham dự!
Chương 132: Ngài tìm nương tử cho người khác, sao lại quên mất nương tử của mình rồi?
Chương 133: Mỗi người đều hài lòng với kết cục này
Chương 134: Hắn nên từ bỏ chấp niệm rồi
Chương 135: Thương thay kiếp sống gian nan, mong muôn dân đều ấm no
Chương 136: Rượu mới tươi xanh, bếp lò nhỏ đỏ rực
Chương 137: Đế sát lục châu*
Chương 138: Ngục giam
Chương 139: Chỉ cần còn một hơi thở, hắn nhất định sẽ phản kháng đến cùng
Chương 140: Lệ quỷ
Chương 141: Xá lợi Phật đỉnh
Chương 142: Con đường Thôi Tuần sắp đi, là con đường chết chắc
Chương 143: Vết thương trên người hắn đã quá nhiều rồi
Chương 144: Nàng muốn quay về
Chương 145: Lấy mạng đền mạng, lấy máu trả máu, vậy mới đủ!
Chương 146: Con đường gió tuyết một đi không trở lại
Chương 147: Ta, Thôi Tuần, chưa từng đầu hàng Đột Quyết
Chương 148: Lão bộc câm
Chương 149: Phụ làm quân phụ
Chương 150: Ngư Phù Nguy, ngươi sao thế?
Chương 151: Giết nàng, hay cứu nàng?
Chương 152: Túi hương này từ đâu mà có?
Chương 153: Bây giờ, ta đã có tư cách hôn nàng chưa?
Chương 154: Đó là Minh Nguyệt Châu, con gái bà
Chương 155: Hồ sen có lạnh lắm, có tối lắm không con?
Chương 156: A nương, người muốn giết trẫm sao?
Chương 157: Chắc không lâu nữa, a nương sẽ đăng cơ
Chương 158: Chờ một người mãi chẳng thể chờ được
Chương 159: Thập Thất lang, ta đến thăm chàng đây
Chương 160: Cuối cùng nàng cũng hiểu mình đã chết thế nào
Chương 161: Kết thúc chính văn
Chương 162: Ngoại truyện luân hồi (1): Ngựa tre chàng cưỡi đến nơi; Đùa vui tung những trái mơ quanh giường
Chương 163: Ngoại truyện luân hồi (2): Quả cầu này, xem như sính lễ
Chương 164: Ngoại truyện luân hồi (3): Trạng nguyên lang
Chương 165: Ngoại truyện luân hồi (4): Kết tóc
Chương 166: Ngoại truyện luân hồi (5): Đèn tắt mười sáu năm, một vầng trăng sáng hiện
Chương 167: Ngoại truyện luân hồi (6): Đêm nay trẫm đến, là để ban cho ngươi một đời vinh hoa
Chương 168: Ngoại truyện luân hồi (7): Đại hôn
Chương 169: Ngoại truyện luân hồi (8): A nương
Chương 170: Ngoại truyện luân hồi (9): Hết Ngoại truyện luân hồi
Chương 171: Ngoại truyện Thiên Uy quân: Một vài chuyện cũ (Thượng)
Chương 172: Ngoại truyện Thiên Uy quân: Một vài chuyện cũ (Hạ)
Chương 173: Ngoại truyện Đế Hậu (1): Bước lên mây
Chương 174: Ngoại truyện Đế Hậu (2): Sủng hạnh
Chương 175: Ngoại truyện Đế Hậu (3): Phong hiệu
Chương 176: Ngoại truyện Đế Hậu (4): “Sao nàng biết chỉ là diễn kịch chứ không phải thật lòng?”
Chương 177: Ngoại truyện Đế Hậu (5): “Trẫm và nàng, thử một lần xem sao”
Chương 178: Ngoại truyện Đế Hậu (6): Sinh nữ nhi
Chương 179: Ngoại truyện Đế Hậu (7): Hết Ngoại truyện Đế Hậu
Chương 180: Ngoại truyện Công chúa – Phò mã (1): Vọng Nguyệt Bút Ký*
Chương 181: Ngoại truyện Công chúa – Phò mã (2): Kề tai tựa má, tình ý nồng nàn
Chương 182: Ngoại truyện Công chúa – Phò mã (3): HOÀN TOÀN VĂN (có chút hiện đại)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đêm Trăng Năm Thứ Ba Mươi
Chương 33: Có lẽ Vong Tử Thành còn sạch hơn cõi trần gian

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 33: Có lẽ Vong Tử Thành còn sạch hơn cõi trần gian
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...