Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đào Góc Tường – Chương 42: Đấu với tôi, cậu còn non và xanh lắm

Đào Góc Tường

Tác giả: A Phì A
Lượt đọc: 98
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khi đến dưới chung cư nhà Tiền Ngân Tử, Kỷ Diễm bỗng cảm thấy căng thẳng vô cùng. Đến lúc chuẩn bị lên nhà, anh thậm chí còn do dự, không dám bước vào.

Tiền Ngân Tử thắc mắc, không hiểu anh lo lắng vì điều gì.

Đâu phải là gặp phụ huynh thật sự, sao anh lại căng thẳng đến thế?

Kỷ Diễm nghĩ rằng gặp phụ huynh thì cũng phải căng thẳng, dù gì anh cũng phải đối đầu với Ngụy Tiêu.

Nếu bố mẹ Tiền Ngân Tử không thích anh, thì việc anh muốn ở bên cô ấy sẽ càng khó khăn hơn.

Sau khi tự trấn an, Kỷ Diễm mới cùng Tiền Ngân Tử lên nhà.

Trong đầu, Kỷ Diễm đã chuẩn bị rất nhiều lời nói và hành động, hy vọng mình có thể gây ấn tượng tốt về hình ảnh một người đàn ông chín chắn.

Tiền Ngân Tử mở cửa nhà, mẹ cô nghe thấy tiếng động nên ra đón.

Bà bất ngờ khi thấy có một người đàn ông đứng sau lưng con gái mình.

Mẹ Tiền ngạc nhiên, không hiểu sao con gái lại dẫn một người đàn ông về nhà khi mà trong nhà đã có một người khác.

“Đây là ai?”

Mẹ Tiền nhìn Kỷ Diễm rồi hỏi Tiền Ngân Tử.

Tiền Ngân Tử định giới thiệu Kỷ Diễm là bạn, nhưng anh đã nhanh chóng lên tiếng trước, chìa tay chào: “Chào cô, cháu là bạn trai của Ngân Tử. Lần đầu gặp mặt, rất vui được làm quen với cô.”

Tiền Ngân Tử: “…”

Mẹ Tiền nghe xong thì mắt mở to, đầy thắc mắc.

“Ơ? Ngân Tử có bạn trai rồi à?”

Bà liếc nhìn vào trong nhà.

Người đàn ông bên trong kia cũng tự xưng là bạn trai của Tiền Ngân Tử.

Con gái bà… thật là “tài giỏi”.

Có bạn trai thì được, nhưng đừng quen hai người chứ.

Dù quen hai người, cũng đừng dẫn cả hai về nhà.

Gặp mặt thế này, thật là ngại.

Ngụy Tiêu đang ở trong phòng nói chuyện với bố Tiền, nghe thấy giọng Kỷ Diễm bên ngoài, anh ta bước ra nhìn.

Không nhầm, đúng là Kỷ Diễm.

Anh ta bật cười vì tức giận, không kiềm được mà nói: “Kỷ Diễm, cậu có phải là cái bóng không? Tôi làm gì, cậu cũng phải làm theo. Tôi đến gặp chú dì, cậu cũng lò mò theo. Tôi thấy cậu không phải là cái bóng, cậu là kẻ bắt chước, tôi làm gì, cậu cũng phải học theo, cậu còn giành mọi thứ với tôi, đúng không?”

Không biết Kỷ Diễm đã làm gì khiến anh ta khó chịu, mà giờ cứ phải tranh giành bạn gái, còn đến đây để tỏ ra tử tế.

Kỷ Diễm nhìn Ngụy Tiêu, thấy anh ta tức đến mức gương mặt méo mó. Anh nắm tay Tiền Ngân Tử, như đang tuyên bố chủ quyền, bình thản nói: “Tôi và cậu không giống nhau. Cậu đến mà không được mời, còn tôi là đi cùng Ngân Tử về gặp gia đình. Chúng ta khác biệt hoàn toàn, đừng so sánh tôi với cậu.”

Ngụy Tiêu nhìn hai người tay trong tay, tức đến mức muốn cắn người.

Anh ta chỉ muốn lao vào cắn chết Kỷ Diễm.

Tiền Ngân Tử nhìn tay mình bị Kỷ Diễm nắm chặt.

Cô cảm giác anh như đang thật sự nghiêm túc, không phải đang đùa.

Kỷ Diễm không phải… thật sự nghiêm túc với cô đó chứ?

Bố Tiền trong phòng nghe thấy tiếng ồn nên bước ra.

Kỷ Diễm thấy vậy, nhanh chóng tiến lại chào: “Chào chú, cháu là Kỷ Diễm, bạn trai của Ngân Tử.”

Bố Tiền vừa nãy đã nghe chuyện con gái có bạn trai.

Là bố, ông không tỏ ra thân thiện với Kỷ Diễm, nét mặt ông hiện rõ sự lạnh lùng, như thể Kỷ Diễm không xứng với con gái mình.

Ông chỉ đáp lại một cách nhạt nhẽo: “Ừ.”

Ngụy Tiêu không nhịn được, bật cười khi nghe câu trả lời đó.

Anh ta nhanh chóng bước đến, xoa dịu bố Tiền: “Chú ơi, chúng ta tiếp tục chơi cờ nhé.”

Ngụy Tiêu biết rõ rằng giữa anh ta và Kỷ Diễm vẫn có sự khác biệt lớn.

Anh ta và Tiền Ngân Tử đã yêu nhau nhiều năm, anh ta quen biết với bố mẹ cô từ hơn hai năm trước.

Anh ta luôn biết cách lấy lòng người lớn, biết rằng bố Tiền thích chơi cờ tướng, nên anh ta đã học qua vài chiêu.

Bố Tiền đam mê cờ tướng đến mức từng tham gia một vài giải đấu và giành giải vàng. Ông rất chuyên nghiệp, rất ít người có thể đối đầu với ông.

Bố Tiền rất thích Ngụy Tiêu.

Thứ nhất, ông không biết những việc Ngụy Tiêu đã làm với Tiền Ngân Tử. Thứ hai, nhà họ Ngụy đã giúp đỡ nhà họ Tiền khi họ gặp khó khăn, và nhờ khoản tiền đó mà ông chữa khỏi bệnh. Vì vậy, ông luôn có thiện cảm với Ngụy Tiêu.

Hơn nữa, Ngụy Tiêu rất ngoan ngoãn, đã ở bên Tiền Ngân Tử suốt hai năm, để lại ấn tượng tốt với ông bà Tiền. Lý do duy nhất ông không chấp nhận mối quan hệ của hai người là vì Ngụy Tiêu suýt nữa trở thành anh rể của Tiền Ngân Tử, điều này làm ông khó lòng chấp nhận về mặt danh tiếng.

Tuy nhiên, về con người của Ngụy Tiêu, bố Tiền vẫn rất hài lòng.

Điều cuối cùng là Ngụy Tiêu cũng thích chơi cờ tướng và thường thi đấu với ông. Trong giới trẻ hiện nay, có rất ít người chơi cờ giỏi như Ngụy Tiêu, điều này khiến ông có ấn tượng rất tốt với anh ta.

Ngụy Tiêu tự mãn, chơi cờ với bố Tiền trong khi liếc nhìn Kỷ Diễm với ánh mắt đầy thách thức.

Ánh mắt đó như đang nói: “Nhìn đi, cậu không thể nào thắng tôi, cậu chỉ là kẻ thất bại.”

Kỷ Diễm hiểu rõ ý nghĩa trong ánh mắt đó, nhưng anh không tỏ ra tức giận.

Sau khi quan sát hai người chơi một ván cờ, Kỷ Diễm lên tiếng: “Chú ơi, cháu có thể thử đấu với chú một ván được không ạ?”

Bố Tiền nghe vậy, nhìn anh từ đầu đến chân rồi hỏi: “Cậu cũng biết chơi cờ à?”

Kỷ Diễm đáp: “Dạ, cháu biết chút ít. Ông nội cháu rất thích chơi cờ, nên cháu cũng học được vài chiêu từ ông.”

Ngụy Tiêu định đuổi Kỷ Diễm đi vì cảm giác mọi thứ đều bị anh giành mất, nhưng bố Tiền đã nói: “Vậy ngồi xuống đây, tôi muốn xem cậu giỏi đến mức nào.”

Bố Tiền đã nói vậy rồi, Ngụy Tiêu đành im lặng, không thể nói thêm gì nữa.

Anh ta đứng dậy, nhường chỗ cho Kỷ Diễm.

Kỷ Diễm hiểu rõ rằng bố Tiền là người rất đam mê cờ tướng, nếu cố tình nhường thì ông sẽ khó chịu. Chỉ khi thắng được ông, anh mới có thể khiến ông nể phục.

Vì vậy, anh không nương tay, thể hiện hết khả năng của mình.

Kết quả, ngay ở ván đầu tiên, Kỷ Diễm đã thắng bố Tiền.

Ngụy Tiêu bật cười chế giễu, nghĩ rằng Kỷ Diễm thật ngốc.

Chơi cờ với người lớn mà còn giành phần thắng, chẳng nhường chút nào.

Bố Tiền xoa cằm, ngắm nhìn Kỷ Diễm đầy ngạc nhiên: “Cậu cũng giỏi đấy nhỉ?”

Kỷ Diễm khiêm tốn đáp: “Dạ, không có gì đâu ạ. Cháu học được chút ít từ ông nội. Ông cháu là người chuyên nghiệp.”

Bố Tiền tò mò: “Ông nội cậu là ai?”

Kỷ Diễm trả lời: “Dạ, là Kỷ Dung ạ.”

Nghe vậy, bố Tiền không kìm nén được sự phấn khích, đập tay xuống bàn nói: “Cậu nói sao? Đại kiện tướng cờ tướng quốc tế Kỷ Dung là ông nội của cậu à?”

Kỷ Diễm gật đầu: “Dạ đúng. Chú cũng biết ông nội cháu sao? Để lần sau cháu sắp xếp cho hai người gặp nhau.”

Mẹ Tiền nghe thấy vậy lập tức chen vào: “Không phải là biết đâu, ông cháu là thần tượng của ông ấy đấy, ngày nào ông ấy cũng xem video thi đấu của ông nội cháu. Không ngờ cậu lại là cháu trai của Kỷ Dung! Gặp được thần tượng, chắc ông ấy mừng lắm.”

Kỷ Diễm nhìn bố Tiền, thấy ông đang rất phấn khích, nói: “Chú thích ông nội cháu ạ? Vậy lần sau cháu sẽ sắp xếp một bữa cơm để hai người có thể gặp nhau, trao đổi về cờ tướng. Chú có muốn xin chữ ký không? Cháu có thể nhờ ông ký tặng chú.”

Bố Tiền đầy xúc động, giống như người hâm mộ sắp được gặp thần tượng.

Kỷ Diễm thấy bố Tiền vô cùng phấn khích, cố ý liếc nhìn Ngụy Tiêu, người đang ngơ ngác không biết phải phản ứng thế nào.

Anh nâng giọng, quay sang hỏi bố Tiền: “À đúng rồi, Ngụy Tiêu, cậu đã chia tay cô sinh viên đại học đó chưa? Dạo này cô ấy đi tìm cậu khắp nơi, nói là tháng trước cậu bỏ cô ấy lại trong khách sạn, sau đó không thể liên lạc được. Cô ấy còn yêu cầu cậu giải thích, phòng đã đặt sẵn mà người thì không thấy đâu.”

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Bạn thân của bạn trai
Chương 2: Quần lót trong túi quần
Chương 3: Lần này mặc kiểu giống lần trước không?
Chương 4: Cởi đồ trên giường
Chương 5: Tư thế từ phía sau
Chương 6: Mọc sừng
Chương 7: Anh có bạn gái rồi còn chơi với tôi làm gì?
Chương 8: Tiếng gọi "anh yêu"
Chương 9: Vị của cô
Chương 10: Nhiều nước quá rồi
Chương 11: Kỷ Diễm
Chương 12: Chơi kịch bản sát nhân
Chương 13: Giúp anh bằng tay
Chương 14: Tay anh đã làm ướt cô ấy
Chương 15: Ngụy Tiêu
Chương 16: Kỷ Diễm là chú cún hay ghen
Chương 17: Gan bé thế mà cũng đòi học đòi ngoại tình
Chương 18: Anh lừa anh ta
Chương 19: Ban ngày đã làm rồi
Chương 20: Tin nhắn của Ngụy Tiêu
Chương 21: Gần đây có quan hệ tùng dịch không?
Chương 22: Kỷ Diễm, mặt anh đẹp thế mà còn chơi trò yêu thầm à?
Chương 23: Lý do Kỷ Diễm thích Tiền Ngân Tử
Chương 24: Tiền Ngân Tử đề nghị làm bạn tì**
Chương 25: Sức hấp dẫn mạnh mẽ của Kỷ Diễm
Chương 26: Hôn nhau trong phòng tắm
Chương 27: Ngụy Tiêu, Chúng ta chia tay đi
Chương 28: Ngụy Tiêu phát hiện sự thật về Tiền Ngân Tử
Chương 29: Kỷ Diễm dụ Tiền Ngân Tử đến sống chung
Chương 30: Trứng ru...
Chương 31: Chúng ta giống như Tôn Đáp Ứng (*) với thị vệ
Chương 32: Tìm nhà
Chương 33: Đừng đánh nữa, đừng đánh nhau nữa
Chương 34: Ha ha ha ha ha, Ngụy Tiêu phát điên
Chương 35: Dùng ếch toi trong 10 phút
Chương 36: Mười phút tự chơi
Chương 37: Khi trở về có còn yêu anh không?
Chương 38: Trạng thái tinh thần của Kỷ Diễm rất điên
Chương 39: Móc cua
Chương 40: Vừa ôm vừa nhấp
Chương 41: Tranh sủng
Chương 42: Đấu với tôi, cậu còn non và xanh lắm
Chương 43: Đầu gối cọ vào chỗ đó
Chương 44: Chơi trên xe
Chương 45: Về nước?
Chương 46: Kỷ Diễm bỏ nhà ra đi
Chương 47: Anh không muốn làm bạn tì**, anh muốn làm bạn đời
Chương 48: Phòng tắm công cộng
Chương 49: Công khai trên mạng xã hội
Chương 50: Chiến thần tình yêu
Chương 51: Tiền Ngân Tử bảo vệ bạn trai
Chương 52: Kỷ Diễm hôn mê
Chương 53: Có phải em ngày càng yêu anh không?
Chương 54: Hồ sơ của Kỷ Diễm
Chương 55: Đút cô bé ăn bốn quả cherry
Chương 56: Nằm trên bàn ăn
Chương 57: Nội y tình thú
Chương 58: Bị chuốc thuốc
Chương 59: Nóng đến chịu không nổi
Chương 60: Tay chân bị trói lại
Chương 61: Phòng tắm play
Chương 62: Kỷ Diễm bị vắt cực khô
Chương 63: Người anh yêu thầm là em
Chương 64: Anh không phải người nghiện ếch
Chương 65: Em siêu đáng yêu, còn anh siêu yêu em
Chương 66: Cuộc sống hằng ngày của đôi tình nhân
Chương 67: Anh từng đi giải khuây chưa?
Chương 68: Quần chữ T đính ngọc trai
Chương 69: Mẹ anh đưa em 17 tỷ, bảo em rời xa anh
Chương 70: Mẹ anh giới thiệu loại ba con sói này, nói là rất tốt
Chương 71: Trước đây sao không biết anh thích ghen đến thế
Chương 72: Kỷ Diễm thật biết cách chọc tức
Chương 73: Chúng tôi kết hôn, cho cậu làm phù rể
Chương 74: Kỷ Diễm dùng thẻ thân mật của Ngụy Tiêu mua áo mưa
Chương 75: Ngồi lên mặt
Chương 76: Thật ra em là thiên kim của gia tộc giàu nhất châu Á
Chương 77: Kỷ Diễm lên cơn ghen
Chương 78: Sợ mất vợ
Chương 79: Em chê anh phiền?
Chương 80: Bàn chuyện cưới hỏi
Chương 81: Ngân Tử, không có em anh sống sao nổi
Chương 82: Cùng nhau xem phim
Chương 83: Muốn thì nói thẳng
Chương 84: Tự nguyện tặng
Chương 85: Đừng ồn ào, em đang nướng BBQ
Chương 86: Yêu đương mụ mị là của hồi môn tốt nhất của đàn ông
Chương 87: Kỷ Diễm và Tiền Ngân Tử chia tay?
Chương 88: Kỷ Diễm
Chương 89: Tay chân Tiền Ngân Tử bị trói, Kỷ Diễm mạnh bạo l//i//ế//m cô
Chương 90: Phóng thích trong miệng cô
Chương 91: Chị của Tiền Ngân Tử đã trở về
Chương 92: Em rể, cậu thấy tôi với Ngân Tử có giống nhau không?
Chương 93: Em gái, em để chị ngủ với bạn trai em một lần được không?
Chương 94: Em rể, cậu còn phải gọi tôi một tiếng chị đấy
Chương 95: Cùng tổng giám đốc Kỷ chơi đùa
Chương 96: Văn phòng play
Chương 97: Tiền Ngân Tử bị bắt cóc
Chương 98: Kết cục (Phần 1)
Chương 99: Kết cục (Phần 2)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đào Góc Tường
Chương 42: Đấu với tôi, cậu còn non và xanh lắm

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 42: Đấu với tôi, cậu còn non và xanh lắm
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...