Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

[Đam Mỹ] Quân Lâm Thiên Hạ – Chương 47

[Đam Mỹ] Quân Lâm Thiên Hạ

Tác giả: Tạ Thất Thiếu Gia
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chu Hi bị bệnh nửa tháng, cuối cùng cũng khỏe.

Việc làm đầu tiên sau khi khỏe bệnh, là làm mai mối cho người.

Nhiếp Huyễn sau khi nghe nói, liền hiếm khi thất thố, tức giận đến mức quét ngã bút nghiên đầy đất.

Tần Hiên chân trước vừa mới đến kinh thành, thừa tướng đương triều lại đích thân tới cửa cầu hôn thay cho chất nữ của hắn – nữ nhi của Tiền Đường Trần thị, nguyện ý gả cho Lại bộ thượng thư tân nhậm tái giá.

Có thể đám hỏi với sĩ tộc nhất đẳng, dù là thứ nữ, cũng đại biểu cho việc Lũng Hữu Tần thị từ đây bắt đầu chen chân vào thế gia, không còn là hàn môn nữa.

Tần Hiên vui mừng quá đỗi, cũng không để ý đến việc nếu như vậy liền sẽ thấp vai vế hơn đồng nghiệp những một thế hệ, lập tức nhận lời.

Nhiếp Huyễn một cước đá văng mảnh vỡ nghiên mực rơi đầy trên mặt đất, mắng: "Thật quá mất thể diện!"

Nữ nhi của Tiền Đường Trần thị, cho dù là con thứ, ngoại trừ trường hợp tái giá với người như Chu Hi vậy, thê tử qua đời muội muội tái giá, nếu không sao có thể bằng lòng cùng người khác tái giá.

Vậy mà Chu Hi có thể thuyết phục Trần Phong, cũng không biết hắn đã làm cách nào được.

Mà Trần Phong cũng thật là nhân tài, nhìn con rể lớn tuổi như mình vậy, quả thật không chút nào cảm thấy không được tự nhiên sao?!

Nhiếp Kỳ vốn đang nằm nghiêng trên tháp bóc hạt thông ăn, một thân biếng nhác sau tình sự, khóe mắt vẫn còn ửng đỏ.

Thấy vậy phì cười, xém chút nữa là sặc hạt thông.

Lúc trước hắn còn đánh cuộc với hoàng đế, không tin Chu Hi sẽ chịu thua, nào ngờ lại thật sự thua. Hoàng đế tuân theo hẹn ước đến thu nợ, bắt hắn tự mình ngồi lên, còn bắt hắn tự động, một phen nghiêng trời lệch đất, làm đến eo hắn cũng sắp gãy.

Cũng không biết y cho hắn dùng hương cao trộn thêm thứ gì, mỗi một lần lên giường đều không dừng lại được.

Nhưng thật không nghĩ ra trong thời gian ngắn như vậy, bàn tay Chu Hi đã tát ngược lên mặt hoàng đế.

Không hổ là hồ ly tinh, một chiêu rút củi dưới đáy nồi quá đẹp.

Nhiếp Huyễn nghe tiếng cười, trừng mắt nhìn hắn, hắn liền không dám cười nữa, quay mặt qua hướng khác, chỉ có bả vai vẫn không ngừng run lên.

Trời cao có mắt, một ngày kia, có thể cho hắn chính tai nghe được hoàng điệt nhi của mình mắng người khác không biết xấu hổ.

Nếu không phải thân bị giam lỏng trong hậu cung, nhất định đêm nay hắn sẽ làm chủ, thế nào cũng phải mời Chu Hi đến Thiên Hương Lâu ăn một bữa tiệc rượu thịnh soạn.

Nhiếp Huyễn nhìn bả vai không ngừng run của hắn, rõ ràng một bộ dáng đau khổ cố nhịn cười, càng thêm bực, nhào qua lật người lại, thò tay mò vào trong trung y của hắn, sờ.

Nhiếp Kỳ "a" một tiếng, không thèm để ý đến một tay đầy hạt thông, liền vươn tay đến cản, trong miệng vội nói: "Ngươi đừng – điệt nhi thật bất tài, Chu đại thừa tướng hắn chọc giận ngươi, ngươi lại trả đũa lên thúc thúc ngươi là ta đây làm gì? Có bản lĩnh, ngươi đi ngủ hắn đi a!"

"Sao ngươi biết trẫm chưa từng ngủ hắn?" Nhiếp Huyễn hừ một tiếng, dùng lực nắn m//ô//n//g Nhiếp Kỳ, nghiến răng nghiến lợi nói: "Nhìn thấy trẫm khốn quẫn, tiểu hoàng thúc vui lắm có phải không? Có phải cười đến không dừng lại được? Trẫm thu thập ngươi trước. Còn về phần Chu Hi...hắn cũng không thoát được!"

Nhiếp Kỳ nghe vậy sợ hãi, thậm chí quên mất đôi tay hoàng đế còn đang tác oai tác quái dưới y phục mình, quên luôn cả mấy hạt thông rớt đầy giường cấn đến đau lưng, run giọng nói: "Ngươi...ngươi nói, ngươi ngươi ngươi đã ngủ với hắn?"

Hắn bị giam lỏng trong cung, việc trong triều nếu không phải Nhiếp Huyễn nói cho biết thì hắn sẽ không thể biết được.

Cho nên cũng chỉ biết hoàng đế đề bạt người của mình làm Lại bộ thượng thư – tạm không đề cập đến việc người này lại nhanh chóng bị Chu Hi biến thành con rể của Trần gia – lại không biết việc thừa tướng cáo ốm nghỉ nửa tháng

Nhưng hắn cũng biết, mấy ngày gần đây, Nhiếp Huyễn đúng là có ít nhất hai ngày không ở lại hậu cung.

Cả triều văn võ đều cho rằng hoàng đế ham mê nữ sắc, trước từng xém chút đùa chết chính mình trên bụng nữ nhân; hắn lại biết thật ra hoàng đế là thích nam nhân, lúc mới mười hai mười ba tuổi hoàng đế đã nổi tâm tư với hắn, cho đến hiện tại cũng chưa từng ngừng.

Nhưng hắn thật sự không có cách nào tưởng tượng được nếu hoàng đế thật sự ngủ với đương triều thừa tướng thì sẽ là một cảnh tượng như thế nào, chỉ nghe thôi đã cảm thấy quá hoang đường, thập phần kinh thế hãi tục.

Nhiếp Huyễn nói xong liền biết là lỡ lời, ánh mắt khẽ biến, lại bất động thanh sắc, ra vẻ cao thâm bí hiểm nhìn hắn một chập, mới lại gần cắn lên vành tai hắn, thấp giọng cười nói: "Ngươi đoán xem trẫm đã ngủ với hắn chưa? Phản ứng lớn như vậy...A, trẫm hiểu. Thừa tướng nổi danh mĩ tư nhan, phong nghi còn là đệ nhất đương thời, chẳng lẽ...tiểu hoàng thúc ngươi...đang ghen sao?"

Nhiếp Kỳ liền đạp một cước tới – mắt cá chân lại bị Nhiếp Huyễn bắt được, thuận thế kéo ra, bắt đầu đè lên.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 201
Chương 206
Chương 211
Chương 221
Chương 226

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
[Đam Mỹ] Quân Lâm Thiên Hạ
Chương 47

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 47
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...