Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đàn Em Khóa Chặt Trái Tim Chị – Chương 5

Đàn Em Khóa Chặt Trái Tim Chị

Tác giả: Bạch Mêu
Lượt đọc: 101
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thành Hoài An gấp tạp chí lại, lặng lẽ nói “Vốn dĩ bọn họ cũng không có ý định để Trình Nam đi Hồng Kông học Lúc đó nếu không phải con trai của bà quá ầm ĩ, Trình Nam căn bản sẽ không đi Hồng Kông học.”

“Nhưng hai đứa nhỏ đã chơi đùa với nhau ba năm, bây giờ tách ra không tốt lắm đâụ” Giang Linh cúi đầu nhíu mày, bĩu môi đến mức có thể treo chai dầu “Tuấn Tuấn thật không dễ dàng mới có một người bạn mình thích lại được chơi chung, hai đứa cùng nhau lớn lên tốt biết bao nhiêu, tại vì sao phải tách ra chứ?”

Thành Tuấn, nói như nào nhỉ, mặc dù xung quanh cũng có rất nhiều trẻ con chơi đùa với cậu bé, nhưng từ trước đến giờ cậu bé chưa từng đối xử với ai giống như đối với Trình Nam.

Trước đây, cậu bé luôn phớt lờ những người bạn khác đang theo đuổi sau lưng mình, nhưng kể từ khi Trình Nam đến đây, Thành Tuấn dường như đã trở thành một người khác, tính cách vui vẻ hơn nhiều cũng thích cười, cũng đã biết suy nghĩ cho người khác, hoàn toàn khác với dáng vẻ ích kỷ, độc đoán trước đây.

Mà Thành Tuấn đang nghe lén ở cửa phòng của bố mẹ, nghe được tin này, bỗng chốc không muốn ăn gì, kem trong tay cũng không còn ngon nữa.

Cậu ấy cúi đầu trở về phòng, vì không muốn rời xa Nam Nam, cậu ấy quyết định phải phản kháng

Mấy ngày saụ

Mặt trời chiếu rọi, những nhánh cây rậm rạp trong sân đang uể oải đung đưa trong gió.

Dưới bóng cây, hai cậu bé mặc quần đùi áo ngắn tay, đi dép giống nhau đang quỳ gối trên ghế, nằm bò trên bàn chơi xếp gỗ.

Ánh nắng dát vàng óng ánh xuyên qua cành cây chiếu lên người hai cậu bé, trông vừa ấm áp vừa nhàn nhã.

Thành Tuấn bứt tóc trên trán xuống, cậu ấy đã tính toán từ lâu, quyết định giao cái này cho Trình Nam.

Dù sao cũng là bố mẹ mình muốn chia cắt hai người, cậu ấy phải khiến Trình Nam nói với bố mẹ rằng mình không muốn đến Thượng Hải học, để cậu bé có thể tiếp tục học ở Hồng Kông với Trình Nam.

Trên bàn để một chồng khối xếp gỗ, hai cậu bé nằm đối đầu với nhau, đôi mắt sáng của Trình Nam tập trung vào món đồ chơi trong tay.

Hai người đang thi xem ai rút được nhiều thanh gỗ nhất mà không bị đổ thì người đó thắng.

Thành Tuấn hơi liếc nhìn cậu bé, cẩn thận thăm dò “Nam Nam, cậu đã nghĩ xong muốn học tiểu học ở đâu chưa?”

Hai mắt Trình Nam nhìn chằm chằm món đồ chơi trong tay, trả lời không đầu không đuôi “Học với cậụ”

Thành Tuấn mím môi, thận trọng hỏi “Vậy nếu như chúng ta không thể tiếp tục học chung thì sao?”

Trình Nam bỗng nhiên quay đầu lại, hai mắt trợn tròn, vẻ mặt kinh ngạc hỏi “Có ý gì?” Mấy năm nay cậu bé học tiếng Trung rất giỏi, nhưng vẫn nói tiếng Nhật trong vô thức.

“A…” Thành Tuấn nhún vai, cúi thấp đầu, vẻ mặt không vui, trưng ra dáng vẻ giả vờ đáng thương, khóe miệng cong xuống, nước mắt trong khóe mắt sắp rơi xuống “Tớ nghe bố mẹ tớ nói vậy. Hơn nữa, chú và dì muốn cậu về Thượng Hải học. Nếu như thế này, cậu không thể ở cùng với tớ nữa, làm sao đây?”

Cậu ấy dứt khoát tựa đầu ngay vào vòng tay của Trình Nam, giọng nói ỉu xìu rất không vui, từng giọt nước mắt ướt đẫm quần áo.

Trình Nam suy nghĩ một chút, nhẹ nhàng sờ lên đầu Thành Tuấn, dịu dàng nói “Sẽ không đâu Tớ muốn học chung với cậụ Tuấn Tuấn, tớ sẽ không rời xa cậu đâu, cậu yên tâm.” Dáng vẻ cười hì hì của cậu bé thật sự rất ngây ngô, vô cùng đáng yêụ

Phải biết hai người ở chung với nhau quá lâu khó tránh sẽ giống đối phương.

Trình Nam và Thành Tuấn cũng giống như vậy. Từ khi còn nhỏ, hai người đã quen biết, làm bạn ba năm, hỗ trợ lẫn nhau, cùng nhau học tập cùng nhau chung sống.

Năm đó Trình Nam lần đầu đến một thành phố xa lạ, mặc dù có bố mẹ và chị đi cùng nhưng cậu bé vẫn sẽ sợ hãi, trong đêm khuya vắng người vẫn sẽ vô cùng sợ hãi nơi lạ lẫm này.

Mà tất cả những sợ hãi, lo lắng trong lòng cậu bé đều được chia sẻ với Thành Tuấn một cách tự nhiên. Không biết từ khi nào Thành Tuấn bắt đầu vượt qua bố mẹ và chị gái nhà họ Trình, trở thành người quan trọng nhất trong lòng Trình Nam.

Mọi thứ dường như đều rất tự nhiên.

Sau đó, trong nhiều cuộc trò chuyện với con trai, hai vợ chồng nhà họ Trình đều thất bại.

Ý chí của Trình Nam vô cùng kiên định, cậu bé muốn tiếp tục học ở Hồng Kông, cậu bé muốn cùng Thành Tuấn cùng nhau đi học cùng nhau lớn lên, không muốn học ở Thượng Hải một mình.

Hết cách, hai vợ chồng nhà họ Trình vẫn mềm lòng rồi.

Trình Nam đạt được mong muốn, tiếp tục học ở Hồng Kông với Thành Tuấn.

Để hai đứa trẻ có thể sống và học tập tốt ở Hồng Kông, hai gia đình đã chuẩn bị nhà cho hai đứa trẻ, thuê bảo mẫu và tài xế lo bữa ăn cho hai đứa trẻ, phụ trách ăn uống đi lại hàng ngày của hai đứa trẻ. Thỉnh thoảng bốn bố mẹ cũng sẽ đến thăm bọn họ, nhưng hơn thế nữa, bọn họ đã đồng hành hỗ trợ đối phương, mà không biết từ khi nào, tình bạn này đã thay đổi…

nan

Mặc dù hai nhà đối diện nhau nhưng do chênh lệch sáu tuổi nên khi Thành Hòa vẫn đang bi bô tập nói trong vòng tay mẹ, Trình Hâm đã quay lại trường học. Sau này, hai người hiếm khi liên lạc với nhau ngoại trừ gặp nhau, giao tiếp trong các buổi họp mặt của bố mẹ.

Năm đó Thành Tuấn chín tuổi, Thành Hòa sáu tuổi, Trình Hâm mười hai tuổi, Trình Nam chín tuổi.

Vào thời điểm đó, quan hệ của bọn họ rất tốt.

Ánh mặt trời giữa trưa đỏ rực xuyên thấu nửa bầu trời, thỉnh thoảng có một làn gió nhẹ thổi vào cửa sổ đang mở rộng, hai gia đình quây quần ở nhà họ Thành, Giang Linh mỉm cười vẫy tay với Trình Hâm “Tâm Tâm, đến đây thổi nến đi.”

“Ừm.”

Cô bé Trình Hâm cười lên rất ngọt ngào và quyến rũ, Thành Hòa rất thích nhìn cô cười, cậu luôn nhìn cô cười đến mức nhỏ dãi.

“Tâm Tâm à.” Trong đôi mắt xinh đẹp của Trình Bội Nghi tràn đầy vẻ dịu dàng, đôi môi nhàn nhạt, đường nét khuôn mặt xinh đẹp, bà ấy nhẹ nhàng ôm Thành Hòa vào lòng, nắm lấy tay Trình Hâm, nhẹ nhàng nói “Mấy ngày nữa em trai sẽ đi học ở lớp tiểu học của trường các con, em ấy là em trai nhỏ nhất của con, sau này Tâm Tâm phải quan tâm, chăm sóc em trai nhiều hơn, có biết không?”

Trình Hâm thích yên tĩnh, luôn cảm thấy trẻ con quá ồn ào, vậy nên không thích trẻ con, cô cũng không có tình cảm đặc biệt gì với em trai của bạn thân của bố mẹ mình.

Quay đầu liếc mắt nhìn Thành Hòa đang cười ngây ngô với mình, nước bọt sắp chảy ra khỏi miệng, cô lạnh lùng nói “Biết chứ.” Nói xong, cúi đầu nhếch môi, lén lút làm mặt xấu, Thành Hòa nhoẻn miệng cười đến ngốc nghếch.

Trình Hâm lại liếc mắt nhìn cậu, nhỏ giọng mắng một câu bằng tiếng Nhật “バカ Đồ ngốc .”

Cô cảm thấy em trai thứ hai của nhà họ Thành chắc chắn là một kẻ ngốc, nếu không mỗi lần nhìn thấy cô sẽ không nhếch miệng cười toe toét, loại còn chảy nước miếng.

Khi Thành Hòa học lớp một, Trình Hâm mười hai tuổi đã là một học sinh cấp hai chuẩn mực.

Tuy rằng ở trong cùng một trường học, nhưng không ở chung một khuôn viên, cho nên cũng không thường xuyên gặp nhaụ

Cho dù là như thế này, mỗi ngày khi tan học Thành Hòa vẫn nhất quyết phải đi đường vòng đến khu cấp hai để đợi Trình Hâm tan học, dần dà các bạn cùng lớp đều biết Trình Hâm có một ở một cậu em trai đang học tiểu học.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đàn Em Khóa Chặt Trái Tim Chị
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...