Đêm Tình Ý – Chương 19: Áo mũ chỉnh tề
Đêm Tình Ý
“Vươn đầu lưỡi vào l//i//ế//m tôi đi…”
Lương Tây Triều ôm Vưu Tình hồi lâu không rời mắt. Anh chưa từng thấy dáng vẻ này của cô bao giờ, say rượu rồi thì mơ màng, nói chuyện cũng không còn bình tĩnh như ngày thường, mềm mại đáng yêu lạ thường.
Lương Tây Triều ôm eo cô, kéo sát vào người mình, đôi môi mỏng khẽ khàng hôn lên môi cô: “Hôn nữa xem nào, tôi có mùi gì?”
“Ừm…”
Vưu Tình ngoan ngoãn lạ thường, vòng tay ôm lấy cổ anh, cúi đầu hôn lên.
Môi Lương Tây Triều rất mỏng, lành lạnh mà cũng rất mềm. Cô chạm vào rất ngây ngô, môi kề môi, hoàn toàn chỉ là thử mùi vị, không một chút dục vọng.
Nhưng Lương Tây Triều lại bị nụ hôn nhẹ như mây của cô khơi gợi phản ứng.
Ánh mắt hắn đen thẳm, lòng bàn tay từ từ vuốt ve lên trên, lợi dụng lúc cô say, giọng nói cố tình khàn khàn dụ dỗ: “Tiếp tục đi nào bảo bối, vươn đầu lưỡi vào l//i//ế//m tôi đi.”
Vưu Tình chớp mắt hai cái, hàng mi cong vút như cánh b//ư//ớ//m khẽ rung. Dường như cô đã tỉnh táo hơn một chút, lắc đầu, nói không muốn.
Được rồi, không lừa được nữa.
Lương Tây Triều cười tươi hơn: “Sao lại không muốn? tôi có thể mặc kệ em hôn, mặc kệ em giày vò.”
“Có lợi không chiếm thì phí, đúng không nào?”
Vưu Tình vẫn lắc đầu, nói không muốn, lại có vẻ như chê anh ồn ào, bàn tay vỗ lên môi anh, “bốp” một tiếng, bịt miệng anh lại.
Hành động này, nếu là lúc tỉnh táo, cô nào dám. Ngày thường bị Lương Tây Triều làm cho không thoải mái, cô chỉ che miệng mình. Giờ thì một phát tát thẳng vào miệng anh, chẳng khác nào vuốt râu hùm.
Lương Tây Triều lại chẳng nghĩ nhiều. Bàn tay cô gái của anh vừa mềm vừa mịn, vung tới cũng chẳng có chút sát thương nào.
Tầm mắt khẽ nâng, Vưu Tình bỗng nhiên chú ý tới đôi mắt anh. Đột nhiên nảy ra ý nghĩ, cô cúi đầu hôn xuống.
Lương Tây Triều kinh ngạc ngẩn người. Trong khoảnh khắc đó, anh nghi ngờ mình mắc bệnh gì rồi, nếu không tại sao lồng ngực lại đột nhiên bùng lên một ngọn lửa, thiêu đốt đến mức tim anh đập loạn nhịp.
Lương Tây Triều bất giác siết chặt vòng tay ôm lấy cô, mái tóc ngắn cọ vào chiếc cổ trắng ngần của cô, giọng nói nghẹn ngào: “Bảo bối, em quyến rũ chết tôi mất.”
Vưu Tình cúi mắt nhìn mái đầu bù xù trước ngực mình, bàn tay đặt lên vỗ nhẹ hai cái, buột miệng nói: “Cún con.”
“…?”
Lương Tây Triều ngẩng đầu: “Em gọi tôi là gì?”
Vưu Tình ngơ ngác nhìn anh, lắc đầu.
Sau đó, cô nấc một tiếng, rồi hai tiếng, liên tục không ngừng.
“Lương Tây Triều…” Vưu Tình từ từ nhíu mày, hai tay ôm chặt lấy ngực mình, nói: “Em sắp chết rồi.”
Lương Tây Triều không nhịn được bật cười, trong mắt bất giác hiện lên những tia dịu dàng vụn vặt mà chính anh cũng không nhận ra, hoàn toàn không phù hợp với tính cách và thân phận của anh.
Thật không biết cô gái của anh uống say lại đáng yêu đến vậy, biết thế anh đã sớm dụ cô uống say thử xem.
Nếu không phải thấy cô nấc cụt khó chịu, anh thật sự không muốn cho cô uống trà giải rượu nhanh như vậy.
Lương Tây Triều đưa một tay ra cầm lấy ly trà, tay kia vẫn ôm chặt lấy cô không buông.
Bây giờ người cô mềm nhũn, ngồi không vững, anh mà không để ý một chút là ngã ngay. Đến lúc đó, thể nào cô cũng ôm chỗ đau, rồi dùng đôi mắt ươn ướt trách móc anh có phải muốn “hại chết cô” không.
Anh coi như đã hiểu, điểm chung duy nhất của cô lúc tỉnh táo và lúc say rượu chính là rất quý mạng.
Lúc này Vưu Tình đang cảm thấy cổ họng khô khốc, thoáng nhìn thấy ly trà, đưa tay muốn lấy. Nhưng người trước mắt lại nâng ly lên, tránh đi, nói: “Tôi đút cho em.”
Vưu Tình ngơ ngác, đành phải vòng hai tay ôm lấy cổ tay anh, thuận theo động tác anh đưa tới mà ngậm lấy vành ly, từng ngụm nhỏ nuốt xuống.
Đôi môi hồng phấn của cô gái nhỏ dính nước, vô tri vô giác mà quyến rũ. Lương Tây Triều ngưng nhìn chưa đầy ba giây, liền cúi đầu l//i//ế//m qua.
“Ưm…”
Vưu Tình không vui nhíu mày: “Trong ly vẫn còn, đừng giành.”
Đừng giành, cũng đừng l//i//ế//m, anh đúng là cún con.
Lương Tây Triều bật cười: “Không giành, đều là của em hết.”
Có điều, trà này thật sự vừa đắng vừa chát. Lương Tây Triều chỉ biết có thứ gọi là trà giải rượu, nhưng tửu lượng anh tốt, trừ phi chính anh muốn uống say, nếu không chẳng ai dám chuốc say anh. Vì thế, lớn từng này rồi anh chưa từng uống qua trà giải rượu bao giờ.
“Đắng như vậy, sao em uống mà mày cũng không nhăn lại?”
Vưu Tình nghiêng đầu, ngơ ngác nhìn anh: “Không đắng mà.”
Khi còn nhỏ, nói đúng hơn là khoảng thời gian vừa được bà ngoại đón về nuôi, vì suy dinh dưỡng nghiêm trọng, thầy đông y đã kê cho cô rất nhiều thang thuốc để bồi bổ.
Đó mới là thứ đắng nhất cô từng uống. Nhưng mỗi lần cô uống xong, bà ngoại luôn rất vui, hơn nữa còn dùng ánh mắt mong đợi nhìn cô.
Vì thế, chén thứ hai, chén thứ ba, từ nhẫn nhịn đến quen dần, cuối cùng cô đã chiến thắng vị đắng, cơ thể cũng hồi phục khỏe mạnh.
“Được rồi, vậy uống thêm chút nữa.”
Tay anh đặt lên ngực cô, giúp cô xoa dịu: “Còn nấc không?”
Uống xong cả ly, Vưu Tình thở ra một hơi, lắc đầu.
Hình như cô không chết được nữa rồi, yên tâm.
Cả người thả lỏng, mi mắt bắt đầu trĩu xuống, người nghiêng đi, ngã vào vai anh, giọng nói lí nhí: “Buồn ngủ…”
Chỉ một từ như vậy, hơi thở như lan tỏa ra, ấm áp phả vào bên cổ anh. Xương cốt Lương Tây Triều như nhũn ra, lòng bàn tay nhẹ nhàng vỗ lưng cô, giọng nói pha chút cười khẽ hỏi: “Về nhà hay ngủ ở đây?”
Thật ra ở đây cũng không phải không ngủ được, nhưng dù sao cũng không thoải mái bằng ở nhà.
Hơn nữa phòng tắm ở đây không có bồn tắm, cô say như vậy làm sao đứng tắm được.
cậu Năm tự phụ, chú trọng sạch sẽ ít nhiều vẫn có chút thói ở đời, cho dù là Vưu Tình, cũng không thể uống say xong không tắm rửa liền lên giường ngủ.
Huống hồ vừa rồi cô còn bị một người phụ nữ say rượu khác ôm chặt không khác gì trói gà.
Lương Tây Triều hơi không vui đưa tay véo nhẹ má cô.
Cô gái nhỏ đáng yêu, đàn ông nhớ nhung, phụ nữ cũng thích. Rõ ràng không phải kiểu người dễ gần, sao lại dễ khiến người ta thân cận như vậy.
“… Hửm?” Vưu Tình kéo dài giọng, ngơ ngác.
Lương Tây Triều cực kỳ kiên nhẫn: “Hỏi em có về nhà không.”
Vưu Tình dụi đầu vào vai anh lắc lắc: “Viện dưỡng lão… xa quá, trời tối rồi, không đi mất công phiền bà ngoại.”
“Ai nói với em về viện dưỡng lão? Thủy Quận Loan, có về không?”
Vưu Tình im lặng vài giây, như đang cố gắng hiểu lại câu hỏi mới này của anh.
“Ừm, được…” Cô chậm rãi đồng ý.
Lương Tây Triều lấy chiếc áo khoác cô cởi ra vứt sang một bên, luồn tay qua mặc vào cho cô, cài lại hàng cúc sừng trâu.
Trừ việc mặc đồ ngủ cho cô, anh chưa từng mặc quần áo khác cho cô bao giờ. Cài cúc xong nhìn lại, ôi thôi, lệch một cái.
Lại phải cởi ra cài lại.
Nhớ tới Văn Nghiệp trêu chọc cô gái này là bảo bối của anh, Lương Tây Triều từ nhỏ cơm bưng nước rót, người có thể khiến anh hầu hạ như vậy ngoài cô ra còn ai nữa.
Mặc quần áo xong, Lương Tây Triều bế ngang cô lên rời đi, xuống thang máy, đi về phía cửa chính.
Bác Âu vội vàng lo lắng mở cửa xe, đón họ lên, đóng cửa, vòng qua đầu xe vào vị trí lái.
Trước cửa sổ sát đất của phòng bao trên lầu hai, ánh mắt Trần Tĩnh Văn dõi theo, cho đến khi chiếc xe đó biến mất giữa dòng xe cộ tấp nập.
“Tính tình Tiểu Ngũ ngang ngược, vẫn còn ham chơi, những chuyện này là bình thường.” Ông Trần đứng lặng bên cạnh, vỗ nhẹ vai cô: “Tĩnh Văn, con phải nhìn thoáng ra, sớm muộn gì nó cũng sẽ hồi tâm chuyển ý.”
Trần Tĩnh Văn giấu đi vẻ khác thường trong mắt, dịu dàng đáp: “Ông nội, con hiểu rồi.”
Việc liên hôn giữa hai nhà Trần – Lương là chuyện bắt buộc phải làm. Ông nội bảo cô lựa chọn giữa Lương Dật Chi, con trai thứ ba nhà họ Lương, và con trai thứ năm Lương Tây Triều.
Cô tôn thờ Lương Tây Triều như thần thánh, cô cũng là người, làm sao không có chút tư tâm nào được.
Vừa vào cửa, Lương Tây Triều liền bế bổng Vưu Tình, đưa thẳng vào phòng tắm trong phòng ngủ chính.
Anh đặt cô ngồi lên mặt đá cẩm thạch, chỉ bằng vài động tác nhanh gọn đã trút bỏ quần áo trên người cô, rồi bế cô đặt vào bồn tắm. Nhà của Lương Tây Triều toàn là thiết bị thông minh. Ngay từ trên đường về, anh đã dùng điện thoại thao tác cho bồn tắm xả đầy nước.
Lương Tây Triều đứng bên bồn tắm, tay vừa đặt lên khóa thắt lưng, còn chưa kịp cởi, liền bắt gặp một ánh mắt từ dưới đang nhìn lên.
Vưu Tình ngẩng đầu.
Làn hơi nước mờ ảo bao phủ, cô không một mảnh vải che thân. Mặc dù có bọt xà phòng che chắn, nhưng lớp bọt mỏng manh chẳng thể giấu đi được điều gì.
Da trắng hơn tuyết, trong trẻo như ngọc. Anh cứ đứng đó, ánh mắt thu hết mọi tấc da thịt của cô vào đáy mắt.
Dưới ánh đèn, Lương Tây Triều vẫn quần áo chỉnh tề, dáng người cao ráo, tuấn tú, nhưng đôi mắt lại càng thêm u ám. Tận sâu trong xương tủy anh, một cỗ dục vọng chiếm hữu trào dâng. Anh không nhịn được muốn vẽ lên làn da trắng như tuyết ấy những dấu vết chỉ thuộc về riêng anh.
Anh nhìn chằm chằm quá lâu, cơ thể Vưu Tình hơi run rẩy, đôi mắt bất giác lộ ra một tia phòng bị mà đã lâu anh không còn trông thấy.
Khi cô mới theo anh, chính là một con nhím nhỏ như vậy. Rõ ràng ngây ngô, non nớt nhưng luôn cố tỏ ra bình tĩnh, chỉ cần bị anh trêu chọc một chút là mặt sẽ đỏ bừng.
Lương Tây Triều kìm nén dục vọng đen tối đang cuộn trào, đôi môi mỏng nhếch lên nụ cười bất cần: “Nhìn tôi như vậy làm gì, muốn giúp tôi cởi đồ à?”
“…”
Gương mặt Vưu Tình đã ửng hồng vì hơi nước, cô từ từ ôm lấy đầu gối, cuộn tròn người lại, lí nhí: “Em tự tắm.”
Lương Tây Triều ngồi xổm xuống, đưa tay chạm vào má cô: “Ngại à? Trên người em có chỗ nào tôi chưa thấy qua?”
Vưu Tình vẫn lặp lại câu đó: “Em tự tắm.”
Cô rất ít khi tranh cãi với người khác, nhưng lại rất bướng bỉnh. Việc cô cứ lặp đi lặp lại một câu duy nhất khiến anh có chút khó chịu.
Cô vẫn còn say, nếu anh thật sự muốn làm gì, cô không có cách nào phản kháng.
Nhưng làm vậy thì không phải là người. Mặc dù anh vốn chẳng có đạo đức gì, và trước đây cũng không phải chưa từng làm trong bồn tắm, nhưng chung quy lại, anh là kiểu ăn mềm không ăn cứng.
“Được rồi, em tự tắm.”
Lương Tây Triều nhượng bộ, đứng dậy.
Lương Tây Triều đi ra phòng tắm bên ngoài. Đàn ông tắm rửa mười phút đã là lâu, tắm rửa sạch sẽ xong ra ngoài, Lương Tây Triều rót hai ly nước đá lớn, nhận một cuộc điện thoại, vào phòng sách tìm tài liệu gửi cho đối phương.
Lúc này đã hai mươi phút trôi qua, ngâm bồn không nên quá lâu.
Lương Tây Triều đẩy cửa phòng tắm ra, quả nhiên, người tuyên bố muốn tự tắm đã dựa vào bồn tắm ngủ rồi.
Lương Tây Triều nhíu mày “chậc” một tiếng, đưa tay vào thử nhiệt độ nước, may mà đã bật hệ thống ổn định nhiệt độ, cũng không lạnh, nếu không cô nhất định sẽ bị cảm.
Kéo khăn tắm quấn người cô lại, đặt lên giường.
Vừa tắm xong, làn da cô vô cùng mịn màng, chạm nhẹ một cái cũng sẽ để lại dấu vết.
Lương Tây Triều đứng bên giường, cúi mắt nhìn chằm chằm, bụng dưới sắp nóng ran, anh đột nhiên cúi người xuống, nâng cằm cô lên, cạy mở môi lưỡi, đầu lưỡi thô bạo xâm nhập, hung hăng m//ú//t lấy vài cái.
Chỉ tiếc là hiệu quả chẳng khác nào muối bỏ bể, bây giờ anh càng muốn hung hăng làm cô. Dù sao thì bây giờ cô cũng chẳng mặc gì, dù sao thì bây giờ cô cũng chẳng có chút phản kháng nào.
Lương Tây Triều ngẩng đầu lên khỏi người cô, ánh mắt sâu thẳm lướt qua khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của cô, hồi lâu sau, khẽ khàng mở miệng: “Tỉnh lại tôi sẽ tính sổ với em.”
Vưu Tình mở mắt trong tiếng động lách tách khe khẽ, cô đang ngồi trong lòng Lương Tây Triều, nói đúng hơn là đang dựa vào ngực anh.
Lương Tây Triều đang cầm máy sấy tóc sấy cho cô.
“Cuối cùng cũng tỉnh.” Lương Tây Triều nhướng mày, vẻ mặt lười biếng.
Vưu Tình nâng mí mắt nặng trĩu, ánh mắt vẫn còn mơ màng. Cô chống tay lên người anh, từ từ thẳng lưng dậy, nhìn chằm chằm anh hồi lâu: “Lương Tây Triều.”
“Ừ.”
“Lương Tây Triều.”
Anh cười: “Tôi đây, có gì căn dặn.”
Vưu Tình im lặng hai giây, người bỗng nhiên mềm nhũn bò lại vào lòng anh, giọng nói cực nhẹ: “Hỏng rồi…”
“?”
Lương Tây Triều tức đến bật cười: “Lúc thì nói tôi biến thái, lúc thì nói tôi hư, trong miệng không có một câu nào tốt đẹp đúng không.”
“Đèn lồng, hỏng rồi.”
Ồ, là cái này hỏng.
Đèn lồng giấy vốn dĩ rất dễ hỏng, Lương Tây Triều không để tâm: “Cái này có gì đâu, sang năm lại tặng em một cái là được.”
Sang năm họ nên cùng nhau đón Trung thu. Nhà cũ đông người náo nhiệt thì náo nhiệt thật, nhưng cũng ồn ào đến mức anh đau đầu, thà ở cùng cô hai người còn hơn.
Vưu Tình nghiêng tai áp vào ngực anh, trong mắt bình tĩnh đến có chút trống rỗng, sang năm, vật đổi sao dời.
Cô hỏi: “Bây giờ mấy giờ rồi?”
Lương Tây Triều giơ cổ tay lên: “Mười một giờ rưỡi.”
May quá, thời gian vẫn chưa qua.
Đôi môi Vưu Tình khẽ mấp máy, giọng nói nhẹ đến không thể nhẹ hơn: “Lương Tây Triều, anh phải bình an nhé.”
Trong mắt cô, sự tỉnh táo chợt lóe lên.
Nào có chút dấu vết say rượu nào.