Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

[Đam Mỹ] Quân Lâm Thiên Hạ – Chương 164

[Đam Mỹ] Quân Lâm Thiên Hạ

Tác giả: Tạ Thất Thiếu Gia
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dung Hàm Chi vừa hồi kinh, chưa kịp bước đến cửa nhà đã bị hoàng đế triệu vào trong cung.

Sau khi đám thế gia nghe nói chuyện này cũng chỉ cười trừ, nghĩ đến gần đây có lời nói hoàng đế thích nam sắc, nhớ lúc trước khi Dung Hàm Chi còn ở trong kinh cũng thường được hoàng đế triệu kiến, một lần vài canh giờ; thậm chí mấy ngày trước đây sau khi Chu Hi ngủ lại Bình Chương điện liền cáo ốm.

Còn chưa giễu cợt xong, đã nghe nói hoàng đế giận dữ, đuổi Dung Hàm Chi ra khỏi cung. Cẩn thận nghĩ lại, Dung Hàm Chi dùng ba tòa kinh quan dẫm lên mặt mũi hoàng đế, bị đuổi ra khỏi cung cũng phải thôi. Mạo phạm uy nghiêm thiên tử đến như vậy, cho dù ngũ quan có diễm lệ tính tình có phong lưu cũng vô dụng, phải không?

Dung Hàm Chi đối với mấy lời đồn này hoàn toàn ngoảnh mặt làm ngơ, sau khi trở về thản nhiên rửa mặt thay quần áo, đoàn tụ với thê thiếp nhi nữ rồi đi ngủ.

Bởi vì cáo bệnh hồi kinh, hôm sau cũng không vào triều, ở nhà hưởng vài ngày an nhàn, tranh thủ trời trong nắng ấm thời tiết đẹp liền đi dạo kỹ viện.

Nhiếp Huyễn được báo lại, cơ hồ tức đến nổ phổi.

Nhiếp Kỳ không hề có thành ý vỗ vỗ lưng hoàng đế, nói: "Có cái gì mà tức giận, đến cùng thì cũng là thần tử của ngươi, quyền sinh sát vẫn nằm trong tay bệ hạ."

Nhiếp Huyễn hầm hừ gác cằm lên vai Nhiếp Kỳ, từ phía sau ôm chặt lấy hắn: "Hắn căn bản không thèm để ý tới mấy chuyện này, cũng không đặt trẫm vào mắt!"

Nhiếp Kỳ chớp mắt, có chút bất đắc dĩ nói: "Bệ hạ thật sự là càng lúc càng trẻ con, đây là đang làm nũng hay sao? Dung Hàm Chi hắn không phải trước nay đều là như vậy hay sao, lúc hoàng huynh vẫn còn, dù cho ít lời cũng có đôi khi nhịn không được mà nhắc tới hắn, cũng còn hiểu được. Bệ hạ vẫn luôn tín trọng hắn như vậy, hiện giờ sao lại nóng giận?"

Dừng một chút lại nói: "Bổn vương còn cho rằng bệ hạ chính là thích...người không coi ai ra gì.. giống như vậy chứ."

Nhiếp Huyễn buồn bực, muốn phản bác lại, nhưng lại có chút nói không nổi.

Chu Hi như thế, Dung Hàm Chi cũng là như thế, ngay cả tiểu hoàng thúc trước mặt này, ngày hôm nay cũng không chắc thật sự để mình vào mắt.

Chỉ có Ôn Tử Nhiên ngoan ngoãn phục tùng, hiện còn ở tận Kinh Châu xa xôi, không còn bên cạnh.

Cố bình tĩnh mà xem xét, y chắc chắn là thích cảm giác thế này. Hai đời làm vua, được người bưng trên lòng bàn tay nuông chiều thành quen, thấy như vậy, liền phá lệ cảm giác tâm động, muốn chiếm lấy toàn bộ, siết chặt trong lòng bàn tay, càng là kiệt ngạo, mới càng có thể tạo thành d*c v*ng muốn chinh phục.

Những thứ có được quá dễ dàng, sao có thể so sánh với lo được lo mất. Y vẫn luôn nhớ lão sư trong kiếp trước đến nửa cái trăm năm, cũng chẳng qua là vì đối phương rời đi quá mức quyết tuyệt, thậm chí không mang một chút quyến luyến nào.

Nhiếp Kỳ nhón tay lấy miếng mứt hạnh, xoay khuỷu tay đưa tới đầu vai, đặt bên môi Nhiếp Huyễn, Nhiếp Huyễn nhìn thấy, cúi đầu ngậm lấy, môi răng lại không chịu buông ra, ngược lại được một tấc muốn một thước mà ngậm luôn ngón tay Nhiếp Kỳ.

Nhiếp Kỳ gập ngón trỏ lên, động tác nhanh trong một nháy mắt, Nhiếp Huyễn theo bản năng lui về phía sau, Nhiếp Kỳ liền rút tay ra, vô cùng ghét bỏ lau lên trên y bào hoàng đế: "Đang muốn khải tấu với bệ hạ, mấy ngày tới thần muốn dẫn theo một đôi tử nử đến Tam Thanh sơn thanh tu, hiện đang trai giới."

Nhiếp Huyễn ngẩn người, thốt: "Tiểu hoàng thúc cũng sắp đi?"

Nhiếp Kỳ cười cười: "Sẽ nhanh chóng trở về thôi, bệ hạ không cần lo lắng, nếu không yên tâm, có thể bảo ảnh vệ theo dõi toàn bộ hành trình, chỉ cần đừng bắt thần đi nữa là được."

Dừng một chút, lại nói: "Còn về chuyện Dung Hàm Chi vì sao cứng mềm đều không chịu ăn, thần trái lại có chút lý giải. Bệ hạ uy h*p hắn, là dùng những thứ mà ngài cho rằng quan trọng với hắn, không hẳn chính là thứ mà hắn thật sự xem trọng."

Nhiếp Huyễn giật mình.

Chu Hi xem trọng nhất chính là người nhà, đây là không thể nghi ngờ... Nhắc mới nhớ, mấy ngày trước y hạ chiếu chinh tích Chu Sưởng, Chu Hi thật đúng là cản thánh chỉ trở về. Nghe nói vì vậy mà hai huynh đệ cãi nhau, Chu Sưởng trực tiếp mang theo thê nhi dọn ra ngoài.

Còn Dung Hàm Chi thì sao? Dung Hàm Chi xem trọng thứ gì nhất chứ?

Nhiếp Huyễn cảm thấy mình mơ hồ biết được đáp án.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 201
Chương 206
Chương 211
Chương 221
Chương 226

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
[Đam Mỹ] Quân Lâm Thiên Hạ
Chương 164

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 164
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...