Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

[Đam Mỹ] Quân Lâm Thiên Hạ – Chương 185

[Đam Mỹ] Quân Lâm Thiên Hạ

Tác giả: Tạ Thất Thiếu Gia
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Người được Chu Hi phân phó nghe thấy hai chữ "có chuột", nghĩ thầm trong cung sao lại có chuột, còn dám lẻn vào quan thính của thừa tướng chứ? Còn nữa, Chính Sự đường không phải chỉ có một đông thính, nếu thật là có chuột, sao tây thính lại không thấy báo gì cả?

Nhưng hắn biết những lời này đều không nên hỏi, nên chỉ cung kính hành lễ, trả lời rồi lui xuống.

Chu Hi nhấp ngụm trà, áp áp cơn tức giận trong lòng cùng với một chút choáng váng, lật bản tóm tắt trong tay ra, đọc nhanh như gió xem hết.

Lại còn có thể phân tâm nghĩ đến vài chuyện khác.

Chu Sưởng sau khi hồi kinh thì thanh thế ngút trời, Công bộ thị lang trẻ tuổi như vậy, lại có thêm công lao trị thủy, an an ổn ổn tiến lên nhị phẩm, có thể trong vòng mười năm tới là có thể trở thành thừa tướng thứ hai trong thế hệ này của Lan Lăng Chu thị.

Đây là chuyện tốt, mà cũng không.

Ngay từ đầu Chu Hi thậm chí không nghĩ tới việc đưa đệ đệ này vào con đường làm quan, vì chuyện này mà trong nhà cãi nhau rất nhiều lần, hắn vẫn luôn tự phụ và cố chấp, cứ cho rằng với tâm tính Lục lang nhà mình, nếu bước vào quan lộ, nhất định sẽ xảy ra chuyện. Khi Lục lang còn nhỏ tuổi hắn không chú ý quản giáo, khiến cho đệ đệ này hình thành nên một tính cách cực đoan, nếu thật sự chìm nổi chốn quan trường, làm sao chịu nổi bao nhiêu thủ đoạn uyển chuyển.

Hiện nay có thể vượt lên mây xanh, cũng chẳng qua là nhờ vào ánh mắt của hoàng đế.

Cố tình làm sao lại có vài kẻ nhận thấy Lục lang nhà hắn hiện nay thánh quyển chính long, lại đang lúc tuổi trẻ khí thịnh, nên liền muốn xu nịnh.

Chu Hi biết rõ người trong thế gia đều có chút nhìn hắn không quen mắt, nhưng vì e sợ quyền lực trong tay hắn, ngại với Lan Lăng Chu thị nhà hắn, cũng lo lắng với bao nhiêu lợi ích chồng chéo giữa đám thế gia, mà không dám ra mặt. Hiện giờ đã có Chu Sưởng, bao nhiên kẻ bắt đầu mang tâm tư linh hoạt, hắn đều để ý.

Trương Tông Lượng có tâm, nhưng hắn chưa bao giờ sợ, Trần Phong hắn cũng không để trong lòng, nhưng Chu Sưởng lại là thân đệ đệ của hắn, lại bị quản chế khắp nơi, giữa hai huynh đệ ân oán thâm hậu, làm sao cũng không tìm được cách trò chuyện thẳng thắn.

Hắn còn lo lắng cho Lục lang nhà mình hơn ai hết, nhưng Lục lang không cần nhất cũng chính là sự quan tâm của hắn. Hắn cũng không thể giải thích với đệ đệ nhà mình: những thứ không đáng tin nhất ở trên đời này chính là: cái lạnh mùa xuân, cái ấm mùa đông, sức khỏe tuổi già và ân sủng đế quân.

Ân sủng của đế quân là không thể dựa vào, nếu thật sự làm mọi việc cho thiên tử, đối chọi thậm chí đắc tội với thế gia, chỉ sợ mai kia nếu không ổn bị mất thánh quyến, sẽ bị hoàng đế quăng ra gánh trách nhiệm, đến lúc đó ngay cả tính mạng người thân cũng không thể đảm bảo được.

Khi đó hắn thân là huynh trưởng, mặt mũi nào gặp lại song th*n d* cửu tuyền?

Nghĩ tới liền cảm thấy đau đầu, chữ viết câu văn trên bảng ghi nhớ tiến nhập vào đầu như nước chảy, hắn vừa ghi nhớ những việc quan trọng, vừa nhịn không được mà nghĩ: huống chi hoàng đế còn hảo nam sắc, tả hữu thừa tướng đều bị y ngủ, lật hết sách sử cũng không tìm ra được người thứ hai. Lục lang nhà mình sinh ra tuấn mỹ, lại còn hâm mộ hoàng đế, thật sự sợ hắn và hoàng đế cùng là ra chuyện gì không nói được.

Chu Hi nâng tay ấn huyệt thái dương, chậm rãi gấp bản tóm tắt lại, ngàn lời vạn chữ lần lượt tràn ra, khiến hắn cảm thấy trước mắt tối đen.

Vội vàng nhắm mắt lại.

Gần đây thường cảm thấy choáng váng chóng mặt, thái y chỉ nói là do quá mức sầu lo, hao tổn tinh thần, thân thể vốn đã hư luy, tì thận lại mệt, muốn hắn cố gắng giữ tâm trí thanh thản một chút, lại khai phương thuốc, bảo hắn mỗi khi cảm thấy chóng mặt thì lấy ra ngậm.

Trong tay áo vẫn luôn mang theo thuốc kia, nhưng hôm nay lại không phải đang ở trong quan thính ở Chính Sự đường, mà là bên trong viện chầu, Chung quanh có nhiều quan lại đang nhìn như vậy, nếu dùng thuốc trước mặt mọi người, lại càng chứng tỏ sức khỏe bản thân mình thật sự suy sụp.

Lúc nào cũng có những lời đồn như là thừa tướng Chu Hi bệnh cũ quấn thân tuổi tác không cao được, hắn không muốn người khác nhìn thấy hắn suy yếu. Huống chi nếu thật sự làm như vậy, chỉ sợ sẽ bị mọi người lấy làm cái cớ để công kích – thừa tướng một nước nhật lý vạn ky, nếu ốm đau bệnh tật, làm sao có thể giúp vua an dân, tiếp lý âm dương?

Chu Hi nhấp thêm một ngụm trà, cắn răng, cố quên đi cơn chóng mặt choáng váng.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 201
Chương 206
Chương 211
Chương 221
Chương 226

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
[Đam Mỹ] Quân Lâm Thiên Hạ
Chương 185

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 185
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...