Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

[Đam Mỹ] Quân Lâm Thiên Hạ – Chương 62

[Đam Mỹ] Quân Lâm Thiên Hạ

Tác giả: Tạ Thất Thiếu Gia
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trương Tông Lượng là Ngự sử trung thừa, cầm chắc đài gián, khiến cho Nhiếp Huyễn có muốn gây phiền hà cho ai cũng đều bị bó tay bó chân. Hôm nay Dung Hàm Chi tặng dao, tự nhiên y thập phần vừa ý mà nhận lấy.

Huống chi Trương Tông Lượng còn là tỷ phu của thân tỷ Chu Hi, nếu có thể kéo ngã hắn, tình cảnh của Chu Hi bên phía thế gia sợ là sẽ phải gian nan thêm nhiều, nhất tiễn song điêu.

Chỉ là, Dung Hàm Chi vẫn luôn luôn một dáng vẻ sang sảng thẳng thắn, bỗng nhiên lại vì y mà ra tay giữa cuộc triều đấu, khiến cho y cảm thấy thập phần mới mẻ.

Trên đường trở về đề cập tới, liền nghe thứ tướng của y cười nói: "Thần nhìn lão Trương Tông Lượng kia đã khó chịu từ lâu, lường trước bệ hạ cũng nghĩ như vậy, cho nên sao lại không làm? Cũng đâu phải hắn chưa từng buộc tội thần đâu."

Nhiếp Huyễn giật mình, đây ngược lại đúng thật là Dung Hàm Chi cố ý.

Trên đường lại nói chút chuyện linh tinh, Dung Hàm Chi nhắc tới trưởng tử hôm nay đã bắt đầu bàn việc hôn sự, Nhiếp Huyễn nhớ tới Nhiếp Tuấn sang năm mới được sáu tuổi, cân nhắc trưởng nữ của mình ngược lại có thể hứa cho thứ tử của Dung Hàm Chi.

Bởi vì sắc trời cũng không còn sớm, Nhiếp Huyễn quay về cung, tẩy đi một thân toàn mùi son phấn tửu khí, sau đó bắt đầu xem tấu chương tích tụ suốt nửa ngày không nhìn đến.

Một mặt xem, một mặt lại có chút thất thần mà nghĩ, thật không ngờ Dung khanh của y lại yêu thích long dương phong nguyệt, như vậy trái lại cũng rất tốt, lường trước diện mạo chính mình cũng tuyệt không kém cạnh so với Minh Trúc kia, cho rằng Dung khanh hẳn cũng sẽ thích.

Chỉ là với tính tình Dung Hàm Chi, có lẽ không thích khuất phục người khác, này lại là phiền toái.

Nào có cái đạo lý đường đường là thiên tử lại cam nguyện nằm dưới.

Nhiếp Huyễn ấn ấn thái dương, thở dài, cảm giác mê luyến này thật sự là phiền toái, nhưng, thích là thật thích, cho nên cũng phải cân nhắc.

Còn không bằng nói thẳng. Lường trước tính tình Dung Hàm Chi thẳng thắng sáng sủa, quả thật nếu nguyện ý thì cũng không có gì khác người, nếu như không muốn thì y cũng không ép buộc là được.

Chỉ là cảm thấy thập phần khó mở miệng.

Lại thở dài, phê vài chữ lên tấu chương trước mắt, rồi lấy một bản tấu khác.

Nét chữ thanh tủ rõ ràng ánh vào trong mắt, vừa nhìn liền biết là bút tích Ôn Tử Nhiên.

Liền nhớ tới lúc ban dược cho hắn, khóe miệng không nhịn được mà nhếch nhếch.

Bỗng nhiên lại nhớ đến hôn sự trưởng tử của Dung Hàm Chi.

Bỗng nhiên ngẩng đầu, nói với thái giám bên cạnh: "Đi, đem bản hôn sự của mấy thế gia tới."

Sáng hôm sau vừa hạ triều, thái giám truyền chỉ liền vội vàng gấp gáp đến Hộ bộ, mỉm cười tủm tỉm truyền đạt khẩu dụ tuyên triệu của Hoàng đế đến vị Hộ bộ thượng thư kia.

Ôn Tử Nhiên liếc nhìn ánh sáng trong lành bên ngoài, trong lòng thầm nói, không phải truyền đến Noãn các, chắc là không có chuyện gì.

Lại không biết vì sao bị đưa đến Ngự hoa viên, rẽ tới rẽ lui đến một góc hoang vắng, Ôn Tử Nhiên đang do dự, vòng qua hòn giả sơn, một đôi tay mạnh mẽ vươn ra, một bàn tay bịt miệng hắn, một ôm eo hắn, lôi vào phía sau hòn giả sơn.

Ôn Tử Nhiên kinh hãi muốn chết, theo bản năng muốn la lên, tuy rằng bị bịt miệng, nhưng động tĩnh cũng rất lớn, thái giám kia lại làm như không nghe thấy, cúi đầu thản nhiên rời đi.

Trong lòng Ôn Tử Nhiên chợt lạnh, liền nghe một giọng nói quen thuộc kề sát bên tai cười cười: "Ái khanh nhỏ giọng chút, nếu có người tới thì biết làm sao đây?"

Giọng điệu ôn nhu, động tác lại thô bạo, đặt hắn tựa lên hòn giả sơn, thò tay liền cầm lấy đai lưng hắn.

Ôn Tử Nhiên vội vàng nắm cái tay kia lại, một tay khác thì lôi cái bàn tay đang bịt miệng mình ra, thở hổn hển nói: "Bệ hạ, sao lại..."

Nhiếp Huyễn cúi đầu nhìn hắn nắm chặt cổ tay mình, chậc một tiếng xoay tay nắm ngược lại, cầm luôn cổ tay kia của hắn, nhấc lên, gom hai cổ tay vào cùng một bàn tay bóp chặt, cười nói: "Hôm nay...chúng ta đổi cách chơi."

Vừa nói vừa thò vào bên trong y bào của hắn, muốn cởi đai lưng.

Ôn Tử Nhiên trợn tròn mắt, chỉ là hai tay bị nắm chặt, không giãy dụa được, chỉ có thể run giọng kêu: "Bệ hạ....!"

Đã mang theo tiếng nức nở.

Nhiếp Huyễn cởi đai lưng hắn, để mặc cho quần dài xoát một tiếng rơi xuống mắt cá chân, lộ ra cặp đùi thẳng tắp trắng nõn.

Lại dán sát vào bên tai hắn cười nói: "Đã bảo ngươi đừng có lớn tiếng như vậy, khiến thị vệ tuần tra tới, mặt mũi liền khó giữ rồi."

Nước mắt Ôn Tử Nhiên lập tức rớt xuống.

Bạn này hay khóc quá, nhưng mà thôi, về sau tác giả sẽ có phiên ngoại riêng, cấp cho con dân bị ngập chết trong nước mắt của bản một cái công đạo, ha ha.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 201
Chương 206
Chương 211
Chương 221
Chương 226

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
[Đam Mỹ] Quân Lâm Thiên Hạ
Chương 62

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 62
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...