Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đế Vương Tiền Truyện – Chương 61

Đế Vương Tiền Truyện

Tác giả: Lê Hoàg
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lưu Kim với Louisa cứ như vậy dễ dàng đột nhập, bọn hắn đi theo đoàn người, đến kịch vào tường đá, liền thấy dừng lại. Một kẻ tai to mặt lớn, đeo bịt mắt lệch, đem che đi một lỗ đồng tử trống rỗng đáng sợ, hắn bước về phía tường đá, cứ như vậy đấm.

Hắn tựa hồ như không có cảm xúc, đấm đến rỉ máu tay vào tường đá vẫn hoàn toàn không một tiếng kêu la, tường kia cũng đồng thời cứng rắn đến đáng sợ, đến một mảnh mẻ ra cũng không có.

-Kẹt….kẹt….kẹt….-

Máu tên chột thấm vào đá, dần dần khiến cả tường đá tách ra, kéo sang một bên, lộ ra cả các chi tiết bánh răng đẹp đẽ trơn tru, càng là để mở một đường hầm dẫn thẳng vào núi. Louisa quay sang Lưu Kim, nói:

“ Đây là huyết ấn, xác nhận ADN của người để kích hoạt hệ thống, rất thông dụng trong các trường hợp hoàng tộc hiện đại.”Louisa vỗ vỗ vai Lưu Kim nói.

“ Tức là tên kia chỉ đang cố tình làm bản thân chảy máu hả ?”

“ Đúng thưa đạo sư…” Louisa khẽ gật đầu.

Đoàn nô lệ này, ngay cả Lưu Kim cũng chưa thấy tận cùng, hắn quyết định ở lại để chứng kiến, đếm nói chung là không đếm xuể, nhưng tính, có thể gọi là từ lúc trăng mờ đến trăng treo đỉnh đầu mới hết người.

“ Bọn khốn này, bắt nhiều người đến vậy !!” Lưu Kim đấm mạnh, bộc phát cái khó chịu trong lòng, liền đốn xuống ngay một cái cây. Hắn lúc này đối với Bee võ phái, sẽ là đến tận cổng làm loạn, rủ huynh đệ đi, liền là đánh một trận sạch bay kình ngạc, đánh cho bọn kia một thập kỉ sau cũng không hồi phục được.

“ Đạo sư, trước hết chúng ta phải nghĩ làm sao để giải thoát đám người ấy …” Louisa trong bóng đêm tĩnh mịch, ngay cả nhân diện đều không thấy rõ, chỉ đành hướng đến cái bóng đen vừa đánh gãy cây nói.

“ Ngươi nói có lý, tính mạng con người là trên hết, nóng giận chính là mất lợi thế.” Lưu Kim lầm bầm, cũng hướng cửa hầm mà đi.

Hắn trong hầm tối, đi khoảng một lúc cũng không thấy ánh sáng, liền chỉ lờ mờ mấy cái cũ kĩ bóng đèn, vài vật kì dị màu đen, loang lổ khắp nơi những vết trên tường, còn có trọc khí sộc hăng cánh mũi, hắn bật miệng cảm thán:

“ Thối, nhưng đây là mùi của xác chết đang phân huỷ.”

“ Đạo sư, ngươi chắc đây là mùi xác chết chứ ??” Louisa bịt mũi hỏi.

“ Không, đây không còn là mùi xác nữa, nó dày và đậm đặc…như hố chôn ngày hôm ấy vậy…” Lưu Kim mắt nheo lại, nói ra chầm chậm.

“ Ngày…hôm ấy ??”

“ Ừm, đối với ngươi, đối với thiên hạ, mấy chục người lính ngã xuống trong bất lực để bảo vệ quê hương là không đáng kể, nhưng đối với ta, họ đáng kính, họ đáng quý, khi cái Nam Hà thành ấy nguy khốn, họ đã đứng ra để cầm chân Noz Á Quốc tiến công cho đến khi cứu viện tới.” Lưu Kim bỗng nhiên hồi tưởng lại, hắn thấy những người mặc quân phục nằm la liệt trên mặt đất, khi đó Nguyễn Nam là người duy nhất còn đang đứng, một thân một mình chống lại đại quân.

Quân phục xanh, đồng phục xám, hai bên chém giết tất thảy đều thấm đến đỏ lên…

Lưu Kimsau trận chiến ấy, thu về không chỉ là tiền thưởng, còn là sự giác ngộ, rằng có những người đã hi sinh để bảo vệ nhân dân, hắn càng phải cố gắng để làm vậy.

Louisa không hỏi nữa, dù xưng làm hiện thân một trong cuả thần chiến tranh, nàng cũng là chưa từng nghĩ đến mặt này, chưa từng nghĩ đằng sau chiến thắng vang danh, còn có thây chất thành núi, máu chảy thành sông, khiến người ở lại cắn răng cay đắng.

Lưu Kim cái người này, máu đã từng tắm đỏ hắn, kim loại đã từng đ//â//m bục hắn, hắn nhớ mãi cái đau đớn, cả những cảm giác cận tử, khi đó, mạng người trân quý lại càng trân quý.

“ Đ-Đạo sư, ta nghĩ chúng ta nên…đi tiếp vào…” Louisa ái ngại nói.

“Xạc, xạ,… Lưu huynh, đệ vào rồi, ở đây có hai tên đang được Anh Túc trả khảo, à mà hắn tra giỏi lắm a, nhiều cực hình đúng là chỉ chính phủ mới biết, còn có…” Đào Hải Bảo qua bộ đàm báo cáo, hắn phù phiếm chuyện nhiều, Lưu Kim tắt máy luôn.

“ Ca ca, bên này ta cùng Nguyệt tỉ đang trong quá trình lên bản đồ căn cứ của bọn chúng, có vẻ rất rộng đó!” Lưu Ngân Sa cũng nói.

“ Tống Hiên, ngươi thế nào rồi ??” Lưu Kim thấy Quản Tống Hiên không liên lạc, liền cũng tự hỏi.

“ Tống Hiên, ngươi thế nào ròi ??”

“ Tống Hiên !!”

Lưu Kim không nhận được hồi đáp, cũng có một chút lo lắng cho Quản Tống Hiên, tuy vậy vẫn lắng xuống, hảo hảo tiếp tục đóng giả thăm dò. Hắn cúi người, rút từ trong áo ra một lọ nhỏ, mở nắp ra, đổ lên tay, tiếp tới đứng sát trước mặt Louisa.

“ Đ-Đạo sư, ngươi định làm gì ?!?” Louisa hoảng loạn hỏi.

“ Bình tĩnh, cái này là than tre, ta vẫn lấy ra để nguỵ trang mà…” Hắn vừa nói, vừa đưa tay lên, chấm chấm vào mặt nàng, đến khi hết mới thôi.

“ À..ừ..”

“ Đồ đệ, ngươi làm tốn than tre của ta quá, người đâu mà đẹp đến khó che…” Lưu Kim cười khổ.

“ Ta…ta…không cố ý…” Louisa ngượng ngừng đáp.

“ Hai tên chết bầm này, đứng đây mãi thế !!” Một kẻ lùn tịt, chỉ cao đến hông Lưu Kim, từ đâu bước ra nói.

“ Vị này cao kều bằng hữu, ta cũng là người, nam nữ ân ái một chút có sao đâu ??” Lưu Kim đáp lại.

“ Là Bee võ phái, ngươi đối với nữ nhân sẽ chỉ còn là thú vui, không còn là tình cảm nữa, nói vậy cũng được, là nam nhân ta đồng cảm, giờ đi tập trung đi, sắp đến Thảm Sát Hội rồi, lúc đó mới là thoả mãn thực thụ.” Lùn tịt nam tử giọng đầy hứng thú nói ra.

“ Hảo, đi thôi !!” Lưu Kim diễn kĩ đỉnh cao, hào hứng nói.

Lùn tịt nam tử cười đầy quỷ dị, liếc một cách kinh bỉ với Louisa, cứ như vậy quay lưng đi. Lưu Kim đặt tay lên an ủi nàng, rồi cũng kéo nhau đi theo.

“ Thảm Sát Hội lần này có gì đặc biệt hơn không ??” Lưu Kim bắt chước vẻ thờ ơ nói.

“ Lần này vẫn là trước thềm giải Thợ Săn Châu Á, nhưng chúng ta cướp được nhiều huy hiệu tham gia nên cũng rất gay cấn đấy, cuối cùng thế hệ trẻ của Bee võ phái cũng có cơ hội phất lên rồi, tuy vậy bắt chúng ta đi chuẩn bị đồ chơi mất nhiều thời gian quá, mấy nghìn dân quanh đây bắt đến mệt!!’ Lùn tịt nam tử cộc cằn nói.

“ Đúng là đông thật !!” Lưu kim câu dẫn tiếp.

“ Ừm, nhưng mà mỗi một kẻ muốn thăng cấp đều đánh với 500 người, thế tính ra cũng được có mấy trận, thiếu lại bị chửi mất !!” Lùn tịt nam tử kiếm một mỏm đá nhỏ, ngồi ghé vào.

“ Bọn chúng thăng lên là ngang hàng với chúng ta rồi !!” Lưu Kim đoán bừa.

“ Cái trò đùa này của ngươi quen lắm, lại chuẩn bị mở mồm một câu ta mạnh quá nên đánh 1000 cũng như 500 hả, thôi bạn ạ, bỏ đi mà làm người!!” Lùn tịt nam tử cười cợt.

Lưu Kim thoáng giật mình, nếu nói như vậy, những kẻ đứng đây, lực chiến đều trên 1000 người, đều đến Đại Đoàn Cấp !!!

Hắn bây giờ, cũng là chưa vượt qua mức đó, đánh ở đây chính là tự chuốc lấy hoạ !

“ Đạo sư, giờ làm gì ??” Louisa hỏi.

“ Như đại nương tử ta từng nói, lấy cái đầu để đỡ cái thân…” Lưu Kim mặt đầu bất đắc dĩ nói, vốn hắn tưởng mình là hổ vào chuồng dê, ai ngờ lại là lừa đội da hổ đi nhầm vào hang cọp, phen này phải lo sống chết rồi.

“ Ừ…” Louisa gật đầu.

“ Ta nghĩ lại cũng lo cho Tống Hiên, hắn nơi này không tính là mạnh, có khi lại rơi vào tay kẻ thù rồi.” Lưu Kim xa xăm suy nghĩ, tiếp lời.

…………..

Trăng rọi lên mặt đất, mờ mờ hư ảo, bóng người chỉ như một vệt đen, tuy vậy vẫn thấy liên tục loá sáng ánh kim loại, càng là liên tục nối nhau tiếng choang choang va đập.

“ Ta…ta…phải diệt phản đồ !!!!” Quản Tống Hiên hai tay hai kiếm, nghiến răng thét lên.

Giới thiệu truyện , truyện khá hay theo thiên hướng nhẹ nhàng .

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đế Vương Tiền Truyện
Chương 61

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 61
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...