Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đêm Tình Ý – Chương 9: Đoán ý qua nét mặt

Đêm Tình Ý

Tác giả: Viễn Sơn Tử
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Bây giờ anh chỉ muốn hôn cô”

Sáng hôm sau, nhân viên của khu nghỉ dưỡng mang đến một rổ đài sen mới hái.

Vưu Tình nói lời cảm ơn rồi nhận lấy, xách rổ đến bàn bếp, kéo ghế lại rồi bắt đầu bóc.

Tối hôm qua, lúc đi dạo cùng Imie, cô nhìn thấy một hồ sen rộng lớn, trong hồ đầy ắp đài sen, còn có thể thuê thuyền đi vào sâu bên trong để ngắm.

Vưu Tình không có hứng thú với việc chèo thuyền, chỉ hỏi đài sen có bán không. Nhân viên sau khi nhìn thấy thẻ phòng cô đưa ra, thái độ trở nên càng thêm cung kính, nhân viên nói sẽ tự mình hái rồi mang đến.

Lương Tây Triều từ phòng tắm đi ra nhìn thấy cô ngồi đó bóc hạt sen một cách chăm chú, mười ngón tay trắng nõn, thanh thoát.

Lương Tây Triều đi tới: “Không cần em phải tự tay làm, cứ gọi người đến xử lý là được.”

Vưu Tình: “Cũng không nhiều lắm, nhanh thôi ạ.”

Lương Tây Triều thấy cô bóc từng hạt sen ra rồi lại không ăn, mà cho hết vào một chiếc túi giữ tươi sạch sẽ.

Anh nhếch môi: “Bóc cho tôi à?”

“…”

Vưu Tình ngẩng đầu nhìn anh: “Bà ngoại thích ăn.”

Cô bóc xong định lát nữa đi sẽ bỏ vào túi, buổi chiều mang đến viện điều dưỡng.

Lương Tây Triều “chậc” một tiếng, đưa tay véo má cô: “Thế là không có phần của tôi chứ gì?”

Bà ngoại thích ăn hạt sen, nếu không phải Lương Tây Triều đưa cô đến đây, thật đúng là không thấy được rổ hạt sen tươi ngon thế này.

“Vậy anh muốn sao?” Cô giơ tay lên, đầu ngón tay kẹp một viên hạt sen vừa bóc xong.

Lương Tây Triều cười, anh nắm lấy tay cô, đưa cả hạt sen lẫn đầu ngón tay cô vào miệng.

Hai giờ chiều rời khỏi khu nghỉ dưỡng.

Trước khi lên xe, Imie chạy theo, tỏ ý muốn kết bạn * với Vưu Tình.

Tính cách Imie rất thẳng thắn, Vưu Tình liền đồng ý. Nhưng Lương Tây Triều dường như không vui lắm, kẹp điếu thuốc dựa vào đầu xe nhìn qua mấy lần, có điều cuối cùng cũng không nói gì.

Viện điều dưỡng và Thủy Quận Loan không cùng hướng. Vào đến nội thành, Vưu Tình bảo Lương Tây Triều cứ thả cô xuống ven đường, cô tự mình qua đó.

“Đợi em vòng qua vòng lại trời cũng tối rồi.”

Lương Tây Triều bảo bác Âu lái xe thẳng đến viện điều dưỡng.

Đến nơi, Vưu Tình đẩy cửa xuống xe, nghĩ ngợi rồi lại quay lại nói: “Em ra nhanh thôi.”

Cô không muốn làm phiền anh phải đợi cô quá lâu.

Lương Tây Triều nhắm mắt dựa vào lưng ghế, lười biếng “ừ” một tiếng thật khẽ.

Nhạc Bình vừa mới lấy xong hai ống máu để mang đi xét nghiệm, chỗ miệng kim vẫn còn một vết bầm nhỏ.

Vưu Tình nhìn mà thấy xót, nắm lấy tay bà, nhẹ nhàng xoa quanh vết kim.

“Không sao đâu.” Nhạc Bình cười cười trấn an cô, “Bác sĩ nói chỉ là mấy hạng mục kiểm tra thông thường thôi.”

Vưu Tình không yên tâm dặn dò: “Bà phải nghỉ ngơi nhiều, đừng để mệt ạ.”

“Bà ở đây ăn uống đều có người chăm sóc, không mệt được đâu.” Đây là lời thật lòng, Bắc Thành có rất nhiều viện điều dưỡng, nhưng nơi Lương Tây Triều tự mình chọn này từ trang thiết bị đến dịch vụ đều chuyên nghiệp nhất.

Bà Nhạc Bình cũng chỉ lấy cái bình tưới tưới mấy cây cà chua trồng trong viện dưỡng lão, nghĩ đến cháu gái nhỏ thích ăn.

Vưu Tình dụi đầu vào vai bà: “Bà ngoại, bà phải ở bên con mãi mãi nhé.”

Trên đời này mối quan hệ giữa người với người chỉ thoáng qua, duy chỉ có bà ngoại là người tuyệt đối sẽ không rời xa cô.

Nếu một ngày nào đó bà ngoại thật sự rời đi, vậy sẽ không còn ai yêu thương cô nữa.

Điện thoại bắt đầu rung nhẹ, chắc là Lương Tây Triều đợi không kiên nhẫn nên thúc giục.

“Bà ngoại, con về trường trước đây ạ.”

“Ừ, con cũng phải chăm sóc bản thân cho tốt, ăn nhiều cơm vào, gầy quá đấy.”

“Vâng ạ.” Vưu Tình cười đáp.

Lúc đi, cô xách theo một túi hạt sen và ba quả cà chua bà ngoại vừa hái cho.

Đi xuyên qua bãi cỏ, cổng lớn viện dưỡng lão đã ở cách đó không xa, không ngờ lại đụng mặt Hứa Minh Kiều.

“…Vưu Tình?” Giọng Hứa Minh Kiều mang theo niềm vui bất ngờ, ba bước nhập làm hai đi tới: “Trùng hợp quá, sao cậu lại ở đây?”

“Còn cậu?”

“Ông ngoại tớ ở đây, tớ đến thăm ông.”

“Ừm, tớ còn có việc, đi trước đây.”

Hứa Minh Kiều sững sờ, đuổi theo chặn cô lại: “Cậu định về trường à, tớ đưa cậu đi, chúng ta cùng về.”

“Cảm ơn, nhưng không cần đâu.”

Vưu Tình nói ngay sau đó: “Bạn trai tớ sẽ đưa tớ về.”

Sắc mặt Hứa Minh Kiều thoáng chốc cứng đờ, lúc hoàn hồn lại thì Vưu Tình đã đi được một đoạn khá xa

Lương Tây Triều đang dựa vào đầu xe gọi điện thoại, người cao hơn xe cả một cái đầu, đôi chân thon dài, vô cùng nổi bật.

Năm giờ chiều ánh mặt trời đã không còn gay gắt như vậy, quầng sáng màu hồng cam chiếu lên người anh, Vưu Tình theo bản năng dừng chân hai giây.

Nhớ ra điều gì đó, cô lấy điện thoại của mình ra xem, hóa ra là một tin nhắn quảng cáo, không phải anh thúc giục.

Trên đường đi, Lương Tây Triều vẫn đang nói chuyện điện thoại, thực ra phần lớn thời gian anh đều là một doanh nhân nghiêm túc, thành thạo đàm phán, giao phong với đối phương qua điện thoại.

Vưu Tình yên lặng ngồi một bên, thỉnh thoảng lại cúi mắt nhìn những quả cà chua đỏ mọng trong túi.

Trước kia trong vườn nhà ở Khánh Châu cũng trồng rất nhiều cà chua, chạng vạng bà ngoại đi ra tưới nước cho từng cây, cô cũng kê ghế ngồi bên cạnh, đọc cho bà nghe bài khóa mới học.

Hoàng hôn nhá nhem, vị cà chua chua chua ngọt ngọt, cùng với gương mặt luôn mỉm cười của bà ngoại, đã tạo nên một khoảng thời gian tuổi thơ hạnh phúc và bình yên nhất của Vưu Tình.

Cúp điện thoại, tay Lương Tây Triều vươn qua đẩy cái túi trong lòng cô ra: “Chỉ mấy quả cà chua mà đáng để em ôm khư khư cả đường như bảo bối vậy à?”

“Em muốn ăn thì tôi bảo người ta đưa một thùng được tuyển chọn kỹ lưỡng qua đây không phải được rồi sao.”

“Không giống nhau.”

Đến nỗi không giống nhau ở đâu, Vưu Tình không giải thích, nói ra anh có lẽ cũng không thể hiểu được. Thế giới quan của cô và anh trước nay hoàn toàn khác biệt, đó là sự lệch lạc trong nhận thức, không phân đúng sai.

Nhưng cô vẫn rất cảm ơn anh đã đưa mình đến đây, nếu không giờ này cô vẫn còn đang lắc lư trên xe buýt.

“Em định dùng để nấu mì, anh có muốn ăn không?”

Con người Lương Tây Triều là kiểu được voi đòi tiên, một tay ôm eo cô hỏi lại: “Cái gì gọi là tôi có muốn hay không?”

Ồ.

Vưu Tình rất thức thời: “Lương Tây Triều, em nấu mì cà chua trứng cho anh ăn.”

Lúc này Lương Tây Triều mới hài lòng, anh dùng ngón tay cọ cọ cằm cô, động tác giống như đang trêu đùa thú cưng ngoan ngoãn.

Bác Âu lái xe phía trước mắt nhìn thẳng nhưng cũng nghe toàn bộ câu chuyện, thấm thía sự hiểu biết sâu sắc của ông cụ, tính tình của cậu Năm đúng là phải tìm người đối với cậu ấy răm rắp nghe lời mới được.

Nửa năm nay bác Âu đưa đón Vưu Tình, ông nhìn ra được cô là một cô gái rất thông minh, biết tiến biết lùi, thức thời, có chút cá tính riêng nhưng không bao giờ vượt quá giới hạn.

Chẳng qua… còn trẻ tuổi mà cô đã biết nhìn mặt đoán ý đến mức này, chỉ sợ con đường cô đã đi cũng không hề dễ dàng.

Trở lại Thủy Quận Loan trời mới nhá nhem tối.

Từ khu nghỉ dưỡng trở về lại ghé qua viện dưỡng lão, ngồi xe suốt Lương Tây Triều sớm đã thấy chán, vào cửa đi thẳng vào phòng tắm tắm rửa.

Vưu Tình đeo tạp dề vào bếp chuẩn bị nấu mì, một quả cà chua thái hạt lựu xào lấy nước làm nước dùng, hai quả thái miếng để lát cho vào mì ăn.

Đập một quả trứng đang định chiên, vai bỗng nhiên nặng trĩu, một cánh tay vòng ngang eo ôm cô từ phía sau lại, Lương Tây Triều cúi đầu hôn lên bên cổ trắng nõn của cô.

Vưu Tình nghiêng đầu né tránh: “Trứng sắp cháy rồi.”

“Cháy thì cháy.”

Cô tự tay nấu, có cháy anh cũng không chê.

Anh bây giờ chỉ muốn hôn cô.

Thân thể bị xoay lại, tóc Lương Tây Triều còn ướt, vài giọt nước bắn thẳng vào mặt cô. Vưu Tình im lặng hai giây, nói: “Trứng gà bị cháy sẽ sinh ra một số chất có hại, ví dụ như hydrocarbon thơm đa vòng.”

“?”

“Nghiên cứu cho thấy, hydrocarbon thơm đa vòng gây ung thư.”

Lương Tây Triều bật cười thành tiếng: “Nói tiếp đi, tôi nghe xem còn có gì nữa.”

Vưu Tình im lặng thêm hai giây: “Em muốn nấu mì, không muốn hôn.”

Cách nói tuy đã khác, nhưng vẫn không hề có chút gì là làm nũng như Lương Tây Triều yêu cầu.

Lương Tây Triều bèn đưa tay tắt bếp, dập tắt nguy cơ cháy khét ngay từ gốc rễ.

Vưu Tình bị anh bế đặt lên đảo bếp, hôn gần năm phút vẫn chưa thấy đủ. Mãi đến khi cô nói cạn lời ngon tiếng ngọt, anh mới chịu buông ra.

“Anh ra phòng khách đi, em còn nấu mì.”

Lo anh lại quay vào, Vưu Tình khóa trái cửa kính nhà bếp. Cô quay lại nhìn quả trứng ốp la sền sệt, nửa sống nửa chín trong chảo đã bị bỏ quên năm phút, chỉ biết cạn lời.

Theo nguyên tắc không lãng phí, cô đành bật bếp chiên tiếp cho đến khi nó chín hẳn, rồi gắp vào bát của Lương Tây Triều.

Rửa sạch chảo xong, cô lại chiên cho mình một quả trứng hoàn hảo cả về độ chín lẫn hình dạng.

Lịch học từ thứ Hai đến thứ Năm kín các tiết thực hành. Bài tập và báo cáo thí nghiệm ngập đầu ngập cổ, khiến ký túc xá 302 đêm nào cũng sau 11 giờ mới chịu tắt đèn.

Ngôn Di nói nằm mơ cũng thấy toàn hóa vô cơ, hóa sinh, còn có môn hóa thực phẩm cô ấy đã trượt hai lần, các thuật ngữ chuyên ngành dày đặc biến thành yêu tinh niệm chú bên tai cô ấy.

Sở Tử Câm, người không thuộc chuyên ngành thực phẩm này, cũng không hề ‘đứng ngoài cuộc’, sữa chua, đồ hộp, bánh quy nướng… các vật phẩm thí nghiệm mà Vưu Tình và Ngôn Di mang về đều chia cho cô ấy ăn.

Vừa lên cân, ước chừng béo lên năm cân.

Sở Tử Câm u ám nói: “Tớ cảm thấy các cậu đang học ở Tân Đông Phương (trường dạy nấu ăn nổi tiếng).”

Vưu Tình: “Hợp lý.”

Ngôn Di: “Rất hợp lý!!!!”

Vào hôm thứ ba Lương Tây Triều có gửi cho Vưu Tình một tin nhắn báo anh phải bay đi công tác nơi khác, Vưu Tình trả lời ‘được’, sau đó hai người không có liên lạc gì thêm.

Lương Tây Triều đương nhiên không cần phải báo cáo hành trình lớn nhỏ cho cô, bởi vì từ đầu đến cuối cô mới là người được gọi thì đến.

Ngày rời khỏi khu nghỉ dưỡng có kết bạn * với Imie, Vưu Tình cũng vô tình lướt thấy ảnh cô ấy đăng trên Moments mới biết được, Lương Tây Triều đi công tác cùng Lục Bạc Niên.

Trong chín tấm ảnh Imie đăng có một tấm chụp Lương Tây Triều, anh bị đám đông vây quanh ở chính giữa, ánh mắt mọi người lần lượt dừng trên người anh.

Quả nhiên.

Bên cạnh Lương Tây Triều chưa bao giờ thiếu sự náo nhiệt bầu bạn.

“Tình Tình, tối nay cậu muốn đi dạo phố không?”

Trong giờ học, Ngôn Di ghé qua hỏi cô, nói là lướt thấy gần đây mới mở một khu phố thương mại, rất náo nhiệt.

Vưu Tình nói được, cô cũng rất lâu rồi không tham gia hoạt động tập thể của ký túc xá, trước đây thời gian rảnh rỗi của cô đều bị chia cắt cho các loại công việc làm thêm và Lương Tây Triều.

Cẩn thận nghĩ lại.

Dường như không có cuộc sống nào thuộc về riêng cô.

Cuộc đàm phán thương mại kết thúc, tiếp theo theo lệ thường đương nhiên là bữa tiệc xã giao, rượu quá nửa tiệc, Lương Tây Triều dựa người ngồi ở ghế chủ vị trên sofa, đầu ngón tay thon dài kẹp điếu thuốc, cả người toát ra vẻ lười biếng.

Bên B sắp xếp mấy người tiếp khách đều trẻ trung xinh đẹp, rượu mời tới trước khi chạm ly đã ngửi thấy mùi hương trên người họ.

Lục Bạc Niên dẫn theo Imie, tự nhiên không ai không biết điều mà lại gần.

Còn Lương Tây Triều thì đến một mình, qua mấy vòng đàm phán mọi người cũng đều nhìn ra, tuy người lên tiếng luôn là Lục Bạc Niên, nhưng người đưa ra quyết định cuối cùng lại là Lương Tây Triều.

Trẻ tuổi tự phụ, lắm mưu nhiều kế, không lộ sắc thái.

“Lương tổng, tôi đại diện Thần Tinh mời ngài một ly.”

Cô gái bị đẩy ra đầu tiên có gương mặt mang theo nét e lệ, xao xuyến.

Lương Tây Triều liếc mắt nhìn qua, phát hiện mái tóc dài xõa vai, đường nét gương mặt cô gái này thế mà lại có một phần giống Vưu Tình.

“…Lương tổng?”

Cánh tay sắp giơ mỏi nhừ, mà người đàn ông trước mặt lại không có bất kỳ phản ứng nào, cô gái nhất thời xấu hổ vô cùng.

Lương Tây Triều nhấc ly rượu lên chạm nhẹ vào ly cô ta.

Ánh mắt cô gái sáng lên, niềm vui mừng thầm kín đang định dâng lên trong lòng, lại phát hiện Lương Tây Triều chỉ nghiêng ly trong tay, không hề có ý định uống nửa phần.

Ngụ ý quá rõ ràng, cô ta còn chưa đủ tư cách mời rượu anh, cú chạm ly vừa rồi cũng chỉ là lễ nghi lịch sự mà thôi.

Liên tiếp bị bẽ mặt, sắc mặt cô gái không nén được, đứng dậy lập tức đổi chỗ.

Sau đó bên Thần Tinh dường như ngầm hiểu ý không cử người qua nữa, bên cạnh Lương Tây Triều trở nên yên tĩnh, nhưng sắc mặt anh vẫn không khá hơn là bao, miệng ngậm điếu thuốc, khuôn mặt dưới làn khói trắng lượn lờ toát ra vẻ lạnh lùng sắc bén.

Tối nay đã lần thứ năm Lương Tây Triều mở *, ảnh đại diện của Vưu Tình vẫn yên lặng như vậy.

Anh vừa đi đúng là cô được nhẹ nhõm rồi.

Không thấy cô chủ động gửi một tin nhắn nào qua đây.

Cứ như thể người như anh không hề tồn tại vậy.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Hôn tôi đi
Chương 2: Mối quan hệ bệnh hoạn
Chương 3: Không dễ dàng buông tha
Chương 4: Cầu xin anh
Chương 5: Cô bé ương ngạnh
Chương 6: Nhào vào lòng
Chương 7: Không ngừng không được
Chương 8: Anh tình em nguyện
Chương 9: Đoán ý qua nét mặt
Chương 10: Dấu vết của anh
Chương 11: Phải
Chương 12: Thuần thục khống chế
Chương 13: Bá đạo chiếm hữu
Chương 14: Lòng tham không đáy
Chương 15: Nghiện
Chương 16: Em thích khiêu chiến
Chương 17: Tương phản mê hoặc
Chương 18: Sự hấp dẫn sinh lý
Chương 19: Áo mũ chỉnh tề
Chương 20: Tâm cao khí ngạo
Chương 21: Cuộc sống mới
Chương 22: Trăm lần vấp ngã vẫn không khuất phục
Chương 23: Khiến anh si mê
Chương 24: Lạnh lùng vô tình
Chương 25: Đáng lẽ nên kết thúc sớm hơn
Chương 26: Bạn trai bạn gái
Chương 27: Thời gian cứ thế trôi
Chương 28: Người yêu cũ
Chương 29: Vô cùng xứng đôi
Chương 30
Chương 31: Một đôi trời sinh
Chương 32: Anh rất nhớ em
Chương 33: Giở trò chơi xấu
Chương 34: Ôm thêm chút nữa
Chương 35: Anh giỏi dụ dỗ em
Chương 36: Khát khao da thịt
Chương 37: Ba giàu có, mẹ xinh đẹp
Chương 38: Lãnh địa riêng
Chương 39: Anh muốn
Chương 40: Cổ họng anh hơi nghẹn lại
Chương 41: Tuyệt nhất
Chương 42: Khẽ khàng thử
Chương 43: Nam nữ trưởng thành
Chương 44: Vành tai ửng đỏ
Chương 45: Kiên định không đổi
Chương 46: Đánh một trận thắng
Chương 47: Nếm chút ngọt ngào
Chương 48: Yêu xa
Chương 49: Lương Tây Triều, anh đang làm gì vậy?
Chương 50: Anh đến đón em
Chương 51: Trong gang tấc
Chương 52: Dịu dàng mãnh liệt
Chương 53: Yêu sâu sắc
Chương 54: Nhiệt độ cơ thể tăng cao
Chương 55: Xứng đôi nhất
Chương 56: Tình Tình nhà chúng ta
Chương 57: Dài lâu mãi mãi
Chương 58: Chủ nhân của anh
Chương 59: Cam tâm tình nguyện
Chương 60: Tiến thêm một bước
Chương 61: Cún con bám người
Chương 62: Không ngừng cố gắng
Chương 63: Bạn trai của tôi
Chương 64: Cô ấy là vưu tình
Chương 65: Vinh hạnh của anh
Chương 66: Tôi quyết định
Chương 67: Kết thúc chính văn (Thượng)
Chương 68: Kết thúc chính văn (Hạ)
Chương 69: Đăng ký kết hôn
Chương 70: Chồng nhà người ta
Chương 71: Nụ hôn đầu
Chương 72: Hôn lễ
Chương 73: Đêm tân hôn
Chương 74: Tình Tình
Chương 75: Yêu anh
Chương 76: Mang thai
Chương 77: Con gái
Chương 78: Dẻo miệng
Chương 79: Đêm tình ý

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đêm Tình Ý
Chương 9: Đoán ý qua nét mặt

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 9: Đoán ý qua nét mặt
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...