Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đào Góc Tường – Chương 73: Chúng tôi kết hôn, cho cậu làm phù rể

Đào Góc Tường

Tác giả: A Phì A
Lượt đọc: 98
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngụy Tiêu bất lực trợn trừng mắt, gượng gạo cười nói: “Kỷ Diễm, cậu thật sự là người chết vì sĩ diện. Để người có kinh nghiệm nhắc nhở cậu một câu, có câu nói rằng những người thích khoe khoang tình cảm thường sẽ gặp phải kết cục bi thảm. Cậu nên cẩn thận một chút, đừng để tình yêu của ngươi chưa qua nổi trăng tròn mà đã chết yểu.”

Ở đây có ai không biết Tiền Ngân Tử đâu mà anh còn ra vẻ như vậy chứ.

Kỷ Diễm rộng lượng đáp lại: “Không sao, tôi không chấp nhặt với kẻ độc thân như cậu.”

Ngụy Tiêu: “…”

Nếu không phải còn chút lý trí, anh ta đã muốn cầm chai rượu ném thẳng vào đầu Kỷ Diễm, làm cho đầu anh nở hoa.

Kỷ Diễm ôm Tiền Ngân Tử ngồi xuống, cố ý chọn vị trí đối diện với Ngụy Tiêu, để anh ta phải nhìn rõ cảnh tượng hai người họ kề cận bên nhau.

Trước đây, khi Ngụy Tiêu và Tiền Ngân Tử còn yêu nhau, mỗi lần tụ họp, hai người họ cũng luôn ngồi cùng nhau.

Khi đó Kỷ Diễm nhìn mà ghen đến phát điên, ánh mắt như muốn phun lửa.

Không ngờ, lại có ngày đến lượt mình được quang minh chính đại ngồi bên Tiền Ngân Tử, công khai khoe ân ái.

Cảm giác thật sự rất hả hê.

Cố ý để cho Ngụy Tiêu nhìn.

Kỷ Diễm đặt tay lên đùi Tiền Ngân Tử, thân mật như một cặp tình nhân đích thực.

Loại thân mật theo bản năng này, trước đây Tiền Ngân Tử và Ngụy Tiêu chưa từng có, nhưng với Kỷ Diễm thì lại rất tự nhiên.

Tiền Ngân Tử đã quen thuộc, mặc kệ anh vuốt ve.

Điều này khiến Ngụy Tiêu càng khó chịu.

Anh ta rõ ràng chưa quên được Tiền Ngân Tử, nhưng chỉ có thể buộc mình từ bỏ, giờ nhìn cảnh tượng trước mặt, lòng càng thêm chua xót.

Chỉ đợi xem họ chia tay khi nào thôi.

Kỷ Diễm nhìn thấy ánh mắt ghen tức của Ngụy Tiêu, liền cố ý ghé sát vào tai Tiền Ngân Tử, thì thầm: “Anh muốn ăn nho, em đút anh ăn đi.”

Tiền Ngân Tử: “…”

Ngụy Tiêu nói rất đúng, Kỷ Diễm thật sự là kẻ thích khoe khoang, trước đây cô không nhận ra, không ngờ anh lại thích kích thích người khác đến vậy.

Anh từ lúc bước vào đã bắt đầu chọc tức Ngụy Tiêu, như muốn trả lại những năm tháng uất ức trước kia.

Tiền Ngân Tử cũng chiều theo anh, ai mà chẳng biết anh đang có ý đồ gì chứ.

Cô cầm một quả nho, n//h//é//t vào miệng Kỷ Diễm.

Đút anh ăn, Kỷ Diễm cắn một miếng rồi tấm tắc khen: “Ngon quá, ngọt lắm.”

Ngụy Tiêu tức đến nỗi muốn bóp nát chai rượu trong tay, muốn đi nhưng không nỡ, đành ngồi đó nhìn họ tình tứ.

Kỷ Diễm càng quá đáng hơn, vừa ăn nho xong giờ lại hôn lên môi Tiền Ngân Tử, thân mật hôn môi ngay trước mặt mọi người.

Ngụy Tiêu còn chưa kịp phản ứng, bạn bè bên cạnh anh ta đã không nhịn được, khuyên bảo: “Anh Tiêu, đừng nhìn nữa, quá đau lòng rồi. Không ấy anh đi về trước đi, sao lại tự tìm ngược đãi như vậy chứ.”

Ngụy Tiêu: “…”

Ngụy Tiêu thở phì phì nhìn Tiền Ngân Tử.

Tiền Ngân Tử chẳng biết làm sao với Kỷ Diễm, nhưng cũng chiều chuộng anh, cái gì cũng dung túng.

Trước đây khi ở cùng Ngụy Tiêu, mỗi lần anh ta say rượu, đặt tay lên đùi cô, Tiền Ngân Tử đều hoảng hốt đẩy anh ta ra, nói: “Ở ngoài như vậy không tốt, ảnh hưởng đến hình tượng thành phố.”

Giờ thì không ảnh hưởng đến hình tượng sao?

Nhìn bọn họ như vậy, Ngụy Tiêu chỉ muốn gọi đội bảo vệ đến.

Anh ra muốn phản kháng, nhưng lại bất lực, bởi vì Kỷ Diễm hầu như hoàn hảo, không có bất kỳ khuyết điểm nào để anh ta chê trách.

Tiền Ngân Tử đi toilet để dặm lại trang điểm, vừa đi khỏi, Kỷ Diễm đã tiến lại gần Ngụy Tiêu, nói: “Ngụy Tiêu, tôi muốn nói với cậu một chuyện.”

Ngụy Tiêu vừa nghe đã đoán chắc không có chuyện gì tốt, chưa đợi Kỷ Diễm mở miệng, anh ta đã phản đối: “Không đồng ý.”

Kỷ Diễm: “Chưa nói mà cậu đã không đồng ý? Cậu có biết tôi muốn nói gì không?”

Ngụy Tiêu có chút tò mò: “Chuyện gì?”

Kỷ Diễm: “Tương lai tôi và Ngân Tử kết hôn, tôi muốn mời cậu làm phù rể. Người có công lớn nhất để tôi và Ngân Tử ở bên nhau chính là cậu, nếu không phải cậu không biết trân trọng, làm sao đến lượt tôi. Nên cậu cần phải đến dự hôn lễ của bọn tôi, thậm chí làm chủ hôn cũng được.”

Ngụy Tiêu suýt nữa tức đến ngất: “… Đi chết đi!”

Kỷ Diễm nói đúng, anh có thể cùng Tiền Ngân Tử ở bên nhau, công thần lớn nhất chính là Ngụy Tiêu.

Chỉ cần Ngụy Tiêu tốt hơn một chút, biết quý trọng Tiền Ngân Tử, có lẽ trong hai năm qua họ đã sớm nảy sinh tình cảm, làm gì còn cơ hội cho anh chen chân vào.

Ngụy Tiêu chính là người có công lớn nhất, bắt buộc phải đến dự hôn lễ, nếu không hôn lễ này chẳng còn ý nghĩa.

Ngụy Tiêu nhìn thấy vẻ đắc ý của Kỷ Diễm, nhịn không được muốn chọc tức lại: “Cậu nghĩ chuyện hai người kết hôn dễ như vậy sao? Ngân Tử có muốn gả cho cậu không? Cô ấy chưa hề nói muốn gả cho cậu, còn cậu thì đã tưởng tượng đủ thứ. Cẩn thận đấy, đừng để đến lúc cậu muốn mà không được, nếu Tiền Ngân Tử không đồng ý gả cho cậu, tôi nhất định cười nhạo cậu đến chết.”

Kỷ Diễm cảm thấy lời này thật vô căn cứ.

Bọn họ yêu nhau tốt đẹp như vậy, tình cảm ngọt ngào như thế, làm sao cô có thể không gả cho anh?

Kỷ Diễm tự tin nói: “Cậu không cần lo chuyện đó, cứ nhìn cái vẻ chua lè của cậu là đủ biết. Bọn tôi nhất định sẽ kết hôn, sớm sinh quý tử.”

Ngụy Tiêu lạnh lùng cười, châm chọc: “Nói đừng có chắc chắn quá, cẩn thận lại bị vả mặt.”

Kỷ Diễm không muốn vả mặt, giờ chỉ muốn đánh Ngụy Tiêu.

Tên miệng quạ đen này, đừng có mà nguyền rủa anh.

Tiền Ngân Tử phát hiện, trên đường về nhà, tâm trạng của Kỷ Diễm không tốt như lúc đến. Khi đến anh hớn hở bao nhiêu, thì lúc về lại trầm buồn bấy nhiêu.

Bộ dạng như bị đả kích nghiêm trọng, không biết trong lúc cô đi toilet, hai người họ đã nói gì mà làm Kỷ Diễm trở nên khổ sở như vậy?

“Chuyện gì xảy ra? Lúc em đi, có phải anh bị Ngụy Tiêu sỉ nhục? Không cãi lại được nên mới buồn sao?”

Đây là chuyện liên quan đến lòng tự trọng của đàn ông, nếu thực sự không cãi lại được, buồn cũng là chuyện bình thường.

Ngụy Tiêu thoạt nhìn rất giỏi mắng người, Kỷ Diễm có thể là quá nhã nhặn, cãi không lại.

Nếu thực sự là vậy, cô phải quay lại, cãi nhau với Ngụy Tiêu một trận ra trò.

Phải giúp Kỷ Diễm xả cơn tức.

Kỷ Diễm lắc đầu, phủ nhận: “Không phải, sao anh có thể cãi không lại hắn? Chỉ là lời hắn nói khiến anh không thoải mái, giống như nguyền rủa chúng ta.”

Tiền Ngân Tử tò mò, anh ta đã nói gì mà khiến Kỷ Diễm tức giận đến vậy.

“Hắn nói gì?”

Kỷ Diễm cũng rất tò mò muốn biết suy nghĩ của Tiền Ngân Tử, nhân lúc dừng đèn đỏ, anh quay đầu, vẻ mặt nghiêm túc nhìn cô hỏi: “Hắn nói, chúng ta chưa chắc đã kết hôn được. Hắn không phải đang nguyền rủa chúng ta sao. Nên anh muốn hỏi em nghĩ thế nào, chúng ta kết hôn khi nào thì được? Năm nay hay sang năm? Hay là tìm một ngày tốt, đăng ký trước đã, hôn lễ thì chọn ngày sau?”

Đột nhiên lại nhắc đến chuyện kết hôn.

Tiền Ngân Tử có chút căng thẳng, tim đập nhanh hơn, không biết phải trả lời thế nào.

Rốt cuộc, cô cảm thấy hai người hiện tại mà nói đến kết hôn còn quá sớm, mới ở bên nhau không bao lâu, đã tính chuyện cưới xin sao?

Tiền Ngân Tử tránh ánh mắt của Kỷ Diễm, khẩn trương nói: “Còn… còn sớm mà? Không cần vội như vậy đâu?”

Kỷ Diễm thấy Tiền Ngân Tử không nghĩ đến chuyện kết hôn, sắc mặt càng khó coi.

Cô không muốn kết hôn, hay chỉ là không muốn kết hôn sớm?

Nhưng mà, từ cái đêm hai người ở bên nhau, anh đã muốn kết hôn với cô.

Tên của con cái về sau, anh đều đã nghĩ xong rồi.

Cả đêm suy nghĩ…

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Bạn thân của bạn trai
Chương 2: Quần lót trong túi quần
Chương 3: Lần này mặc kiểu giống lần trước không?
Chương 4: Cởi đồ trên giường
Chương 5: Tư thế từ phía sau
Chương 6: Mọc sừng
Chương 7: Anh có bạn gái rồi còn chơi với tôi làm gì?
Chương 8: Tiếng gọi "anh yêu"
Chương 9: Vị của cô
Chương 10: Nhiều nước quá rồi
Chương 11: Kỷ Diễm
Chương 12: Chơi kịch bản sát nhân
Chương 13: Giúp anh bằng tay
Chương 14: Tay anh đã làm ướt cô ấy
Chương 15: Ngụy Tiêu
Chương 16: Kỷ Diễm là chú cún hay ghen
Chương 17: Gan bé thế mà cũng đòi học đòi ngoại tình
Chương 18: Anh lừa anh ta
Chương 19: Ban ngày đã làm rồi
Chương 20: Tin nhắn của Ngụy Tiêu
Chương 21: Gần đây có quan hệ tùng dịch không?
Chương 22: Kỷ Diễm, mặt anh đẹp thế mà còn chơi trò yêu thầm à?
Chương 23: Lý do Kỷ Diễm thích Tiền Ngân Tử
Chương 24: Tiền Ngân Tử đề nghị làm bạn tì**
Chương 25: Sức hấp dẫn mạnh mẽ của Kỷ Diễm
Chương 26: Hôn nhau trong phòng tắm
Chương 27: Ngụy Tiêu, Chúng ta chia tay đi
Chương 28: Ngụy Tiêu phát hiện sự thật về Tiền Ngân Tử
Chương 29: Kỷ Diễm dụ Tiền Ngân Tử đến sống chung
Chương 30: Trứng ru...
Chương 31: Chúng ta giống như Tôn Đáp Ứng (*) với thị vệ
Chương 32: Tìm nhà
Chương 33: Đừng đánh nữa, đừng đánh nhau nữa
Chương 34: Ha ha ha ha ha, Ngụy Tiêu phát điên
Chương 35: Dùng ếch toi trong 10 phút
Chương 36: Mười phút tự chơi
Chương 37: Khi trở về có còn yêu anh không?
Chương 38: Trạng thái tinh thần của Kỷ Diễm rất điên
Chương 39: Móc cua
Chương 40: Vừa ôm vừa nhấp
Chương 41: Tranh sủng
Chương 42: Đấu với tôi, cậu còn non và xanh lắm
Chương 43: Đầu gối cọ vào chỗ đó
Chương 44: Chơi trên xe
Chương 45: Về nước?
Chương 46: Kỷ Diễm bỏ nhà ra đi
Chương 47: Anh không muốn làm bạn tì**, anh muốn làm bạn đời
Chương 48: Phòng tắm công cộng
Chương 49: Công khai trên mạng xã hội
Chương 50: Chiến thần tình yêu
Chương 51: Tiền Ngân Tử bảo vệ bạn trai
Chương 52: Kỷ Diễm hôn mê
Chương 53: Có phải em ngày càng yêu anh không?
Chương 54: Hồ sơ của Kỷ Diễm
Chương 55: Đút cô bé ăn bốn quả cherry
Chương 56: Nằm trên bàn ăn
Chương 57: Nội y tình thú
Chương 58: Bị chuốc thuốc
Chương 59: Nóng đến chịu không nổi
Chương 60: Tay chân bị trói lại
Chương 61: Phòng tắm play
Chương 62: Kỷ Diễm bị vắt cực khô
Chương 63: Người anh yêu thầm là em
Chương 64: Anh không phải người nghiện ếch
Chương 65: Em siêu đáng yêu, còn anh siêu yêu em
Chương 66: Cuộc sống hằng ngày của đôi tình nhân
Chương 67: Anh từng đi giải khuây chưa?
Chương 68: Quần chữ T đính ngọc trai
Chương 69: Mẹ anh đưa em 17 tỷ, bảo em rời xa anh
Chương 70: Mẹ anh giới thiệu loại ba con sói này, nói là rất tốt
Chương 71: Trước đây sao không biết anh thích ghen đến thế
Chương 72: Kỷ Diễm thật biết cách chọc tức
Chương 73: Chúng tôi kết hôn, cho cậu làm phù rể
Chương 74: Kỷ Diễm dùng thẻ thân mật của Ngụy Tiêu mua áo mưa
Chương 75: Ngồi lên mặt
Chương 76: Thật ra em là thiên kim của gia tộc giàu nhất châu Á
Chương 77: Kỷ Diễm lên cơn ghen
Chương 78: Sợ mất vợ
Chương 79: Em chê anh phiền?
Chương 80: Bàn chuyện cưới hỏi
Chương 81: Ngân Tử, không có em anh sống sao nổi
Chương 82: Cùng nhau xem phim
Chương 83: Muốn thì nói thẳng
Chương 84: Tự nguyện tặng
Chương 85: Đừng ồn ào, em đang nướng BBQ
Chương 86: Yêu đương mụ mị là của hồi môn tốt nhất của đàn ông
Chương 87: Kỷ Diễm và Tiền Ngân Tử chia tay?
Chương 88: Kỷ Diễm
Chương 89: Tay chân Tiền Ngân Tử bị trói, Kỷ Diễm mạnh bạo l//i//ế//m cô
Chương 90: Phóng thích trong miệng cô
Chương 91: Chị của Tiền Ngân Tử đã trở về
Chương 92: Em rể, cậu thấy tôi với Ngân Tử có giống nhau không?
Chương 93: Em gái, em để chị ngủ với bạn trai em một lần được không?
Chương 94: Em rể, cậu còn phải gọi tôi một tiếng chị đấy
Chương 95: Cùng tổng giám đốc Kỷ chơi đùa
Chương 96: Văn phòng play
Chương 97: Tiền Ngân Tử bị bắt cóc
Chương 98: Kết cục (Phần 1)
Chương 99: Kết cục (Phần 2)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đào Góc Tường
Chương 73: Chúng tôi kết hôn, cho cậu làm phù rể

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 73: Chúng tôi kết hôn, cho cậu làm phù rể
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...