Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đêm Trăng Năm Thứ Ba Mươi – Chương 178: Ngoại truyện Đế Hậu (6): Sinh nữ nhi

Đêm Trăng Năm Thứ Ba Mươi

Tác giả: Vân Hương Thanh Nịnh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hoàng đế muốn Khương Linh Diệp thử tin tưởng hắn, nhưng nàng hồi lâu vẫn không thể lấy lại tinh thần. Liên tiếp mấy đêm liền, nàng trằn trọc không sao chợp mắt nổi.

Nàng không thể nói rõ trong lòng mình là cảm giác gì, hoảng sợ, mong chờ hay bất an? Đến canh ba, nàng thường nghiêng người, mở to mắt nhìn khuôn mặt khi ngủ của Hoàng đế, cứ nhìn như thế đến tận canh năm.

Nàng thừa nhận, bản thân quả thực đã động lòng với hắn. Một người đàn ông trẻ tuổi, tuấn lãng, thông minh, văn võ song toàn, lại còn nắm trong tay quyền lực chí cao vô thượng, rất khó để nữ nhân không động lòng. Huống hồ, tính khí của Hoàng đế cũng không tệ, hắn chưa từng tùy ý giết hại hạ nhân, trong chuyện phòng the, trừ lần thô bạo trong rừng phù dung, thì từ đó về sau, hắn vẫn luôn nhẹ nhàng. Một trượng phu như vậy, thật dễ khiến nữ nhân sa vào lưới tình.

Thế nhưng, Khương Linh Diệp hiểu rõ, nàng vào cung là vì quyền thế, địa vị, là để thay đổi vận mệnh của chính mình, chứ không phải để yêu một người đàn ông. Bao nhiêu bài học từ những phi tần trong sử sách khiến nàng không dám giao trọn con tim cho Hoàng đế. Nàng sợ bản thân yêu lầm người, cuối cùng chỉ có thể nhận lấy kết cục thê lương.

Vậy nên, dù biết mình đã động lòng, nàng vẫn ra sức kiềm chế thứ tình cảm ấy.

Trong sự giằng xé ấy, nàng mang thai.

Khương Linh Diệp vui mừng xen lẫn kinh ngạc. Nàng lén gọi ngự y đến xem mạch không lâu sau khi được sủng hạnh, nhưng kết quả lại khiến nàng thất vọng vô cùng, ngự y nói nàng khó thụ thai, sau này e rằng sẽ vất vả đường con cái.

Cũng chẳng phải vì thích trẻ con nên thất vọng, mà là vì trong chốn hậu cung này, có một đứa trẻ sẽ giúp ích rất nhiều cho địa vị của nàng. Ngay cả Tiết Thái hậu quyền thế nghiêng trời, được sủng ái hơn hết thảy, cuối cùng vẫn phải đoạt lấy con của người khác để củng cố vị trí.

Nhưng rất nhanh sau đó, Khương Linh Diệp liền điều chỉnh lại suy nghĩ của mình. Nàng không nên chỉ nhìn vào chuyện Tiết Thái hậu cướp đoạt con của người khác để giữ vững địa vị, mà phải thấy rằng, dù cả đời bà ta chưa từng sinh con, vẫn có thể ngồi vững trên ngôi cao Thái hậu. Vậy nên, có con đương nhiên là tốt, nhưng nếu không có, cũng chẳng phải trời long đất lở.

Nếu không phải Tiết Thái hậu quá tàn độc, không chỉ đoạt con mà còn giết mẹ, thậm chí là hành hạ đến chết, ngay cả người đã khuất cũng không buông tha, khiến sinh mẫu của Hoàng đế bị trói chặt, bịt miệng bằng cám rồi đem chôn, còn ngoại thích của Hoàng đế thì bị tru diệt sạch sẽ, chỉ cần bà ta không tận diệt đến mức ấy, Hoàng đế ắt vẫn sẽ hiếu thuận với bà ta, chứ không phải chỉ giả vờ kính trọng ngoài mặt như bây giờ.

Khương Linh Diệp vuốt ve bụng mình. Trong khoảnh khắc ấy, nàng bỗng có cảm giác không chân thực.

Nàng đã có con rồi sao? Nàng sắp làm mẹ rồi sao?

Hoàng đế vô cùng mừng rỡ khi hay tin nàng mang thai, hắn ghé tai áp lên bụng Khương Linh Diệp: “Chẳng nghe thấy gì cả.”

Khương Linh Diệp thoáng hờn dỗi: “Mới hai tháng thôi, làm sao mà nghe được chứ.”

Hoàng đế cười vang: “Nàng nói phải, trẫm quá nôn nóng rồi.”

Khương Linh Diệp cắn môi, trong lòng có chút lo lắng, bèn nói ra một cách uyển chuyển: “Dạo này thiếp không thể hầu hạ bên cạnh, mong Tam lang đừng quên thiếp, hãy thường xuyên đến Phượng Dương các thăm thiếp.”

Hoàng đế bật cười: “Lẽ nào Linh Diệp cho rằng mỗi lần trẫm đến Phượng Dương các đều là vì muốn nàng thị tẩm sao?”

Khương Linh Diệp nhớ lại biết bao đêm triền miên say đắm, gò má không khỏi nóng bừng, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Chẳng lẽ không phải sao?”

Hoàng đế xoa nhẹ bụng nàng, tiếng cười trầm thấp: “Trẫm đâu phải dã thú động tình, trẫm đến Phượng Dương các là vì nàng, đâu phải vì chuyện giường chiếu. Còn những chuyện sau đó… chỉ trách trẫm không thể kiềm lòng.”

Hoàng đế thẳng thắn bộc bạch khiến Khương Linh Diệp vừa thẹn thùng, vừa buồn cười. Nàng nghiêng người tựa vào lòng hắn, bàn tay ấm áp đang đặt trên bụng nàng như truyền hơi ấm vào tận đáy lòng. Nàng ngập ngừng một thoáng, rồi thổ lộ nỗi lo canh cánh bấy lâu nay: “Tam lang, thiếp sợ lắm.”

“Sợ gì?”

“Sợ con sinh ra bị thiếu tay thiếu chân.” Khương Linh Diệp thì thầm: “Thiếp đã mơ thấy mấy lần rồi, nên thấy lo lắm.”

“Không đâu, trong cung có ngự y mà.”

“Ngự y cũng đâu thể chẩn đoán ra được.” Khương Linh Diệp đầy vẻ lo âu: “Đây là lần đầu tiên thiếp mang thai, thiếp không biết nỗi lo lắng này có phải là bình thường hay không.”

Hoàng đế là đàn ông, hắn cũng không rõ rốt cuộc Khương Linh Diệp đang suy nghĩ vẩn vơ hay vốn dĩ phụ nữ mang thai đều sẽ như vậy. Hắn trầm ngâm một lúc rồi nói: “Thế này đi, mẫu thân và a tỷ của nàng hẳn có kinh nghiệm, trẫm ban cho họ môn tịch, để họ có thể tùy ý ra vào hoàng cung, cùng nàng san sẻ âu lo.”

Ban môn tịch cho thân quyến của hậu phi, đặc ân cho phép tùy ý xuất nhập cung, đây vốn là đãi ngộ chỉ dành cho Hoàng hậu và tứ phi. Khương Linh Diệp chỉ là một Tiệp dư, lẽ ra không được hưởng ân điển này. Trong lòng nàng vừa kinh hỉ, lại vừa thấp thỏm: “Tam lang, chuyện này… có thích đáng không?”

“Sao lại không thích đáng?” Hoàng đế xoa nhẹ bụng nàng, tựa hồ vô cùng yêu quý đứa trẻ này: “Tiệp dư lo lắng trong lúc thai nghén, mong muốn có mẫu thân và a tỷ bầu bạn, âu cũng là lẽ thường tình, trẫm tin rằng đám ngôn quan kia cũng sẽ thấu hiểu.”

Khương Linh Diệp mím môi, rồi mỉm cười đáp: “Thiếp xin thay đứa bé này, tạ ơn Tam lang.”

Có mẹ ruột và chị gái vào cung trấn an, nỗi lo lắng của Khương Linh Diệp trong lần đầu làm mang thai cuối cùng cũng vơi bớt phần nào. Hơn nữa, đứa trẻ trong bụng nàng vô cùng ngoan ngoãn, chẳng hề quấy phá một chút nào. Nàng cũng không giống mẫu thân và a tỷ, không có những cơn nôn nghén hay suy nhược, vì vậy vẫn còn đủ sức lực để đọc sách và cùng Hoàng đế bàn luận tấu chương. Nàng đặt tay lên bụng, cõi lòng tràn ngập dịu dàng. Đứa trẻ này còn chưa ra đời, nhưng nàng đã dốc hết thảy tình yêu thương cho nó.

Nàng dịu giọng nói: “Con ngoan, con thật hiểu chuyện, con là bảo vật quý giá nhất mà Bồ Tát Từ Thị đã ban tặng cho a nương.”

Nàng ngày càng mong chờ đến ngày con ra đời.

Thế nhưng, trong hậu cung này, ngoại trừ Hoàng đế cùng Khương Linh Diệp đang mong mỏi đứa trẻ chào đời thì dĩ nhiên, vẫn còn những người không hề mong đợi. Đứng đầu trong số đó chính là Hiền phi.

Hiền phi vẫn luôn căm hận Khương Linh Diệp bởi nàng từng là người hầu trong cung của nàng ta. Nay Khương Linh Diệp hoài thai, lại càng được Hoàng đế sủng ái, khiến Hiền phi càng thêm ghen ghét. Nàng ta ngấm ngầm ra tay với đồ ăn thức uống của Khương Linh Diệp, nhưng may thay, Tiết Thái hậu đã kịp thời phát hiện.

Tiết Thái hậu nghiêm khắc quở trách: “Nhìn ngươi xem, chẳng có chút tiền đồ nào cả! Nếu Khương Linh Diệp sinh hoàng tử, ắt có Đức phi toan tính, ngươi không có lấy một đứa con, thì tranh đoạt cái gì? Còn nếu là công chúa, càng không đáng để ngươi hao tâm tổn trí. Việc triều chính đã đủ khiến ngô phiền lòng rồi. Hừ, đám sĩ đại phu đó chẳng ưa gì chuyện nữ nhân nắm quyền, ngô cảnh cáo ngươi, đừng có sinh sự nữa!”

Bị Thái hậu cảnh báo, Hiền phi không dám manh động nữa. Về phần Đức phi, vì khinh thường xuất thân thấp hèn của Khương Linh Diệp, trước giờ vẫn chẳng xem nàng ra gì. Hơn nữa, bào thai trong bụng nàng còn chưa rõ là nam hay nữ, nên nàng ta cũng chưa vội ra tay.

Nhờ vậy, Khương Linh Diệp bình an vô sự cho đến ngày sinh nở.

Năm Thái Xương thứ tư, ngày hai mươi bảy tháng Giêng.

Hôm ấy, thành Trường An vừa có một trận tuyết rơi. Dân gian có câu: “Tuyết lành báo năm được mùa,“ bởi thế nên Hoàng đế long nhan đại duyệt. Huống hồ hội đèn Thượng Nguyên vẫn chưa qua được bao lâu, trong thành Trường An vẫn ngập tràn bầu không khí lễ hội tưng bừng.

Trưa hôm ấy, Khương Linh Diệp cùng Hoàng đế dùng bữa. Bụng nàng đã lộ rõ, ngự y chẩn đoán, ít ngày tới có khi sẽ là ngày lâm bồn.

Hoàng đế nghiêng người, tựa tai lên bụng nàng lắng nghe. Lúc này, hắn đã có thể nghe thấy động tĩnh của thai nhi. Hắn mãi chìm đắm trong âm thanh ấy một hồi mới ngồi thẳng dậy, cười bảo: “Trẫm nghe Lâm ngự y kể rằng, mỗi khi y áp tai lên bụng thê tử, đứa trẻ trong bụng sẽ đạp cho một cái. Thế nhưng, con của trẫm lại chưa từng đá trẫm lần nào.”

Khương Linh Diệp khẽ cười: “Chẳng những chưa từng đá Tam lang, mà ngay cả thiếp cũng vậy.”

Hoàng đế lấy làm lạ: “Trên đời lại có đứa trẻ ngoan ngoãn như thế thật ư?”

“Theo thiếp thấy, chắc vì con biết a gia vất vả quốc sự, biết a nương mang thai cực nhọc, nên mới không muốn gây thêm phiền toái cho a gia và a nương.”

Hoàng đế lại vuốt ve phần bụng đã nhô cao của Khương Linh Diệp, mỉm cười nói với hài nhi trong bụng: “Con ngoan quá, con nói xem, a gia nên ban thưởng gì cho con đây? Thế này đi, a gia sẽ ban quận Quảng Lăng cho con làm đất phong, phong hiệu của con sẽ là Vĩnh An, mang ý nghĩa vĩnh viễn bình an.”

Quận Quảng Lăng quận là vùng đất phong giàu có bậc nhất Đại Chu, phong hào Vĩnh An càng thể hiện nỗi lòng yêu thương con sâu đậm. Khương Linh Diệp vừa kinh ngạc, vừa xúc động, nàng khuyên nhủ: “Tam lang, đừng quá nuông chiều đứa trẻ này.”

“Chuyện này, trẫm đã suy nghĩ rất lâu, Linh Diệp, nàng đừng khuyên trẫm nữa.”

Khương Linh Diệp vẫn cảm thấy không ổn, còn muốn khuyên tiếp, nhưng bụng nàng chợt quặn đau, mồ hôi lạnh lập tức túa ra. Hoàng đế thấy vậy thì hoảng hốt: “Linh Diệp, nàng sao thế?”

“Thiếp… thiếp sắp sinh rồi…”

Trong Phượng Dương các, Hoàng đế sốt ruột đi đi lại lại bên ngoài. Sau cánh cửa gỗ, tiếng r//ê//n đau của Khương Linh Diệp vang lên đầy kiềm nén. Người ta vẫn nói, phụ nữ sinh con đau đớn chẳng khác nào một lần dạo qua Quỷ Môn Quan, thế nhưng ngay cả trong cơn đau tột độ, nàng vẫn cố sức đè nén thanh âm. Nàng lúc nào cũng vậy, cẩn trọng dè dặt, từng bước như đi trên băng mỏng.

Dù hắn đã nói với nàng rằng hãy thử tin tưởng hắn, nàng vẫn không dám.

Có lẽ là vì xuất thân của nàng quá thấp kém, nhà mẹ đẻ lại chẳng có thế lực gì, khiến nàng trở nên đơn độc trong cung Đại Minh, chẳng dám nuôi hy vọng gì lớn lao. Nàng sợ rằng, nếu trao hết tình yêu cho Hoàng đế, đến cuối cùng, kết cục nàng nhận lại chỉ là hồng nhan chưa già, ân tình đã cạn.

Bởi lẽ, chuyện nữ tử si tình gặp phải nam tử bạc tình, thực sự đã có quá nhiều tiền lệ.

Nhưng giữa hai người, luôn phải có một người bước tới trước, chứ không thể cứ mãi chờ đợi đối phương chủ động.

Hoàng đế đã hạ quyết tâm. Giữ biển người mênh m//ô//n//g, hắn chọn nàng, nữ tử có dã tâm, có thủ đoạn, lại vô cùng thông minh sắc sảo, hắn nguyện để nàng đồng hành cùng mình trên con đường đế vương đầy gian nan này, và để làm được điều đó, hắn nhất định phải xóa bỏ hết mọi lo lắng trong lòng nàng. Hắn đẩy cửa, định bước vào phòng sinh.

Nội thị bên cạnh gấp gáp ngăn lại: “Thánh nhân, phòng sinh ô uế, lại có huyết khí, chính là điềm xấu đấy ạ!”

“Điềm xấu gì chứ, trẫm không tin những thứ này.”

Hoàng đế vừa dứt lời liền định xông vào phòng sinh, mấy nội thị vội vàng ôm chặt lấy chân hắn, khẩn thiết van nài: “Thánh nhân không nghĩ cho mình, cũng phải nghĩ cho Khương Tiệp dư và hoàng tự! Thánh nhân là chân long thiên tử, có trời cao che chở, nhưng nếu tai họa giáng xuống Khương Tiệp dư và hoàng tự, thì phải làm sao đây?”

Nghe vậy, Hoàng đế thoáng do dự. Trong phòng, Khương Linh Diệp cũng nghe được lời khuyên can ấy, nước mắt nàng bất giác trào ra, chẳng rõ vì cơn đau giày xéo hay vì xúc động. Nàng nắm lấy tay cung tỳ bên cạnh, yếu ớt nói: “Đi nói với Thánh nhân, tạ ơn người vì lòng tốt, nhưng không cần vì ta mà phá vỡ quy củ… Ta không sao cả, nhưng ta không muốn đứa trẻ này vừa chào đời đã bị người đời chỉ trích… Nếu người thật sự muốn ở bên ta, vậy thì… lấy tóc thay người vậy…”

Cung nữ vội vã chạy ra bẩm báo. Nghe đến đoạn “không muốn đứa trẻ bị người đời chỉ trích“, Hoàng đế lặng thinh. Đợi đến khi cung tỳ thuật lại phần sau, Hoàng đế dường như đã rút ra chủy thủ, nhưng nội thị lại được một phen hoảng loạn khuyên can, nào là long thể quý giá, tuyệt đối không thể cắt tóc. Thế nhưng chẳng bao lâu sau, bên ngoài liền trở nên tĩnh lặng. Cung nữ hớt hải chạy vào, tay run rẩy dâng lên một lọn tóc của Hoàng đế.

Khương Linh Diệp nước mắt giàn giụa, nàng siết chặt lọn tóc trong tay, như thể đang nắm lấy bàn tay ấm áp của hắn. Nàng nhắm mắt lại, từng cơn đau đớn xé nát thân thể, nhưng cuối cùng, nàng không còn kiềm nén nữa. Giống như bao nữ nhân bình thường khác, nàng đã bật ra tiếng kêu đau trước mặt trượng phu.

Trong tiếng r//ê//n đau khổ của Khương Linh Diệp, Hoàng đế bồn chồn như kiến bò trên chảo nóng. Phong thái ung dung, phong nhã ngày thường hoàn toàn biến mất, hắn gấp đến mức mồ hôi túa ra đầy trán. Một canh giờ sau, giữa cơn đau quặn cuối cùng của Khương Linh Diệp, tiếng khóc non nớt của trẻ sơ sinh vang lên.

Khương Linh Diệp đã đau đến mức lịm đi, mơ mơ màng màng nghe thấy cung tỳ dọn dẹp gian phòng sạch sẽ, rồi Hoàng đế vội vã bước vào. Việc đầu tiên hắn làm là ngồi xuống bên giường nàng, vuốt mái tóc ướt đẫm mồ hôi, lo lắng hỏi cung tỳ: “Tiệp dư không sao chứ?”

Cung tỳ đáp: “Thánh nhân yên tâm, Tiệp dư thập phần bình an.”

Lúc này Hoàng đế mới thở phào nhẹ nhõm. Cung tỳ bế đứa trẻ đến gần, tiếp lời: “Chúc mừng Thánh nhân, Tiệp dư đã hạ sinh một tiểu công chúa.”

Lời chúc mừng tuy vang lên, nhưng trong giọng nói lại có chút tiếc nuối, bởi đáng tiếc, đó lại không phải là một hoàng tử.

Khương Linh Diệp lơ mơ nghe thấy, trong lòng bỗng dưng khó chịu. Công chúa thì sao chứ? Công chúa cũng là cốt nhục của nàng, nàng chẳng hề thấy tiếc nuối, trái lại còn vô cùng vui mừng.

Nhưng chưa đợi nàng lên tiếng, Hoàng đế đã sung sướng như một thiếu niên, nét mặt bừng sáng: “Công chúa sao? Trẫm đã đoán từ trước rồi! Chỉ có công chúa mới ngoan thế này thôi! Công chúa tốt mà! Công chúa tốt mà!”

Hắn ẵm bồng đứa bé trong lòng, nhìn nữ nhi bật cười sảng khoái: “Công chúa Vĩnh An của trẫm, chào đời rồi!”

Niềm hân hoan của hắn không giống như giả vờ, trong lòng Khương Linh Diệp bất giác không khỏi cảm động. Nàng ra sức muốn mở mắt nhìn hắn, nhưng cơ thể quá đỗi mệt mỏi, dù thế nào cũng không thể mở ra nổi, nhưng vẫn nghe thấy cung tỳ lấy lòng Hoàng đế: “Tiệp dư sinh công chúa chỉ mất một canh giờ, ngay cả ngự y cũng nói chưa từng gặp ai sinh nhanh như vậy. Xem ra công chúa sợ Tiệp dư phải chịu khổ đây mà!”

Hoàng đế cúi đầu nhìn nữ nhi trong lòng, cẩn thận hôn lên trán cô bé: “Công chúa Vĩnh An từ nhỏ đã hiểu chuyện như thế, quả là bảo vật do Bồ Tát ban tặng. Trẫm đã nghĩ ra mấy cái nhũ danh, đợi a nương con tỉnh lại, sẽ để nàng quyết định.”

Hắn ôm công chúa bằng một tay, tay còn lại nắm lấy tay Khương Linh Diệp: “Linh Diệp, mau tỉnh lại đi, nhìn xem con của nàng và trẫm này.”

Khi mặt trời đã ngả bóng về tây, Khương Linh Diệp mới từ từ tỉnh lại. Nàng vừa mở mắt liền thấy Hoàng đế vẫn còn trong phòng, chưa rời đi. Hắn gục bên mép giường nàng, cạnh đó là đứa trẻ vừa mới chào đời, ngủ ngon lành. Đứa con bé bỏng, khuôn mặt nhăn nheo, chưa thể nhìn ra dung mạo sau này sẽ ra sao.

Khương Linh Diệp nhìn con, rồi lại dời ánh mắt sang Hoàng đế đang gối đầu lên mép giường mà ngủ. Ở góc độ này, gương mặt hắn lộ rõ những đường nét tuấn mỹ, sáng ngời như nhật nguyệt soi rọi. Nàng khẽ động ngón tay, muốn được như bao thê tử chốn nhân gian, được đưa tay chạm vào khuôn mặt trượng phu mình.

Nhưng Hoàng đế đã thức giấc. Khương Linh Diệp giật mình, vội rụt tay về giấu dưới lớp chăn gấm. Hắn ngước mắt nhìn nàng, thấy nàng đã tỉnh, hào hứng nói: “Linh Diệp, nàng tỉnh rồi.”

Hoàng đế cẩn thận bế đứa trẻ đặt cạnh nàng, để nàng nhìn mặt con: “Con của chúng ta.”

Khương Linh Diệp gật đầu: “Ừm, con của chúng ta.”

“Trẫm thấy con giống nàng.” Hoàng đế cười nói. “Sau này lớn lên, nhất định sẽ khuynh đảo thiên hạ.”

Khương Linh Diệp mím môi cười: “Nhăn nhúm thế này, trông xấu xí lắm, thiếp không nhìn ra được điểm nào giống thiếp, lại càng không nhìn ra được nhan sắc sẽ kinh diễm nhân gian về sau.”

“Xấu chỗ nào chứ?” Hoàng đế bất mãn: “Xinh yêu thế này cơ mà.”

“Ừm… xinh yêu lắm…”

Hoàng đế cũng bật cười, cùng nàng nói thêm mấy câu tâm tình, rồi nhẹ giọng bảo: “Trẫm đã nghĩ tận mấy nhũ danh, để trẫm nói nàng nghe.”

Hắn kể ra những cái tên mà hắn đang đắn đo suy nghĩ. Khương Linh Diệp lắng nghe, ánh mắt càng thêm nhu hòa như nước. Nàng đưa tay ra khỏi chăn gấm, chầm chậm nắm lấy bàn tay Hoàng đế, rồi dịu dàng nói: “Gọi con là Minh Nguyệt Châu đi.”

Hoàng đế nhìn bàn tay nhỏ nhắn của nàng chủ động nắm lấy mình, thoáng sững sờ. Khương Linh Diệp mỉm cười, chậm rãi nói: “Minh Nguyệt Châu, một trong bảy báu vật trong kinh Phật. Đứa trẻ này là trân bảo mà Bồ Tát Từ Thị ban tặng cho thiếp và chàng, vì vậy hãy gọi con là Minh Nguyệt Châu nhé.”

Hoàng đế mím môi, trở tay nắm chặt tay nàng, ôn tồn nói: “Được, vậy từ nay về sau, hãy gọi con là Minh Nguyệt Châu.”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Gặp ma
Chương 2: Nàng công chúa đã chết ba mươi năm trước
Chương 3: Phạt quỳ
Chương 4: Ba mươi năm qua, Thái hậu chưa hề quên cô
Chương 5: Cái chết của nàng, thật sự là chuyện tốt cho thiên hạ sao?
Chương 6: Chiều muộn tuyết sắp rơi, có thể cùng uống chén rượu không?
Chương 7: Thà cưới con gái ngũ họ, chứ không vào làm rể hoàng gia
Chương 8: Đây là thời đại thịnh vượng mà mẹ ta đã tạo ra
Chương 9: Nếu không ai yêu quý thì cũng nên tự thương lấy mình
Chương 10: Thắp đèn kính Phật
Chương 11: Liên Hoa Nô
Chương 12: Ta không giết người
Chương 13: Ta và cô chỉ đang lợi dụng lẫn nhau
Chương 14: Một kẻ gian ác như thế, tốt nhất công chúa vẫn nên tránh xa
Chương 15: Là thế nhân hiểu lầm ngài rồi
Chương 16: Sát Sự Thính phá án, không cần bằng chứng
Chương 17: Lòng người còn ác hơn quỷ (Phần 1)
Chương 18: Lòng người còn ác hơn quỷ (Phần 2)
Chương 19: Lòng người còn ác hơn quỷ (Phần 3)
Chương 20: Ta muốn được nhìn thấy… a nương của ta lần nữa
Chương 21: Ngài cứu một con sâu
Chương 22: Thôi Tuần, vì sao ngươi lừa ta?
Chương 23: Mưu hại con ruột, trời đất không dung
Chương 24: Quỷ tướng
Chương 25: Thôi Tuân cũng biết khóc sao?
Chương 26: Sấm chớp kinh hồn trong đêm mưa
Chương 27: Thụ hình
Chương 28: Ta muốn làm người, không muốn làm quỷ
Chương 29: Chưa từng thấy con chó dữ nào biết nhặt xác đồng bạn
Chương 30: Mộ hoang ngàn dặm, ai tỏ cùng ai nỗi xót xa
Chương 31: Bạch y Khanh tướng
Chương 32: Nàng mang trong mình một sức mạnh làm an lòng người
Chương 33: Có lẽ Vong Tử Thành còn sạch hơn cõi trần gian
Chương 34: Quỷ thị Trường An
Chương 35: Miêu quỷ
Chương 36: Có kẻ muốn hại a nương
Chương 37: Thôi Tuần, ngài đang lo lắng cho ta sao?
Chương 38: Tâm kính lưu ly
Chương 39: Đường phấn ở Phúc Mãn Đường, là loại nổi danh nhất ở Trường An
Chương 40: Dẫu nàng đã mất bao năm, thì vẫn là bạn của ta
Chương 41: Dường như ngài không giống với lời đồn
Chương 42: Tiết Hàn Thực
Chương 43: Khi đến gần, lại chẳng muốn rời xa
Chương 44: Ta rất thích
Chương 45: Là bạn
Chương 46: Thôi Tuần, ngài giận sao
Chương 47: Chưa trải khổ đau, chớ khuyên người tu thiện
Chương 48: Mỗ nguyện ý giúp công chúa
Chương 49: Hắn là cầm thú
Chương 50: Ban đầu, ta có hơi giận cô
Chương 51: Đoạn đường gai góc, thân thể bệnh tật, đơn độc bước đi
Chương 52: Công chúa Vĩnh An, không thể chết uổng
Chương 53: Tham vọng
Chương 54: Bảo vệ con cái là bản năng của một người mẹ
Chương 55: Vậy ngươi nghĩ ai là kẻ chủ mưu?
Chương 56: Hải đường thổi tuyết
Chương 57: Tình cảm của hắn, sâu đậm hơn bất kỳ ai
Chương 58: Cô không nên ở lại nơi này
Chương 59: Xem ra, người lún sâu không chỉ có mình ta
Chương 60: Loan đao vỏ vàng
Chương 61: Sao hắn có thể kéo vầng trăng ấy rơi xuống vũng bùn nhơ mà hắn đang giẫm đạp?
Chương 62: Một tia chấp niệm
Chương 63: Một thân bùn lấm, muôn đời ô danh
Chương 64: Lễ hiến tù binh
Chương 65: Bẻ gãy kiêu ngạo
Chương 66: Đào thoát
Chương 67: Chàng sẽ không rơi nửa giọt nước mắt vì ta
Chương 68: Cái ôm này không liên quan đến tình ý
Chương 69: Nhất sát, vạn sinh
Chương 70: Trêu chọc
Chương 71: Bách tính này, chẳng phải đã ít đi năm vạn người sao?
Chương 72: Yến xuân ngậm bùn xây tổ mới
Chương 73: Ta ghét tất cả những thứ làm tổn thương ngài
Chương 74: Chẳng lẽ một người còn sống lại không bằng một người đã chết
Chương 75: Cuồng phong trỗi dậy
Chương 76: Ta sẽ luôn ở bên ngài
Chương 77: Càng thấy nhiều, ta càng muốn biện minh thay hắn
Chương 78: Đã vượt quá giới hạn
Chương 79: A Sử Na Gia
Chương 80: Thích chàng là việc của riêng ta
Chương 81: Quỷ Phán Điện
Chương 82: Lạc Nhạn Lĩnh
Chương 83: Tấm lòng son
Chương 84: Nàng không thể mềm lòng
Chương 85: Ta thích chàng
Chương 86: Chàng có điểm gì không đáng để ta thích?
Chương 87: Ta lấy danh nghĩa công chúa Đại Chu ra thề
Chương 88: Chàng là một anh hùng
Chương 89: Công chúa, thích ta đến vậy sao?
Chương 90: Chàng đang dùng mỹ nam kế đấy à?
Chương 91: Ra trước công đường
Chương 92: Công thẩm
Chương 93: Phải đòi cả lãi chứ
Chương 94: Công chúa Vĩnh An, nàng đã chết thế nào?
Chương 95: Quân phụ
Chương 96: Định tình dưới rừng mai
Chương 97: Không ai có tư cách quyết định sinh tử của nàng
Chương 98: A Man
Chương 99: Lấy gậy ông đập lưng ông
Chương 100: Đừng để trung hồn nơi cửu tuyền lạnh giá!
Chương 101: Ánh trăng không bỏ qua, độ hắn trọn kiếp tàn
Chương 102: Ta cũng rất thích Minh Nguyệt Châu
Chương 103: Ta muốn bên chàng lâu dài
Chương 104: Bách quỷ dạ hành
Chương 105: Quỷ thôn
Chương 106: Ta là công chúa Đại Chu
Chương 107: Thọ mệnh còn lại, e rằng chỉ còn mười năm
Chương 108: Lòng người sinh ra tam chướng
Chương 109: Tai chướng
Chương 110: Nghiệp chướng
Chương 111: Lựa chọn
Chương 112: Thần nữ
Chương 113: Ta không cần dài lâu
Chương 114: Chàng và ta, đều là lần đầu tiên biết thích một người
Chương 115: So với việc bảo vệ một người, việc bảo vệ cả thiên hạ càng có ý nghĩa hơn
Chương 116: Y muốn cứu Lý Doanh
Chương 117: Thật ra ngài cũng rất thú vị
Chương 118: Bích huyết đan tâm chiếu hãn xanh!
Chương 119: Thuyền đêm thổi sáo mưa rì rào
Chương 120: Cô có thể thuyết phục được mấy người?
Chương 121: Ta đã giết Thịnh Vân Đình
Chương 122: Đừng dùng nữ tử khác để chứng tỏ bản lĩnh của mình
Chương 123: Nếu đây là cách nàng báo thù, thì nàng đã thành công rồi
Chương 124: Thánh nhân có biết chuyện này không?
Chương 125: Ta là thân nhân của anh hùng!
Chương 126: Giải oan cho Thiên Uy quân
Chương 127: Lấy mạng can gián
Chương 128: Ngươi muốn bức vua thoái vị sao!
Chương 129: Tội danh này, thần vạn lần không thể nhận
Chương 130: Lư Dụ Dân ta, không hối hận
Chương 131: Trẫm không tham dự!
Chương 132: Ngài tìm nương tử cho người khác, sao lại quên mất nương tử của mình rồi?
Chương 133: Mỗi người đều hài lòng với kết cục này
Chương 134: Hắn nên từ bỏ chấp niệm rồi
Chương 135: Thương thay kiếp sống gian nan, mong muôn dân đều ấm no
Chương 136: Rượu mới tươi xanh, bếp lò nhỏ đỏ rực
Chương 137: Đế sát lục châu*
Chương 138: Ngục giam
Chương 139: Chỉ cần còn một hơi thở, hắn nhất định sẽ phản kháng đến cùng
Chương 140: Lệ quỷ
Chương 141: Xá lợi Phật đỉnh
Chương 142: Con đường Thôi Tuần sắp đi, là con đường chết chắc
Chương 143: Vết thương trên người hắn đã quá nhiều rồi
Chương 144: Nàng muốn quay về
Chương 145: Lấy mạng đền mạng, lấy máu trả máu, vậy mới đủ!
Chương 146: Con đường gió tuyết một đi không trở lại
Chương 147: Ta, Thôi Tuần, chưa từng đầu hàng Đột Quyết
Chương 148: Lão bộc câm
Chương 149: Phụ làm quân phụ
Chương 150: Ngư Phù Nguy, ngươi sao thế?
Chương 151: Giết nàng, hay cứu nàng?
Chương 152: Túi hương này từ đâu mà có?
Chương 153: Bây giờ, ta đã có tư cách hôn nàng chưa?
Chương 154: Đó là Minh Nguyệt Châu, con gái bà
Chương 155: Hồ sen có lạnh lắm, có tối lắm không con?
Chương 156: A nương, người muốn giết trẫm sao?
Chương 157: Chắc không lâu nữa, a nương sẽ đăng cơ
Chương 158: Chờ một người mãi chẳng thể chờ được
Chương 159: Thập Thất lang, ta đến thăm chàng đây
Chương 160: Cuối cùng nàng cũng hiểu mình đã chết thế nào
Chương 161: Kết thúc chính văn
Chương 162: Ngoại truyện luân hồi (1): Ngựa tre chàng cưỡi đến nơi; Đùa vui tung những trái mơ quanh giường
Chương 163: Ngoại truyện luân hồi (2): Quả cầu này, xem như sính lễ
Chương 164: Ngoại truyện luân hồi (3): Trạng nguyên lang
Chương 165: Ngoại truyện luân hồi (4): Kết tóc
Chương 166: Ngoại truyện luân hồi (5): Đèn tắt mười sáu năm, một vầng trăng sáng hiện
Chương 167: Ngoại truyện luân hồi (6): Đêm nay trẫm đến, là để ban cho ngươi một đời vinh hoa
Chương 168: Ngoại truyện luân hồi (7): Đại hôn
Chương 169: Ngoại truyện luân hồi (8): A nương
Chương 170: Ngoại truyện luân hồi (9): Hết Ngoại truyện luân hồi
Chương 171: Ngoại truyện Thiên Uy quân: Một vài chuyện cũ (Thượng)
Chương 172: Ngoại truyện Thiên Uy quân: Một vài chuyện cũ (Hạ)
Chương 173: Ngoại truyện Đế Hậu (1): Bước lên mây
Chương 174: Ngoại truyện Đế Hậu (2): Sủng hạnh
Chương 175: Ngoại truyện Đế Hậu (3): Phong hiệu
Chương 176: Ngoại truyện Đế Hậu (4): “Sao nàng biết chỉ là diễn kịch chứ không phải thật lòng?”
Chương 177: Ngoại truyện Đế Hậu (5): “Trẫm và nàng, thử một lần xem sao”
Chương 178: Ngoại truyện Đế Hậu (6): Sinh nữ nhi
Chương 179: Ngoại truyện Đế Hậu (7): Hết Ngoại truyện Đế Hậu
Chương 180: Ngoại truyện Công chúa – Phò mã (1): Vọng Nguyệt Bút Ký*
Chương 181: Ngoại truyện Công chúa – Phò mã (2): Kề tai tựa má, tình ý nồng nàn
Chương 182: Ngoại truyện Công chúa – Phò mã (3): HOÀN TOÀN VĂN (có chút hiện đại)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đêm Trăng Năm Thứ Ba Mươi
Chương 178: Ngoại truyện Đế Hậu (6): Sinh nữ nhi

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 178: Ngoại truyện Đế Hậu (6): Sinh nữ nhi
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...